<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689</id><updated>2012-02-08T00:56:23.605-08:00</updated><category term='người Việt Nam'/><category term='Viễn Đông'/><category term='RICHARD CARTER'/><category term='hdgmvietnam'/><category term='Chúa Giêsu'/><category term='Đức Giáo hoàng'/><category term='VOA'/><category term='Đức Mẹ HCG'/><category term='Đời Sống Quanh Ta'/><category term='thoạt động từ thiện'/><category term='Calitoday'/><category term='HAIVANNEWS'/><category term='TiVi Tuan san'/><category term='DCVOnline'/><title type='text'>God is Love</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>103</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-8500548011160411224</id><published>2012-02-08T00:55:00.001-08:00</published><updated>2012-02-08T00:56:23.639-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='TiVi Tuan san'/><title type='text'>Ông chủ hào phóng nhất nước Úc thưởng các công nhân $15 triệu đô</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-nHoAZqER9-w/TzI4pjDb8xI/AAAAAAAAAes/CQ6qNeiK0nk/s1600/1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 336px; height: 207px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-nHoAZqER9-w/TzI4pjDb8xI/AAAAAAAAAes/CQ6qNeiK0nk/s400/1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5706685964267287314" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;table border="0" cellpadding="1" cellspacing="1" width="100%"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td align="right"&gt;Cập nhật lúc: 2/7/2012 9:34:11 PM&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;        &lt;tr&gt;&lt;td class="title_detail"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;table class="listproduct" border="0" cellpadding="1" cellspacing="1" width=""&gt;     &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div align="center"&gt; &lt;table align="center" cellpadding="2" cellspacing="0" width="50"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td align="middle"&gt;&lt;img style="border: 0px solid;" src="http://www.tivituansan.com.au/Uploads/EditorImage/07022012/20274304.jpg" /&gt; &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="small" bg style="color:#ebebea;"&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:8pt;"  &gt;Ông Ken Grenda (áo vét ở giữa) với các con trai Geoff và Scott thưởng tiền cho côn nhân. Photo courtesy of abc.net.au&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;  &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Một  ông chủ hãng xe bus ở thành phố Melbourne đã khiến các nhân viên phải  choáng váng khi dành 15 triệu đô la tiền thưởng cho các nhân viên sau  khi ông bán công ty của mình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Ông  Ken Grenda, 79 tuổi, chủ một hãng xe bus ở Melbourne đã bán hãng xe trị  giá 400 triệu của mình và đã trích một số tiền lớn để thưởng cho 1,800  nhân viên của ông.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Tiền  thưởng được chia công bằng cho mọi nhân viên dựa trên mức độ công việc  mà họ đảm nhiệm. Với số tiền trung bình mà mỗi người nhận được vào  khoảng $8,500 đồng, trong đó cũng có một số nhân viên do cống hiến nhiều  sức lực đã được tặng thưởng lên đến $30,000.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Hãng  xe bus này của ông Ken Grenda do cha ông mua từ năm 1945, ban đầu chỉ  có 4 chiếc xe nhưng đã phát triển lên đến hơn 600 chiếc.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Giải  thích về lý do tặng thưởng cho nhân viên, ông Grenda nói rằng đó là một  điều công bằng vì họ đã làm việc hiệu quả và công ty được thành công là  cũng nhờ vào những công nhân.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Ông  Scott Grenda, con trai của ông Grenda đồng thời là giám đốc điều hành  hãng xe, cho biết cha của ông buồn vì bán đi doanh nghiệp của gia đình  này và việc trích thưởng này của ông nhằm bày tỏ lòng biết ơn với các  nhân viên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;John, một tài xế xe bus, nói với ABC rằng ông Ken Grenda là một người tuyệt vời và luôn rộng rãi với nhân viên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Hãng xe của ông Grenda đã được mua lại bởi nhà điều hành vận tải Ventura.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;source&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="margin: 0cm 0cm 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;TiVi Tuan San&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-8500548011160411224?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/8500548011160411224/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2012/02/ong-chu-hao-phong-nhat-nuoc-uc-thuong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/8500548011160411224'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/8500548011160411224'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2012/02/ong-chu-hao-phong-nhat-nuoc-uc-thuong.html' title='Ông chủ hào phóng nhất nước Úc thưởng các công nhân $15 triệu đô'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-nHoAZqER9-w/TzI4pjDb8xI/AAAAAAAAAes/CQ6qNeiK0nk/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-3226162069743001009</id><published>2012-02-06T01:34:00.000-08:00</published><updated>2012-02-06T01:35:23.009-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thoạt động từ thiện'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Hà Phương đi từ thiện cùng hai con gái</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-ZwFZFVFZfbI/Ty-e0KFprjI/AAAAAAAAAeg/xFxie2imC_g/s1600/1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 266px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-ZwFZFVFZfbI/Ty-e0KFprjI/AAAAAAAAAeg/xFxie2imC_g/s400/1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5705953871800151602" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="topDetail"&gt;          &lt;span class="spanDateTime fl" id="pDateTime"&gt;Chủ nhật, 5/2/2012, 12:50 GMT+7&lt;/span&gt;          &lt;div class="shareDetail"&gt;              &lt;a style="margin-right: 6px;" rel="nofollow" id="banbe" target="_blank" href="http://plugins.banbe.net/share/post?href=http%3A%2F%2Fngoisao%2Enet%2Ftin%2Dtuc%2Fshowbiz%2Dviet%2F2012%2F02%2Fha%2Dphuong%2Ddi%2Dtu%2Dthien%2Dcung%2Dhai%2Dcon%2Dgai%2D190089%2F&amp;amp;title=H%C3%A0+Ph%C6%B0%C6%A1ng+%C4%91i+t%E1%BB%AB+thi%E1%BB%87n+c%C3%B9ng+hai+con+g%C3%A1i&amp;amp;feed_img=http://ngoisao.net/Files/Subject/3B/9D/B0/89/phuong-2.jpg" title="Banbe"&gt;&lt;img alt="Banbe" src="http://ngoisao.net/Images/icon/icon-ban-be.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;a style="margin-right: 6px;" rel="nofollow" id="facebook" target="_blank" href="http://facebook.com/share.php?u=http://ngoisao.net/tin-tuc/showbiz-viet/2012/02/ha-phuong-di-tu-thien-cung-hai-con-gai-190089/&amp;amp;t=H%C3%A0+Ph%C6%B0%C6%A1ng+%C4%91i+t%E1%BB%AB+thi%E1%BB%87n+c%C3%B9ng+hai+con+g%C3%A1i" title="Facebook"&gt;&lt;img alt="Facebook" src="http://ngoisao.net/Images/icon/icon-facebook-02.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;a style="margin-right: 6px;" title="Twitter" href="http://twitter.com/home?status=H%C3%A0%20Ph%C6%B0%C6%A1ng%20%C4%91i%20t%E1%BB%AB%20thi%E1%BB%87n%20c%C3%B9ng%20hai%20con%20g%C3%A1i%20-%20http://ngoisao.net/tin-tuc/showbiz-viet/2012/02/ha-phuong-di-tu-thien-cung-hai-con-gai-190089//" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Twitter" src="http://ngoisao.net/Images/icon/icon-twitter-02.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;a style="margin-right: 6px;" href="http://linkhay.com/submit?link_url=http://ngoisao.net/tin-tuc/showbiz-viet/2012/02/ha-phuong-di-tu-thien-cung-hai-con-gai-190089/&amp;amp;link_title=H%C3%A0%20Ph%C6%B0%C6%A1ng%20%C4%91i%20t%E1%BB%AB%20thi%E1%BB%87n%20c%C3%B9ng%20hai%20con%20g%C3%A1i" title="Hot!" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Hot!" src="http://ngoisao.net/Images/icon/icon-link-hay-02.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;a style="margin-right: 6px;" href="http://ngoisao.net/tin-tuc/showbiz-viet/2012/02/ha-phuong-di-tu-thien-cung-hai-con-gai-190089/#null" title="Email"&gt;&lt;img alt="Email" src="http://ngoisao.net/Images/icon/icon-mail-02.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;a href="http://ngoisao.net/tin-tuc/showbiz-viet/2012/02/ha-phuong-di-tu-thien-cung-hai-con-gai-190089/#null" title="Print"&gt;&lt;img alt="Email" src="http://ngoisao.net/Images/icon/icon-print-02.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;           &lt;/div&gt;         &lt;/div&gt;   &lt;h1 class="Title"&gt;Hà Phương đi từ thiện cùng hai con gái&lt;/h1&gt; &lt;h2 class="Lead"&gt;Nhân dịp năm mới, nữ ca sĩ hải ngoại cùng hai con gái tới thăm và tặng quà các trẻ mồ côi đang sống tại chùa Diệu Giác TP HCM.&lt;/h2&gt; &lt;p class="RelatedLeadSubject"&gt;&amp;gt;&amp;gt; &lt;a class="RelatedLeadSubject" href="http://ngoisao.net/tin-tuc/showbiz-viet/2011/09/ha-phuong-hat-tang-tre-mo-coi-177543/"&gt;Hà Phương hát tặng trẻ mồ côi&lt;/a&gt; &lt;/p&gt; &lt;table class="showborder" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/Files/Subject/3b/9d/b0/89/ha-phuong-9.jpg" align="center" border="1" width="600" height="440" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Đã định cư hơn 10 năm ở nước ngoài nhưng Hà Phương cho  biết tình yêu dành cho quê hương vẫn luôn dạt dào như chính những làn  điệu dân ca mà cô vẫn hát. Mỗi năm, nữ ca sĩ đều dành thời gian về nước  để làm công việc thiện nguyện, giúp đỡ cộng đồng. Năm nay, Hà Phương đưa  cả hai con gái (trái) tới thăm chùa Diệu Giác, TP HCM.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table class="showborder" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/Files/Subject/3b/9d/b0/89/ha-phuong-10.jpg" align="center" border="1" width="600" height="461" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Ba mẹ con ân cần thăm hỏi sức khỏe các trẻ em mồ côi, cơ nhỡ đang được nuôi dưỡng tại mái ấm tình thương này. &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table class="showborder" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/Files/Subject/3b/9d/b0/89/ha-phuong-11.jpg" align="center" border="1" width="600" height="435" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Hà Phương cho biết, quan niệm của cô đối với đời sống  là khi mình cho đi sẽ được nhận lại. Do vậy, mỗi năm cô đều đến với  người nghèo ở các vùng sâu, vùng xa để động viên tinh thần và giúp đỡ họ  ít nhiều về vật chất để có cuộc sống đầy đủ hơn. "Lần này tôi cho hai  con gái đi cùng với mong muốn sẽ dạy cho các cháu biết yêu thương san sẻ  với những mảnh đời kém may mắn", Hà Phương tâm sự.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table class="showborder" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/Files/Subject/3b/9d/b0/89/ha-phuong-8.jpg" align="center" border="1" width="600" height="446" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Giọng ca hải ngoại cho biết, cô muốn các con tận mắt  nhìn thấy những em bé có hoàn cảnh khó khăn, đáng thương để biết quý  trọng hơn những gì mình đang có.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/Files/Subject/3b/9d/b0/89/ha-phuong-6.jpg" align="center" border="1" width="600" height="457" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;table class="showborder" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/Files/Subject/3b/9d/b0/89/ha-phuong-7.jpg" align="center" border="1" width="600" height="420" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Nữ ca sĩ ân cần tặng quà bánh cho từng trẻ nhỏ...&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table class="showborder" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/Files/Subject/3b/9d/b0/89/ha-phuong-5.jpg" align="center" border="1" width="600" height="454" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Cô tận tình hỏi han tình hình hoạt động của chùa Diệu  Giác và trao tặng cho sư cô tại đây một số tiền hỗ trợ để các bé có điều  kiện ăn ở, sinh hoạt tốt hơn.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table class="showborder" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/Files/Subject/3b/9d/b0/89/ha-phuong-2.jpg" align="center" border="1" width="600" height="418" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Hà Phương bày tỏ niềm vui và hạnh phúc khi được về nước làm từ thiện. &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table class="showborder" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/Files/Subject/3b/9d/b0/89/ha-phuong-4.jpg" align="center" border="1" width="600" height="425" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Nữ ca sĩ rất vui khi hội ngộ bạn đồng nghiệp Nguyễn Đức (ngoài cùng bên phải) - một người cô đã mất liên lạc từ lâu. &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table class="showborder" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/Files/Subject/3b/9d/b0/89/ha-phuong-1.jpg" align="center" border="1" width="600" height="434" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Từ trái qua: ca sĩ Nguyễn Đức, Hà Phương, stylist Tân Đà Lạt và nhạc sĩ Hoài Nam đồng hành trong chuyến đi. &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table class="showborder" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/Files/Subject/3b/9d/b0/89/ha-phuong-3.jpg" align="center" border="1" width="600" height="903" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Vẻ giản dị, nền nã và tấm lòng nhân ái của Hà Phương khiến nhiều người yêu mến, cảm phục. &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table class="showborder" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/Files/Subject/3b/9d/b0/89/ha-phuong-12.jpg" align="center" border="1" width="600" height="413" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Mẹ con nữ ca sĩ chụp ảnh cùng các cháu thiếu nhi tại chùa Diệu Giác và bạn bè đã đồng hành trong chuyến từ thiện.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;strong&gt;Hương Giang&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;source&lt;br /&gt;http://ngoisao.net/tin-tuc/showbiz-viet/2012/02/ha-phuong-di-tu-thien-cung-hai-con-gai-190089/&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-3226162069743001009?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/3226162069743001009/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2012/02/ha-phuong-i-tu-thien-cung-hai-con-gai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/3226162069743001009'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/3226162069743001009'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2012/02/ha-phuong-i-tu-thien-cung-hai-con-gai.html' title='Hà Phương đi từ thiện cùng hai con gái'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-ZwFZFVFZfbI/Ty-e0KFprjI/AAAAAAAAAeg/xFxie2imC_g/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-5630006643034133549</id><published>2012-01-11T22:50:00.000-08:00</published><updated>2012-01-11T22:51:39.820-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Calitoday'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Cụ ông 79 bỏ nhà tiền tỷ sống 'lều tranh' với người yêu</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-Ks7rnEMEqvc/Tw6C8dnyQYI/AAAAAAAAAdw/yqFMQICNXWA/s1600/1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 299px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-Ks7rnEMEqvc/Tw6C8dnyQYI/AAAAAAAAAdw/yqFMQICNXWA/s400/1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5696634553925517698" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table class="contentpaneopen"&gt;  &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;  &lt;td class="createdate" valign="top"&gt;   Monday, 09 January 2012 11:11 &lt;/td&gt; &lt;/tr&gt;   &lt;tr&gt; &lt;td valign="top"&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Năm nay ông đã bước sang tuổi 79, đã có tất cả, từ 4 đứa con  thành đạt đến nhà cao cửa rộng giữa lòng thủ đô. Còn bà, 63 tuổi, là dân  nhập cư, đã từng trải qua một cuộc hôn nhân buồn và hiện tại hoàn toàn  tay trắng.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Bà mưu sinh bằng nghề nhặt rác quanh phố phường Hà Nội. Duyên tiền  định đưa ông với bà gặp nhau, tiếng sét ái tình choáng váng, họ nhận ra  mình như thể đã thuộc về nhau từ tiền kiếp. Và vì yêu, ông sẵn sàng từ  bỏ cả căn biệt thự tiền tỷ giữa lòng thủ đô để ra bờ hồ sống cảnh một  túp lều tranh hai trái tim vàng với bà, làm nên mối tình già thắm thiết.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi đã gọi mối tình của bà Đỗ Thị Hiền (63 tuổi) và ông Tống Văn Dinh  (79 tuổi) là bản tình ca đẹp giữa cuộc sống xô bồ của Hà thành. Đã gần  chục năm trôi qua, họ đã sống bên cạnh nhau, yêu thương nhau, chia sẻ  với nhau về cuộc sống mà chẳng có gì để làm điểm tựa ngoài hai trái tim  khát khao yêu thương. Hai ông bà vẫn sống hạnh phúc như thế, dù họ không  nhà, không người thân, mà thực ra là có đấy nhưng đã gần chục năm qua,  kể từ khi ông rời bỏ tổ ấm để đi theo tiếng gọi con tim và bà rời xa gia  đình khốn khổ ở Thái Bình để lên Hà Nội mưu sinh, họ đã gần như không  còn ai thân thích.&lt;/p&gt; &lt;div style="float: none; width: 375px;" class="img_caption none"&gt;&lt;img class="caption" src="http://baocalitoday.com/images/stories/news_pictures/01-09-12_Cali_Tue/yeu-4.jpg" style="border: 1px solid black; margin-top: 10px; margin-bottom: 10px;" border="0" width="375" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;p&gt;Khát khao và ước vọng duy nhất của họ là mỗi ngày đi qua bình yên, để  khi đêm xuống, ông bà lại được bên nhau, lắng nghe nhịp thở tâm hồn của  nhau.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;Tình già không cô đơn&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cho đến bây giờ, bà Đỗ Thị Hiền cũng không nhớ giữa chênh vênh cuộc  đời với mặt nước hồ này là địa điểm thứ bao nhiêu họ phải di chuyển, chỉ  biết rằng cứ nơi nào đang xây dựng thì bà đến, làm xong thì bà đi. Bờ  hồ Hoàng Cầu là nơi bà đã neo đời mình lại chừng 5 năm rồi. Bà bảo, ở  đây lâu vì không gian đặc biệt, rằng sau mỗi ngày tất tả ngược xuôi kiếm  sống, hai vợ chồng lại ngồi bên nhau ngắm trời đất, ngắm người và xe đi  lại nhộn nhịp, hay đơn giản chỉ là nhìn sóng nước hồ gợn lên êm ả.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ông bà cũng đã chứng kiến không biết bao nhiêu đôi nhân tình tản bộ,  những quán hàng di động mọc lên tua tủa mỗi ngày chỉ để bán mấy cốc trà  đá, vài con mực nướng, và tình yêu của họ cũng lớn dần theo những biến  động không gian mênh mông ấy. Thi thoảng, ông bà cũng dắt nhau đi dạo  như những đôi tình nhân ấy, cũng thấy mình ăm ắp trái tim yêu. Bà cười  như thể đang tự ru dỗ chính mình, vậy mà cũng đã 5 năm trôi qua, kể từ  ngày đầu tiên họ đặt chân đến đây với mớ đồ dùng gồm chiếu, chăn, áo ấm,  gối, màn và gốc cây kia là “nhà”.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Mà kể cũng lạ, khi tình yêu viên mãn thì người ta chẳng quan tâm  nhiều đến thời gian, 5 năm trôi qua như một cái chớp mắt đời người. Mỗi  ngày, ông xách cái bơm ngồi phía bên kia đường, chờ những chiếc xe bị  xịt lốp vô tình dừng lại đúng chỗ, cái thời buổi này, nghề đó hình như  không hợp nữa nên đồng tiền cũng khó kiếm hơn.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Còn bà, mỗi sáng mua mấy cân hoa quả, ngồi bên hồ, chờ khách qua lại  bán kiếm mấy xu lẻ mua rau, cũng không được là bao nhưng vì toàn bộ số  tiền họ kiếm được cũng không phải lo cho việc gì to tát nên cũng không  đến nỗi vất vả lắm. Vừa nhẩn nha lại đời mình, bà Hiền vừa chỉ về phía  trước, nơi một người đàn ông xấp xỉ 80 tuổi đang phấn chấn tiến lại. Tay  cầm cái bơm xe, mỉm cười hồn nhiên như một người xa nhà lâu ngày trở  về.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Bà tủm tỉm: “Cũng nhờ cái điệu cười ấy mà kéo chúng tôi, hai trái tim  cô đơn xích lại để sưởi ấm cho nhau trong những đêm đông giá rét”.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;Tiếng sét ái tình&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Đó là một buổi chiều muộn, bà đi nhặt đồng nát ở Trung Liệt về, chiều  buông nhanh, vài bóng đèn đã được thắp sáng chếch hướng. "Bận ấy, chúng  tôi đi ngược chiều nhau, cũng bình thường như những người qua đường  khác. Nhưng đi ngang qua nhau rồi, bất ngờ cả hai cùng lại nhìn nhau.  Lúc đó, tôi đã nghĩ rằng người đàn ông vừa đi qua mình có thể sẽ là  người sẽ sống với mình suốt quãng đời cô đơn còn lại", bà Hiền bùi ngùi  nhớ lại khoảnh khắc hai người gặp nhau cách đây gần 10 năm về trước.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Khi bà nhìn lại thì thật bất ngờ ông cũng quay lại nhìn bà, ông mỉm  cười rồi rảo bước về phía bà và đưa cho bà một thanh sắt dài chừng hai  mét. Đó có lẽ là món quà tình yêu duy nhất ông tặng bà suốt từ ngày yêu  nhau cho đến bây giờ. Rồi kể từ lần ấy, thi thoảng trên đường đi nhặt  rác về, bà đứng ở đó chờ ông, có hôm bà đến đã thấy ông đứng chờ ở đó  rồi. Bà cũng chẳng biết gì về ông ngoài cái tên Tống Văn Dinh đơn sơ và  giản dị. Họ cứ qua lại mãi như thế suốt mấy tháng liền, đến một ngày ông  cũng chia sẻ chuyện gia đình mình.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Vợ ông đã mất cách đó mấy năm, ông có bốn người con, các con đã có  gia đình riêng, giờ chỉ còn ông cô đơn trong ngôi nhà quá rộng giữa lòng  thủ đô. Có lẽ, tuổi già thường có những lý lẽ riêng của mình, nên khi  thấy nói chuyện hợp nhau, một ngày nọ, ông dẫn bà về nhà mình. Khi ông  Dinh công khai đi lại với bà Hiền, các con ông phản đối kịch liệt và  nhất quyết không chịu cho ông về nhà. Các con ông yêu cầu ông đuổi bà ra  khỏi nhà, họ không thích sự có mặt của bà bởi sẽ làm ô danh mấy mươi  năm chúng có được.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ông chỉ biết im lặng trước sự phản ứng hết sức lẽ thường của các con.  Thuyết phục không được, ông chẳng biết làm thế nào. Gần nửa đời người  sống với vợ con, ông đã chu toàn và tròn trách nhiệm của một người  chồng, người cha tốt. Bà nhà mất đi, bỏ ông cô đơn giữa dương thế, các  con cũng mải miết với công việc bận rộn nên chẳng còn nhớ đến ông mỗi  ngày. Một người đàn ông đơn côi như thế, nay tìm được một nửa để nương  dựa nhau lúc về già, âu cũng là điều nên ủng hộ. Con chăm cha không bằng  bà chăm ông, cái lý lẽ ấy ông đã nói bao nhiêu lần với con cái nhưng  chúng vẫn ích kỷ, chỉ sợ đón bà ấy về rồi tranh phần mất gia tài ông  đang sở hữu với chúng.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Vậy là, ông đi đến quyết định táo bạo nhất của cuộc đời, ấy là từ bỏ  lại tất cả mọi gia sản cả đời người tích cóp, xây dựng để ra vỉa hè ở  riêng với "người yêu".&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Không có nhà thì nằm cạnh hồ, mùa hè nắng nóng có gió hồ thổi lên mát  rượi, mùa đông kiếm mấy cái chăn, cái màn cũ, quây lại thành một góc  đường, và ngủ ngon lành bên nhau. Vẫn hạnh phúc ngọt ngào, vẫn nồng nàn  như thuở xưa, khi con người chỉ biết đến tình yêu. Yêu nhau chẳng cần  nhà cao cửa rộng, chẳng cần lầu son gác tía, chẳng cần vàng bạc gấm vóc  gì cả. Họ, thậm chí lúc ấy còn chẳng có cả một túp lều tranh để nhân  niềm hạnh phúc mà chỉ duy nhất có hai trái tim vàng. Từ đấy, hai ông bà  gắn bó với nhau.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trước đây, họ ở Thành Công, sau bên ấy giải tỏa, ông bà kéo nhau ra ở  hồ Hoàng Cầu. Vậy mà cũng ngót 5 năm họ ngắm mặt hồ xao xác. Bà bảo:  "Cứ vạ vật hết nơi này nơi khác nhưng ở chỗ nào cũng được hàng xóm  thương nên không bị hắt hủi".&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;Từ biệt quá khứ buồn, nhen lên ngọn lửa hạnh phúc&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Bà Đỗ Thị Hiền quê Thái Bình. 15 tuổi lấy chồng, người chồng đầu tiên  của bà là Nguyễn Văn Vân. Hồi mới lấy chồng, cũng như bao cô gái khác,  đang tuổi ăn tuổi lớn nên chẳng biết gì, chỉ biết làm lụng vất vả để lo  cho cuộc sống gia đình. Lúc bấy giờ, hai vợ chồng cùng làm chiếu xuất  khẩu ở Hợp tác xã Hữu Nghị, thị xã Thái Bình. Mấy năm sau, hai vợ chồng  lên Hà Nội, bà xin làm cấp dưỡng ở trường Lý luận Nghiệp vụ Bộ Văn hóa  (nay là trường Đại học Văn Hóa), còn chồng làm bảo vệ. Lúc bấy giờ cuộc  sống của tất cả mọi người đều vất vả như nhau, gia đình bà cũng không  ngoại lệ.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Sau đó, vì vất vả rồi thêm những xích mích không tên gọi khác, rồi  căn nhà tập thể được phân bị người ta chiếm mất chỉ vì cho thuê. Bà giận  quá, cãi nhau với chồng, đầu tiên còn nhỏ, sau đó to tiếng dần và dẫn  đến ly hôn. Hai người con về ở với bà ngoại. Bà bị khủng hoảng tinh thần  một thời gian rồi đâm chán nản, xin nghỉ việc và đi lang thang. Cuối  cùng, bà xin làm giúp việc cho một số gia đình, cứ vậy cuộc sống trôi  đi.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ông Dinh đã từng có một đời vợ, bốn người con nay đã thành đạt, cửa  nhà đàng hoàng nhưng rồi vì yêu bà, ông đã bỏ tất cả cơ ngơi ấy để ra  "đường" ở với bà. Ông bảo: "Tuổi già, tôi cần có người chăm sóc, các con  ai cũng có gia đình riêng. Vợ tôi mất lâu rồi, tôi muốn có một người  chia sẻ về cuộc sống khó khăn nhưng các con lại phản đối. Vậy là tôi tự  quyết định cho mình cuộc sống riêng, không phụ thuộc vào bất cứ ai. Chỉ  cần có tình yêu, chúng tôi sẽ sống sướng”. Ban ngày, ông Dinh xách bơm  ra ngồi ngoài đường, chỉ mong mỗi ngày kiếm đôi đồng để dành.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Bà Hiền mua hoa quả bán, mỗi ngày kiếm được khoảng 25 nghìn, cũng đủ  cho cuộc sống hiện tại. Trưa về, ăn bát mì tôm, ngủ một lúc rồi chiều  lại tiếp tục công việc của buổi sáng. Tối đến, khi ánh đèn đường bắt đầu  sáng lên cũng là lúc các quán nước bắt đầu hoạt động. Nam nữ thanh niên  khá đông, cứ tối đến lại ra đây ngồi, họ nói chuyện rôm rả lắm. Ông bà  lại hì hục nấu cơm, gốc cây cạnh mấy cái ống cống kia là nơi bà quây gỗ  che chắn làm bếp. Lúc tắm rửa thì quây nilon xung quanh. Trước đây khi  hồ chưa nạo vét thì giặt quần áo tại hồ, nay thì vào nhà dân, xin vài xô  nước vừa nấu ăn, vừa giặt giũ. Khi đêm xuống, những quán bán nước lục  đục dọn về cũng là lúc vợ chồng chăng màn lên ngủ. Cuộc sống của hai “vợ  chồng” già cứ quay tít của một ngày dài như thế. Họ tất bật, quên hết  mọi lo toan, đói rét khi được ở cạnh nhau và nhìn thấy nụ cười hiền của  nhau mỗi ngày.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trước đây, những lúc mưa to gió lớn, vợ chồng kéo nhau chui vào ống  cống nhưng dạo này, bà che được cái lán nhỏ, thế là vợ chồng có nơi trú  ngụ. Cứ vậy, cuộc sống bình lặng trôi. Ông Tống Văn Dinh bảo: "Người ta  nói ở đây cũng sắp xây dựng xong, chúng tôi chưa biết nay mai mình sẽ về  đâu nhưng chỉ cần có bà ấy bên cạnh, mọi cái vất vả không còn nữa".&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Còn bà Đỗ Thị Hiền thì thủ thỉ: "Chúng tôi là những người cô đơn gặp  nhau, cái chúng tôi cần là tình cảm chứ không phải là tiền nên tôi chả  bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ về nhà ông ở. Tôi thương ông như thương chính  mình, đôi khi nghĩ thấy tủi thân cho ông, có con cái, có nhà cửa mà cứ  phải long đong theo tôi mãi". Bất chợt, cả ông lẫn bà nhìn nhau âu yếm  rồi cùng mỉm cười. Họ đang rất hạnh phúc.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;Theo Phunutoday&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;source&lt;br /&gt;Calitoday&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-5630006643034133549?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/5630006643034133549/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2012/01/cu-ong-79-bo-nha-tien-ty-song-leu-tranh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/5630006643034133549'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/5630006643034133549'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2012/01/cu-ong-79-bo-nha-tien-ty-song-leu-tranh.html' title='Cụ ông 79 bỏ nhà tiền tỷ sống &apos;lều tranh&apos; với người yêu'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-Ks7rnEMEqvc/Tw6C8dnyQYI/AAAAAAAAAdw/yqFMQICNXWA/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-206788125218340932</id><published>2012-01-04T22:37:00.001-08:00</published><updated>2012-01-04T22:38:52.548-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><title type='text'>Theo chân những ngôi sao</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-rgHK4x79sxI/TwVFUXmJ5nI/AAAAAAAAAdk/oKPrjQqIio0/s1600/1.bmp"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-rgHK4x79sxI/TwVFUXmJ5nI/AAAAAAAAAdk/oKPrjQqIio0/s400/1.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5694033520113608306" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="pTitle"&gt;Theo chân những ngôi sao&lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;SGTT.VN - Vài tháng trước, gia đình ngôi sao nổi tiếng  Brad Pitt – Angelina Jolie đến Việt Nam, các paparazzi trong nước đã rơi  vào một phen động não ngoài mong muốn trong việc tư duy ảnh khi các  nhân vật có chủ ý tránh xa sự quấy rầy của truyền thông để có một kỳ  nghỉ thật sự yên thân.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Còn công chúng ngưỡng mộ cuồng nhiệt thì hình như rất  “khó nghĩ” trước sinh hoạt giản dị của gia đình nổi tiếng này qua những  hình ảnh nhoè nét và hiếm hoi do truyền thông trong nước cung cấp.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table class="ImgBoxEmbeddedLeft" id="tblImageBox" style="width: 300px;" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;     &lt;tbody&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td&gt;             &lt;div id="divImageBoxImage"&gt;&lt;a href="http://sgtt.com.vn/ImageHandler.ashx?ImageID=164671" rel="lyteshow[vacation]" shape="rect"&gt;&lt;img alt="" class="imgImageBox" id="imgArticleEmbedded" style="border: 0px solid; float: left;" src="http://sgtt.com.vn/ImageHandler.ashx?ImageID=164671" width="300" height="225" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;                          &lt;div id="divImageBoxInfo"  style="width: 100%;color:red;"&gt;&lt;span class="pCaption" id="spanImageBoxCaption"&gt;“Mâu  thuẫn” tiếp tục xuất hiện khi công chúng Việt phát hiện vô vàn nghịch  lý ở người yêu của tỉ phú Mark: chân không dài, nhan sắc thường thường  bậc trung... &lt;/span&gt;&lt;span class="pImgAuthor" id="spanImageBoxAuthor"&gt;Ảnh: Reuters&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;             &lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;     &lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;  &lt;p class="pInterTitle"&gt;Từ “tổng thể những mâu thuẫn”...&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Câu hỏi thường trực vẫn được người ta đặt ra đầy rẫy  trên các diễn đàn mạng: vì sao ngôi sao của thế giới không xuất hiện  nuông chiều cảm xúc và làm mãn nhãn công chúng Việt Nam với hàng hiệu,  khách sạn sang trọng, những bữa tiệc linh đình phù phiếm như các ngôi  sao trong nước vẫn làm? Một số tờ báo đã phân tích đẳng cấp văn hoá ngôi  sao của họ trong sự chọn lựa giản dị thông qua một kỳ nghỉ. Vậy là hình  ảnh của vợ chồng ngôi sao này thêm được củng cố với phẩm chất giản dị,  một trong những phẩm chất hiếm có trong giới biểu diễn, thậm chí bất ngờ  với hình dung của công chúng.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Ở đây, hiệu ứng truyền thông sự kiện làm chúng ta nhớ  đến nhà văn, nhà ký hiệu học người Pháp Roland Barthes khi viết về một  bức ảnh trên tờ Le Figaro chụp cảnh nhà văn André Gide (Pháp, 1869 –  1951) đang xuôi dòng Congo – một con sông ở châu Phi – vừa đọc tác phẩm  của Jacques – Bénigne Boussuet. “Đấy là một phóng sự tốt – Barthes nhận  định – nó rất hiệu quả về phương diện xã hội học, và thông tin trung  thực cho chúng ta biết giai cấp tư sản của chúng ta nghĩ gì về các nhà  văn của họ”. Theo cách giải mã của Barthes, phía sau bức ảnh này là một  sự mâu thuẫn – mâu thuẫn giữa cốt cách phàm tục (hoá ra nhà văn cũng đi  nghỉ như mọi người, cũng ăn bít tết, mặc pyjama, thích gái đẹp cùng các  loại phômai reblochon sản xuất ở Savoie và nước mật hoa oải hương) với  cái cao cả trong lao động nhà văn (kẻ sở hữu khả năng “sử dụng ngôn từ  cao quý của đấng hoá công”). Barthes kết luận: “Việc kết hợp hết sức ấn  tượng giữa bao điều cao quý đến thế và bao điều tầm phào đến thế biểu  đạt rằng người ta còn tin vào mâu thuẫn: tổng thể của mâu thuẫn là kỳ  diệu, mỗi mặt của nó cũng kỳ diệu: nó đương nhiên sẽ chẳng còn lý thú gì  nữa trong một thế giới mà lao động của nhà văn mất thiêng đến mức xem  ra cũng là bản chất của tự nhiên như chuyện ăn, chuyện mặc” (Nhà văn đi  nghỉ hè, trong cuốn Những huyền thoại, Roland Barthes, Phùng Văn Tửu  dịch, NXB Tri Thức 2008).&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Việc nắm bắt các quy luật tâm lý, huy động các mâu  thuẫn kỳ diệu, độc đáo để tác động vào xã hội từ lâu được các nhà nghiên  cứu xây dựng thương hiệu đặc biệt chú trọng để mở các chiến lược phủ  sóng thị trường. Tuy nhiên, với người của công chúng thì điều này dễ  thấy hơn nhiều. Đôi khi nó được thực thi một cách máy móc và trở thành  màn diễn lố bịch như ta vẫn thấy ở những cuộc thi hoa hậu, người đẹp  trên truyền hình. Hình ảnh các chân dài hôm qua còn cặp các đại gia, mặc  đồ dạ hội sải bước ỏn ẻn trên sân khấu, hôm nay cúi xuống rơi lệ trên  những cuộc đời kém may mắn ở các trung tâm dưỡng lão, các trẻ em nhà mở  hay trung tâm khuyết tật để ống kính mặc sức đặc tả liệu có đủ sức  thuyết phục để tạo ra “tổng thể những mâu thuẫn”, theo cách nói của  Barthes, trong tiến trình tạo lập huyền thoại hay hình ảnh cá nhân? Tính  chất “event” (sự kiện – theo đúng nghĩa của từ này) với sức lay động  phù du giả tạo mà nó tạo nên đã không qua mắt được những khán giả truyền  hình ưa lý trí và suy xét sự việc ở góc độ bản chất. Cũng thế, việc các  lãnh đạo có tuỳ tùng cởi áo veston, thay giày giúp trước khi bước xuống  cầm xẻng xúc đất khởi công các dự án trước ống kính truyền hình, rồi  sau đó ung dung lên bục phát biểu đã không còn thiêng trong mắt công  chúng, khi tự hành vi đó tưởng là xác lập mâu thuẫn kỳ diệu trong việc  đánh dấu sự kiện (hàm nghĩa: với công trình này, lãnh đạo A, B, C đã  biết cúi xuống xắn tay “chung lưng đấu cật” với người lao động để khởi  công) nhưng chỉ phơi bày một thực tế ảo của một màn kịch trong kịch bản  của những người làm “event”.&lt;/p&gt; &lt;p class="pInterTitle"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table id="table1" align="right" border="0" cellpadding="7" cellspacing="7" width="50%" height="31"&gt;     &lt;tbody&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td class="pSubTitle" style="background-color: rgb(227, 237, 247);"&gt;Hình  ảnh các chân dài hôm qua còn cặp các đại gia, mặc đồ dạ hội sải bước ỏn  ẻn trên sân khấu, hôm nay cúi xuống rơi lệ trên những cuộc đời kém may  mắn ở các trung tâm dưỡng lão, các trẻ em nhà mở hay trung tâm khuyết  tật để ống kính mặc sức đặc tả liệu có đủ sức thuyết phục để tạo ra  huyền thoại hay hình ảnh cá nhân?&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;     &lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt; ... đến cách tạo ra huyền thoại &lt;p class="pBody"&gt;Trở lại với Brad Pitt – Angelina Jolie. Theo cách lý  giải trên, thì có thể thấy rằng việc hai ngôi sao nổi tiếng nhất của  Hollywood, kinh đô công nghiệp điện ảnh toàn cầu chọn một hòn đảo vắng ở  một nước nhỏ, nơi mà nền công nghiệp điện ảnh chưa có tên trên bản đồ  thế giới để nghỉ ngơi cùng những đứa trẻ là con nuôi (có nguồn gốc từ  các nước thế giới thứ ba) một cách lặng lẽ, bên cạnh văn hoá hưởng thụ  có tính chất cá nhân độc đáo, về mặt nào đó, cũng có thể ngầm hiểu, là  cách tạo dựng huyền thoại đầy tự nhiên (có lẽ là phẩm chất văn hoá của  những ngôi sao đẳng cấp đích thực!) trong thời mà lao động nghệ thuật  điện ảnh, nghe nhìn là một uy lực với đại chúng.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Sau khi Tuổi trẻ online công bố loạt năm bức ảnh thời  sự độc quyền do nhiếp ảnh gia Na Sơn chụp lúc 13 giờ ngày 11.11.2011,  khi gia đình hai ngôi sao này dùng bữa ở nhà hàng Cục Gạch trên đường  Đặng Tất, quận 1, thì theo thông tin mà chúng tôi biết được, quán Cục  Gạch trở nên đông hơn. Nhiều người bày tỏ sự ngưỡng mộ đến cuồng tín  bằng cách đến Cục Gạch và đặt bữa ăn với những món “sao y bản chính” như  gia đình Brad – Angelina đã gọi và chia nhau ngồi vào ghế mà hai tài  tử, minh tinh này đã ngồi để “dùng bữa trong hơn một tiếng đồng hồ và  dùng hết lượng thức ăn đã đặt” như bài báo Tuổi Trẻ online mô tả. Và,  không chừng, sẽ có những gia đình mùa xuân này chọn Côn Đảo để trải  nghiệm những ngày nghỉ theo cách của Brad Pitt – Angelina Jolie. Điều  này cho thấy tâm lý ám thị, phóng chiếu hình ảnh vào thần tượng nơi đại  chúng.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Brad – Angelina thu hoạch thành công ngoài mong đợi về  khía cạnh hình ảnh đối với khán giả Việt Nam (dù cho thành công này với  họ đã trở nên quá bình thường và quen thuộc) trong một kỳ nghỉ hết sức  bình thường, cái mà nhiều ngôi sao Việt Nam chưa thể làm được. Căn bản  là các ngôi sao vẫn thường bỏ qua (hoặc thiếu thành thật) với nguyên tắc  tâm lý xây dựng hình ảnh bằng những “mâu thuẫn” thực sự.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Trong những ngày này, cư dân mạng xôn xao về việc CEO  của Facebook – tỉ phú Mark Zuckerberg cùng cô người yêu gốc Hoa đến Việt  Nam nghỉ dưỡng. Nhiều hình ảnh mà các paparazzi Việt Nam săn được từ Hà  Nội, Sa Pa được đăng tải trên mạng đã khiến không ít cư dân mạng sốt  ruột, hốt hoảng đặt ra các câu hỏi: vì sao cặp tình nhân này lại ăn mặc  lôi thôi “dưới mức trung bình” như vậy? Các cô gái thần tượng Mark thì  xuýt xoa: Vì sao một tỉ phú lại có cô người yêu nhan sắc quá mức bình  thường như vậy? Vì sao họ lại có thể cưỡi trâu hoặc chơi bịt mắt bắt dê ở  Sa Pa một cách “tầm thường” đến thế? v.v.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Và đại chúng bắt đầu tranh luận, tìm kiếm, giải mã, tin  tưởng. Thần tượng sẽ được củng cố từ “tổng thể những mâu thuẫn”, khi  những mâu thuẫn đó còn trở nên kỳ diệu, gia tăng tính huyền thoại đối  với công chúng.&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor"&gt;Nguyễn Vĩnh Nguyên&lt;/p&gt;&lt;p class="pAuthor"&gt;source&lt;/p&gt;&lt;p class="pAuthor"&gt;http://sgtt.com.vn/Loi-song/157681/Theo-chan-nhung-ngoi-sao.html&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-206788125218340932?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/206788125218340932/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2012/01/theo-chan-nhung-ngoi-sao.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/206788125218340932'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/206788125218340932'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2012/01/theo-chan-nhung-ngoi-sao.html' title='Theo chân những ngôi sao'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-rgHK4x79sxI/TwVFUXmJ5nI/AAAAAAAAAdk/oKPrjQqIio0/s72-c/1.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-6835473688825253606</id><published>2011-11-17T01:58:00.000-08:00</published><updated>2011-11-17T02:00:14.963-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Calitoday'/><title type='text'>Dự đoán đáng kinh ngạc về nước Mỹ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-M9RFhuhR8x0/TsTa-0ri6iI/AAAAAAAAAdA/7Mx1rb1mwJw/s1600/1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 299px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-M9RFhuhR8x0/TsTa-0ri6iI/AAAAAAAAAdA/7Mx1rb1mwJw/s400/1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5675902203221699106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table class="contentpaneopen"&gt;  &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;  &lt;td class="createdate" valign="top"&gt;   Wednesday, 16 November 2011 15:34 &lt;/td&gt; &lt;/tr&gt;   &lt;tr&gt; &lt;td valign="top"&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Dự đoán đáng kinh ngạc về nước Mỹ&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;img src="http://baocalitoday.com/images/stories/0%20my%20%201.jpg" style="border: 1px solid black; margin-top: 10px; margin-bottom: 10px;" border="0" width="375" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;George Friedman, người sáng lập và là Chủ tịch Công ty Dự báo chiến&lt;/p&gt; &lt;p&gt;lược STRATFOR, một think-tank phi chính phủ hàng đầu thế giới từng dự  báo chính xác một số sự kiện chiến lược. Cuốn sách 100 năm tới của ông  đưa ra những dự đoán đáng kinh ngạc về nước Mỹ.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://baocalitoday.com/images/stories/0%20my%20%202.jpg" style="border: 1px solid black; margin-top: 10px; margin-bottom: 10px;" border="0" width="375" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Friedman dự báo trong thế kỷ XXI nước Mỹ vẫn dẫn đầu thế giới, thậm  chí ông nói bây giờ nước Mỹ hãy còn là đứa trẻ (?), thập niên 50 thế kỷ  này mới trở thành siêu cường đích thực và thập niên 60 mới là thời đại  vàng của Mỹ.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Dự báo ấy khác với quan điểm của Zbigniew Brzezinski, Henry  Kissinger, Stephen Brooks, William Wohlforth hoặc của Martin Jacques  (trong cuốn Khi Trung Quốc thống trị thế giới), cũng như nhiều dự báo  rất xấu về kinh tế Mỹ trong cuộc khủng hoảng kinh tế hiện nay. Nó giội  gáo nước lạnh lên những cái đầu phát sốt sau khi đọc sách của Lưu Minh  Phúc cho rằng trong thế kỷ XXI Trung Quốc sẽ thay Mỹ lãnh đạo thế giới.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Dự báo của Friedman dựa trên quan điểm sự thực lịch sử và tình trạng  địa-chính trị quyết định tất cả. Friedman nhận định: nước Mỹ đã xây dựng  được một nền văn hoá và chế độ chính trị tiên tiến nhất thế giới.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://baocalitoday.com/images/stories/0%20my%20%203.jpg" style="border: 1px solid black; margin-top: 10px; margin-bottom: 10px;" border="0" width="375" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Sự thực là văn hoá Mỹ đang giữ vai trò dẫn đầu thế giới, có sức lan  toả và chiếm lĩnh mạnh mẽ. Nhạc pop, vũ điệu rock and roll cũng như  fastfood và CocaCola… được giới trẻ khắp nơi ưa chuộng. Hollywood thống  trị điện ảnh 5 châu. Truyền thông Mỹ dẫn đầu truyền thông thế giới. Văn  hoá chính trị-tư tưởng của Mỹ rất phát triển, họ luôn có nhiều nhà tư  tưởng, nhà chính trị học hàng đầu. Khoa học kỹ thuật và giáo dục đại học  thì khỏi phải nói.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tư tưởng dân chủ bình đẳng sinh ra ở châu Âu nhưng nảy mầm và thành  cây lá sum sê trên đất Mỹ – khi châu Âu còn dưới ách phong kiến… Vào  thời những năm đầu của thế kỷ 16, 17 phần lớn những người di cư sang Mỹ  đều là những kẻ, dưới quan điểm của giới “Quí Tộc”, là những kẻ bất mãn  bị xã hội ruồng bỏ, những người vô gia cư bị coi là hạ đẳng, và các phần  tử bị coi là tội phạm hay phản động. Những con người này đến vùng đất  mới châu Mỹ, họ đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ. Văn hóa của họ, tức  nguyên lý sâu xa nhất chi phối suy nghĩ của con người, chỉ đơn giản là  “tự lo”, và cái nguyên lý ấy phát triển thành triết lý về “tự do” kiểu  Mỹ sau này.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://baocalitoday.com/images/stories/0%20my%20%204.jpg" style="border: 1px solid black; margin-top: 10px; margin-bottom: 10px;" border="0" width="375" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Phạm trù tự do của Mỹ được xây dựng dựa trên nguyên lý tự do hành  động, chính vì thế thượng tầng kiến trúc của xã hội Mỹ đã phải đối diện  với một phạm trù mới về quản trị nhân sự — khi mà những yếu tố khống chế  con người như: tôn giáo, ý thức hệ, truyền thống,… đã không còn. Phạm  trù mới này đã nẩy nở thành hệ thống nhà nước pháp quyền và văn hóa quản  trị trí thức – một hệ thống khái niệm về quản lý lao động tách rời nhân  sự.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Hiến pháp Mỹ 1787 là bộ hiến pháp thành văn đầu tiên của giai cấp tư  sản trong lịch sử thế giới. Nó dựa trên cơ sở tư tưởng dân chủ tư sản,  đầu tiên dựng nên một quốc gia có đặc trưng là chế độ cộng hòa, chế độ  liên bang, chế độ Tổng thống, chế độ tam quyền phân lập, chính phủ dân  bầu, chế độ nhiệm kỳ của người lãnh đạo. Cơ chế ấy bảo đảm dân chủ hóa  trình tự ra quyết sách, tránh được sự lạm dụng chức quyền… Sức sống của  mô hình chính quyền Mỹ thể hiện ở chỗ từ ngày lập quốc (1776) đến nay  nước này chưa hề có đảo chính hoặc cách mạng lật đổ chính phủ. Rất ít  nước lớn nào có nền chính trị ổn định, được lòng dân lâu như vậy.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://baocalitoday.com/images/stories/0%20my%20%206.jpg" style="border: 1px solid black; margin-top: 10px; margin-bottom: 10px;" border="0" width="375" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Dù từng phạm không ít sai lầm nhưng nước Mỹ đã đứng vững và chiến  thắng trong hai cuộc thế chiến và chiến tranh lạnh, vượt qua các cuộc  khủng hoảng kinh tế vô cùng trầm trọng. Được như vậy trước hết là do cơ  chế chính trị phát huy được vai trò làm chủ của toàn dân, họ phát hiện  và bầu lên được những người lãnh đạo khôn ngoan phù hợp với xu thế từng  thời đại. Nhờ thế chỉ sau 150 năm dựng nước, Mỹ đã trở thành siêu cường  bá chủ thế giới.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trong cuộc khủng hoảng kinh tế hiện nay, các số liệu về tỷ lệ thất  nghiệp, nợ nhà nước và thâm hụt ngoại thương đem lại cảm giác kinh tế Mỹ  chắc chắn sẽ sụp đổ. Thế nhưng giờ đây họ vẫn sống đàng hoàng bằng núi  tiền các nước khác tự nguyện cho vay. Châu Âu mới là kẻ chịu thiệt với  đồng Euro có nguy cơ đổ sập. Cơ chế chính trị Mỹ có khả năng tự sửa đổi  cho thích hợp hoàn cảnh, như chính sách Kinh tế mới của Tổng thống  Roosevelt, hoặc luật cải tổ tài chính Tổng thống Obama vừa trình Quốc  hội đã và sẽ có thể đưa nước Mỹ thoát khỏi khủng hoảng.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://baocalitoday.com/images/stories/0%20my%20%207.jpg" style="border: 1px solid black; margin-top: 10px; margin-bottom: 10px;" border="0" width="375" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trên lĩnh vực kinh tế, người Mỹ cũng dẫn đầu thế giới đưa ra nhiều  sáng kiến vĩ đại. Thời gian 1863-1869 họ đã xây dựng xong tuyến đường  sắt Thái Bình Dương 3000 km xuyên suốt Đông Tây, vừa góp phần quan trọng  thống nhất đất nước, vừa giúp nhanh chóng phát triển kinh tế. Công  trình này được đài BBC đánh giá là một trong 7 kỳ tích của lịch sử công  nghiệp hoá thế giới và được dân Mỹ coi là biểu tượng thống nhất quốc gia  (thời gian 1861-1865 Mỹ có nội chiến, đất nước chia rẽ sâu sắc). 30 năm  sau, nước Nga mới bắt đầu làm đường sắt xuyên Siberia .&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Thập niên 50 họ có sáng kiến xây dựng mạng xa lộ cao tốc nối tất cả  các bang, các thành phố, khiến cho đất nước này trở nên vô cùng năng  động, người dân tha hồ phóng xe đi khắp nơi tìm việc làm, khai thác tài  nguyên.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Thập niên 90 họ đầu tiên đề xuất và triển khai xa lộ cao tốc thông  tin (gồm hệ thống thông tin số và mạng thông tin internet), dẫn đầu thế  giới tiến sang kỷ nguyên thông tin, nhờ đó nguồn trí thức tăng gấp bội,  bảo đảm công nghệ cao phát triển như vũ bão.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Hai mạng xa lộ nói trên đã đem lại cho nước Mỹ sức mạnh bá chủ thế giới trong 50 năm qua.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Giờ đây George Friedman dự báo trong thế kỷ XXI Mỹ sẽ hoàn tất xây  dựng xa lộ cao tốc năng lượng, năm 2080 nhà máy điện trên vũ trụ sẽ bắt  đầu phát điện về cho trái đất sử dụng.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nước Mỹ có ưu thế tốt nhất thế giới về địa lý. Đất rộng và màu mỡ,  giàu tài nguyên, có nhiều con sông lớn thông thương được và những hồ  nước ngọt khổng lồ. Hai đại dương quan trọng nhất bao bọc hai bên. Ngày  nay tiêu điểm cạnh tranh địa chính trị toàn cầu đã chuyển từ đại lục Âu Á  sang giành giật quyền kiểm soát biển, mà về mặt này Mỹ có ưu thế vô  địch, đã và đang kiểm soát toàn bộ các đường hàng hải, vì thế họ sẽ tiếp  tục kiểm soát nền kinh tế toàn cầu.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Friedman viết: trong 10-20 năm đầu thế kỷ XXI, Mỹ sẽ gặp những thách  thức nghiêm trọng, nhưng không nước nào có thể thay thế vị trí số 1 của  Mỹ; thế giới vẫn lấy nước Mỹ làm trung tâm.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cao Tín Bt&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Theo Vitinfo&lt;/p&gt;&lt;p&gt;source&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Calitoday&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-6835473688825253606?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/6835473688825253606/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/11/du-oan-ang-kinh-ngac-ve-nuoc-my.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/6835473688825253606'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/6835473688825253606'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/11/du-oan-ang-kinh-ngac-ve-nuoc-my.html' title='Dự đoán đáng kinh ngạc về nước Mỹ'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-M9RFhuhR8x0/TsTa-0ri6iI/AAAAAAAAAdA/7Mx1rb1mwJw/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-391166435843798998</id><published>2011-11-04T20:47:00.000-07:00</published><updated>2011-11-04T20:49:31.830-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DCVOnline'/><title type='text'>Bài nói chuyện của Steven Jobs tại Đại học Stanford</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-0NxdDk4pyt0/TrSyNJSnTpI/AAAAAAAAAc0/aWVeaI0bVHg/s1600/4.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-0NxdDk4pyt0/TrSyNJSnTpI/AAAAAAAAAc0/aWVeaI0bVHg/s400/4.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5671353769668333202" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span class="bigtitle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;       &lt;span class="content2"&gt;&lt;a href="http://dcvonline.net/banners.php?op=click&amp;amp;bid=33" target="_blank"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="content2" align="justify"&gt; &lt;b&gt; Ngũ Phương&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi Steven Jobs qua đời, nhiều trang mạng đã cho đăng bản dịch tiếng Việt bài diễn văn tại Đại học Stanford của ông. Tiếc thay, một số bản dịch đã dịch sai, dịch thiếu, đặt câu sai văn phạm và dùng chữ Hán Việt không cần thiết. Cách dịch cẩu thả này khiến cho bài văn giản dị nhưng đầy ý nghĩa của một danh nhân thế giới thành ra khó hiểu và ngô nghê.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dưới đây là một bản dịch khác. Người dịch tuy đã cố gắng nhưng vẫn không thể tránh được nhiều chữ chưa hoàn toàn đúng với nguyên tác. Kính mong bạn đọc góp ý thêm cho. Xin chân thành cám ơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vài nét về Steven Jobs&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Steve Jobs, đồng sáng lập viên và cựu Giám đốc Điều hành công ty điện tử Apple Inc., vừa qua đời ngày 05/10/2011 tại California, hưởng dương 56 tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ một sinh viên 26 tuổi học hành dở dang, Steve Jobs khởi đầu sự nghiệp với hai bàn tay trắng và chỉ trong vòng 7 năm trời đã đưa Apple trở thành một tên tuổi hàng đầu. Có thể nói ông đã mở ra một cuộc cách mạng điện tử, và di sản ông để lại là những sản phẩm nổi tiếng toàn thế giới, từ máy điện toán “Apple”, máy điện toán cá nhân “Macintosh”, đến “iPod” (máy nghe nhạc cá nhân), “iPhone” (điện thoại thông minh), “iPad” (máy điện toán cá nhân), v.v... Tạp chí Forbes ước tính tài sản của ông trị giá khoảng 5,1 tỷ dollars, đứng hạng thứ 43 trong số những người giàu nhất Hoa Kỳ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2005, Steve Jobs được trường Đại học Stanford trao bằng Tiến sĩ Danh dự. Bài nói chuyện của ông trong buổi lễ tốt nghiệp ngày 12/6/2005 đã được Stanford giữ làm tài liệu tham khảo cho sinh viên. Đây là lần xuất hiện hiếm hoi của ông trước công chúng kể từ khi mắc bệnh ung thư tụy tạng (mà lúc đó ông tưởng rằng có thể được chữa khỏi), và đây cũng là một dịp hiếm hoi người ta nghe những lời tâm sự về đời tư của ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Bài diễn văn của Steven Jobs tại Stanford University&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ngũ Phương&lt;/b&gt; lược dịch&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi rất hân hạnh được có mặt cùng các bạn trong lễ tốt nghiệp ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá vào bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ tốt nghiệp đại học. Thành thật mà nói, được (đứng trên bục) thế này là mức gần nhất của tôi với chuyện tốt nghiệp đại học. Hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu chuyện của đời tôi. Chỉ vậy thôi. Chẳng có gì to tát. Chỉ là ba câu chuyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="center" width="500"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img src="http://dcvonline.net/images/102011/steve_jobs.jpg" alt="" border="0" width="500" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="smallfont"&gt;Steve Jobs (1955-2011)&lt;br /&gt;Nguồn ảnh:  fazyslittlekitchen.blogspot.com&lt;hr noshade="noshade" size="1"&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Câu chuyện thứ nhất là kết nối những dấu chấm.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi bỏ học sau khi đã vào Reed College được 6 tháng, nhưng rồi tôi vẫn tiếp tục theo học ở đó khoảng 18 tháng nữa trước khi chính thức bỏ học luôn.Vậy tại sao tôi lại bỏ học?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi việc đã bắt đầu từ trước khi tôi ra đời. Mẹ ruột của tôi là một sinh viên trẻ, độc thân, và bà quyết định cho tôi làm con nuôi. Bà một mực nghĩ rằng tôi chỉ được làm con nuôi người đã tốt nghiệp đại học. Vì thế, mọi sự được sắp đặt để tôi trở thành con nuôi của vợ chồng một luật sư. Thế nhưng vào giờ chót có sự thay đổi, vì khi tôi vừa cất tiếng khóc chào đời, vợ chồng ấy lại đổi ý và muốn nhận nuôi một bé gái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là lý do cha mẹ (nuôi) của tôi hiện giờ, có tên trong danh sách chờ đợi, đã nhận được một cú điện thoại vào lúc nửa đêm với câu hỏi, “Chúng tôi có một bé trai ngoài ý muốn, ông bà có muốn nhận nó làm con nuôi hay không?” Cha mẹ tôi trả lời, “Tất nhiên là muốn.” Nhưng sau đó mẹ ruột của tôi biết được bà mẹ tương lai chưa bao giờ tốt nghiệp đại học còn ông bố tương lai thì chưa hề tốt nghiệp trung học, thế là bà từ chối ký vào giấy giao nhận con nuôi. Chỉ mấy tháng sau bà mới đồng ý khi cha mẹ nuôi của tôi hứa rằng sẽ cho tôi vào đại học. Đời tôi bắt đầu từ đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="left" width="250"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img src="http://dcvonline.net/images/102011/reed.jpg" alt="" border="0" width="250" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="smallfont"&gt;Reed College&lt;br /&gt;Nguồn: collegefinancialaidguide.com&lt;hr noshade="noshade" size="1"&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; 17 năm sau, tôi cũng được vào đại học. Nhưng tôi đã quá ngây thơ khi chọn một trường đại học mắc gần ngang với Stanford, và tất cả số tiền để dành của cha mẹ tôi, những con người cả đời làm lụng, đã dùng hết để đóng học phí cho tôi. Sau sáu tháng, tôi chẳng thấy giá trị của chuyện học đại học. Tôi chẳng biết tôi muốn làm gì với cuộc đời của mình và cũng chẳng thấy trường đại học sẽ giúp tôi biết được. Vậy mà tôi đã tiêu béng hết tất cả số tiền dành dụm suốt đời của cha mẹ. Vì vậy tôi quyết định bỏ học và tin tưởng rằng mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi. Ngay lúc đó, tình hình trông có vẻ đáng sợ lắm, nhưng khi nghĩ lại, tôi mới thấy đó là một trong những quyết định đúng nhất của mình. Từ lúc bỏ học, tôi có thể bỏ luôn những môn học bắt buộc mà tôi không thích, thay vào đó, tôi bắt đầu ghi tên vào những môn học khác có vẻ thú vị hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi chuyện không diễn ra một cách lãng mạn lắm đâu. Tôi không có phòng trọ, vì thế tôi phải ngủ nhờ trên sàn phòng trọ của các bạn tôi. Tôi kiếm tiền mua đồ ăn bằng cách mang trả lại những chai Coca-Cola để nhận 5 xu mỗi chai, và hàng tuần cứ tối Chủ nhật là tôi phải đi bộ 7 dặm qua phía bên kia thành phố để có được một bữa ăn ngon ở ngôi đền Hare Krishna. Tôi rất thích bữa ăn đó. Những gì mà tôi đã va vấp phải để theo đuổi sự tò mò và trực giác của mình về sau trở thành những điều vô giá. Để tôi cho các bạn một thí dụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào lúc bấy giờ có lẽ Reed College là nơi có lớp dạy nghệ thuật thư pháp giỏi nhất nước. Khắp trong khu học xá, tất cả các bích chương và nhãn dán trên mỗi hộc kéo đều được viết tay rất đẹp. Vì tôi đã bỏ học và không phải vào những lớp thông thường nên tôi quyết định ghi danh lớp thư pháp để học cách viết chữ đẹp như thế. Tôi học về các loại chữ serif và san serif, về khoảng cách giữa các chữ trong các kiểu chữ khác nhau, về cách làm sao cho một bản chữ trông đẹp mắt. Tôi ngỡ ngàng khi thấy đây là một môn học đầy tính nghệ thuật, lịch sử và đẹp một cách tinh tế mà các bộ môn khoa học không thể có được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những thứ này khi đó dường như chẳng có chút ứng dụng thực tế nào cho cuộc đời tôi. Thế nhưng 10 năm sau, khi chúng tôi thiết kế chiếc máy điện toán Macintosh đầu tiên, bỗng dưng các kiến thức về thư pháp trở lại với tôi, và chúng tôi đã đưa những điều ấy vào Mac. Đó là máy điện toán đầu tiên có những mẫu chữ thật đẹp. Nếu tôi không theo cái lớp học đó ở trường thì Mac sẽ chẳng bao giờ có được nhiều mẫu chữ với khoảng cách cân đối. Và cũng bởi vì Windows bắt chước Mac nên (nếu Mac không có) cũng chẳng có máy điện toán nào có những kiểu chữ đẹp. Nếu tôi không bỏ học thì tôi đã không thể theo học lớp thư pháp, và máy điện toán cá nhân đâu có được những kiểu chữ đẹp như vậy. Tất nhiên lúc đang còn ở trường đại học thì tôi không thể nhìn trước về phía tương lai để kết nối những dấu chấm (connect the dots). Nhưng 10 năm sau, nhìn lại, thì mọi việc trở nên rất, rất rõ ràng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi xin nhắc lại, các bạn không thể nhìn trước về tương lai để kết nối những dấu chấm được đâu, các bạn chỉ có thể làm điều đó khi nhìn lại quá khứ mà thôi. Vì thế, các bạn phải tin tưởng rằng những dấu chấm rồi sẽ nối kết với nhau trong tương lai. Các bạn phải đặt niềm tin vào một điều gì đó - như trực giác, định mệnh, cuộc sống, nghiệp quả, hoặc điều gì đó. Quan niệm ấy chưa bao giờ làm tôi thất vọng, và nó đã làm nên mọi sự thay đổi trong đời tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Câu chuyện thứ hai là về tình yêu và sự mất mát.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="left" width="250"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img src="http://dcvonline.net/images/102011/steve2.jpg" alt="" border="0" width="250" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="smallfont"&gt;Steve Jobs và Steve Wozniak làm việc trong garage&lt;br /&gt;Nguồn: techiteasy.org&lt;hr noshade="noshade" size="1"&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; Tôi thật may mắn vì ngay khi còn rất trẻ tôi đã biết mình thích làm gì. Woz [Steve Wozniak] và tôi đã bắt tay vào việc chế tạo máy Apple trong nhà để xe của cha mẹ tôi lúc tôi 20 tuổi. Chúng tôi đã miệt mài làm việc, và sau 10 năm, từ vỏn vẹn 2 người trong cái gara bé nhỏ, Apple đã phát triển thành một công ty trị giá 2 tỷ Mỹ kim với hơn 4000 nhân viên. Chúng tôi tung ra thị trường sang tác tuyệt nhất của mình - máy điện toán Macintosh - sớm trước một năm, lúc tôi mới bước sang tuổi 30. Thế rồi sau đó, tôi bị sa thải. Làm sao mà bạn lại có thể bị sa thải bởi một công ty mà bạn đã sáng lập ra nó nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đại khái là, khi Apple bắt đầu phát triển, chúng tôi đã thuê một người mà tôi cho rằng rất giỏi để cùng tôi điều hành công ty, và trong khoảng một năm gì đó, mọi việc đều tốt. Nhưng rồi cái nhìn về tương lai của hai người chúng tôi bắt đầu khác nhau, và cuối cùng đưa tới bất hòa. Khi mối bất hòa xảy ra, Hội đồng Quản trị đứng về phía anh ta, thế là tôi, ở tuổi 30, đã bị cho ra rìa, trước mặt bàn dân thiên hạ. Mục tiêu mà tôi theo đuổi suốt giai đoạn thành niên bỗng dưng biến mất, và tình trạng thật là bi đát.&lt;br /&gt;Suốt mấy tháng trời tôi thật sự chẳng biết phải làm gì. Tôi cảm thấy mình đã phụ lòng thế hệ doanh nhân đi trước - vì đã đánh rơi mất cây gậy chỉ huy mà họ chuyền đến tay tôi. Tôi gặp David Packard và Bob Noyce để cố gắng xin lỗi về những việc tệ hại đã làm ra. Tôi trở thành một biểu tượng thất bại trước công chúng, thậm chí tôi đã có ý định cuốn gói bỏ đi khỏi thung lũng [Silicon Valley]. Nhưng rồi dần dần có một điều gì đó bắt đầu lóe lên trong tôi - tôi vẫn yêu thích những việc mình đã làm. Những biến cố ở Apple không hề làm thay đổi sự yêu thích đó chút nào cả. Tôi như một kẻ bị tình phụ, nhưng tình yêu trong tôi vẫn tràn đầy. Vì thế, tôi quyết định bắt đầu làm lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay lúc đó tôi không nhận ra, nhưng sau này tôi mới thấy rằng chuyện bị Apple sa thải hóa ra lại là điều tốt đẹp nhất trong đời tôi. Gánh nặng của sự thành công được thay thế bằng tinh thần nhẹ nhàng của kẻ mới bắt đầu lại và không chắc về những gì sẽ xảy ra. Nó giải thoát tôi để tôi bước vào một trong những thời kỳ sáng tạo nhất của đời mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="right" width="200"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img src="http://dcvonline.net/images/102011/steve_laurene.jpg" alt="" border="0" width="200" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="smallfont"&gt;Steve Jobs và Laurene Powel Jobs&lt;br /&gt;Nguồn ảnh: © Getty Images&lt;hr noshade="noshade" size="1"&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; Trong 5 năm tiếp theo, tôi khởi sự một công ty mang tên NeXT, một công ty khác mang tên Pixar, và tôi bắt đầu yêu một phụ nữ tuyệt vời, chính là vợ tôi bây giờ. Pixar hoạt động tốt và cho ra đời cuốn phim truyện hoạt họa bằng computer đầu tiên trên thế giới, “Toy Story”, và nay Pixar trở thành xưởng phim hoạt họa thành công nhất thế giới. Thế rồi một sự kiện đáng ghi nhớ đã xảy ra, Apple mua NeXT, tôi trở lại Apple, và những kỹ thuật mà chúng tôi phát triển ở NeXT trở thành điểm cốt lõi cho thời kỳ phục hưng của Apple. Laurene và tôi cũng có được một gia đình thật hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tin chắc rằng tất cả những điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra nếu tôi không bị Apple sa thải. Đó là một viên thuốc rất đắng, nhưng tôi cho rằng người bệnh cần đến nó. Đôi khi cuộc đời sẽ giáng một viên gạch vào đầu bạn. Đừng mất niềm tin.Tôi tin rằng điều duy nhất giúp tôi tiếp tục tiến bước chính là vì tôi yêu thích những gì tôi đã làm. Bạn phải tìm cho ra cái mà bạn yêu thích. Điều đó đúng cho công việc và đúng luôn cho cả những người yêu của bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công việc sẽ chiếm phần lớn cuộc sống của bạn, và cách duy nhất để thực sự thỏa mãn là làm những công việc mà bạn tin nó sẽ trở nên tuyệt vời. Và cách duy nhất có công việc tuyệt vời là yêu những gì bạn làm. Nếu như các bạn chưa tìm thấy, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng chấp nhận những cái tạm bợ. Cũng giống như chuyện của con tim, bạn sẽ nhận ra nó khi bạn tìm thấy nó. Và cũng giống như mối quan hệ tình cảm đích thực, nó sẽ ngày càng nồng thắm hơn qua tháng năm. Vì vậy hãy tiếp tục tìm kiếm cho đến khi bạn tìm thấy. Đừng chấp nhận những cái tạm bợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Câu chuyện thứ ba là về cái chết.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc 17 tuổi, tôi đọc được một câu danh ngôn đại khái là, “Nếu bạn sống mỗi ngày như ngày cuối cùng của cuộc đời mình, thì một ngày nào đó bạn sẽ có cái cảm giác đoan chắc rằng mình đúng”. Câu nói ấy đã để lại trong tôi một ấn tượng rất sâu đậm. Và kể từ đó, suốt 33 năm qua, tôi vẫn nhìn vào gương mỗi buổi sáng và tự hỏi, “Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời mình, liệu mình có muốn làm cái điều mình định làm hôm nay hay không?” Và nếu câu trả lời là “không” trong nhiều ngày liền liên tiếp thì tôi biết là tôi cần phải thay đổi một điều gì đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ rằng mình có thể sắp chết chính là dụng cụ quan trọng nhất giúp tôi có những lựa chọn lớn trong đời. Bởi vì gần như mọi điều - mọi kỳ vọng của người khác, mọi niềm tự hào, mọi nỗi sợ hãi vì xấu hổ hay thất bại - sẽ biến mất khi ta chết, và chỉ điều gì thực sự quan trọng mới còn lại mà thôi. Nghĩ rằng mình sắp chết là cách tốt nhất giúp tôi tránh khỏi cái bẫy tư tưởng cho rằng mình sắp mất một thứ gì đó. Khi trơ trụi chẳng còn gì thì lẽ nào bạn lại không nghe theo tiếng gọi của trái tim.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoảng một năm trước, tôi biết mình bị ung thư. Tôi đi chụp cắt lớp [scan] lúc 7h30 sáng, và trên phim hiện rõ một khối u trong tụy tạng. Cho đến lúc ấy tôi còn chưa biết tụy tạng là cái gì. Các bác sĩ bảo tôi đây là một loại ung thư không thể chữa khỏi được, và tôi nên chuẩn bị tinh thần vì chỉ còn sống từ 3 đến 6 tháng nữa thôi. Bác sĩ khuyên tôi về nhà sắp xếp mọi việc, đó là cách nói của bác sĩ khi khuyên bệnh nhân chuẩn bị cho cái chết. Lời khuyên ấy có nghĩa là bạn phải dùng mấy tháng còn lại để nói với con bạn những điều mà bạn tưởng là sẽ có khoảng mười năm tới để nói với chúng. Lời khuyên ấy cũng có nghĩa là bạn hãy cố gắng gói ghém mọi thứ đâu ra đó để dễ dàng hơn cho gia đình. Và cũng có nghĩa là hãy nói lời vĩnh biệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi phải sống với chẩn đoán đó cả ngày. Đến chiều tối, tôi làm sinh thiết, họ đút một ống đèn soi qua cổ họng tôi, xuyên ngang bao tử vào sâu xuống ruột, đâm một cái kim vào tụy tạng để lấy ra một số tế bào ung thư làm thử nghiệm. Tôi đang trong hôn mê, nhưng vợ tôi có mặt lúc đó, kể lại rằng khi các bác sĩ phân tích những tế bào dưới kính hiển vi, họ đã vui mừng đến ứa nước mắt vì thấy đây là một trường hợp ung thư tụy tạng hiếm hoi có thể chữa được bằng phẫu thuật. Tôi đã được giải phẫu và bây giờ tôi đã khỏe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là lần tôi đối mặt với cái chết sát sao nhất, và tôi hy vọng đó cũng là lần duy nhất trong vài chục năm tới. Trải qua chuyện đó rồi, bây giờ tôi có thể nói với các bạn điều này, một cách khá đoan chắc hơn là nhắc đến cái chết như một khái niệm hữu ích nhưng hoàn toàn thuộc trí óc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng có ai muốn chết. Ngay cả những người muốn được lên thiên đàng cũng không muốn chết để được lên đó. Thế nhưng cái chết vẫn là nơi mà tất cả chúng ta đều phải đến. Chưa có ai từng thoát được nó. Và nó là thế vì nó là như thế, bởi vì dường như Cái Chết chính là sự sáng tạo tuyệt vời nhất của Cuộc Sống. Nó là tác nhân cho những thay đổi trong Cuộc Sống. Nó loại đi những cái cũ để mở đường cho những cái mới. Ngay lúc này đây, cái mới đang là các bạn, nhưng chẳng bao lâu nữa các bạn cũng sẽ dần cũ đi và sẽ bị loại bỏ. Tôi xin lỗi vì nói như vậy nghe bi thảm quá, nhưng đó là sự thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian của các bạn chỉ có hạn, vì thế các bạn đừng nên bỏ phí thời gian để sống cuộc đời của người khác. Đừng rớt vào cái bẫy của giáo điều - vì như vậy là sống bằng kết quả sự suy nghĩ của những người khác. Đừng để cho ý kiến ồn ào của người khác lấn át đi tiếng nói trong thâm tâm các bạn. Và điều quan trọng nhất là, hãy can đảm làm theo tiếng gọi của trái tim và trực giác. Vì trái tim và trực giác vốn đã biết rõ các bạn thực sự muốn trở thành cái gì. Mọi điều khác chỉ là thứ yếu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi còn trẻ, có một bộ sách rất hay đã được xuất bản với tựa đề &lt;i&gt;The Whole Earth Catalog&lt;/i&gt; [Danh mục Thế giới], và trở thành một trong những cuốn kinh thánh của thế hệ chúng tôi. Người soạn cuốn sách này là một anh chàng tên Steward Brand, ở Menlo Park, cách đây không xa. Anh ta đã làm cho bộ danh mục trở nên sống động bằng lối trình bày đầy thi vị. Lúc đó là cuối thập niên 60, computer và việc xuất bản bằng máy tính chưa ra đời, vì vậy tất cả những trang sách đều được làm bằng máy đánh chữ, bằng kéo và máy ảnh polaroid. Nó giống như một thứ “Google” được in thành sách bìa mỏng, 35 năm trước khi có “Google”: một bộ sách tuyệt vời, tràn ngập những dụng cụ tinh xảo và những ý tưởng thật hay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="center" width="500"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img src="http://dcvonline.net/images/102011/steve4.jpg" alt="" border="0" width="500" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="smallfont"&gt;Steve Jobs, “Stay Hungry. Stay Foolish.”&lt;br /&gt;Nguồn: Apple.com&lt;hr noshade="noshade" size="1"&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; Steward và các cộng sự viên đã xuất bản nhiều số “The Whole Earth Catalog” [1968-1972], và khi bộ sách đã đi hết chu trình của nó, họ ra tập cuối cùng. Lúc đó vào khoảng giữa thập niên 70, và tôi bằng tuổi các bạn bây giờ. Ở bìa sau tập danh mục cuối cùng [1974] là ảnh chụp một con đường miền quê trong ánh bình minh, loại đường quê mà các bạn có thể đi chơi bằng cách quá giang xe nếu các bạn ưa mạo hiểm. Bên dưới tấm ảnh là dòng chữ: “Stay Hungry. Stay Foolish”. Đó là lời từ biệt của họ khi kết thúc bộ catalog. Hãy cứ khát khao. Hãy cứ ngông cuồng. Tôi vẫn hằng cầu chúc điều đó cho chính mình. Và ngày hôm nay, các bạn tốt nghiệp để bắt đầu một hành trình mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy cứ Khát khao. Hãy cứ Ngông cuồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn các bạn rất nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr align="center" size="1" width="50%"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ghi chú:&lt;/b&gt; - Nguyên bản tiếng Anh bài nói chuyện của Steven Jobs tại Đại học Stanford &lt;a href="http://news.stanford.edu/news/2005/june15/jobs-061505.html" target="new"&gt; “You've got to find what you love” Jobs says&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/UF8uR6Z6KLc" allowfullscreen="" frameborder="0" height="315" width="420"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Steve Jobs' 2005 Stanford Commencement Address&lt;/b&gt; (Diễn văn dài 15 phút © StanfordUniversity)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Dịch thuật&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dưới đây là một số câu dịch (sang tiếng Việt) sai trích từ &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/vi-tinh/2011/10/steve-jobs-ke-ve-cuoc-doi-va-cai-chet-trong-dien-van-bat-hu/" target="new"&gt;“Steve Jobs kể về cuộc đời và cái chết trong diễn văn bất hủ”&lt;/a&gt;(vnexpress.net, 06/10/2011) và &lt;a href="http://tintuc.vnn.vn/vdco/khoa_hoc_cong_nghe/274334/3-cau-chuyen-trong-bai-dien-van-kinh-dien-cua-steve-jobs.htm" target="new"&gt; “3 câu chuyện trong bài diễn văn ‘kinh điển’ của Steve Jobs”&lt;/a&gt;(tintuc.vnn.vn, 06/10/2011)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Reed College at that time offered perhaps &lt;i&gt;the best&lt;/i&gt; calligraphy instruction in the country: Trường Reed là trường &lt;i&gt;duy nhất&lt;/i&gt; của cả nước giới thiệu nghệ thuật viết chữ đẹp.&lt;br /&gt;I learned &lt;i&gt;about&lt;/i&gt; serif and san serif typefaces: Tôi học &lt;i&gt;cách biến hóa&lt;/i&gt; với nét bút.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;So you have to trust that the dots will somehow &lt;i&gt;connect&lt;/i&gt; in your future: Vậy hãy tin rằng các dấu chấm, các sự kiện trong cuộc đời bạn về mặt này hay mặt khác sẽ &lt;i&gt;ảnh hưởng&lt;/i&gt; đến tương lai của bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I was lucky — I found what I loved &lt;i&gt;to do&lt;/i&gt; early in life: Tôi may mắn khi đã nhận ra những gì tôi yêu quý ngay từ khi còn trẻ / Tôi đã rất may mắn khi tôi đã &lt;i&gt;muốn bắt đầu làm việc&lt;/i&gt; từ rất sớm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We had just &lt;i&gt;released&lt;/i&gt; our finest creation — the Macintosh — a year earlier: Một năm trước đây, chúng tôi vừa mới &lt;i&gt;bỏ đi&lt;/i&gt; sáng tạo đầu tiên của mình, máy tính Macintosh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But then our visions of the future began to diverge and &lt;i&gt;eventually&lt;/i&gt; we had a falling out: Nhưng sau đó, quan điểm của chúng tôi về tương lai bắt đầu khác nhau, &lt;i&gt;thậm chí&lt;/i&gt; chúng tôi còn trở nên bất hòa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;What had been the focus of my entire adult life was gone, and it was &lt;i&gt;devastating.&lt;/i&gt;: Những gì tôi theo đuổi cả đời đã biến mất, nó đã &lt;i&gt;bị phá hủy.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The heaviness of being successful was replaced by the &lt;i&gt;lightness&lt;/i&gt; of being a beginner again, less sure about everything: Gánh nặng của sự thành công đã được thay thế bằng &lt;i&gt;ánh sáng&lt;/i&gt; của sự bắt đầu mới tuy không có điều gì chắc chắn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;It freed me&lt;/i&gt; to enter one of the most creative periods of my life: Tôi đã để cho mình tự do bước vào một quãng đời đầy những sáng tạo của cuộc đời mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If today were the last day of my life, would I want to do what &lt;i&gt;I am about to do&lt;/i&gt; today?: Nếu ngày hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời tôi, tôi sẽ muốn làm gì và &lt;i&gt;tôi chuẩn bị làm&lt;/i&gt; gì hôm nay?&lt;br /&gt;I lived with that diagnosis&lt;i&gt; all day&lt;/i&gt;. Later that evening I had a biopsy: &lt;i&gt;Tất cả mọi ngày&lt;/i&gt; tôi đều sống với sự chẩn đoán đó. Sau đó, vào một buổi tối, tôi tiến hành kiểm tra sinh thiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I was &lt;i&gt;sedated&lt;/i&gt;: Tôi giữ &lt;i&gt;thái độ bình thản / Khi đó, tôi rất bình thản&lt;/i&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It means to make sure everything is &lt;i&gt;buttoned up&lt;/i&gt; so that it will be as easy as possible for your family: Điều đó cũng có nghĩa là hãy cố gắng &lt;i&gt;kín đáo&lt;/i&gt; để gia đình bạn có thể chấp nhận điều này một cách dễ dàng hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sorry to be so &lt;i&gt;dramatic&lt;/i&gt;, but it is quite true: Tôi xin lỗi vì có vẻ như tôi hơi &lt;i&gt;xúc động&lt;/i&gt; nhưng điều đó là sự thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;This was the closest I've been to facing death, and I hope &lt;i&gt;it's the closest I get&lt;/i&gt; for a few more decades: Đó là cảm giác mà tôi đã có khi phải đối mặt với cái chết và tôi cũng hy vọng &lt;i&gt;tôi sẽ còn cái cảm giác đó&lt;/i&gt; một vài thập kỹ nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It was sort of like Google in paperback form, 35 years before Google came along: it was &lt;i&gt;idealistic&lt;/i&gt;: Nó giống như trang Google trên giấy vậy, 35 năm trước khi có trang Google. Nó thực sự mang tính &lt;i&gt;duy tâm&lt;/i&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;On the back cover of their final issue was a photograph of an early morning country road, the kind you might find yourself &lt;i&gt;hitchhiking&lt;/i&gt; on if you were so adventurous: Ở trang bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường vùng nông thôn trong ánh bình minh, điều mà bạn có thể tìm thấy &lt;i&gt;sự an bình&lt;/i&gt; nếu bạn là người ưa mạo hiểm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn đây là một số chữ Hán Việt làm cho câu văn them nặng nề trong khi nguyên bản tiếng Anh là những chữ rất giản dị: tiết kiệm (để dành - saving), tham gia (theo học - drop in), đánh giá (cho rằng - thought), động viên (giúp - help), hiệu quả (giá trị - value), đăng ký (ghi tên - drop in), trang bị (có - have), thành quả sáng tạo (sáng tác - creation), không thể hợp nhất (khác biệt - falling out), giải phóng (giải thoát - free), tiến hành (làm - have).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;source:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;© DCVOnline&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-391166435843798998?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/391166435843798998/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/11/bai-noi-chuyen-cua-steven-jobs-tai-ai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/391166435843798998'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/391166435843798998'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/11/bai-noi-chuyen-cua-steven-jobs-tai-ai.html' title='Bài nói chuyện của Steven Jobs tại Đại học Stanford'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-0NxdDk4pyt0/TrSyNJSnTpI/AAAAAAAAAc0/aWVeaI0bVHg/s72-c/4.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-7267206489097254418</id><published>2011-10-06T19:12:00.000-07:00</published><updated>2011-10-06T19:16:42.656-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='VOA'/><title type='text'>Đồng sáng lập Apple Steve Jobs qua đời</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-tZqcluhAjcY/To5gar2RcCI/AAAAAAAAAcs/GsyaUf92CLw/s1600/hinh%2B2.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 304px; height: 171px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-tZqcluhAjcY/To5gar2RcCI/AAAAAAAAAcs/GsyaUf92CLw/s400/hinh%2B2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5660567793214517282" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="g-container"&gt;                   &lt;div class="datestamp"&gt;&lt;span class="lastupdated"&gt;Cập nhật:&lt;/span&gt; 03:21 GMT - thứ năm, 6 tháng 10, 2011                   &lt;/div&gt;                                 &lt;div class="tools-container"&gt;         &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;                 &lt;/div&gt;                                                         &lt;ul class="tabs-nav blq-clearfix"&gt;&lt;li style="width: 152px; height: 16px;" class="first open"&gt;&lt;a style="height: 16px;" href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2011/10/111006_steve_jobs_dies.shtml#"&gt;Steve Jobs qua đời&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li style="width: 152px; height: 16px;" class=""&gt;&lt;a style="height: 16px;" href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2011/10/111006_steve_jobs_dies.shtml#"&gt;Thân thế sự nghiệp&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li style="width: 152px; height: 16px;" class=""&gt;&lt;a style="height: 16px;" href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2011/10/111006_steve_jobs_dies.shtml#"&gt;Hình ảnh&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li style="width: 152px; height: 16px;" class="last"&gt;&lt;a style="height: 16px;" href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2011/10/111006_steve_jobs_dies.shtml#"&gt;Ý kiến độc giả VN&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;                                                                                                                &lt;div class="module "&gt;                                  &lt;div class="image img-w304"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/10/06/111006021913_cn_steve_jobs_macworld_304x171_reuters_nocredit.jpg" alt="Steve Jobs" height="171" width="304" /&gt;&lt;p class="caption"&gt;Apple đã mất đi một tài năng xuất chúng&lt;/p&gt;                                  &lt;/div&gt;                               &lt;/div&gt;                               &lt;p&gt;&lt;strong&gt;Đồng sáng lập kiêm cựu  giám đốc điều hành hãng Apple, người  đã mang đến cho thế giới  Iphone và Ipad, đã qua đời ở tuổi 56  sau thời gian dài chống  chọi với căn bệnh ung thư.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;Hãng công nghệ máy tính khổng lồ Apple của Hoa Kỳ đã chính thức thông báo tin buồn này vào thứ Tư 5/10.&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;"Sự  xuất chúng, đam mê và  năng  lượng tràn đầy của Steve là khởi  nguồn cho vô số những sáng  tạo đã không ngừng làm giàu có và  nâng cao cuộc sống của tất  cả chúng ta. Thế giới trở nên tốt  đẹp rất nhiều vì có  Steve”, Apple chia sẻ.&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;Năm 2004, Jobs tuyên bố với công chúng ông  bị ung thư tuyến tụy, một căn bệnh hiếm gặp.&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;Chủ  tịch tập đoàn Microsoft Bill  Gates nói "ảnh hưởng sâu rộng" của  Jobs sẽ còn tiếp tục “lan  toả đến nhiều thế hệ tương lai”.&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;Gates  nói thêm: "Trong số những  người  chúng ta có may mắn được làm  việc chung với ông ấy, đó  là niềm vinh hạnh hết sức lớn lao.  Tôi sẽ nhớ Steve vô cùng.”&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;Tổng thống Mỹ Barack Obama cũng   bày tỏ sự kính trọng: “Michelle và tôi rất đau buồn khi biết   tin Steve Jobs qua đời. Steve là một trong những nhà phát minh vĩ   đại nhất nước Mỹ, ông ấy có đủ dũng khí để suy nghĩ một   cách khác biệt, đủ mạnh mẽ để tin rằng mình có thể thay đổi   thế giới, và đủ tài năng để thực hiện điều đó".&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;Thị  trưởng New York Michael  Bloomberg cho biết: “Nước Mỹ đã mất đi  một thiên tài người sẽ  được nhớ đến cùng với Einstein và  Edison, người mà nhũng ý  tưởng của ông sẽ định hình thế giới  trong nhiều thế hệ tiếp  theo.”&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;Một thông cáo phát đi từ  gia đình  Steve Jobs cho biết vợ và con ông đã ở bên cạnh ông khi  ông  thanh thản đi vào cõi vĩnh hằng hôm thứ Tư ngày 5/10.&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;“Đối  với công chúng, Steve được  biết đến như một con người có tầm  nhìn. Nhưng trong cuộc sống  riêng, ông là người rất quý trọng  gia đình,” bản thông cáo  viết và cảm ơn những ai đã cùng cầu  nguyện cho ông trong suốt  năm cuối đời của ông.&lt;/p&gt;                               &lt;h3&gt;Treo cờ rủ&lt;/h3&gt;                               &lt;p&gt;Cờ  treo rủ bên ngoài trụ sở Apple  ở Cupertino, bang California, trong  khi những người hâm mộ ông đã  thức trắng đêm và để lại những  lời chia buồn bên ngoài các  cửa hàng của Apple trên khắp thế  giới.&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;Người sáng lập mạng xã hội  Facebook Mark Zuckerberg  cảm ơn Jobs đã chứng tỏ rằng ‘những gì  ông tạo ra có thể thay  đổi thế giới’, còn Chủ tịch và Giám  đốc điều hành tập đoàn  Sony Howard Stringer nói ‘kỷ nguyên số  đã mất đi ngọn đèn dẫn  đường.”&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;Tập đoàn Samsung của Hàn Quốc,  vốn đang vướng vào  một cuộc tranh chấp pháp lý với Apple về  bằng sáng chế, ca  ngợi Jobs vì những ‘thay đổi mang tính cách  mạng trong ngành  công nghệ thông tin’.&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;“Tinh thần sáng tạo và những  thành  tựu phi thường của ông sẽ được mọi người ở khắp nơi  trên thế  giới mãi ghi nhớ,” Giám đốc điều hành Choi Gee-Sung  của Samsung  nói.&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;Steve Jobs nổi tiếng là một lãnh  đạo mạnh mẽ, khắt  khe và khai phá những lĩnh vực công nghệ  còn bỏ ngỏ, chẳng  hạn như chuột máy tính và giao diện sử  dụng các biểu tượng  thay vì chữ, và làm cho chúng trở nên  phổ biến với công chúng.&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;Ông  là người đã đưa các sản phẩm  máy tính iMac, máy nghe nhạc số  iPod, điện thoại thông minh  iPhone và máy tính bảng iPad. Ông qua  đời chỉ một ngày sau khi  Apple cho ra mắt mẫu iPhone 4S mới  nhất.&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;Với giá trị thị trường ước tính  vào khoảng 351 tỉ  đô la, Apple hiện là công ty có giá trị nhất  trong thế giới  công nghệ.&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;Hơn bất cứ lãnh đạo doanh nghiệp  nào khác,  Steve Jobs là gương mặt không thể tách rời với Apple  mà ông đồng  sáng lập vào những năm 1970.&lt;/p&gt;                               &lt;p&gt;Là gương mặt đại diện của  Apple,  Jobs đại diện cho tâm huyết của công ty trong lĩnh vực công  nghệ  cao và những thiết kế mang tính thời trang.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;source&lt;/p&gt;&lt;p&gt;BBC Vietnamese&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thứ Năm, 06 tháng 10 2011   &lt;/p&gt;&lt;h2&gt;Châu Á thương tiếc Steve Jobs&lt;/h2&gt;   &lt;div class="toolWrap"&gt;  &lt;p class="byline"&gt; &lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="photo480px"&gt;    &lt;img src="http://media.voanews.com/images/480*323/ap-japan-obit-steve-jobs-480.jpg" alt="Sinh viên Takashi Udagawa, 15 tuổi, cầu nguyện khi đặt hoa để tưởng nhớ Steve Jobs trước một cửa hàng Apple trong quận Ginza ở Tokyo, ngày 6/10/2011" title="Sinh viên Takashi Udagawa, 15 tuổi, cầu nguyện khi đặt hoa để tưởng nhớ Steve Jobs trước một cửa hàng Apple trong quận Ginza ở Tokyo, ngày 6/10/2011" height="323" border="0" width="480" /&gt;    &lt;div class=""&gt;        &lt;div class="credit"&gt;      Hình: ASSOCIATED PRESS     &lt;/div&gt;           &lt;div class="caption"&gt;Sinh viên Takashi Udagawa, 15 tuổi, cầu  nguyện khi đặt hoa để tưởng nhớ Steve Jobs trước một cửa hàng Apple  trong quận Ginza ở Tokyo, ngày 6/10/2011&lt;/div&gt;            &lt;/div&gt;   &lt;/div&gt;           &lt;p&gt;Cái chết của người sáng lập công ty Apple, ông Steve Jobs, được cảm  nhận một cách sâu sắc ở Á Châu, nơi những sản phẩm của ông được chế tạo  và được rất nhiều người ưa chuộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng triệu lời truy điệu ông  Jobs đã xuất hiện ngày hôm nay trên các trang mạng microblog ở Trung  Quốc, nơi mà những người trong cộng đồng mạng lớn nhất thế giới thường  phải xếp hàng trong nhiều ngày để chờ mua những sản phẩm Apple mới tung  ra thị trường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những kẻ đánh cắp tác quyền ở Trung Quốc chẳng những làm giả iPhone và iPads mà thậm chí còn mở những cửa tiệm Apple giả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại  Bắc Kinh, một sinh viên 20 tuổi nói rằng anh lo ngại là sau khi ông  Jobs không còn, công ty Apple có lẽ sẽ không thể tiếp tục cho ra những  sản phẩm như iPhone 4s vừa được tung ra thị trường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sinh viên này  nói thêm rằng anh hy vọng những người lên thay ông Jobs sẽ điều hành  một cách tốt đẹp công ty Apple, một phần vì công ty này lâu nay vẫn ký  hợp đồng để các sản phẩm của họ được chế tạo tại các công xưởng của công  ty Foxconn, thu dụng hàng trăm ngàn nhân công ở tỉnh Quảng Đông.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;         &lt;/p&gt;     &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;Dấu mốc cuộc đời và sự nghiệp của &lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;Steve Jobs&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: left;"&gt;&lt;strong&gt;24 tháng 2, 1955:&lt;/strong&gt; Steven Paul Jobs chào đời tại California. Ông lớn lên trong khu vực bây giờ gọi là thung lũng Silicon. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1974: &lt;/strong&gt;Ông Jobs làm kỹ thuật viên cho nhà sản xuất trò chơi điện tử Atari. Để dành tiền đi Ấn Độ để tìm sự giác ngộ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1 tháng Tư, 1976:&lt;/strong&gt; Ông Jobs và Steve Wozniak lập công ty Apple  sau khi thiết kế máy tính đầu tiên trong garage nhà Jobs. Họ đặt tên máy Apple 1.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;24 tháng 1, 1984:&lt;/strong&gt; Apple trình làng Macintosh, máy tính để bàn nguyên khối, được xem là cuộc cách mạng trong ngành máy tính cá nhân. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tháng 9, 1985:&lt;/strong&gt; Ông Jobs rời Apple sau tranh chấp kéo dài với nhiều người trong ban giám đốc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1986:&lt;/strong&gt;  Ông Jobs lập NeXT, Inc., một công ty biên soạn phần mềm mới, và mua một  phòng sản xuất hình hoạt họa bằng máy tính của George Lucas, cha đẻ của  loạt phim Stars Wars. Cơ sở mang tên Pixar sản xuất nhiều bộ phim hoạt  hình dùng kỹ xảo máy tính, như Toy Story, A Bug's Life, Monsters Inc.,  và Finding Nemo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1997:&lt;/strong&gt; NeXT gặp khó khăn và  được Apple mua lại vào lúc Apple cũng có khó khăn. Ông Jobs trở lại  Apple và kế tiếp trở thành tổng giám đốc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1998:&lt;/strong&gt; Dưới sự lãnh đạo của Steve Jobs, Apple ra mắt máy tính mới iMac, có lời trở lại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tháng 10 2001:&lt;/strong&gt; Apple trình làng máy chơi nhạc kỹ thuật số cá nhân iPod, quảng cáo máy này là “1.000 bản nhạc trong túi bạn.” &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;28 tháng Tư, 2003:&lt;/strong&gt;  Apple tung ra cửa hàng âm nhạc iTunes, bán online 200.000 bản nhạc giá  99 xu một bản để tải xuống. Cùng lúc, công ty giới thiệu máy iPod được  cải tiến, thon hơn, nhẹ hơn, lưu được 7.500 bản. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tháng 8, 2004:&lt;/strong&gt; Bác sĩ chẩn đoán ôngJobs mắc bệnh ung thư tụy tạng và phải qua phẫu thuật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tháng 12, 2004:&lt;/strong&gt; iPod bán được 10 triệu chiếc. Số lượng bản nhạc được tải xuống từ cửa hàng iTunes là 200 triệu.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tháng 10, 2005:&lt;/strong&gt; Apple ra mắt iPod mới có video đi kèm nhạc. Cửa hàng iTunes bán được 1 triệu video trong vòng chưa đầy 3 tuần. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tháng 1, 2007:&lt;/strong&gt; Apple trình làng iPhone.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tháng 9, 2007:&lt;/strong&gt; Apple trình làng iPod Touch, sử dụng công nghệ dùng ngón tay sờ màn hình và có thể nối mạng không giây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tháng 6, 2008: &lt;/strong&gt;Apple  giới thiệu iPhone kiểu mới, có thể chạy các ứng dụng phần mềm, thường  gọi là app, do các công ty khác lập trình, dẫn đến phong trào sản xuất  app cho điện thoại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tháng 7, 2008: &lt;/strong&gt;Apple mở  cửa hàng App Store chuyên bán các app trong lúc trình làng iPhone 3G  mới. Trong vài ngày đầu tiên, hơn 10 triệu app được tải xuống từ cừa  hàng này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tháng 2, 2009:&lt;/strong&gt; Ông Jobs nghỉ 6 tháng vì l‎‎‎ý  do sức khỏe, sau này được tiết lộ là ông được cấy ghép lá gan.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tháng 1, 2010:&lt;/strong&gt; Apple trình làng máy tính bảng iPad đầu tiên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tháng 1, 2011:&lt;/strong&gt; Steve Jobs nghỉ dưỡng bệnh lần thứ nhì nhưng cho nhân viên Apple biết ông vẫn can dự các quyết định chiến lược quan trọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tháng 3, 2011:&lt;/strong&gt;  Đích thân ông Jobs giới thiệu máy tính bảng iPad 2 trước cử tọa đông  người. Báo Financial Times cho biết giá cổ phiếu Apple tăng 2% trong  vòng vài phút Jobs bắt đầu nói. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;10 tháng 8, 2011:&lt;/strong&gt; Apple qua mặt trong một thời gian ngắn tập đoàn dầu hỏa ExxonMobil để trở thành công ty có giá trị tài sản lớn nhất thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;24 tháng 8, 2011:&lt;/strong&gt; Steve Jobs từ chức tổng giám đốc Apple. Tim Cook, giám đốc điều hành, lên thay.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: left;"&gt;source&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: left;"&gt;VOA Vietnamese&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-7267206489097254418?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/7267206489097254418/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/10/ong-sang-lap-apple-steve-jobs-qua-oi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/7267206489097254418'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/7267206489097254418'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/10/ong-sang-lap-apple-steve-jobs-qua-oi.html' title='Đồng sáng lập Apple Steve Jobs qua đời'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-tZqcluhAjcY/To5gar2RcCI/AAAAAAAAAcs/GsyaUf92CLw/s72-c/hinh%2B2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-5567721925677653713</id><published>2011-09-21T23:24:00.000-07:00</published><updated>2011-09-21T23:27:52.159-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thoạt động từ thiện'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Thần đồng gốc Việt tại Hoa Kỳ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/--A6rYYTg034/TnrU1O8Y3FI/AAAAAAAAAck/n6YNVEGgIaU/s1600/hinh%2B2.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 299px;" src="http://1.bp.blogspot.com/--A6rYYTg034/TnrU1O8Y3FI/AAAAAAAAAck/n6YNVEGgIaU/s400/hinh%2B2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655066293126618194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Thứ Ba, 20 tháng 9 2011   &lt;h2&gt;Thần đồng gốc Việt tại Hoa Kỳ&lt;/h2&gt;  &lt;p class="articleSummary"&gt;Một bác sĩ trẻ người Việt Nam nhận giải  thưởng cao quý năm 2011 dành cho các cựu học sinh xuất sắc do Liên đoàn  Các trường Cao đẳng Cộng đồng của tiểu bang California, Hoa Kỳ, trao  tặng. Buổi lễ vinh danh sẽ diễn ra vào ngày 19/11 năm nay. Tổng cộng có  154 trường cao đẳng cộng đồng trên toàn bang Califonia đề cử các đại  diện xuất sắc để nhận giải thưởng năm nay và bác sĩ James Nguyễn, 28  tuổi, là một trong bốn gương mặt xuất sắc nhất được lãnh giải. Mới đây,  anh vừa được khắc tên trên Bảng Vàng Danh dự của trường cao đẳng Santa  Ana ở miền Nam bang California. &lt;/p&gt;   &lt;div class="toolWrap"&gt;  &lt;p class="byline"&gt;                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                Trà Mi-VOA           &lt;span class="location"&gt;| Washington DC&lt;/span&gt;      &lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="photo480px"&gt;    &lt;img src="http://media.voanews.com/images/480*359/james+480.jpg" alt="" title="" height="359" border="0" width="480" /&gt;    &lt;div class=""&gt;           &lt;div class="caption"&gt;Bác sĩ James Nguyễn và bà Nancy Pelosi, lãnh đạo khối thiểu số của Hạ viện Hoa Kỳ&lt;/div&gt;            &lt;/div&gt;   &lt;/div&gt;             &lt;div class="pullquote"&gt;    &lt;p&gt;Bác sĩ James Nguyễn: “James thấy mình được nhiều may mắn trong  cuộc đời. James muốn giúp những người không có cơ hội. James cũng muốn  tới Việt Nam làm từ thiện.”&lt;/p&gt;   &lt;/div&gt;       &lt;div class="articleBody"&gt; &lt;p&gt;Bác sĩ James Nguyễn sinh trưởng trong một gia đình người Việt sang Mỹ  tị nạn hồi thập niên 70 sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc. Thành  tích khoa bảng của James rất đáng ngưỡng mộ, nhưng cũng đáng ngạc nhiên.  Anh bước vào trường cao đẳng Santa Ana khi mới 12 tuổi. Hai năm sau,  anh tốt nghiệp hạng danh dự và vào đại học Irvine của bang California  lúc 14 tuổi. Trong suốt thời gian học tập tại đây, anh luôn có tên trong  danh sách sinh viên xuất sắc của khoa. Năm 2000, khi các bạn bè đồng  trang lứa ra trường trung học, anh lãnh bằng tốt nghiệp cử nhân ưu hạng  của trường đại học Irvine. Sau đó, anh trở về trường cao đẳng Santa Ana  phụ giảng bộ môn sinh lý học và năm 2002, anh vào đại học y St. George.  Bốn năm sau, anh tốt nghiệp trường y và bắt đầu chương trình bác sĩ nội  trú 3 năm tại Khoa Nội thương, Trung tâm Y khoa Khu vực Orlando. Công  trình nghiên cứu của anh trong thời gian làm bác sĩ nội trú tại đây về  các phương pháp thử nghiệm đối với bệnh nhân bị đau ngực đã mang về cho  anh Giải thưởng danh dự hàng đầu trong kỳ thi cấp khu vực ở bang Florida  và dành Giải vô địch trong cuộc thi toàn quốc, qua mặt 420 thí sinh  khác từ các trung tâm y khoa và bệnh viện hàng đầu trên nước Mỹ trong đó  có Bệnh viện Mayo và Trung tâm quân y Walter Reed. Cũng vào năm đó,  James nhận chứng chỉ hành nghề bác sĩ từ Hội đồng Nội khoa Hoa Kỳ khi  anh tròn 25 tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước ngoặt đầu tiên biến đổi anh từ một cậu bé  nghịch ngợm thành một cậu học trò vượt trội bắt đầu từ năm lớp 7. Khi bị  mẹ phàn nàn về những điểm số trung bình, cậu bé James lúc bấy giờ thú  thật nguyên nhân là do học trình quá dễ, khiến cậu lơ là. Mẹ của James  đã tới học đường tìm hiểu và sau đó đã gặp hiệu trưởng xin cho con học  vượt cấp. Ban đầu, nhà trường không tin những gì bà nói, nhưng thành  tích xuất sắc của James sau thời gian học thử các lớp cao hơn đã thuyết  phục  được nhà trường cho James nhảy lớp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà Ilene Nguyễn, thân mẫu của bác sĩ James, chia sẻ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“Bác  sĩ James thông minh từ nhỏ. James thông minh khác thường so với những  đứa trẻ khác. Ban đầu, mọi người sợ rằng nếu cho James vượt quá tầm tuổi  của James, e rằng James sẽ gặp những khó khăn như sẽ không có cơ hội  được chơi và hòa mình với bạn bè cùng lứa tuổi, rằng James sẽ bị khủng  hoảng tinh thần khi phải hòa nhập với những bạn lớn tuổi hơn khi vào học  các lớp cao hơn lứa tuổi. Nhưng tôi vẫn đồng ý cho James học các lớp  cao hơn, và đồng thời tạo điều kiện cho James chơi với bạn bè cùng lứa  ngoài giờ học. Cho nên, James cũng không gặp trở ngại, khó khăn. James  hòa đồng được trong cả hai môi trường.”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà Ilene cũng cho biết thêm là ước mơ trở thành một bác sĩ tim mạch đã hình thành trong James từ rất sớm. Bà nói tiếp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“Lúc  James còn rất bé, khoảng 7, 8 tuổi, bà James bị bệnh tim, tưởng rằng sẽ  mất vào lúc đó. Các bác sĩ đã cứu sống được ba James. Lúc đó, James bắt  đầu ý tưởng muốn trở thành bác sĩ tim vì các bác sĩ tim là những vị cứu  tinh đã cứu sống được ba của mình.”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Pete Maddox, nguyên  là Chủ tịch Ban Quản trị Khu Cao đẳng Cộng đồng Rancho Santiago, là  người đã hỗ trợ James khi anh muốn  vượt cấp vào trường cao đẳng khi anh  mới 12 tuổi. Ông Maddox nói về anh bạn tuổi trẻ tài cao này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“Anh  ta là một con người phi thường. Anh là một trong những người cần cù  nhất mà tôi từng gặp trong đời. Tôi gặp James lúc anh ta 12 tuổi và  quyết định giúp anh vượt cấp vào trường cao đẳng Santa Ana vì  anh là  một thiếu niên thông minh, nghị lực, và chăm chỉ. Câu chuyện của James  là một ví dụ chứng tỏ chúng ta có thể đạt được điều gì khi để cho người  trẻ sớm phấn đấu vì mục tiêu của họ, hơn là buộc họ phải theo đuổi con  đường mà có thể nó không phù hợp với họ. Tôi thật sự rất nể James. Tôi  đã đề cử James làm nhân vật được khắc tên trên Bảng Vàng Danh dự của  trường cao đẳng Santa Ana.”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài 2 năm cao đẳng, bác sĩ  James đã trải qua 4 năm đại học, 4 năm trường y, 3 năm thực tập chuyên  môn về nội thương. Hiện anh đang là nghiên cứu sinh tại Khoa Tim của đại  học y University Medical Center ở Tucson, bang Arizona. Chương này kéo  dài 3 năm và anh sẽ hoàn tất vào năm 2013.  Bác sĩ James nói trong suốt  chặng đường  trở thành một bác sĩ tim tại Mỹ, giai đoạn chông gai nhất  là thời gian này và anh hiện đang ngày đêm đèn sách để trao dồi kiến  thức cho mình. James cho biết những yếu tố giúp anh thành công là niềm  đam mê, sự quyết tâm, tinh thần chịu khó học hỏi, cộng với sự hỗ trợ,  khích lệ từ gia đình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đây, khi mong ước trở thành một bác  sĩ đã trở thành hiện thực, chàng trai gốc Việt tài giỏi vẫn tiếp tục học  thêm và nghiên cứu sâu thêm trong lĩnh vực chuyên khoa tim mạch mà anh  theo đuổi. Ngoài mục tiêu trong sự nghiệp y khoa, vị bác sĩ trẻ còn ôm  ấp ước mơ muốn giúp đỡ những người kém may mắn không có cơ hội được học  tập như mình và những người nghèo khó. Bác sĩ James nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“James  thấy mình được nhiều may mắn trong cuộc đời. Mình có được nhiều thứ.  Mình muốn giúp những người khác. James muốn giúp những người không có cơ  hội, có thể vì nghèo quá, có thể vì không có sự ủng hộ. James muốn tới  giúp họ vì trong cuộc đời này có nhiều người có khả năng nhưng không  được hỗ trợ. James cũng muốn tới Việt Nam làm từ thiện.”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác  sĩ James Nguyễn sẽ hoàn tất chương trình nghiên cứu sinh hậu bác sĩ tại  khoa tim vào năm 2013 và quyết tâm trở thành một chuyên gia phẫu thuật  tim thật giỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qúy vị và các bạn nghe đài muốn chia sẻ ý kiến  với chương trình và trao đổi với độc giả khắp nơi, xin để lại ý kiến  bình luận trong chuyên mục Tạp chí Thanh Niên, trên trang  voatiengviet.com. Tạp chí Thanh Niên sẽ mang đến quý vị và các bạn một  câu chuyện mới, vào giờ này, tuần sau.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;source&lt;/p&gt;&lt;p&gt;VOA Vietnamese&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-5567721925677653713?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/5567721925677653713/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/09/than-ong-goc-viet-tai-hoa-ky.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/5567721925677653713'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/5567721925677653713'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/09/than-ong-goc-viet-tai-hoa-ky.html' title='Thần đồng gốc Việt tại Hoa Kỳ'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/--A6rYYTg034/TnrU1O8Y3FI/AAAAAAAAAck/n6YNVEGgIaU/s72-c/hinh%2B2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-7261255468041144684</id><published>2011-08-31T01:56:00.000-07:00</published><updated>2011-08-31T02:01:57.993-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thoạt động từ thiện'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>‘Nàng tiên nhỏ’ từng ăn xin nay thành bác sĩ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-e1hQKOM2NMc/Tl34Ufe_1EI/AAAAAAAAAcc/9wx3KtStP5c/s1600/hinh%2B2.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-e1hQKOM2NMc/Tl34Ufe_1EI/AAAAAAAAAcc/9wx3KtStP5c/s400/hinh%2B2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5646942538725053506" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;table bg border="0" style="color:#e5e5e5;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td width="600"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;‘Nàng tiên nhỏ’ từng ăn xin nay thành bác sĩ &lt;/b&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;                       &lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:85%;"&gt;  Sunday, August 28, 2011 2:29:37 PM &lt;/span&gt;&lt;a class="addthis_button" href="http://www.addthis.com/bookmark.php?v=250&amp;amp;pub=quangp"&gt;             		&lt;/a&gt;                      					 					                                          			&lt;/td&gt;                 			&lt;/tr&gt;                 			&lt;tr&gt;                 				&lt;td align="center"&gt;                     &lt;img src="http://www.nguoi-viet.com/images/grayDot.gif" height="1" width="100%" /&gt;                     			&lt;/td&gt;                 			&lt;/tr&gt;                 			&lt;tr&gt;                 				&lt;td&gt;                     				&lt;table align="left" border="0" cellpadding="2" cellspacing="0"&gt; 										&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;                    							&lt;td class="images"&gt; 											&lt;br /&gt;&lt;/td&gt; 										&lt;/tr&gt; 										&lt;tr&gt;                    							&lt;td class="images"&gt;                                 			&lt;br /&gt;&lt;/td&gt; 										&lt;/tr&gt; 									&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;                      			&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:85%;"&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Những tấm lòng vàng làm thay đổi định mệnh&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p align="right"&gt;&lt;strong&gt;Linh Nguyễn/Người Việt&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#800000;"&gt;NGHỆ AN, Việt Nam (NV) -&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt; &lt;strong&gt;&lt;span style="color:#696969;"&gt;Cô  Nguyễn Thị Hiên, 26 tuổi, con gái của một gia đình sống bằng việc ăn  xin, bảy năm sau đã tốt nghiệp bác sĩ hôm Thứ Ba, ngày 9 Tháng Tám tại  Ðại Học Y Khoa Thái Nguyên, Việt Nam, nhờ sự giúp đỡ tài chánh của các  nhà hảo tâm ở Orange County.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="WIDTH: 2.71%; BORDER-COLLAPSE: collapse; HEIGHT: 310px" align="center" cellspacing="5"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="VERTICAL-ALIGN: top"&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/articlefiles/136225-NguyenThiHien-1-400.jpg" border="0" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="VERTICAL-ALIGN: top"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:8pt;"&gt;Cô  Nguyễn Thị Hiên nhận bằng tốt nghiệp bác sĩ y khoa khóa 38, ngày 9 Tháng  Tám, tại Thái Nguyên, Việt Nam. (Hình: Nguyễn Thị Hiên cung cấp)&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p&gt;Câu chuyện đổi đời của cô Hiên bắt nguồn từ một bài báo trên Người  Việt xuất bản Thứ Sáu, ngày 20 Tháng Hai, năm 2004, trích đăng từ báo  Tuổi Trẻ ở Sài Gòn. Bài báo đề cập đến cô Hiên, người con gái thứ ba của  ông Nguyễn Ngọc Diêu và bà Ðặng Thị Quy.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cô Hiên được sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo khó ở huyện  Yên Thành, một huyện miền Núi của tỉnh Nghệ An, kiếm sống bằng việc ăn  xin. Cha cô sau khi đi lính “hoàn tất nhiệm vụ, về quê và đã lập gia  đình với một cô gái làng bên,” bài báo viết.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Theo lời bài báo, cả hai ông bà Nguyễn Ngọc Diêu và bà Ðặng Thị Quy  đều có biểu hiện của bệnh tâm thần nhẹ, không đủ sức khỏe để làm ruộng  nương và có 4 người con và Hiên là con thứ 3 trong gia đình. Ngay từ  nhỏ, Hiên đã phải chịu cảnh màn trời chiếu đất vì người mẹ buộc cô trên  lưng phiêu bạt khắp nơi xin ăn và mãi đến năm 7 tuổi Hiên mới đòi được  đi học.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Qua lời kể của một ân nhân của cô là một cụ ông 76 tuổi, yêu cầu được  giấu tên, cho biết cô tốt nghiệp bác sĩ ở Việt Nam vào tuần đầu Tháng  Tám năm nay. Qua điện thoại, tối hôm 9 Tháng Tám, khoảng 11 giờ đêm (giờ  California) Hiên cho báo Người Việt biết, cô vừa về đến nhà sau lễ ra  trường.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;Tâm sự của tân bác sĩ&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Hiên sửng sốt khi nhận được điện thoại của phóng viên báo Người Việt  lúc ấy, phải vài phút sau cô mới bình tĩnh cho biết, “Chú ơi, từ sau bài  báo viết về chuyện đời cháu, đời cháu có xoay chuyển rất mạnh và rất ý  nghĩa cho cháu và cả gia đình cháu nữa.”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cô Hiên kể, “Ngày đó cháu rất thiếu thốn nhiều điều, chịu rất nhiều  khó khăn mà bài báo ngắn gọn ấy cũng chưa nói lên hết được những khó  khăn của cháu. Cháu chỉ có một mục đích nhỏ nhoi là được học xong trung  học, lấy bằng tốt nghiệp tú tài rồi sẽ vào Sài Gòn làm thuê, làm mướn  (làm công nhân lao động trong các công ty).” Cô nghĩ nếu có bằng cấp cao  hơn người khác thì sẽ được học tiếp. “Vì cháu rất muốn đi học!” cô tâm  sự.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;“Ðiều may mắn đã đến với cháu khi nhận được sự giúp đỡ của các ân  nhân về vật chất cũng như về tinh thần, cộng với những lời động viên,  khuyên bảo mà cháu đã quyết tâm thi đỗ ngành bác sĩ.” Cô nói trong nỗi  xúc động và câu chuyện xen với những phút im lặng, nghẹn ngào.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cô Hiên chia sẻ, “Cháu gởi lời cám ơn sâu sắc đến các ân nhân ở Mỹ,  trước hết là đến ‘bác... ở Mỹ’ (người được nhắc đến yêu cầu giấu tên),  cháu muốn cám ơn cha mẹ đã sinh và nuôi dưỡng cháu đến ngày hôm nay,  công ơn của thầy cô giáo đã dạy dỗ, động viên và cám ơn bạn bè hàng xóm  láng giềng đã giúp cháu và gia đình cháu để cháu yên mà học hành cho đến  ngày hôm nay. Cháu cũng muốn nhắn nhủ các bạn, các em đang có cùng cảnh  ngộ khó khăn như cháu, xin cứ cố gắng lên.”&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="WIDTH: 8.21%; BORDER-COLLAPSE: collapse; HEIGHT: 415px" align="center" cellspacing="5"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="VERTICAL-ALIGN: top"&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:8pt;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/articlefiles/136225-NguyenThiHien-2-400.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="VERTICAL-ALIGN: top"&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:8pt;"&gt;Văn bằng tốt nghiệp bác sĩ của cô bé trong gia đình ăn xin 7 năm trước. (Hình: Nguyễn Thị Hiên cung cấp)&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p&gt;Hiên cũng muốn cám ơn nhà báo Tiến Dũng của báo Tuổi Trẻ là người đã  vất vả tìm đến tận nhà cô ở Nghệ An để phỏng vấn khi cô còn học lớp 11.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cô rấm rức khóc và kể sáng (vì giờ bên Việt Nam là ban ngày) hôm lãnh  bằng tốt nghiệp cô cũng khóc: “Thầy giáo trao bằng cho 60 người đầu,  rồi phải đợi nhóm ấy thay đồ ra mới có áo mũ cho nhóm sau mặc để làm lễ.  Tổng cộng khóa 38 của cháu có 300 bác sĩ tốt nghiệp.”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Sau buổi lễ, cô Hiên được các bạn rủ đi ăn mừng nhưng cô nói đã phải  cáo từ để về lo cho gia đình. Cha mẹ và chị gái của cô đều mắc bệnh rất  khó khăn. Con của người chị gái lên 10 tuổi cũng bị bệnh bại não.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Từ khi được đi học, cô Hiên đã tự làm gương và hướng dẫn cho cậu em  vào đại học, cô nói: “Gia đình cháu ngày xưa bố mẹ không được đi học,  anh và chị gái cũng không được đi học, nay hai chị em cháu đã học đại  học. Ðây là niềm hãnh diện cho gia đình cháu.”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cô Hiên nói nay cô đã thành công trong chặng đường 6 năm để thành bác  sĩ. Cô tự hỏi liệu sự may mắn có bao giờ đến với cô lần thứ hai không. Ý  cô nói về muốn học thêm nữa và hiện cô đang ôn tập để cuối tháng này sẽ  thi Cao Học, kỳ thi dành cho các sinh viên tốt nghiệp với số điểm cao.  Nếu đậu, cô sẽ học chuyên khoa về mắt thêm ba năm nữa và chỉ phải đóng  tiền ăn và chỗ ở, không phải trả tiền học.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ðược hỏi về dự tính sau khi tốt nghiệp sẽ làm gì, cô cho biết: “Hiện  tại cháu muốn kiếm được rất nhiều tiền để bố mẹ đỡ khổ hiện hàng ngày  thiếu ăn từng bữa, lo từng manh áo; và giúp cho người chị gái có con 10  tuổi bị bệnh bại não, chậm phát triển vì suy dinh dưỡng.”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cô cũng muốn đem sở học của mình để giúp đỡ những người nghèo khó. Cô  nói nếu gia đình được ổn định, “Cháu rất muốn được học lên cao hơn nữa  và nếu được đi du học thì đó là điều cháu mơ ước!”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ðược hỏi về công việc hàng ngày của riêng mình, Hiên cho biết hàng  ngày cô phải đi học ở bệnh viện và ở lại trường từ sáng đến chiều.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Những năm đầu vì môn học còn ít, cô đã đi dạy kèm tại gia, mỗi tuần  ba buổi “đủ để có tiền ăn cơm và tiêu dùng”. Những năm sau, việc học  nhiều và nặng nề hơn nên không còn thời gian để đi dạy nữa nên “Cháu đã  tranh thủ đi bán thẻ điện thoại, hoặc đi phát tờ rơi quảng cáo cho công  ty nào đó hoặc ngân hàng trong dịp đầu năm học. Ban đêm cháu phải học  bài, thời gian của cháu gần như là kín. Ðây cũng là lý do cháu chưa có  bạn trai đó chú ạ.”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Thỉnh thoảng cô Hiên còn phải đi thăm người em trai và hướng dẫn cho  cậu em đang học năm thứ tư của đại học kỹ thuật công nghiệp Thái Nguyên.  Cô nói vì tự biết hoàn cảnh của mình nên hai chị em đều biết ăn uống  tiết kiệm để dành tiền đi học.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;“Cháu biết con đường duy nhất để cho gia đình cháu được dư cơm ăn, áo mặc ấm là cháu phải học hành, nên cháu rất cố gắng.”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Hiên cho biết, năm ngoái cô đã tham gia trại Hè ‘Project Vietnam’ từ  Huế vào Bến Tre do Bác Sĩ Quỳnh Kiều tổ chức. Cô gởi lời cám ơn Bác Sĩ  Quỳnh Kiều và các bạn đã cùng tham dự trại.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ðược hỏi về sự nghèo khó của cô Hiên và gia đình, Bác Sĩ Quỳnh Kiều  cho nhật báo Người Việt biết, “Hiên là con nhà nghèo, dễ thương và thông  minh. Tôi biết cô ấy.”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Theo Bác Sĩ Quỳnh Kiều, Hiên ít nói, làm việc chăm chỉ với vai trò  một sinh viên y khoa, giúp bệnh nhân trước khi vào gặp bác sĩ. Bác Sĩ  Quỳnh Kiều cũng cho biết lệ phí tham dự trại Hè là $1,000, “cụ... (giấu  tên) bên Mỹ” trả $500, và Project Vietnam tặng $500 cho Hiên dưới hình  thức học bổng.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;Vẫn đối mặt với thách thức&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Kể về hoàn cảnh hiện tại của gia đình, Hiên cho biết: “Kể từ ngày chị  em cháu quyết định lấy lại ruộng đất để làm thì từ đó đến giờ gia đình  cháu không phải đi ‘ăn xin’ như ngày trước nữa. Bố cháu 67 tuổi và mẹ  cháu thì 72. Cả hai đã già nhưng vẫn cố gắng phụ giúp chị gái của cháu  làm ruộng.”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Người chị năm nay 30 tuổi, còn sức khỏe vì còn trẻ, nhưng ít học nên  không biết tính toán cách làm, cô phải gọi điện thoại nhờ mọi người chỉ  bảo giùm. Tuy vất vả nhưng vì gia đình ở nơi thời tiết xấu nên kiếm gạo  chỉ đủ ăn, những chi tiêu cần thiết khác phải làm thêm hay đi vay nợ mới  đủ sống. “Những khoản chi này khi xưa là do cháu đi bán củi hay làm  thuê, giờ thì cháu phải đi học,” cô giải thích.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Theo cô, đứa con người chị bị “bệnh tâm thần của trẻ em” không biết  có phải do di truyền từ người chị một phần và từ người cha của cô hay  không. Vấn đề suy dinh dưỡng là có vì thỉnh thoảng gia đình mỗi người  mới được ăn 150 gram thịt. Còn lại đa phần là ăn rau.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cô cho biết trong thời gian đi học y khoa, cô đã cố gắng dành dụm  tiền mua được một cái Tivi cho gia đình (từ tiền học bổng khuyến học,  tiền của “bác... (giấu tên) bên Mỹ” giúp và tiền cháu kiếm thêm) và để  mua quần áo mới cho cả gia đình mỗi dịp Tết về.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;“Cháu cũng đã mạnh dạn vay tiền ưu đãi cho sinh viên để mua một ‘cỗ  trâu’ để bố cháu chăn dắt trâu hàng ngày cày đất, giúp thêm kinh tế cho  gia đình.”&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;Chân dung ân nhân ẩn danh&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Giúp đỡ Hiên có nhiều ân nhân, trong đó có một vị ân nhân đề nghị  giấu tên mà Hiên hay nhắc đến. Cụ cho biết: “Tôi tiết kiệm đồng tiền già  của tôi để có thể giúp cho cháu học hành vì cháu nó không những giỏi mà  còn hay thương người.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="WIDTH: 7.41%; BORDER-COLLAPSE: collapse; HEIGHT: 569px" align="center" cellspacing="5"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="VERTICAL-ALIGN: top"&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:8pt;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/articlefiles/136225-NguyenThiHien-3-400.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="VERTICAL-ALIGN: top"&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:8pt;"&gt;Hình chụp lại tấm ảnh trên báo Tuổi Trẻ năm 2004 khi Nguyễn Thị Hiên chở củi trên xe đạp đi bán. (Linh Nguyễn/Người Việt)&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p&gt;Tôi đọc báo Người Việt, biết Hiên cũng đã từng cho ba mẹ con một  người ăn xin khác đứng trú mưa trước cổng trường tờ 5,000 đồng, người mẹ  bị mù. Số tiền ấy bằng nửa số tiền nó đi lấy củi trong rừng và một buổi  chở xuống chợ Gám, chợ Dinh xa 20-25 cây số để bán. Nó giúp nhiều lần  như thế chứ không phải chỉ một lần. Bạn bè gọi nó là nàng tiên nhỏ. Tôi  học ở nó!”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cụ cho biết trong những năm đầu, sau khi trả tiền nhà housing, cụ  dành một số tiền mỗi ba tháng từ tiền già để giúp người con gái hiếu học  của gia đình sống bằng việc đi ăn xin. Từ năm ngoái, cụ được tăng tiền  già nên có thể giúp cô nhiều hơn trước trong việc ăn học.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cụ tâm sự, “Tôi tự giới hạn mọi chi tiêu, cắt phần ăn của mình và giúp cho cháu từ chính đồng tiền già của tôi.”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cụ rút trong túi áo màu xanh lợt một thẻ đi xe bus và nói tiếp:  “Chiếc áo này tôi mua cũ, đã vá 15 lần rồi nhưng mặc vẫn được. Chiếc  quần tây màu beige là do tôi nhặt lại từ thùng rác của người Mễ lối xóm,  thấy còn tốt nên tôi mặc đến hôm nay. Tôi mong một ngày nào đó, một ai  đó, một tổ chức nào đó có thể cho cháu học bổng để sang Hoa Kỳ tiếp tục  học, để cháu tận dụng được khả năng của mình. Và tôi phó thác mọi sự  trong tay Chúa!”&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;––&lt;/p&gt;&lt;p&gt;source&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;Người Việt Online&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-7261255468041144684?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/7261255468041144684/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/08/nang-tien-nho-tung-xin-nay-thanh-bac-si.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/7261255468041144684'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/7261255468041144684'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/08/nang-tien-nho-tung-xin-nay-thanh-bac-si.html' title='‘Nàng tiên nhỏ’ từng ăn xin nay thành bác sĩ'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-e1hQKOM2NMc/Tl34Ufe_1EI/AAAAAAAAAcc/9wx3KtStP5c/s72-c/hinh%2B2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-7189348753395045990</id><published>2011-07-17T20:41:00.000-07:00</published><updated>2011-07-17T20:42:59.248-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thoạt động từ thiện'/><title type='text'>Hải quân Mỹ tham gia hoạt động nhân đạo</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-knrldo7hNH0/TiOrmwiKn_I/AAAAAAAAAcU/st6s_8p7g-g/s1600/hinh%2B2.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 224px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-knrldo7hNH0/TiOrmwiKn_I/AAAAAAAAAcU/st6s_8p7g-g/s400/hinh%2B2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5630532641494835186" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="floatLeft fontsize12 color10" style="padding-left: 8px; line-height: 23px;"&gt;Thứ Hai, 18/07/2011, 04:11 (GMT+7)             &lt;/span&gt;                           &lt;div style="clear: both; margin: 0px; padding: 0px 8px;" id="divContent"&gt;             &lt;p class="pTitle"&gt;Hải quân Mỹ tham gia hoạt động nhân đạo &lt;/p&gt; &lt;p class="pHead"&gt;TT - Nằm trong chuỗi hoạt động nhân đạo, sáng 17-7 các  lực lượng hải quân Mỹ đi trên các tàu khu trục USS Chung-Hoon, tàu USS  Preble, tàu giải cứu và cứu hộ USNS Safeguard đã tiếp tục tham gia các  hoạt động giao lưu, tình nguyện và công tác nhân đạo tại TP Đà Nẵng. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table class="tLegend" style="border-collapse: separate;" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="2" width="40"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img class="lImage" src="http://images1.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=508473" border="1" hspace="0" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Hai bác sĩ thuộc lực lượng hải quân Mỹ khám và nhổ răng miễn phí cho người nghèo tại Trung tâm y tế Ngũ Hành Sơn - Ảnh: Đ.NAM&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Hơn 1.200 người nghèo đã được khám chữa bệnh và cấp  phát thuốc miễn phí từ chương trình nhân đạo này. Cùng ngày, một nhóm  quân nhân khác đã đến thăm, giao lưu và tặng quà gồm giày trượt, bóng  bầu dục, đĩa bay cho hơn 200 trẻ em khuyết tật tại Trường chuyên biệt tư  thục Thanh Tâm (phường Mỹ An, quận Ngũ Hành Sơn). &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Ngoài ra, một chương trình giao lưu, biểu diễn âm nhạc  đặc sắc đã được các nhạc công đến từ Hạm đội 7 - Thái Bình Dương trình  diễn cho công chúng tại công viên biển Phạm Văn Đồng vào tối 17-7.&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor"&gt;Đ.NAM&lt;/p&gt;&lt;p class="pAuthor"&gt;source&lt;/p&gt;&lt;p class="pAuthor"&gt;http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/447061/Hai-quan-My-tham-gia-hoat-dong-nhan-dao.html&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;         &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-7189348753395045990?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/7189348753395045990/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/07/hai-quan-my-tham-gia-hoat-ong-nhan-ao.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/7189348753395045990'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/7189348753395045990'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/07/hai-quan-my-tham-gia-hoat-ong-nhan-ao.html' title='Hải quân Mỹ tham gia hoạt động nhân đạo'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-knrldo7hNH0/TiOrmwiKn_I/AAAAAAAAAcU/st6s_8p7g-g/s72-c/hinh%2B2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-3631340140214613813</id><published>2011-06-01T20:46:00.000-07:00</published><updated>2011-06-01T20:48:48.336-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thoạt động từ thiện'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Một Người Úc Gốc Việt Mở Trường Dạy Nghề Nhân Đạo ở Việt Nam Giúp Các Trẻ Em Đường Phố và Trẻ Em Thiệt Thòi có Cơ Hội Vươn Lên !</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-7ymnGiPBvK0/TecH2u2Qp8I/AAAAAAAAAcI/TtdzYSI-_2c/s1600/Image%2B%25283%2529.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-7ymnGiPBvK0/TecH2u2Qp8I/AAAAAAAAAcI/TtdzYSI-_2c/s400/Image%2B%25283%2529.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5613464097410557890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table class="contentpaneopen"&gt;  &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;  &lt;td class="createdate" valign="top"&gt;   Monday, 30 May 2011 15:48 &lt;/td&gt; &lt;/tr&gt;   &lt;tr&gt; &lt;td valign="top"&gt; &lt;p&gt;Jimmy Pham sinh năm 1972 tại Saigon. Anh theo gia đình vượt biên lúc  mới chỉ 2 tuổi và sau đó định cư ở Sydney, Australia. Trong một chuyến  du lịch về thăm Việt Nam năm 1996, Jimmy gặp một nhóm các trẻ em đường  phố ở Hà Nội, Jimmy hỏi “các em mong ước điều gì trong cuộc sống?”, các  em trả lời “chúng em cần có một kỹ năng nghề nghiệp giỏi để có thể tìm  được một việc làm ổn định” , từ đó khái niệm Koto hình thành trong Jimmy  vì anh mong muốn chấm dứt cảnh lang thang của các trẻ em đường phố này.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://www.baocalitoday.com/images/stories/news_pictures/05-30-11_Cali_Tue/uc.jpg" style="border: 1px solid black; margin-top: 10px; margin-bottom: 10px;" border="0" width="375" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Với ý nghĩ đó , thuở ban đầu một cửa hiệu bán bánh sandwich nhỏ ra  đời với nhân viên phục vụ là 9 trẻ em đường phố. Trong trái tim Jimmy  luôn thường trực tư tưởng về một trung tâm đào tạo nghề nhân đạo Khách  sạn và Nhà hàng cho các em đường phố và khuyết tật, với lợi nhuận thu  được sẽ tái đầu tư mở rộng cho chương trình . Anh đã quyết tâm thực hiện  ước mơ và đặt tên cho ngôi trường dạy nghề nhân đạo là KOTO (“Know One,  Teach One”). KOTO hoạt động theo mô hình một trung tâm dạy nghề kết hợp  với một nhà hàng thực tập .&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Chỉ trong vòng 5 năm, KOTO đã phát triển từ một “sandwich shop” ở  Hanoi thành một nhà hàng  quy mô với 120 chổ ngồi do chính các nhân viên  “đường phố” được Koto đào tạo theo tiêu chuẩn quốc tế phục vụ. Chương  trình đào tạo nghề cho các em do Học viện Box Hill (Úc) đảm nhiệm và cấp  bằng cho học viên. Jimmy chia sẻ tâm sự : "Thành quả lớn nhất đối với  tôi là được nhìn thấy các em đứng vững trên đôi chân của mình và quay  lại giúp đỡ những người đồng cảnh ngộ. Nếu bạn biết một thì bạn cũng nên  dạy một".&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Các em học viên được cấp chổ ở nội trú và miễn tất cả các chi phí học  nghề, ăn uống , thuốc men… trong thời gian học nghề và thực tập, hằng  tháng các em còn được chu cấp 600 ngàn – 800ngàn đồng để các em giúp đỡ  gia đình. KOTO hoạt động bằng nhiều nguồn kinh phí khác nhau: lợi nhuận  của nhà hàng, các nguồn kinh phí của tổ chức từ thiện, tổ chức xã  hội...Bên cạnh chương trình dạy nghề khách sạn và nhà hàng, các em còn  được dạy tiếng Anh , kỹ năng giao tiếp , cả vệ sinh cá nhân, quản lý  tiền bạc và sức khỏe cho trẻ vị thành niên. Học viên chịu sự quản lý của  KOTO 24/24 giờ trong ngày. Buổi sáng các em sẽ học lý thuyết ở trường,  buổi chiều thực tập ngay những điều đã học (cả nghiệp vụ và tiếng Anh) ở  nhà hàng. Sau thời gian học và thực tập, khi về nhà học viên lại có các  cha nuôi, mẹ nuôi chăm sóc và chia sẻ về tinh thần (KOTO tổ chức nơi ở  cho học viên theo mô hình gia đình).&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://www.baocalitoday.com/images/stories/news_pictures/uc%201.jpg" border="0" width="375" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://www.baocalitoday.com/images/stories/news_pictures/05-30-11_Cali_Tue/uc%202.jpg" border="0" width="375" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://www.baocalitoday.com/images/stories/news_pictures/05-30-11_Cali_Tue/uc%203.jpg" border="0" width="375" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://www.baocalitoday.com/images/stories/news_pictures/05-30-11_Cali_Tue/uc%204.jpg" border="0" width="375" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Năm 2000, Tổng thống Bill Clinton, sau khi được kiểm tra an ninh và  vệ sinh, ông tỏ ra rất thích thú khi tham dự một buổi tiệc do chính các  em nấu nướng và phục vụ . Tháng 10 sau đó, Phó Thủ tướng Julia Gillard  cũng đến dự bữa cơm khách tại KOTO trong chuyến công du dự hội nghị  Asean tại Hà Nội. Ông Julia cho biết khi ông viếng thăm Koto , hầu như  tất cả các bàn cho buổi ăn tối đều đã được “book”, muốn có bàn ăn thì  bạn phải chờ đợi ở quầy bar trên lầu.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhà hàng Koto đối diện với Chùa Văn Miếu ở Hà Nội như là một đứa con  tinh thần của Jimmy. Anh luôn quan niệm hoạt động của KOTO là hoạt động  của một tổ chức Từ thiện - Phi lợi nhuận , ước tính đã giúp đỡ cho  20,000 trẻ em đường phố ở Hà Nội có cơ hội được học nghề . Có những em  sau khi tốt nghiệp tại KOTO, được Box Hill Institute cấp bằng chứng nhận  nghề , đã kiếm được việc làm tốt tại các khách sạn lớn  để tự nuôi sống  bản thân và giúp đỡ gia đình. Các em đã rất biết ơn vị cứu tinh Jimmy  Pham và ngôi trường nhân đạo KOTO đã giúp các em có cơ hội được sống  vươn lên bằng chính sức lực của mình !&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Vị giám đốc nhân đạo của KOTO , Jimmy tâm sự “ Tôi muốn giúp đỡ các  bạn trẻ để họ tự nâng mình ra khỏi đói nghèo và sống cuộc sống của chính  họ bằng sự chính trực”. Sự thành công của mô hình doanh nghiệp - xã hội  của ông đã giành được giải thưởng lãnh đạo “Diễn đàn Kinh tế Thế giới  Trẻ Toàn cầu năm 2011”. Bây giờ trường dạy nghề KOTO đang được mở rộng  tại HochiMinh City, nơi đây cũng sẽ là nơi trú ẩn và hỗ trợ cho các trẻ  em đường phố từ các tỉnh phía nam của Việt Nam. Một trung tâm đào tạo  khách sạn và nhà hàng KOTO Saigon sẽ mở vào giữa năm 2011 .&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Jimmy cho biết anh cũng sẽ có kế hoạch để mở rộng mô hình KOTO  centres trên khắp Thế giới. Anh nói  “Bất cứ nơi nào có sự bỏ rơi , sự  ngược đãi hay hành hạ thì chúng tôi sẽ có mặt nơi đó”.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Lưu Ly  (source : The Australian , Koto.com.au )&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;source&lt;br /&gt;Calitoday&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-3631340140214613813?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/3631340140214613813/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/06/mot-nguoi-uc-goc-viet-mo-truong-day.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/3631340140214613813'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/3631340140214613813'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/06/mot-nguoi-uc-goc-viet-mo-truong-day.html' title='Một Người Úc Gốc Việt Mở Trường Dạy Nghề Nhân Đạo ở Việt Nam Giúp Các Trẻ Em Đường Phố và Trẻ Em Thiệt Thòi có Cơ Hội Vươn Lên !'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-7ymnGiPBvK0/TecH2u2Qp8I/AAAAAAAAAcI/TtdzYSI-_2c/s72-c/Image%2B%25283%2529.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-1901818679515093638</id><published>2011-05-23T01:34:00.000-07:00</published><updated>2011-05-23T01:36:24.561-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viễn Đông'/><title type='text'>Tay golf thiếu niên thượng thặng</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-N0Hg0bi0HSU/TdoceLgm-CI/AAAAAAAAAcA/5DNXgAmu1fY/s1600/hinh%2B1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 228px; height: 288px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-N0Hg0bi0HSU/TdoceLgm-CI/AAAAAAAAAcA/5DNXgAmu1fY/s400/hinh%2B1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609827590654588962" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="news-Title-Special"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="Left"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;b&gt;Cập nhật lúc&lt;/b&gt; 7:11:06 PM - 19/05/2011&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="content-holder-change-font" class="text-small-1"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;Vincent Thái/Viễn Đông (chụp hình và ghi nhận)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://viendongdaily.com/images/galary/DoiSong/2011/@May11/BRITTANY-MAI.jpg" alt="BRITTANY-MAI.jpg" border="0" width="192" height="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;table align="" border="1" cellpadding="1" cellspacing="1" width="346" height="27"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;Brittany Alexis Mai, 17 tuổi&lt;br /&gt;Học sinh trung học Poway High School&lt;br /&gt;cư ngụ tại Poway, California, trong Quận San Diego&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;Vincent: &lt;/b&gt;&lt;i&gt;Tôi biết bạn là một cầu thủ tích cực chơi golf, vậy trước hết bạn có thể nói cho tôi biết bạn bắt đầu chơi môn golf như thế nào?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Brittany:&lt;/b&gt;  Đúng ra tôi là một người thi đấu trong môn trượt băng nghệ thuật, còn  golf chỉ là một môn giải trí mà thôi. Cha tôi trước đây chơi golf rất  nghiêm chỉnh, vì vậy ông giới thiệu bộ môn thể thao này cho tôi và em  trai tôi, khi tôi lên 9 tuổi, còn em tôi mới 6 tuổi. Ông ghi danh cho  chúng tôi tham gia những trận tranh tài môn golf cho vui mà thôi, ở San  Diego. Nhưng cả hai anh em tôi đều tiến bộ, đủ điều kiện để thi đấu  Callaway Junior World, giải khúc côn cầu thế giới dành cho thiếu niên.  Chính vào thời điểm ấy, ở độ tuổi 13, tôi đã phải lựa chọn giữa golf và  trượt băng nghệ thuật để làm bộ môn thể thao toàn thời gian. Tôi thích  mặc đồ đẹp, yêu chuộng khiêu vũ, thích trình diễn trên sân băng, cùng  một lúc. Tôi cũng ưa gặp gỡ những bạn bè mới, không những tại địa phương  ở San Diego, mà còn ở trên khắp nước Mỹ, và trên thế giới, để chơi  golf. Tôi không muốn bỏ một trong hai môn này, nên tôi giữ cả hai. Huấn  luyện viên môn trượt băng nghệ thuật của tôi bực bội khi thấy tôi không  dành đủ thì giờ cho những buổi huấn luyện trượt băng, tập vận động mạnh  và nhanh, múa ballet, thế là ông ra tối hậu thư cho tôi. Cho tới hôm tôi  bị té nặng khi đang tập nhảy lên cao xoay ba vòng, tôi được chẩn đoán  bị chấn thương nơi xương sống, ở chỗ khúc xương L5 phía dưới bị gãy vì  những vết thương lúc tôi trượt ngã. Tôi được bác sĩ khuyên ngưng hoàn  toàn tập môn trượt băng nghệ thuật. Chính lúc ấy tôi bắt đầu tập trung  toàn thời gian vào môn golf, khi lên 13 tuổi.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;Vincent:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Ôi,  chẳng may thật đấy. Nhưng ít nhất chuyện ấy cũng làm cho bạn quyết định  sớm hơn! Bạn có thể cho biết một vài thành tựu bạn đã đạt được cho đến  nay?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Brittany: &lt;/b&gt;(1) Được chọn làm cầu thủ dự bị thứ nhất,  trong trận đấu US Women’s Open vào mùa hè năm ngoái. Tôi nhớ những ngày  ra sân thi đấu, dù phải đấu với những sinh viên cầu thủ hàng đầu của  trường đại học UCLA, để giành được một chỗ dự bị, lúc tôi lên 16 tuổi.&lt;br /&gt;(2)  Đại diện cho đội golf Team USA chơi trong giải vô địch thiếu niên Aaron  Baddeley Internal Junior Championship ở Quảng Châu, Trung Quốc, vào năm  2010.&lt;br /&gt;(3) Đại diện cho Team USA thi đấu tranh cúp thiếu niên Junior Pacific Cup ở Melbourne, Úc Đại Lợi, trong năm 2011.&lt;br /&gt;(4) Thắng giải San Diego CIF trong năm 2008, khi học lớp 10.&lt;br /&gt;(5)  Trở thành cầu thủ trẻ nhất ở San Diego đi dự giải vô địch California  State Championship Golf, ở Pebble Beach, California, vào năm 2007.&lt;br /&gt;(6) Một trong 3 người hàng đầu trong giải Callaway Junior World Golf năm 2007.&lt;br /&gt;(7) Dự giải vô địch thiếu nữ US Junior Girls Championship năm 2008&lt;br /&gt;(8) Thắng giải vô địch Sectional Junior PGA Championship 2010.&lt;br /&gt;(9)  Được tuyển mộ vào đội golf nữ giới bởi những trường đại học hàng đầu ở  Mỹ, như Harvard, Northwestern, Stanford, UCLA, UC Davis, Yale, Gonzaga,  Princeton, University of Notre Dame.&lt;br /&gt;(10) Điểm trung bình ở trung học 4,5 GPA.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/DoiSong/2011/@May11/BRITTANY-MAI-2.jpg" alt="BRITTANY-MAI-2.jpg" border="0" width="228" height="288" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Tôi thật là không ngờ. Vậy xin bạn kể thêm về bản thân, bạn làm gì trong cuộc sống hàng tuần?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Brittany:&lt;/b&gt;  Tôi thích đi chơi với bạn bè, khi thời giờ cho phép, nhưng ưu tiên vẫn  dành cho golf và việc học. Thường ngày tôi tới trường vào ban ngày, tan  học thì tập chơi golf và/hoặc tập thể trọng hay môn thể dục aerobics, và  làm bài tập ở nhà. Thỉnh thoảng đến gặp huấn luyện viên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Nghe ra như thể bạn quý từng giây trong cuộc đời. Chương trình mùa hè của bạn như thế nào?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Brittany: &lt;/b&gt;Tôi  tham dự những trận tranh tài cấp quốc gia trên khắp nước Mỹ, và dự tất  cả những trận đấu USGA và một số trận đấu golf phụ nữ không chuyên  nghiệp ở Hoa Kỳ và Canada. Đây là mùa hè cuối cùng chấm dứt sự nghiệp  chơi golf thiếu niên của tôi, nên tôi sẽ chơi thêm trong hai trận thiếu  niên nữa của giải Rolex Invitational ở Minnesota, và vòng thi đấu cấp  quốc gia ở Palm Springs trong tháng 6. Tôi cũng chơi thêm trong những  trận đấu golf không chuyên nghiệp dành cho phụ nữ, trước khi dời lên  Chicago vào mùa hè để học đại học. Nhưng dĩ nhiên phải có ít nhất một  tuần nghỉ hè với gia đình trước khi đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Chắc là bạn hào hứng lắm. Bạn có những mục tiêu nào trước mắt cho bản thân?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Brittany:&lt;/b&gt;  Tôi muốn lấy bằng đại học 4 năm từ trường Northwestern, và tham gia  Ladies European Tour, cũng như cố gắng kiếm cho được thẻ vào chơi trong  LPGA.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;Vincent:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Còn về lâu về dài thì bạn có những mục tiêu nào cho chính mình?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Brittany: &lt;/b&gt;Mọi  sự đều tùy thuộc vào chuyện môn golf đưa tôi đi đến đâu. Tôi muốn trở  thành cầu thủ hàng đầu trong LPGA như là sự lựa chọn đầu tiên, hoặc nếu  không được thì tiếp tục việc học y khoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Ngoài việc học và chơi golf, ngoài ra bạn thích làm những gì cho vui?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Brittany:&lt;/b&gt; Tôi thích đi mua sắm, du lịch, đi dã ngoại, chơi đàn dương cầm, đọc sách, bỏ giờ ra với gia đình và đi đó đi đây với bạn bè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Triết lý sống của bạn là gì?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Brittany:&lt;/b&gt;  Nằm ở giữa những mục tiêu là điều được gọi là đời sống, phải sống cho  trọn và vui hưởng cuộc đời. Học hỏi từ ngày hôm qua, sống cho ngày hôm  nay, và hi vọng cho tương lai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Tuyệt quá, trước đây tôi chưa bao giờ nghe được như thế. Cám ơn Brittany.&lt;br /&gt;source&lt;br /&gt;Vien Dong Daily&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-1901818679515093638?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/1901818679515093638/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/05/tay-golf-thieu-nien-thuong-thang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/1901818679515093638'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/1901818679515093638'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/05/tay-golf-thieu-nien-thuong-thang.html' title='Tay golf thiếu niên thượng thặng'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-N0Hg0bi0HSU/TdoceLgm-CI/AAAAAAAAAcA/5DNXgAmu1fY/s72-c/hinh%2B1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-6454304421778438407</id><published>2011-05-21T20:12:00.000-07:00</published><updated>2011-05-21T20:16:06.494-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đức Giáo hoàng'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='VOA'/><title type='text'>Đức Giáo hoàng nói chuyện với các phi hành gia trên Trạm Không Gian</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-f8hCkS071oY/Tdh_7MH1BeI/AAAAAAAAAb4/pCkCS1CePsE/s1600/hinh%2B1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 250px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-f8hCkS071oY/Tdh_7MH1BeI/AAAAAAAAAb4/pCkCS1CePsE/s400/hinh%2B1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609373990733022690" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;h1&gt;                         VOA Tiếng Việt             &lt;span class="todayDate"&gt;Cập nhật Thứ Bảy, 21 tháng 5 2011&lt;/span&gt;&lt;span class="moreLink"&gt;       &lt;/span&gt;          &lt;/h1&gt;                                                                                                              &lt;h2&gt;Đức Giáo hoàng nói chuyện với các phi hành gia trên Trạm Không Gian &lt;/h2&gt;       &lt;p class="byline"&gt;                                                                                                                                                                                                                                                       &lt;span class="dateStamp"&gt; Thứ Bảy, 21 tháng 5 2011&lt;/span&gt;  &lt;/p&gt;            &lt;div class="photo480px"&gt;     &lt;img src="http://media.voanews.com/images/480*300/pope_astronauts_480x300_reuters.jpg" alt="Ðức Giáo Hoàng nói chuyện với các phi hành gia trên Trạm Không Gian Quốc Tế qua hệ thống video từ Vatican " title="Ðức Giáo Hoàng nói chuyện với các phi hành gia trên Trạm Không Gian Quốc Tế qua hệ thống video từ Vatican " border="0" width="480" height="300" /&gt;          &lt;h6 class="credit"&gt;                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                   Hình: Reuters      &lt;/h6&gt;              &lt;p class="caption"&gt;Ðức Giáo Hoàng nói chuyện với các phi hành gia trên Trạm Không Gian Quốc Tế qua hệ thống video từ Vatican&lt;/p&gt;        &lt;/div&gt;                                 &lt;div class="boxout article"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;               &lt;p&gt;Hôm thứ Bảy, một toán phi hành gia quốc tế đã nói chuyện với Đức  Giáo Hoàng Benedictô 16, trên trạm không gian quốc tế qua hệ thống video  từ Vatican lần đầu tiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức Giáo Hoàng nói rằng trạm không  gian và các nhân viên phi hành của các phi thuyền con thoi đang đi tiên  phong trong việc thám hiểm những không gian mới và những điều có thể có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lên tiếng từ thư viện tại Vatican, Đức Giáo Hoàng nói rằng đây  là thời đại mà khoa học tiến bộ nhanh chóng và ngài nói với các phi hành  gia rằng ngài cảm phục lòng can đảm và sự tận tụy của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức  Giáo Hoàng cũng nhân dịp này hỏi các phi hành gia về ấn tượng của họ đối  với địa cầu trong lúc họ ở thật xa trên không gian, và thổ lộ ý nghĩ  của ngài rằng thật là phi lý khi nhiều nhóm người sống trên địa cầu lại  "xung đột, chém giết nhau."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phi hành gia Kelly của Hoa Kỳ, đang  chỉ huy phi vụ hiện giờ đã cặp vào trạm không gian, đồng ý, và nói rằng  các phi hành gia “không nhìn thấy những biên giới ngăn cách” khi họ bay  trên không gian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng ông nói rằng họ nhận ra rằng nhân loại cứ  xung đột với nhau thường là do các nguồn năng lượng hữu hạn, như dầu  hỏa. Ông gợi ý rằng có lẽ sẽ có ít chiến tranh hơn nếu mọi người áp dụng  một số những công nghệ mà trạm không gian nhờ cậy đến, như là năng  lượng mặt trời chẳng hạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức Giáo Hoàng cũng gửi thông diệp  riêng đến cho nhiều phi hành gia. Ngài chia buồn với phi hành gia Ý  Paolo Nespoli, thân mẫu của ông đã từ trần khi ông còn đang thi hành  nhiệm vụ trên trạm không gian. Và ngài chúc cho vợ phi hành gia Kelly,  nữ dân biểu Gabrielle Giffords, mau hồi phục. Bà Giffords bị trúng đạn  nơi đầu trong vụ mưu sát khi bà họp với các cử tri trong đơn vị vào  tháng Giêng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;source&lt;/p&gt;&lt;p&gt;VOA Vietnamese&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-6454304421778438407?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/6454304421778438407/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/05/uc-giao-hoang-noi-chuyen-voi-cac-phi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/6454304421778438407'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/6454304421778438407'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/05/uc-giao-hoang-noi-chuyen-voi-cac-phi.html' title='Đức Giáo hoàng nói chuyện với các phi hành gia trên Trạm Không Gian'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-f8hCkS071oY/Tdh_7MH1BeI/AAAAAAAAAb4/pCkCS1CePsE/s72-c/hinh%2B1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-939415569433474778</id><published>2011-05-14T18:06:00.000-07:00</published><updated>2011-05-14T18:09:08.274-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viễn Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Tìm quê hương thứ hai ở xứ nghèo</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-LKz3FeqG_Bk/Tc8ncq-rnBI/AAAAAAAAAbw/fBGPrj-zJdI/s1600/cooter-and-bubba.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 230px; height: 288px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-LKz3FeqG_Bk/Tc8ncq-rnBI/AAAAAAAAAbw/fBGPrj-zJdI/s400/cooter-and-bubba.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5606743434626571282" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="news-Title-Special"&gt;&lt;b&gt;Tìm quê hương thứ hai ở xứ nghèo&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="Left"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;b&gt;Cập nhật lúc&lt;/b&gt; 7:14:26 PM - 05/05/2011&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="content-holder-change-font" class="text-small-1"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;Vincent Thái/Viễn Đông (thực hiện) – ảnh: Thái Đắc Nhã/Reflection Studio&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://viendongdaily.com/images/galary/DoiSong/2011/@May11/Christina-Mai.jpg" alt="Christina-Mai.jpg" border="0" width="230" height="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;table align="" border="1" cellpadding="1" cellspacing="1" width="307" height="88"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;Christina Mai Nguyễn, 23 tuổi&lt;br /&gt;Cư ngụ tại Quận Cam, California&lt;br /&gt;Tốt nghiệp cử nhân Quản Trị Kinh Doanh tháng 12-2010, đại học Concordia University, Irvine.&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent:&lt;/b&gt;&lt;i&gt; Được biết bạn mới dọn về Quận Cam khoảng năm rưỡi nay, so với nơi ở trước kia của bạn thì sao? &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Christina:&lt;/b&gt;  Quận Cam rất giống Fairfax, thành phố bản quán của tôi ở Virginia, nằm ở  vùng ngoại ô District of Columbia, làm nên khu vực đô thị. Dân số đông  đúc và giao thông nhộn nhịp cũng giống như nhau. Tôi có thể nói rằng bầu  không khí và nền văn hóa của cả Quận Cam lẫn khu vực Bắc Virginia cũng ở  cùng một mức độ như nhau, nhưng khí hậu ấm áp và những bãi biển làm  thành yếu tố duy nhất khiến cho Duyên Hải Miền Tây khác biệt với vùng  ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Xin bạn kể cho quý độc giả biết về một số  những vinh dự hoa hậu bạn đạt được trong những năm qua ở Virginia và  những thành quả công việc thiện nguyện của bạn. &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Christina:&lt;/b&gt;  Cha mẹ tôi khi nào cũng khuyến khích các anh em và tôi thử nghiệm những  điều mới mẻ và lớn lên trở nên những người độc lập. Có mấy người tham  gia những sinh hoạt ngoại khóa như thể dục và âm nhạc (riêng tôi thì  cũng thử làm cả hai). Nhưng ngay từ lúc còn bé, tôi chú ý đến những  người phụ nữ xinh dẹp, tinh tuyền, tài giỏi và có tài ăn nói, xuất hiện  trên truyền hình. Tôi đang nói tới những dịp thi hoa hậu, như Miss  America và Miss USA. Tôi quyết định dự thi lần đầu tiên lúc tôi 17 tuổi,  và sau đó không lâu vào năm lên 19 tuổi. Tôi đoạt tước vị chính thức  hoa hậu thiếu niên Miss Virginia Teen 2007 (hệ thống National American  Miss). Tôi tiếp tục gặp được những diễm phúc khi đoạt được tước hiệu  Miss Virginia và và tước hiệu National American Miss 2008-2009 mà nhiều  người tìm kiếm. Từ đó, tôi có nhiều cơ hội và những cánh cửa mở rộng cho  tôi từ những học bổng làm người mẫu, những vai trò giao tế trong cộng  đồng, những công việc MC, và thuận lợi nhất là trở thành nhà hoạt động  từ thiện và làm người mẫu cho Operation Smile Organization (Tổ Chức  Chiến Dịch Nụ Cười). Nếu gia đình tôi không ủng hộ việc tôi đi ra ngoài  xã hội và thử nghiệm những điều mới mẻ, thì không bao giờ tôi xét lại  chuyện đi dự những cuộc thi hoa hậu như thế, và rốt cuộc tôi sẽ không có  những cơ hội đến ngay dưới chân mình, biến tôi thành người phụ nữ như  hiện nay, với tư cách là một điển hình cho thế hệ những thanh thiếu nữ  trẻ hơn, và dẫn tôi tới con đường sự nghiệp tương lai và viễn ảnh cuộc  sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent: &lt;/b&gt;&lt;i&gt;Bạn sắp sửa thi DAT, để làm gì vậy? Bạn có tự tin với kỳ thi này không? &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Christina:&lt;/b&gt;  DAT là tên viết tắt của Dental Admissions Test (Thi Nhập Học Nha Khoa),  rất giống với MCAT, GMAT, LSAT. Cuộc thi này đặt nền tảng cho phần còn  lại trong nghề nghiệp của bạn, bắt đầu với chuyện những trường nào sẽ  nhận bạn vào học, dựa theo số điểm đạt được. DAT bao gồm từ sinh vật  học, cho tới hóa học hữu cơ, khả năng tri giác những vật thể và những  góc 3 chiều, đọc hiểu, và những phần lý luận toán học. Cuộc thi kéo dài  chừng 5 tiếng đồng hồ, cho nên bạn không muốn thi lại nếu không cần  thiết. Đến cuối tháng này tôi sẽ dự thi DAT, và tôi tự luyện thi mỗi  ngày từ 4 đến 8 tiếng, như tập luyện thân thể để chạy marathon. Tôi hi  vọng làm bài được trong cuộc thi DAT, và được nhập học tại một trường  lớn, bắt đầu giai đoạn kế tiếp của đời tôi là làm sinh viên nha khoa,  tốt nghiệp trở thành một bác sĩ nha khoa, và có thể đi khắp thế giới mà  làm việc cho những người không được phục vụ đúng mức tại những nước đang  phát triển trên thế giới. Còn trong mùa hè này, tôi sẽ tham gia một  chuyến sứ mạng y tế nhân đạo với Hải Quân Hoa Kỳ, được gọi là Pacific  Partnership. Tôi sẽ sống trên một chiếc tàu hải quân, đi tới những quốc  gia hợp tác ở khu vực Thái Bình Dương (Úc Đại Lợi, Papua New Guinea,  Timor l’Este, Nam Dương và Micronesia), cung cấp những dịch vụ y tế và  cơ khí dân sự, cùng với những quân nhân hiện dịch, các bác sĩ, những  tình nguyện viên dân sự, và tới những nước đối tác khác, như quân đội  Nhật Bản, Quân Đội Hoàng Gia Úc Đại Lợi, Hải Quân Tân Tây Lan, và các  lực lượng Canada. Tôi đang trông đợi có thêm một mùa hè khác sống xa đất  Mỹ, đi tàu trên khắp thế giới cùng với những viên chức y tế chuyên  nghiệp có cùng suy nghĩ giống mình, thực hiện một sứ mạng là hỗ trợ và  thăng tiến hợp tác khắp vùng Thái Bình Dương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Bạn quả là có mộng lớn! Một ngày bình thường của bạn ra sao? &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Christina: &lt;/b&gt;Hiện  nay ngày nào tôi cũng học, vì tôi chỉ còn chưa tới 4 tuần là đến ngày  thi DAT. Tôi đang làm phụ tá nha sĩ và người mẫu quảng cáo. Nhưng gần  đây tôi nói với những người chủ của tôi rằng tôi cần nghỉ làm trong mấy  tuần tới để dốc toàn thời gian và sức lực vào cuộc thi này. Chuyện ấy  giống như tập luyện cho tâm trí mình chạy marathon vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Còn trong một tuần lễ? &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Christina:&lt;/b&gt;  Thì cũng như những gì tôi đang làm mỗi ngày. Cứ lu bu và lặp đi lặp  lại, nhiều việc phải làm để chuẩn bị thi DAT đến nỗi tôi nghĩ rằng 4  tuần vẫn chưa làm xong được. Thời gian là vấn đề chính yếu. Tôi thường  bỏ thì giờ ra để đi tới phòng tập thể dục, nếu tôi cần nghỉ giải lao cho  tâm trí thư thái, sau khi phải tiêu hóa những bài vở tôi vừa ngốn vào.  Sau đó là trở lại ngay với việc học thi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Rồi bạn có những dự định gì cho tương lai gần, trong vòng 5 năm tới? &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Christina:&lt;/b&gt; Tôi dự định hoàn tất 4 năm đầu của trường nha khoa, rồi sau đó tiếp tục học ngành chuyên môn trong 2-4 năm liên tiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent: &lt;/b&gt;&lt;i&gt;Những mục tiêu dài hạn trong cuộc sống của bạn? &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Christina: &lt;/b&gt;Tôi  hi vọng trở nên một bác sĩ hành nghề thành công tại Hoa Kỳ, và cũng trở  thành một người tích cực làm công tác từ thiện vì tôi muốn đặt quê  hương thứ hai của mình ở một nơi nào đó trong một nước đang phát triển,  chăm sóc y tế miễn phí cho những người không được phục vụ đúng mức tại  những quốc gia này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent:&lt;i&gt; &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;i&gt;Vào những lúc rỗi rảnh, bạn làm gì? &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Christina:&lt;/b&gt;  Tôi thích bỏ thì giờ ra với gia đình tôi. Cha mẹ tôi là những người bạn  tốt nhất của tôi, ở bên cạnh hai vị là một niềm vui. Tôi cũng thích đi  tập thể dục, đọc sách và phục vụ cộng đồng của tôi. Chẳng hạn như nấu ăn  cho những người vô gia cư hoặc những gia đình bệnh nhân ngoại trú tại  bệnh viện nhi đồng, hoặc bỏ thì giờ ra làm một người “chị lớn”, hay là  người dìu dắt những thiếu nữ nhỏ tuổi hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Bạn lấy điều gì làm triết lý sống? &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Christina:&lt;/b&gt;  Câu Thánh Kinh mà tôi thích nhất và lấy đó làm châm ngôn sống hàng ngày  là 1 Thessalonians 5: 14-18: “khích lệ người nhút nhát, giúp đỡ kẻ yếu  đuối, kiên nhẫn với mọi người. Luôn luôn vui mừng, liên lỉ cầu nguyện,  cảm tạ trong mọi hoàn cảnh, vì đây chính là thánh ý của Thiên Chúa cho  con”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Vincent: &lt;/b&gt;&lt;i&gt;Cám ơn Christina.&lt;br /&gt;source&lt;br /&gt;Vien Dong Daily&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-939415569433474778?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/939415569433474778/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/05/tim-que-huong-thu-hai-o-xu-ngheo.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/939415569433474778'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/939415569433474778'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/05/tim-que-huong-thu-hai-o-xu-ngheo.html' title='Tìm quê hương thứ hai ở xứ nghèo'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-LKz3FeqG_Bk/Tc8ncq-rnBI/AAAAAAAAAbw/fBGPrj-zJdI/s72-c/cooter-and-bubba.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-8445936713707215745</id><published>2011-05-07T21:20:00.001-07:00</published><updated>2011-05-07T21:21:59.620-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Mẹ đầu đen nuôi con học giỏi</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-GNzXmH7Zvz4/TcYaNsDdG_I/AAAAAAAAAbo/EZdqumsx5_E/s1600/cooter-and-bubba.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 342px; height: 228px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-GNzXmH7Zvz4/TcYaNsDdG_I/AAAAAAAAAbo/EZdqumsx5_E/s400/cooter-and-bubba.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5604195608775433202" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;table border="0" cellpadding="1" cellspacing="1" width="100%"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td align="right"&gt;Cập nhật lúc: 2/11/2011 4:26:27 PM&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;        &lt;tr&gt;&lt;td class="title_detail"&gt;Mẹ đầu đen nuôi con học giỏi&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;table class="listproduct" border="0" cellpadding="1" cellspacing="1" width=""&gt;     &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;div align="center"&gt; &lt;table align="center" cellpadding="2" cellspacing="0" width="50"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td align="middle"&gt;&lt;img style="border: 0px solid;" src="http://www.tivituansan.com.au/Uploads/EditorImage/10022011/20210232542.jpg" /&gt; &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="small" bg style="color:#ebebea;"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:8pt;"  &gt;Amy Chua. Photo courtesy dailytelegraph.com.au&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Người  Việt nam hãnh diện có những người con học rất giỏi. Gần hết gia đình  người Việt có con đứng đầu nhiều môn học trong lớp. Các em còn chơi đàn  hay và lãnh nhiều phần thưởng về nhiều môn học tại trường. Các em giỏi  từ bậc tiểu và trung học rồi xuất sắc tại đại học. Và sau cùng thành  công lớn trong xã hội.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Không  những học sinh Việt nam học giỏi mà học sinh 'đầu đen' (hiểu là gốc  châu Á) di dân hay tị nạn tại các nước phương Tây lại càng giỏi giang  hơn nữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Từ đâu các em xuất sắc như vậy?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Trong tuần vừa qua một bà mẹ 'đầu đen' tại Hoa kỳ tung ra cuốn sách có tên là 'B&lt;span style="color:black;"&gt;attle Hymn of the Tiger Mother' để trả lời câu hỏi trên.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="page-break-after: avoid; margin: 12pt 0in 3pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;div align="center"&gt; &lt;table align="center" cellpadding="2" cellspacing="0" width="50"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td align="middle"&gt;&lt;img style="border: 0px solid;" src="http://www.tivituansan.com.au/Uploads/EditorImage/10022011/20210233150.jpg" /&gt; &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="small" bg style="color:#ebebea;"&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 10pt;" class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="text-decoration: none;font-family:Tahoma;font-size:8pt;"  &gt;Gia đình Amy Chua. Photo courtesy JewishJournal.com.au&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="page-break-after: avoid; margin: 12pt 0in 3pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Con nhà nòi&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Bà  mẹ đầu đen này mỹ danh là Amy Chua, con của người di dân gốc Trung hoa  đến Hoa kỳ khi nhỏ tuổi. Amy Chua được dạy dỗ trong khuôn khổ lễ giáo  Trung hoa. Hiển nhiên bà học giỏi từ nhỏ và thành công khi lớn lên. Amy  Chua đang làm giáo sư luật khoa tại đại học Yale và kết hôn với một giáo  sư luật khoa khác cũng tại Yale. Chồng bà là người Mỹ gốc Do thái. Hai  người có hai cô con gái: Sophia và Lulu. Amy Chua giữ phần nuôi dạy hai  con theo đúng cách như chính đã từng được mẹ nuôi dạy. Bà ước gì hai con  cũng được trải nghiệm 'di dân' như chính mình đã qua.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Hai  cô con gái của Amy Chua đều học giỏi (hiển nhiên) mà còn chơi đàn xuất  sắc (lại hiển nhiên). Cả hai đều vào đại học và đang là sinh viên xuất  sắc. Hai tương lai rực rỡ đang chờ đón họ như bà mẹ Amy Chua viết: 'cha  mẹ đầu đen không chấp nhận con cái vấp ngã hay thất bại, dù chỉ một  lần'.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="page-break-after: avoid; margin: 12pt 0in 3pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="page-break-after: avoid; margin: 12pt 0in 3pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Bảy điều luật dành cho con cái đầu đen&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Sách '&lt;span style="color:black;"&gt;Battle  Hymn of the Tiger Mother' cho rằng người mẹ Trung hoa (hiểu là mẹ 'đầu  đen' hay như tác giả viết 'có nhiều bà mẹ Đại hàn, Ấn độ, Jamaica, Ái  nhĩ lan, Ghana cũng được gộp vào trong số này' và Y Vi Lưỡng Khả xin  thêm: trăm phần trăm bà mẹ Việt Nam dư sức thuộc về nhóm 'Tiger Mother  như Amy Chua') biết uốn nắn con mình đi vào con dường thành công.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Thành công trước tiên là ở trường học. Muốn thế, mẹ đầu đen ra danh sách mà con cái phải theo. Đó là:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;1. Học là trên hết.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;2. Điểm A- (A trừ) đã làm dở rồi đó.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;3. Trình độ toán của con tôi phải hơn bạn học ít nhất là hai lớp.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;4. Không bao giờ khen con trước mặt người khác.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;5. Khi con có bất đồng với thầy cô, cha mẹ luôn luôn ngả về ý kiến thầy cô.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;6. Con tôi chỉ được phép tham gia loại sinh hoạt nào mà cuối cùng được lãnh huy chương mà thôi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;7. Huy chương đó phải là huy chương vàng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Tại trường hai cô con gái 'nửa Mỹ nửa Tàu' này phải đạt điểm hạng A trong tất cả các môn học. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Ngoại  trừ hai môn thể dục và kịch nghệ (gym and drama). Amy Chua không bao  giờ cho con ngủ qua đêm nhà bạn (sleepovers). Cũng cấm tuyệt hẹn đi chơi  với bạn. Thay vào đó hai cô con gái Sophia và Lulu hết học bài là sang  học đánh đàn (mà chỉ được học dương cầm và vĩ cầm mà thôi nghen!). &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Hiển  nhiên, Sophia và Lulu không được phép xem Tivi hay chơi gêm. Một cô con  gái của Amy Chua tỉ tê với bạn 'Không bao giờ tao có một giây để vui  chơi vì tao là người Trung hoa !'&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="page-break-after: avoid; margin: 12pt 0in 3pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="page-break-after: avoid; margin: 12pt 0in 3pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Có công mài sắt, có ngày nên kim&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Là  giáo sư luật tại đại học hàng đầu của nước Mỹ, bà mẹ Amy Chua dư biết  luật 'bảo vệ trẻ em' tại phương Tây, nhưng bà thú nhận từng làm nhiều  điều khác với luật. Bà cho mình đã 'nghiêm khắc' với con cái. Bà thẳng  thừng gọi con là 'đồ này đồ kia' hay đi ngay vào chuyện mình muốn khi  gọi một cô con gái tới gần mà thét 'Con mập địt kia, mày phải lo cho  xuống ký đi nghe!' Khi cô út vẽ tấm thiệp mừng sinh nhật mẹ không được  đẹp, bà thẳng thừng gọi con lại, trả tấm thiệp và ra lệnh vẽ lại.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Ở  trường, con gái của vị giáo sư luật không được tự mình chọn môn học và  về nhà chỉ được chơi thứ đàn do bà mẹ quyết định. Chị hai Sophia chơi  piano và cô út Lulu phải chơi violin. Không có chuyện bàn thảo.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Hai  cô phải đàn mỗi ngày một giỏi hơn. Bằng không mẹ dọa quăng hết mấy con  gấu nhồi bông vào lò lửa. Đánh đàn không phải là chơi mà chỉ là bước đi  tới thành công ở đời đó thôi. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Any  Chua viết 'Cha mẹ Trung hoa hiểu rằng không có gì vui chơi cả. Cho đến  khi người ta chơi giỏi một thứ gì trên đời này'. Mẹ đầu đen biết quá rõ:  hôm nay con mình nằm gai nếm mật, mai ngày nó được nhờ tấm thân. Với  cha mẹ đầu đen, chỉ có miệt mài học tập mới thành công. Khi thành công,  ta mới tự tin và lại được thêm thành công. Thành công bước đầu là điểm  hạng A trong trường học. Chứ chỉ là B thì bị 'la rầy và bức tóc bức  tay', à nghe.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Như  tất cả mẹ đầu đen khác, mẹ Amy Chua hy sinh tất cả cho con học giỏi.  Amy vừa dạy học vừa viết sách (hai cuốn trước về bang giao quốc tế và  cuốn thứ ba là cuốn này). Trong tuần bà làm việc cho tới giờ cơm chiều.  Cuối tuần bà chở hai con đi học đàn. Bà có mặt với con suốt giờ học, ghi  lời dạy của thầy đàn. Rồi trong tuần bà bắt con tập dợt ít nhất 10  tiếng đồng hồ mỗi ngày. Ngày nào cũng phải đàn dù trong lúc gia đình đi  du lịch sang Luân đôn, Rome, Bombay hay đảo Crete. Có lúc bà không cho  con rời khỏi cây đàn, dù để uống nước hay đi vào phòng vệ sinh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Ai  kết án bà Amy không để con... 'háp-bi'? Bà và khá đông cha mẹ đầu đen  bất cần vì họ cho rằng có thành công thì mới 'háp-bi'. Trong khi đó,  không thành công nào mà không phải trả giá. 'Háp-bi' không phải là bước  đầu tiên mà chỉ là kết thúc của chuổi dài miệt mài khổ luyện.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Hãnh diện vì con thành công&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Hiển nhiên không phải tất cả điều Amy Chua viết ra và làm cho con cái đều đúng. Sách &lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   lang="EN" &gt;'Battle Hymn Of The Tiger Mother&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;' chỉ được bày bán hơn tuần lễ mà đã dấy lên làn sóng bình luận sôi nổi tại Hoa kỳ và Bắc Mỹ. Bài điểm sách này đăng trên tờ &lt;i&gt;Wall Street Journal&lt;/i&gt; được hơn 3,500 lời góp ý từ độc giả. Ngoài ra, trang Facebook của tác giả có ngót 200,000 người bấm vào nút 'liked'.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Mặc  dầu đưa ra 'chiến lược của bà mẹ nghiêm khắc' để so sánh với nuông  chiều của khá đông 'soccer mom' đối với con cái, Amy Chua nhìn nhận gần  đây bà phải nới lỏng kỷ luật sắt với hai con (đặc biệt cô út cứng đầu vì  sợ con bỏ nhà ra đi). Nhưng bà vẫn chống chế: mình làm thế vì cho rằng  cha mẹ đầu đen không bao giờ chấp nhận con mình vấp ngã hay thất bại,  dầu chỉ một lần.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Cuối cùng, với tất cả nghiêm khắc ấy, Amy Chua gặt hái kết quả của những năm dài nuôi dạy hai con. Bà viết trên tờ &lt;i&gt;The Globe and Mail&lt;/i&gt;  xuất bản tại Canada: 'Hôm nay, khi nhìn vào hai con tôi rất hãnh diện.  Con tôi không chỉ là học sinh giỏi mà còn là người dễ mến, rộng lượng,  tự tin, vui sống với rất đông bạn bè...'.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Sophia  đã thành tay đàn dương cầm lành nghề kiêm học sinh xuất sắc. Mới đây,  Sophia biểu diễn độc tấu dương cầm tại Carnegie Hall, New York. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;Lulu  cũng học xuất sắc nhưng đã nổi loạn chống lại mẹ bằng cách cắt tóc ngắn  và phẫn nộ quăng chiếc ly khi gia đình đi ăn nhà hàng. Chuyện đó khiến  bà Amy Chua sợ cô út bỏ học hay bỏ nhà ra đi nên bớt kỷ luật sắt. Bớt gì  thì bớt nhưng mẹ Amy không bao giờ bớt cho Lulu học giỏi và đàn vĩ cầm  hay.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;(TVTS &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;1295 – 19.1.2011)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;source&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;color:black;"   &gt;TiVi Tuan San&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-8445936713707215745?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/8445936713707215745/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/05/me-au-en-nuoi-con-hoc-gioi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/8445936713707215745'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/8445936713707215745'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/05/me-au-en-nuoi-con-hoc-gioi.html' title='Mẹ đầu đen nuôi con học giỏi'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-GNzXmH7Zvz4/TcYaNsDdG_I/AAAAAAAAAbo/EZdqumsx5_E/s72-c/cooter-and-bubba.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-3761534242561478928</id><published>2011-03-10T18:50:00.000-08:00</published><updated>2011-03-10T18:52:53.798-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><title type='text'>Nữ Phi hành gia Tracy C Dyson, hai lần lên vũ trụ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-JMR32AHulo4/TXmOWLMDsoI/AAAAAAAAAbg/_tlsFfoRxMc/s1600/4.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 288px; height: 305px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-JMR32AHulo4/TXmOWLMDsoI/AAAAAAAAAbg/_tlsFfoRxMc/s400/4.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5582649724714070658" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="news-Title-Special"&gt;&lt;b&gt;Nữ Phi hành gia Tracy C Dyson, hai lần lên vũ trụ&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;b&gt;Cập nhật lúc&lt;/b&gt; 10:39:55 PM - 09/03/2011&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="content-holder-change-font" class="text-small-1"&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/DoiSong/2011/@March11/Nu_PhiHanhGia/Tracy-Caldwell-DysonDSC_921.jpg" alt="Tracy-Caldwell-DysonDSC_921.jpg" align="bottom" border="0" height="305" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt; &lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Phi hành gia TS. Tracy Caldwell Dyson tại đại học UC Irvine ngày 7-3-2011 – ảnh: Vincent Thái/Viễn Đông&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt; &lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Vincent Thái/Viễn Đông (thực hiện)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:donotoptimizeforbrowser/&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;  &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;IRVINE – Một trong số ít nữ phi hành gia, khoa học gia thuộc thế hệ sau khi phi thuyền Apollo 11 lần đầu tiên đưa người lên mặt trăng năm 1969, Tiến Sĩ Tracy Caldwell Dyson, 41 tuổi, đã tham dự hai chuyến phi hành lên vũ trụ. Hôm Thứ Hai, 7-3-2011, TS. Caldwell Dyson đến thuyết trình tại đại học University of California, Irvine, và trước buổi nói chuyện, bà đã dành cho phóng viên Viễn Đông một cuộc phỏng vấn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;TS. Caldwell Dyson tốt nghiệp cử nhân Hóa Học từ đại học California State University, Fullerton, năm 1993, và tiến sĩ cùng chuyên ngành từ đại học University of California, Davis, năm 1997. Sau đó, bà tham dự chương trình nghiên cứu hậu tiến sĩ tại đại học UC Irvine.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Ngày 25-9-2010, nữ phi hành gia Caldwell Dyson đáp xuống Kazakhstan sau 176 ngày trên không gian trong chuyến bay mới nhất trên phi thuyền Soyuz TMA-18. Trước đó, năm 2007, TS. Caldwell Dyson bay cùng phi thuyền Endeavour 12 ngày lên Trạm Không Gian Quốc Tế. Tính tổng cộng, từ khi làm việc với Cơ Quan Không Gian Hoa Kỳ NASA tháng 8-1998 đến nay, TS. Caldwell Dyson đã bay hơn 188 ngày trên không gian, với hơn 22 giờ lơ lửng ngoài vũ trụ thực hiện việc lắp ráp, sửa chữa, kiểm soát các máy móc trang bị. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Xin bà vui lòng cho biết về công việc hiện tại của bà với cơ quan NASA? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;TS. Tracy Caldwell Dyson:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Vâng, tôi là một nhân viên hỗ trợ phi hành gia. Chúng tôi gọi là C-bình phương, viết tắt của hai chữ “cape crusader” (tạm dịch, người liên lạc giữa hai trạm, hỗ trợ phi hành đoàn). Công việc của tôi là đưa phi hành đoàn vào vị trí để chuẩn bị bay lên quỹ đạo và trợ giúp họ khi họ đáp. Chúng tôi là những người đầu tiên và cũng là những người cuối cùng gặp phi hành đoàn trước khi họ bay lên không gian hay đáp xuống. Đội ngũ của tôi gồm những phi hành gia trực thuộc Trung Tâm Không Gian Kennedy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Cảm giác của bà khi đi bộ ngoài vũ trụ? Và khi được ăn sinh nhật thứ 38 của mình bên ngoài trái đất? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;TS. Caldwell Dyson:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Rất giống những lần tập luyện, về mặt thể lý thì rất cam go vì chúng tôi phải dùng hết tất cả các cơ bắp trên thân thể, do bộ áo phi hành gia mặc chứa đầy áp suất bên trong. Bộ áo đó cũng rất gồ ghề và phải mất nhiều năm luyện tập mới quen được. Tuy đòi hỏi sự cố gắng, sau khi quen rồi thì tôi cảm thấy cũng tương đối thoải mái bởi vì môi trường thực tập cũng giống như lúc thực hành. Bước ra ngoài không gian cũng đòi hỏi sự tập trung cao độ trong khi vừa thực hiện công tác vừa phải lắng nghe chỉ dẫn của bộ phận điều khiển phi thuyền. Ngoài ra lại còn phải để ý đến những phi hành gia khác trong đội cũng như người phối hợp công việc với mình nữa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;À, còn về sinh nhật của tôi trên không gian, hồi năm 2007, quả là một kinh nghiệm hay vì lịch trình công tác trùng vào ngày sinh nhật, một điều hiếm khi xảy ra vì đợt đó tôi bay chỉ hơn chục ngày. Ngày hôm đó, các em trong nhà trẻ của mẹ tôi hát một bài mừng sinh nhật tôi, và nhóm điều khiển phi thuyền gửi tín hiệu có dòng chữ “Birthday Girl”. Còn phi hành đoàn thì lấy một cái bánh sô-cô-la “brownie” và bật đèn pin lên làm đèn cầy. Họ thật là dễ thương.&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Điều gì đã gợi cảm hứng cho bà trở thành một phi hành gia? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;TS. Caldwell Dyson:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Tại sao muốn trở thành phi hành gia ư? Bất cứ ai từng sống ở vùng sa mạc và có dịp nhìn lên bầu trời to lớn đầy sao, có lẽ cũng đều ước ao một lần lên đó cho biết. Tôi biết mình thực sự muốn trở thành một phi hành gia từ năm lớp 11 ở trung học, đó cũng là thời điểm mà báo chí, truyền hình nói nhiều đến cơ quan NASA và công tác phóng phi thuyền lên vũ trụ. Đó là năm 1986, năm mà cô giáo đầu tiên, Christa McAuliffe, bay lên vũ trụ. Trước đó, tôi không nghĩ nhiều đến các phi hành gia, vì họ có vẻ không có gì quyến rũ lắm, và tôi cũng không thích quân sự. Nhưng khi nghe tin một cô giáo bay lên không gian, thì, wow, thầy cô chính là người ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống hàng ngày của tôi, không chỉ một thầy mà 6 thầy cô giáo tôi gặp mỗi ngày đi học. Thời gian tôi được tiếp xúc với thầy cô giáo còn nhiều hơn là với ba mẹ tôi nữa, cho nên tôi thấy điều gì đó thật gần gũi, và tôi bắt đầu tìm hiểu về các phi hành gia này. Ở tuổi đó, tôi chưa nghĩ mình sẽ trở thành khoa học gia. Nhưng trong các ngành khoa học, tôi thích nhất là hóa học và thích tìm hiểu những câu hỏi như là tại sao nước sôi, tại sao bầu trời màu xanh, cái gì làm nên một bụi cây, một thân cây, v.v.. Tôi cũng được biết các phi hành gia phải giữ cho thân thể luôn luôn khỏe mạnh và nghe nói là một trạm không gian quốc tế sắp sửa được dựng nên. Khi lên lớp 12, tôi vẫn chưa biết mình sẽ làm gì sau này. Ba mẹ tôi đề nghị tôi nên viết ra một danh sách những gì tôi thích làm, nào là thích vọc những món đồ nghề của ba tôi, thích học ngoại ngữ (tôi biết đôi chút tiếng Tây Ban Nha và biết ngôn ngữ dấu hiệu), nào là thích tìm hiểu văn hóa khác, v.v.. Sau khi tôi so sánh danh sách của mình với những sở thích và công việc của các phi hành gia, tôi thấy khá giống. Thế là tôi nhảy ngay vào nghề nghiệp này, lên đại học, học tiếp lấy bằng tiến sĩ, và tham dự huấn luyện để thành một phi hành gia.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/DoiSong/2011/@March11/Nu_PhiHanhGia/TracyCDyson-NASA.jpg" alt="TracyCDyson-NASA.jpg" align="bottom" border="0" height="197" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Phi hành gia Tracy Caldwell Dyson, giữa, và hai đồng nghiệp Ken Ham (treo lơ lửng trên trần) và T. J. Creamer, trong tình trạng không trọng lượng ở bên trong một khoang của Trạm Không Gian Quốc Tế ISS ngày 22-5-2010 – ảnh: NASA.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Là một phụ nữ lên không gian, bà nhận thấy có những gì thuận lợi hoặc bất lợi hơn so với đồng nghiệp nam giới? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;TS. Caldwell Dyson:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Thông thường là bộ quần áo của phi hành gia, nhất là lúc phải đi vệ sinh cá nhân (Cười). Ngoài điều đó ra, mọi thứ gần giống nhau cho đàn ông và phụ nữ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Nếu một người trẻ muốn trở thành một phi hành gia, bà sẽ khuyên họ điều gì? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;TS. Caldwell Dyson:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Bạn trẻ đó nên tiếp tục học hành tử tế và siêng năng. Muốn trở thành một phi hành gia giỏi cần có kiến thức rộng và phải biết sắp xếp việc gì trước, việc gì sau. Nhưng điều quan trọng nhất là bạn trẻ cần phải thực sự yêu thích điều mình muốn theo đuổi. Phải yêu nghề. Nhưng cũng không có gì bảo đảm là một người có cơ hội trở thành một phi hành gia, cho nên cũng cần phải có sẵn một cái dù để nhảy ra, đáp xuống an toàn, nhỡ như công việc này không thích hợp với mình.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Khi nào thì bà sẽ lại bay lên không gian? Bà muốn thực hiện công tác gì lần tới? Và có một độ tuổi nào nhất định một phi hành gia phải nghỉ hưu không? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;TS. Caldwell Dyson:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Ngay lúc này thì tôi chưa biết. Chồng tôi đang phục vụ cho Hải Quân Hoa Kỳ, nên chúng tôi đang chờ xem bên quân đội sẽ giao nhiệm vụ gì cho anh ấy trước khi tôi có thể hoạch định việc kế tiếp. Tôi cũng đang rất bận rộn viết phúc trình, soạn giấy tờ để trình lên cho chuyến bay năm ngoái. Rất bận, vì tôi đang phải một mình làm hết mấy việc này.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Còn việc nghỉ hưu của một phi hành gia không dựa trên tuổi tác, mà chỉ khi nào người đó cảm thấy mệt mỏi. Và cũng còn tùy thuộc vào số lần đã bay, tùy vào nhu cầu của chương trình, và chính sách của Tổng Thống cũng như Quốc Hội.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Xin cám ơn phi hành gia TS. Tracy Caldwell Dyson đã dành cho Nhật Báo Viễn Đông buổi phỏng vấn này.&lt;br /&gt;source&lt;br /&gt;Vien Dong Daily&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-3761534242561478928?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/3761534242561478928/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/03/nu-phi-hanh-gia-tracy-c-dyson-hai-lan.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/3761534242561478928'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/3761534242561478928'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/03/nu-phi-hanh-gia-tracy-c-dyson-hai-lan.html' title='Nữ Phi hành gia Tracy C Dyson, hai lần lên vũ trụ'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-JMR32AHulo4/TXmOWLMDsoI/AAAAAAAAAbg/_tlsFfoRxMc/s72-c/4.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-7771661110995553759</id><published>2011-02-22T19:26:00.000-08:00</published><updated>2011-02-22T19:27:48.352-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viễn Đông'/><title type='text'>Ngày Lễ Tổng Thống với hoạt cảnh trại lính</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-aep9_N-9qWA/TWR-qt8GtFI/AAAAAAAAAbY/swhZ-UTQTfQ/s1600/4.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 288px; height: 192px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-aep9_N-9qWA/TWR-qt8GtFI/AAAAAAAAAbY/swhZ-UTQTfQ/s400/4.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5576721510942815314" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="news-Title-Special"&gt;&lt;b&gt;Ngày Lễ Tổng Thống với hoạt cảnh trại lính&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;b&gt;Cập nhật lúc&lt;/b&gt; 7:48:58 PM - 19/02/2011&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="content-holder-change-font" class="text-small-1"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;Quốc Hương/Viễn Đông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/TinHoaKy/@2011/@Feb11/tongthong/letongthongtrailinhIMG_3452.jpg" alt="letongthongtrailinhIMG_3452.jpg" border="0" height="192" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ trái qua, Đại Tá Ed Mann, Đại Tá Scott Harringtor, Đại Úy Bob Carr, Đại Úy Sam John – ảnh: Quốc Hương/Viễn Đông &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;BUENA PARK - Hàng trăm tướng lãnh lính  tráng đã cùng tham gia vào một hoạt cảnh cắm trại tái hiện trại lính  thời Nội Chiến ở Hoa Kỳ nhân dịp Ngày Lễ Tổng Thống (President’s Day)  tại Knott’s Park Pavilion trong công viên Knott’s Berry Farm, đặc biệt  có cả người đóng vai cố tổng thống Abraham Lincoln đọc diễn văn nổi  tiếng “Gettysburg Address” ở Independence Hall.&lt;br /&gt;Các hoạt động còn có trình diễn các loại súng pháo, luyện binh, nấu ăn, đàn hát âm nhạc của thế kỷ 19....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/TinHoaKy/@2011/@Feb11/tongthong/letongthongtrailinhIMG_3461.jpg" alt="letongthongtrailinhIMG_3461.jpg" border="0" height="288" width="196" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;Phó chủ tịch kiêm tổng quản trị  Marty Keithley (bên phải) và nhân viên phụ trách quan hệ công chúng  Jennifer Blazey của Knott’s Berry Farm – ảnh: Quốc Hương/Viễn Đông &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt; Trả lời phỏng vấn phóng viên Viễn Đông, ông Michael Varndell từ San  Diego ôm súng cho biết ông tham gia diễn lại hoạt cảnh Nội Chiến Hoa Kỳ  từ những năm 1962-1963. Có các thủ lãnh chỉ huy như Ed Mann, Scott  Harringtor, Bob Carr, Sam John giới thiệu về những ngôi sao trên cổ áo  các vị tướng lãnh. Có những phụ nữ như Lynn Johsz, Marianne Keoenig từ  tổ chức The Women’s Central Association Of Relief ở New York. Ông Ed  Mann điều hợp chương trình, cho biết họ đã từng tổ chức như vậy các năm  qua, năm nay dù trời mưa cũng che lều cắm trại suốt từ Thứ Bảy cho đến  Chủ Nhật. Sinh hoạt này hoàn toàn miễn phí cho công chúng cùng vui chơi  học hỏi, tham gia cùng các diễn viên. Sáng Thứ Bảy có nhiều em học sinh,  hướng đạo sinh đến tham dự như em Sarah Huh, học sinh trường Carmeninta  Middle School ở Cerritos đi cùng nhóm bạn, hay các em bên hướng đạo…&lt;br /&gt;Cũng trả lời phỏng vấn của phóng viên Viễn Đông, ông Marty Keithley, phó  chủ tịch kiêm tổng quản trị Knott’s Berry Farm, cho biết ông đã làm  việc ở đây 35 năm từ lúc còn là sinh viên đại học, giới thiệu về công  viên Knott’s Berry Farm với khu trò chơi bao gồm cả công viên nước lẫn  khách sạn du lịch. Knott’s Berry Farm từ đầu mùa xuân đã có những chương  trình chủ đề đặc biệt, nhất là vào các dịp lễ như Halloween, hay vào  tháng Sáu sắp tới sẽ có trò chơi mới cao 300 bộ trên không…&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/TinHoaKy/@2011/@Feb11/tongthong/letongthongtrailinhIMG_3454.jpg" alt="letongthongtrailinhIMG_3454.jpg" border="0" height="288" width="192" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Michael Varndell, một người từng tham gia diễn lại thời Nội Chiến từ đầu thập niên 1960 – ảnh: Quốc Hương/Viễn Đông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/TinHoaKy/@2011/@Feb11/tongthong/letongthongtrailinhIMG_3456.jpg" alt="letongthongtrailinhIMG_3456.jpg" border="0" height="192" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các phụ nữ thuộc tổ chức Women’s Central Association Of Relief (New York) – ảnh: Quốc Hương/Viễn Đông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/TinHoaKy/@2011/@Feb11/tongthong/letongthongtrailinhIMG_3485.jpg" alt="letongthongtrailinhIMG_3485.jpg" border="0" height="192" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hướng đạo sinh đang học cách bắn súng pháo – ảnh: Quốc Hương/Viễn Đông&lt;br /&gt;source&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span id="content-holder-change-font" class="text-small-1"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;Viễn Đông Daily&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-7771661110995553759?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/7771661110995553759/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/02/ngay-le-tong-thong-voi-hoat-canh-trai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/7771661110995553759'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/7771661110995553759'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/02/ngay-le-tong-thong-voi-hoat-canh-trai.html' title='Ngày Lễ Tổng Thống với hoạt cảnh trại lính'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-aep9_N-9qWA/TWR-qt8GtFI/AAAAAAAAAbY/swhZ-UTQTfQ/s72-c/4.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-945420436597526858</id><published>2011-01-28T19:07:00.000-08:00</published><updated>2011-01-28T19:08:37.437-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hdgmvietnam'/><title type='text'>Đại hội các Giám mục châu Á lần thứ 10 sẽ diễn ra tại Việt Nam</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TUOErqwAsDI/AAAAAAAAAbM/OjyvNf_pxW4/s1600/4.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 344px; height: 257px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TUOErqwAsDI/AAAAAAAAAbM/OjyvNf_pxW4/s400/4.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5567439450104967218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="article-header-infos"&gt;                         &lt;div class="article-header-surtitle"&gt;           VIỆT NAM -          &lt;/div&gt;                       &lt;div class="article-header-date"&gt;         Bài đăng : Thứ sáu 28 Tháng Giêng 2011        -         Sửa đổi lần cuối  Thứ sáu 28 Tháng Giêng 2011      &lt;/div&gt;                             &lt;div class="article-header-title"&gt;         Đại hội các Giám mục châu Á lần thứ 10 sẽ diễn ra tại Việt Nam      &lt;/div&gt;     &lt;/div&gt;                   &lt;div class="article-header-photo"&gt;           &lt;div class="aef-image"&gt;&lt;img src="http://www.viet.rfi.fr/sites/viet.filesrfi/dynimagecache/43-0-556-415-344-257/sites/images.rfi.fr/files/aef_image/111%20THAO%20GENERIC%20CATHOLIC%20CHURCH.jpg" alt="Lần đầu tiên, Liên Hội đồng Giám mục Châu Á họp đại hội ở Việt Nam (Reuters)" title="Lần đầu tiên, Liên Hội đồng Giám mục Châu Á họp đại hội ở Việt Nam (Reuters)" height="257" width="344" /&gt;&lt;div class="aef-image-infos" style="width: 344px;"&gt;&lt;div class="aef-image-infos-title-legend"&gt;Lần đầu tiên, Liên Hội đồng Giám mục Châu Á họp đại hội ở Việt Nam (Reuters)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;        &lt;/div&gt;              &lt;div class="article-header-intro"&gt;                   &lt;div class="article-main-authors"&gt;             &lt;a href="http://www.viet.rfi.fr/auteur/trong-nghia" class="tags-item-tags-auteur"&gt;Trọng Nghĩa&lt;/a&gt;          &lt;/div&gt;                  &lt;p&gt;Sau Đại hội lần thứ 9 tại Philippines vào năm 2009, Liên Hội đồng Giám mục Á châu (FABC) sẽ tổ chức đại hội tiếp theo vào cuối năm 2012 tại Việt Nam. Chính Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn đã loan báo tin trên ngày 26/01/2011 vừa qua. Đây là lần đầu tiên Liên Hội đồng Giám mục Châu Á họp đại hội ở Việt Nam.&lt;!--break--&gt;&lt;/p&gt;       &lt;/div&gt;                  &lt;!--article-main--&gt;             &lt;div class="article-main-text"&gt;       &lt;p&gt;Phát biểu với hãng tin Công giáo Ucanews, Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn cho biết là Ủy Ban Trung ương của FABC đã quyết định như trên nhân hội nghị tại Bangkok cách nay hai tuần lễ. Đức Hổng Y và Đức Giám mục Phêrô Nguyễn Văn Khảm, Phó Tổng thư ký Hội đồng Giám mục Việt Nam đã tham dự hội nghị đó. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Đại hội toàn thể của Liên Hội đồng Giám mục Châu Á được tổ chức bốn năm một lần, lần mới đây là tại Manila năm 2009. Theo Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, Đại hội lần thứ 10 sẽ diễn ra vào tuần lễ thứ ba của tháng 10 năm 2012, tại Trung tâm Mục vụ của Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh. Kể từ khi được thành lập vào năm 1970, đây là lần đầu tiên mà Liên Hội đồng Giám mục Châu Á họp đại hội ở Việt Nam. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Giáo Hội Công giáo Việt Nam hy vọng nhận được danh sách những người tham gia một hoặc hai tháng trước khi khai mạc đại hội để có thời gian làm thủ tục phía chính quyền. Chỉ sau khi được chính phủ Việt Nam bật đèn xanh, thì những người tham gia mới có thể xin visa nhập cảnh. Dẫu sao thì Đức Hồng y Phạm Minh Mẫn hy vọng rằng sự kiện đó sẽ thúc đẩy tình đoàn kết, tình huynh đệ và hiệp thông giữa các Giáo Hội tại châu Á. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Theo hãng tin Ucanews, FABC là một hiệp hội tự nguyện của các Hội đồng Giám mục nhằm thúc đẩy tình đoàn kết giữa các thành viên của mình, vì lợi ích của Giáo Hội và xã hội ở châu Á. Đại hội toàn thể là cơ quan tối cao của FABC, tất cả các ủy ban và cán bộ có trách nhiệm với nó. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Liên Hội đồng Giám mục Châu Á hiện bao gồm 15 thành viên là Hội đồng Giám mục các nước Bangladesh, Ấn Độ, Indonesia, Nhật Bản, Kazakhstan, Hàn Quốc, Lào-Campuchia, Malaysia-Singapore-Brunei, Myanmar, Pakistan, Philippines, Sri Lanka, Đài Loan, Thái Lan và Việt Nam. FABC còn có 10 thành viên liên kết là Hồng Kông, Ma Cao, Mông Cổ, Nepal, Kyrgyzstan, Siberia (Nga), Tajikistan, Turkmenistan, Uzbekistan và Đông Timor.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;source&lt;/p&gt;&lt;p&gt;RFI Vietnamese&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;     &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-945420436597526858?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/945420436597526858/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/01/ai-hoi-cac-giam-muc-chau-lan-thu-10-se.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/945420436597526858'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/945420436597526858'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/01/ai-hoi-cac-giam-muc-chau-lan-thu-10-se.html' title='Đại hội các Giám mục châu Á lần thứ 10 sẽ diễn ra tại Việt Nam'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TUOErqwAsDI/AAAAAAAAAbM/OjyvNf_pxW4/s72-c/4.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-1980314662415281369</id><published>2011-01-20T18:56:00.000-08:00</published><updated>2011-01-20T18:58:20.157-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viễn Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Lòng nhân ái của một cô gái Việt trên đất Phi Châu</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TTj2OoSqDEI/AAAAAAAAAbE/jxYeW3zIe80/s1600/4.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 216px; height: 288px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TTj2OoSqDEI/AAAAAAAAAbE/jxYeW3zIe80/s400/4.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5564468070810520642" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="news-Title-Special"&gt;&lt;b&gt;Lòng nhân ái của một cô gái Việt trên đất Phi Châu&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;b&gt;Cập nhật lúc&lt;/b&gt; 7:27:45 PM - 17/01/2011&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="content-holder-change-font" class="text-small-1"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;Thanh Phong/Viễn Đông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/DoiSong/2011/Jan11/stacipham/co-gai-Viet-tren-dat-Phi-3.jpg" alt="co-gai-Viet-tren-dat-Phi-3.jpg" border="0" height="288" width="246" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;Staci Phạm Ngọc Thu –  ảnh: Thanh Phong/Viễn Đông.&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;SANTA ANA - Staci Phạm Ngọc Thu, một cô gái Việt Nam hiện cư ngụ tại thành phố Santa Ana (gần nhà thờ Đức Mẹ Vô Nhiễm trên đường McFadden), năm nay 27 tuổi, tốt nghiệp Đại Học Cal State Fullerton năm 2006, hiện còn độc thân. Staci Phạm đã tình nguyện qua Zambia, một nước nghèo tại Phi Châu, để giúp những người dân xứ này có cuộc sống tốt hơn. Phạm Ngọc Thu đã phải ăn sâu róm và chuột cùng với gia đình người Zambia mà cô cư ngụ trong nhà họ. Phạm Ngọc Thu là người Việt Nam duy nhất trong phái đoàn 51 người khắp Hoa Kỳ, tình nguyện qua giúp Zambia theo chương trình “Peace Corps” của chính phủ Mỹ. Chiều ngày 14-1-2011, chúng tôi đến gia đình bố mẹ cô để nghe cô Staci Phạm kể về cuộc hành trình từ quận Cam sang Zambia, Phi Châu, với tấm lòng nhân ái của một người con gái Việt Nam.&lt;br /&gt;Trước khi nghe cô Staci Phạm kể chuyện đi Zambia, phóng viên Nhật báo Viễn Đông hỏi: “Động lực nào thúc đẩy cháu đi sang Phi Châu giúp người dân Zambia, và trước khi đi, cháu có tìm hiểu về cuộc sống bên đó như thế nào không?”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/DoiSong/2011/Jan11/stacipham/co-gai-Viet-tren-dat-Phi-4.jpg" alt="co-gai-Viet-tren-dat-Phi-4.jpg" border="0" height="192" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gia đình Staci Phạm, từ phải, ông Joseph Phạm Thiện (bố), Staci Phạm, bà Thiện bế cháu ngoại và Phạm Hạnh, chị ruột Staci Phạm – Staci Phạm còn một em gái Phạm Mỹ Trâm vắng mặt lúc chụp ảnh –  ảnh: Thanh Phong/Viễn Đông.&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;Staci Phạm mỉm cười trả lời: “Khi còn học trung học, cháu vẫn thường xuyên đi làm việc thiện nguyện, cháu mang đồ ăn cho người nghèo, đa số là người Mexico. Cháu đến những cô nhi viện, giúp các em mồ côi ăn, đưa chúng đi chơi, kể chuyện cho chúng nghe, cháu thấy những người nghèo rất tội nghiệp và chỉ mong sao có điều kiện giúp họ. Sau khi tốt nghiệp đại học tại Cal State Fullerton tháng 12-2006, cháu xin phép bố mẹ được đi xa để làm việc thiện nguyện. Bố mẹ cháu không những không ngăn cản, còn khuyến khích cháu. Lúc đó cháu được bạn bè giới thiệu website: www.Peacecorps.gov; cháu vào xem và biết đang có chương trình ghi danh đi Zambia, Phi Châu. Cháu liền vào Internet tìm hiểu về nước Zambia, và cháu hết sức xúc động, khi nhìn thấy hình ảnh đói khổ của người dân Zambia mà cháu chưa bao giờ nhìn thấy trong đời. Cháu là người Công giáo, cháu nghĩ Chúa ban cho mình được sống ở đất nước Hoa Kỳ quá đầy đủ về thực phẩm, quần áo như thế này; trong khi ở những nơi như Zambia, họ quá thiếu thốn mọi thứ, họ còn lạc hậu quá, thì tại sao mình không sang giúp họ. Nghĩ vậy, cháu ghi danh và được gọi đi cùng với 51 người khắp Hoa Kỳ; nhưng chỉ có cháu là người Việt Nam duy nhất mà lại là con gái. Sau một thời gian ở bên đó, có 10 người chịu không nổi đã bỏ cuộc xin về”.&lt;br /&gt;Trước khi đáp máy bay đi Zambia, 51 người tình nguyện được lệnh tập trung về Philadelphia để nghe phổ biến về các thủ tục cũng như sinh hoạt và công tác bên Zambia. Sau đó mọi người rời Hoa Kỳ vào ngày 19-2-2008, máy bay bay khoảng 20 hay 30 tiếng mới tới Zambia. Xuống phi trường có nhân viên của Peace Corps ra đón, rồi phân tán đi nhiều vùng khác nhau, mỗi vùng một số người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/DoiSong/2011/Jan11/stacipham/co-gai-Viet-tren-dat-Phi-2.jpg" alt="co-gai-Viet-tren-dat-Phi-2.jpg" border="0" height="180" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai người Zambia sắp làm thịt chuột – ảnh: Staci Phạm cung cấp.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;b&gt;* “Nhập gia tùy tục”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;Staci Phạm được đưa đến gia đình một người Zambia, mà cô tạm gọi là “bố mẹ nuôi”. Ở đây, cô đi học tiếng Zambia, mỗi ngày học 4 tiếng, sau đó học tiếp 4 tiếng về bệnh lao, bệnh HIV và một số bệnh khác để biết cách phổ biến, dạy lại cho người Zambia sống ở vùng hẻo lánh.&lt;br /&gt;Gia đình bố mẹ nuôi giúp giặt quần áo và nấu ăn cho cô, nhưng Staci Phạm nói, thức ăn chính của người dân Zambia là cháo bắp, họ ăn hàng ngày như người Việt ăn cơm mà không ngán. Ở đây có hai mùa, họ ăn hai loại khác nhau, là sâu róm (tháng 10, 11) và nấm để có protein. Staci Phạm cho chúng tôi xem hình một con sâu róm chụp trước khi cô ăn. Cô nói: “Mới đầu cháu nhìn con sâu này cũng sợ lắm, lúc đầu nó còn nhỏ, nó ăn mấy lá cây mới ra và nó lớn mau như thổi, to bằng ngón tay. Ở đây không có bán bất cứ thứ thịt gì, nên người dân Zambia bắt sâu về, họ hơ trên lửa cho cháy hết lông, sau đó chiên dòn và ăn. Cháu đã phải ăn khoảng 10 con sâu như thế, vì nếu không ăn, trong người không có protein là dễ đổ bệnh. Ăn rồi thấy cũng ‘được’! Sau đó có màn ăn chuột, cũng để có protein. Họ bắt chuột về, đập chết sau đó nướng trên lửa cho cháy hết lông, rồi chiên lên xé ra ăn ngon lành, cháu cũng ăn”. Staci nói: “Cái gì họ cũng chiên”.&lt;br /&gt;Người dân Zambia nhìn Staci Phạm đều nghĩ cô là người Hoa hay người châu Á, hoàn toàn không biết, không nghe nói đến hai chữ Việt Nam bao giờ. Cô phải mang theo tấm bản đồ, mở ra và chỉ nước Việt Nam cho họ thấy rằng, cô là người Việt, để họ biết không chỉ có người Hoa, mà còn có người Việt Nam, cũng đầy lòng nhân ái. Staci Phạm vừa cười vừa kể: “Bên Zambia họ cứ nghĩ ở Mỹ là thiên đàng, sung sướng lắm, không có ai bị bệnh, nhất là bệnh HIV, không có ai hút cần sa, ma túy. Họ đâu biết rằng, người dân Mỹ cũng có quá nhiều cái lo, lo trả bill, lo tiền nhà và đủ thứ”. Cô nói cho họ biết và họ có vẻ ngạc nhiên, không tin.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/DoiSong/2011/Jan11/stacipham/Stacy0626.jpg" alt="Stacy0626.jpg" border="0" height="288" width="216" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Staci Phạm công tác tại Zambia – ảnh: Staci Phạm cung cấp. &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;* Sống với người dân&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Sau khi học 9 tuần, cơ quan Peace Corps đến trắc nghiệm, nếu không đậu thì phải học tiếp. Staci Phạm nói: “Cháu may mắn đậu”. Sau đó họ chuyển cô về miền bắc Zambia. Cơ quan Peace Corps cho cô ở một cái nhà riêng một mình, có cái nhà vệ sinh làm phía sau gần giống như ở đồng quê Việt Nam, nhà nhỏ và mưa là dột, phòng tắm thì sơ sài và không có vòi sen như ở Mỹ, nước phải đi lấy từ xa, nên cô gọi một em bé Zambia 14 tuổi, không được đến trường vì gia đình quá nghèo đến và bảo: “Nếu em giúp lấy nước về cho tôi, giúp tôi vài việc vặt, tôi cho tiền em đi học”. Nghe vậy em đó mừng lắm. Mỗi ba tháng, Staci Phạm cho em 50 Mỹ kim. Cô nói với chúng tôi: “50 Mỹ kim bên đó lớn lắm, vì cháu mua cà chua, tính ra chỉ có 2 cent một pound, nên 50 Mỹ kim giúp em đó không những được đi học mà còn dư tiền mua quần áo, sách vở nữa”.&lt;br /&gt;Chúng tôi hỏi: “Cô lấy tiền túi ra cho hay sao?”. Staci Phạm trả lời: “Đi Phi Châu, mỗi tháng chính phủ Mỹ tài trợ 200 Mỹ kim một người. Ở đây không có cái gì để mua, muốn mua gạo và thực phẩm phải đi mất 3 tiếng lái xe, nên cháu chỉ ăn rau với bắp giống người dân Zambia”. Cô cười và nói tiếp: “Và lâu lâu ăn sâu róm, ăn chuột nữa nên dư tiền. Cháu lấy tiền đó trả cho em 14 tuổi giúp mình, và thỉnh thoảng mua kẹo cho các em nhỏ, chúng nó thích lắm”.&lt;br /&gt;Công việc của Staci Phạm là hàng ngày dạy cho khoảng 20 người dân Zambia, cả người lớn lẫn trẻ em về bệnh AIDS, bệnh lao và hướng dẫn họ giữ gìn vệ sinh. Tổng số người được Staci Phạm dạy là 123 người. Cô nói, ở bên đó họ mắc bệnh AIDS và chết nhiều lắm, hầu như không tuần nào cô không đi dự đám ma, vì họ không biết cách ngừa bệnh.&lt;br /&gt;Thiếu nữ Zambia 14, 15 tuổi đã lấy chồng, sinh con, nên khi họ hỏi Staci bao nhiêu tuổi, cô nói số tuổi ra, và họ ngạc nhiên hỏi, tại sao chưa lấy chồng? Họ muốn cô lấy chồng người Zambia, họ sẽ lo liệu hết cho, nhưng Staci Phạm tìm cách từ chối, vì còn phải đi giúp nhiều nơi khác.&lt;br /&gt;Khi chúng tôi hỏi: “Suốt thời gian ở Zambia, điều gì làm cháu buồn nhất?”. Cô trả lời: “Cháu thấy người ta chết nhiều nhất, mỗi lần có người chết, đàn bà họ gào lên thật lớn, khóc la thê thảm. Khi có người chết, những người đàn ông trong làng ra dùng tay không đào cái lỗ, rồi bỏ hòm người chết xuống lấp đất lại. Hòm cũng thô sơ lắm, cháu chứng kiến quá nhiều người chết, nên cháu buồn!”.&lt;br /&gt;Chúng tôi hỏi: “Thế chuyện gì làm cháu vui nhất?”. Staci Phạm lại mỉm cười đáp: “Cháu thấy cả người lớn lẫn trẻ con đều vô tư, tuy rất nghèo khổ mà chẳng thấy họ biểu lộ sự buồn khổ hay lo lắng gì cả; nhất là các em nhỏ, lúc nào cũng vô tư. Người lớn thì ai cũng nghĩ Mỹ là thiên đàng trên địa cầu, ở đó chẳng phải lo bệnh tật gì, được ăn thịt, được ở nhà đẹp, tha hồ tắm có vòi nước xịt, không cần phải đi lấy nước từ xa, nên họ cứ mong cháu lấy họ để họ được đi Mỹ. Cháu cứ nghĩ tới mấy cái đó là thấy thật là vui”.&lt;br /&gt;Thấm thoắt, thời gian công tác hai năm ở đất nước Zambia nghèo khổ cũng chấm dứt. Ngày 13-4-2010, Staci Phạm trở về Hoa Kỳ, trước sự lưu luyến chia tay của rất đông người dân Zambia. Trước ngày chia tay, nhiều người Zambia vẫn muốn cô ở lại, lấy chồng và lập nghiệp tại xứ sở này, nhưng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/DoiSong/2011/Jan11/stacipham/co-gai-Viet-tren-dat-Phi-Ch.jpg" alt="co-gai-Viet-tren-dat-Phi-Ch.jpg" border="0" height="175" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con sâu róm trước khi Staci Phạm ăn thịt – ảnh: Staci Phạm cung cấp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;b&gt;* Đường còn dài...&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Staci Phạm tâm sự với chúng tôi: “Cháu thấy cháu còn trẻ, cháu chưa nghĩ tới việc lập gia đình. Cháu sẽ đi tiếp, chắc chắn như vậy, nhưng lần này không phải Phi Châu, mà có thể đi Campuchia, Thái Lan, hay cũng có thể Việt Nam; vì càng đi, cháu càng thấy mình được Thiên Chúa ban cho quá sung sướng, trong khi người ta chịu cảnh quá nghèo khổ và lạc hậu, thiếu thốn đủ thứ, nhất là thực phẩm và thuốc men. Cháu thấy tội nghiệp họ quá, nên cháu xin phép bố mẹ đi tiếp. Cháu không sợ cực khổ, ăn gì cũng được, miễn là giúp người nghèo khổ là cháu vui”. Cô cho biết, mỗi năm cơ quan Peace Corps tổ chức hai đợt, “vì vậy bạn nào muốn đi như cháu, xin vào trang nhà www.Peacecorps.gov để biết mà ghi danh”.&lt;br /&gt;Phóng viên nhật báo Viễn Đông chúng tôi chia tay với Staci Phạm và gia đình cô, chúng tôi nghĩ rất nhiều người Việt Nam mình có lòng từ tâm, đi làm việc thiện nguyện khắp nơi, giúp tiền bạc, thực phẩm cho người vô gia cư; nhưng có lẽ ít ai làm được như Staci Phạm Ngọc Thu, một người con gái Việt, đang sống hạnh phúc bên bố mẹ, chị, em, lại tình nguyện đi sang Phi Châu, sống cuộc sống cực khổ, thiếu thốn, ăn sâu róm, ăn thịt chuột cả mấy năm trời để giúp những người nghèo khổ. Staci Phạm đã làm cho người dân Zambia, Phi Châu, biết đến dân tộc Việt Nam, và cộng đồng Việt Nam hải ngoại, tuy nhỏ bé nhưng không thiếu lòng từ tâm đối với những người bất hạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span id="content-holder-change-font" class="text-small-1"&gt;&lt;span class="text-small-1"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;© ViễnĐôngDailynews&lt;br /&gt;source&lt;br /&gt;Vien Dong Dailly&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-1980314662415281369?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/1980314662415281369/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/01/long-nhan-ai-cua-mot-co-gai-viet-tren.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/1980314662415281369'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/1980314662415281369'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/01/long-nhan-ai-cua-mot-co-gai-viet-tren.html' title='Lòng nhân ái của một cô gái Việt trên đất Phi Châu'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TTj2OoSqDEI/AAAAAAAAAbE/jxYeW3zIe80/s72-c/4.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-9086221806665894135</id><published>2011-01-15T23:25:00.000-08:00</published><updated>2011-01-15T23:29:56.408-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đức Giáo hoàng'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hdgmvietnam'/><title type='text'>Tổng Giám mục Leopoldo Girelli - đại diện không lưu trú của Toà thánh La Mã ở Việt Nam</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TTKeb91HolI/AAAAAAAAAa8/ffIYcOrr3mI/s1600/090312110812_spratlys_226.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 226px; height: 170px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TTKeb91HolI/AAAAAAAAAa8/ffIYcOrr3mI/s400/090312110812_spratlys_226.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5562682693047001682" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="g-group"&gt;             &lt;div class="g-container"&gt;                &lt;div class="datestamp"&gt;&lt;span class="lastupdated"&gt;Cập nhật:&lt;/span&gt; 03:04 GMT - thứ sáu, 14 tháng 1, 2011                &lt;/div&gt;             &lt;/div&gt;             &lt;div class="g-container"&gt;                                &lt;br /&gt;           &lt;/div&gt;          &lt;/div&gt;                                       &lt;div class="g-container"&gt;                   &lt;h1&gt;Vatican bổ nhiệm đại diện ở Việt Nam&lt;/h1&gt;                &lt;/div&gt;                &lt;div class="g-container story-body"&gt;                   &lt;div class="bodytext"&gt;                      &lt;div class="module "&gt;                         &lt;div class="image img-w226"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/14/110114092302_leopoldogirelli226.jpg" alt="Leopoldo Girelli" width="226" height="170" /&gt;&lt;p class="caption"&gt;Tổng Giám mục Leopoldo Girelli cũng là Khâm sứ ở Indonesia&lt;/p&gt;                         &lt;/div&gt;                      &lt;/div&gt;                      &lt;p class="ingress"&gt;&lt;strong&gt;Đức Giáo hoàng Benedict  XVI vừa chính thức chỉ định Tổng Giám mục Leopoldo Girelli làm đại  diện cho Toà thánh Vatican tại Việt Nam.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Vị Tổng Giám mục không lưu trú  mà sẽ chỉ thường xuyên đến Việt Nam, theo tin của các nguồn Công  giáo.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Ngài cũng là Khâm sứ của Giáo hoàng tại  Singapore và đại diện cho  Toà Thánh trong quan hệ với Malaysia và cả  Brunei, hai nước không có quan hệ  ngoại giao với Vatican.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Các bản tin cho hay trong quyết định công bố hôm  13/1, Vatican nói TGM Girelli cũng đã làm Khâm sứ của Toà thánh ở  Indonesia.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Chức danh của Ngài trong quan hệ với Việt Nam là  "đại diện  không lưu trú của Toà thánh La Mã" và hiển nhiên là thấp hơn  chức danh Khâm sứ,  tức Đại sứ của Vatican ở Singapore.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Đây không phải là lần đầu tiên  Vatican hay một  quốc gia chỉ định một vị đại sứ kiêm nhiệm vai trò đại diện của  mình  trong quan hệ với một loạt quốc gia.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Tuy nhiên, với Việt Nam, việc  bổ nhiệm này dù  sao cũng được một số báo Công giáo trên thế giới coi là bước  tiến triển  trong quan hệ hai bên mà họ cho là bị gián đoạn từ 1975.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Còn  riêng trong quan hệ với Bắc Việt Nam, vị  khâm sứ cuối cùng của Toà thánh phải  rời Hà Nội sau khi những người (...) làm chủ miền Bắc trong thập niên  1950.&lt;/p&gt;                      &lt;h2&gt;Cải thiện quan hệ&lt;br /&gt;&lt;/h2&gt;                      &lt;p&gt;Việc tranh chấp toà Khâm sứ, địa chỉ cuối cùng  của đại sứ Toà  thánh tại Hà Nội, giữa khối Công giáo và chính quyền  thành phố là một trong những lý do khiến quan hệ  hai bên xấu đi từ  cuối 2007.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Nhưng gần đây, với việc Tổng Giám mục  Hà Nội Joseph Ngô Quang Kiệt phải ra đi, hai bên đã dần bồi đắp lại quan  hệ.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Đại lễ Năm Thánh của Giáo hội Công giáo Việt Nam  vừa kết thúc tuần  đầu tháng 1/2011 tại La Vang, với sự tham gia của  Đức Hồng y Ivan Dias, đặc sứ  của Đức Giáo hoàng.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Tuy vậy, giới quan sát tin rằng cũng phải mất thời  gian hai bên mới tiến tới bình thường hóa hoàn toàn quan hệ ngoại giao.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Dù có chừng  7-8 triệu giáo dân, đông thứ nhì  châu Á, chỉ sau Philippines, Việt Nam vẫn như  Trung Quốc, chưa lập quan  hệ ngoại giao với Vatican.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Sinh năm 1953, vị Tổng Giám mục người Ý gia nhập ngành ngoại giao của  Vatican năm 1987.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Trước khi nhận chức vụ tại Indonesia, Ngài đã  phục vụ ở  Cameroon, New Zealand và Hoa Kỳ, và cũng có thời gian làm  việc ngay tại Toà  thánh ở Roma.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;source&lt;/p&gt;&lt;p&gt;BBC Vietnamese&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;                   &lt;/div&gt;                &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-9086221806665894135?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/9086221806665894135/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/01/tong-giam-muc-leopoldo-girelli-ai-dien.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/9086221806665894135'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/9086221806665894135'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/01/tong-giam-muc-leopoldo-girelli-ai-dien.html' title='Tổng Giám mục Leopoldo Girelli - đại diện không lưu trú của Toà thánh La Mã ở Việt Nam'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TTKeb91HolI/AAAAAAAAAa8/ffIYcOrr3mI/s72-c/090312110812_spratlys_226.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-3523848951096117966</id><published>2011-01-08T05:19:00.000-08:00</published><updated>2011-01-08T05:22:54.684-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đức Giáo hoàng'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hdgmvietnam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Đại lễ La Vang</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TShkletu9TI/AAAAAAAAAa0/zL0mtlbFQ5w/s1600/091127110234_aus_races226jpg.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 226px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TShkletu9TI/AAAAAAAAAa0/zL0mtlbFQ5w/s400/091127110234_aus_races226jpg.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5559804335051699506" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="g-group"&gt;             &lt;div class="g-container"&gt;                &lt;div class="datestamp"&gt;&lt;span class="lastupdated"&gt;Cập nhật:&lt;/span&gt; 14:59 GMT - thứ năm, 6 tháng 1, 2011                &lt;/div&gt;             &lt;/div&gt;                       &lt;/div&gt;                       &lt;div class="g-container fw-story-title"&gt;                &lt;h1&gt;Đại lễ La Vang &lt;/h1&gt;source&lt;br /&gt;&lt;div class="g-container fw-story-title"&gt;                &lt;h1&gt;BBC Vietnamese&lt;br /&gt;&lt;/h1&gt;             &lt;/div&gt;                                                &lt;div class="module align-center "&gt;                      &lt;div id="gallery-rlldg305" style="visibility: visible;" class="list li-picturegallery embedded-captions"&gt;                         &lt;div style="height: auto;" class="content pg-926x521"&gt;&lt;div style="height: 521px;" class="images"&gt;  &lt;div style="opacity: 1;" class="pane front"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125005_la_vang_crowd_926x521_thaian_nocredit.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;div style="opacity: 0;" class="pane back"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125005_la_vang_crowd_926x521_thaian_nocredit.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;div style="width: 926px; opacity: 1; margin-left: -463px;" class="caption"&gt;&lt;p&gt;                                                                                                                                                       Theo Ban tổ chức, Đại lễ kỷ niệm  bế mạc năm thánh 2010 và 350 năm thành lập hai giáo phận tông tòa đầu  tiên, diễn ra từ ngày 04 đến 06 tháng 01 năm 2011, đã thu hút hơn  500.000 giáo dân hành hương đến La Vang.                                                                                                          &lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="thumbs-nav"&gt;&lt;div style="width: 926px; height: 72px;" class="glow160-carousel"&gt;&lt;div class="carousel-light"&gt;&lt;a style="height: 77px;" class="carousel-nav carousel-prev   carousel-prev-disabled" href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/pictures/2011/01/110106_la_vang_pix.shtml#"&gt;&lt;span class="carousel-label"&gt;previous&lt;/span&gt;&lt;span class="carousel-background"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="carousel-top"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="carousel-bottom"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="carousel-arrow"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="width: 894px; height: 72px;" class="carousel-window"&gt;&lt;ul style="display: block; width: 1770px; margin-left: 0px;" class="gallery-thumbs carousel-content"&gt;&lt;li class="carousel-item     selected" style=""&gt;&lt;a class="pos-1" href="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125005_la_vang_crowd_926x521_thaian_nocredit.jpg"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/ic/106x60/www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125005_la_vang_crowd_926x521_thaian_nocredit.jpg" alt="" width="106" height="60" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="carousel-item "&gt;&lt;a class="pos-2" href="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106121639_la_vang_4_926x521_thaian_nocredit.jpg"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/ic/106x60/www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106121639_la_vang_4_926x521_thaian_nocredit.jpg" alt="" width="106" height="60" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="carousel-item  "&gt;&lt;a class="pos-3" href="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106121227_la_vang_3_926x521_bbc_nocredit.jpg"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/ic/106x60/www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106121227_la_vang_3_926x521_bbc_nocredit.jpg" alt="" width="106" height="60" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="carousel-item "&gt;&lt;a class="pos-4" href="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106121027_la_vang_2_926x521_bbc_nocredit.jpg"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/ic/106x60/www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106121027_la_vang_2_926x521_bbc_nocredit.jpg" alt="" width="106" height="60" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="carousel-item  "&gt;&lt;a class="pos-5" href="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106120742_la_vang_1_926x521_bbc_nocredit.jpg"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/ic/106x60/www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106120742_la_vang_1_926x521_bbc_nocredit.jpg" alt="" width="106" height="60" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="carousel-item "&gt;&lt;a class="pos-6" href="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106123624_la_vang_priests_926x521_thaian_nocredit.jpg"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/ic/106x60/www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106123624_la_vang_priests_926x521_thaian_nocredit.jpg" alt="" width="106" height="60" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="carousel-item "&gt;&lt;a class="pos-7" href="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106123117_la_vang_ede_926x521_thaian_nocredit.jpg"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/ic/106x60/www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106123117_la_vang_ede_926x521_thaian_nocredit.jpg" alt="" width="106" height="60" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="carousel-item "&gt;&lt;a class="pos-8" href="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106121810_la_vang_5_926x521_thaian_nocredit.jpg"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/ic/106x60/www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106121810_la_vang_5_926x521_thaian_nocredit.jpg" alt="" width="106" height="60" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="carousel-item "&gt;&lt;a class="pos-9" href="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125627_la_vang_maria_2_926x521_thaian_nocredit.jpg"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/ic/106x60/www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125627_la_vang_maria_2_926x521_thaian_nocredit.jpg" alt="" width="106" height="60" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="carousel-item "&gt;&lt;a class="pos-10" href="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125213_la_vang_communion_926x521_thaian_nocredit.jpg"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/ic/106x60/www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125213_la_vang_communion_926x521_thaian_nocredit.jpg" alt="" width="106" height="60" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="carousel-item "&gt;&lt;a class="pos-11" href="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106124710_la_vang_holy_grail_926x521_thaian_nocredit.jpg"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/ic/106x60/www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106124710_la_vang_holy_grail_926x521_thaian_nocredit.jpg" alt="" width="106" height="60" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="carousel-item "&gt;&lt;a class="pos-12" href="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125818_la_vang_rock_926x521_thaian_nocredit.jpg"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/ic/106x60/www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125818_la_vang_rock_926x521_thaian_nocredit.jpg" alt="" width="106" height="60" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="carousel-added carousel-pad carousel-item" tabindex="-1" role="presentation" style=""&gt;&lt;a style="visibility: hidden;" tabindex="-1" class="pos-1" href="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125005_la_vang_crowd_926x521_thaian_nocredit.jpg"&gt;&lt;img tabindex="-1" src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/ic/106x60/www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125005_la_vang_crowd_926x521_thaian_nocredit.jpg" alt="" width="106" height="60" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="carousel-added carousel-pad carousel-item" tabindex="-1" role="presentation" style=""&gt;&lt;a style="visibility: hidden;" tabindex="-1" class="pos-1" href="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125005_la_vang_crowd_926x521_thaian_nocredit.jpg"&gt;&lt;img tabindex="-1" src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/ic/106x60/www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125005_la_vang_crowd_926x521_thaian_nocredit.jpg" alt="" width="106" height="60" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="carousel-added carousel-pad carousel-item" tabindex="-1" role="presentation" style=""&gt;&lt;a style="visibility: hidden;" tabindex="-1" class="pos-1" href="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125005_la_vang_crowd_926x521_thaian_nocredit.jpg"&gt;&lt;img tabindex="-1" src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/ic/106x60/www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2011/01/06/110106125005_la_vang_crowd_926x521_thaian_nocredit.jpg" alt="" width="106" height="60" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/div&gt;&lt;a style="height: 77px;" class="carousel-nav carousel-next  " href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/pictures/2011/01/110106_la_vang_pix.shtml#"&gt;&lt;span class="carousel-label"&gt;next&lt;/span&gt;&lt;span class="carousel-background"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="carousel-top"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="carousel-bottom"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="carousel-arrow"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="footer-nav blq-clearfix"&gt;&lt;p class="image-counter"&gt;Ảnh &lt;span&gt;1&lt;/span&gt; của &lt;span&gt;12&lt;/span&gt; ảnh&lt;/p&gt;&lt;ul class="controls"&gt;&lt;li&gt;&lt;a class="hideshow-captions"&gt;&lt;span&gt;Giấu chú thích&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a class="startstop-slideshow"&gt;&lt;span&gt;Xem slide&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;                      &lt;/div&gt;                   &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;            &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-3523848951096117966?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/3523848951096117966/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/01/ai-le-la-vang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/3523848951096117966'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/3523848951096117966'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2011/01/ai-le-la-vang.html' title='Đại lễ La Vang'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TShkletu9TI/AAAAAAAAAa0/zL0mtlbFQ5w/s72-c/091127110234_aus_races226jpg.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-8463571401519764867</id><published>2010-12-13T01:31:00.001-08:00</published><updated>2010-12-13T01:32:16.560-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viễn Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Khi người con gái, tự tình với Quê Hương</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TQXn7kKC0wI/AAAAAAAAAao/7mH9TUwKLZk/s1600/5.bmp.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TQXn7kKC0wI/AAAAAAAAAao/7mH9TUwKLZk/s400/5.bmp.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5550097126308107010" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="news-Title-Special"&gt;&lt;b&gt;Khi người con gái, tự tình với Quê Hương&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;b&gt;Cập nhật lúc&lt;/b&gt; 11:07:09 PM - 11/12/2010&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="content-holder-change-font" class="text-small-1"&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;ht, nguyễn&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/VanNghe/AmNhac/@2010/@Dec10/QuynhAnh/QA-7.jpg" alt="QA-7.jpg" align="bottom" border="0" height="432" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;     &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt; &lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt; &lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Không sáng lung linh như ngọc, bởi cái dung dị, mộc mạc của một cô gái từ ánh mắt đến nụ cười.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:donotoptimizeforbrowser/&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Nhưng lại trong veo như thể là suối nguồn, một thứ tinh khiết hiếm hoi mà không phải cô gái đôi mươi nào cũng có được trong cái thế kỷ 21 này. Đó chính là Phạm Quỳnh Anh, người con gái đã thổi hồn đất nước Việt Nam vào từng con tim, qua bài hát “Bonjour Việt Nam”.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Sinh ra và lớn lên thuần thục trong một gia đình, mà bố là người Hà Nội, du học tại Bỉ 1971, và mẹ là người miền Nam; họ gặp nhau vào năm 1982. Sau đó 5 năm thì Quỳnh Anh chào đời vào một ngày của mùa Xuân, ngày16-1-1987. Và một em gái tên Lisa năm 1992 nữa. Ba mẹ luôn luôn dẫn dắt cô con gái yêu vào cội nguồn, bằng những buổi biểu diễn đóng góp dân ca cho cộng đồng Việt Nam tại đây, với một nhóm có cái tên là “Hy Vọng”. Và xem ra đây thì cũng chính là cái tên của định mệnh, dành cho một cô gái thuần chủng Việt Nam có ánh mắt với niềm tin Hy Vọng tràn trề sức sống của tuổi đôi mươi mỗi khi biểu diễn. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Thành phố Liege, nơi mà con sông Meuse đẹp nhất Châu Âu, cũng là nơi mà Quỳnh Anh được sinh ra và lớn lên. Lại một lần nữa, phải chăng là những dòng nước trong suốt đã cuồn cuộn vào tận cùng âm sắc, từ một cô gái có giọng hát ru, đến từng con tim người thưởng ngoạn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Đài Truyền Hình Bỉ RTBF với cuộc thi hát Vì Vinh Quang vào tháng 9-2000, giải nhất, giải Vinh Quang đã thuộc về Quỳnh Anh, và bước đầu khởi nghiệp cho sự nghiệp ca hát của Quỳnh Anh cũng bắt đầu từ đây.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Năm 2002, bản hợp đồng đầu tiên của sự nghiệp được ký kết với Universal.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/VanNghe/AmNhac/@2010/@Dec10/QuynhAnh/QA-4.jpg" alt="QA-4.jpg" align="bottom" border="0" height="216" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Năm 2005 là năm để lại nhiều dấu ấn quan trọng trong bước đường đi vào sự nghiệp ca hát của Quỳnh Anh. Vào tháng 3 năm đó, nhạc sĩ Marc Lavoine viết bài “Bonjour Việt Nam” dành riêng cho một Quỳnh Anh. Tháng 4 thì cô ca sĩ lại cùng sánh vai với chàng nhạc sĩ trong bài hát mang tên “J’espère&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;- Tôi Hy Vọng”. Đẹp làm sao ánh mắt hồn nhiên, không chút nghi ngại của Quỳnh Anh khi biểu diễn “J’espère”, đẹp làm sao những tràng pháo tay ròn rã và tiếng hát hòa theo của mọi người. Ngay từ phút đầu tiên xuất hiện, cả phòng mọi người đều đứng bật dậy như thể một trông chờ, một khát khao! Đẹp hơn tất cả là cái nắm chặt tay của chàng thanh niên có tuổi đời xấp xỉ gấp đôi tuổi của nàng, Marc Lavoine, như thể là một nâng đỡ, một dìu dắt, một hứa hẹn giữa hai người khi đi vào thế giới của âm nhạc. Riêng tôi muốn sống! Muốn được sống nhiều hơn khi nghe J’espère.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Cũng nên nói thêm về cái khoảng khắc định mệnh họ gặp nhau, để có một bài hát tại thành phố Bruxelles, và Marc Lavoine đã nói về Quỳnh Anh: “Ca khúc này đặc biệt. Tôi muốn hát chung với một ca sĩ nào có khuôn mặt diễn tả niềm hi vọng. Và tôi đã tìm thấy Quỳnh Anh ở Bruxelles. Tôi viết bài Bonjour Vietnam cho Quỳnh Anh”. Có phải chăng định mệnh ca hát của Quỳnh Anh bắt đầu từ hai chữ Hy Vọng. (Hy Vọng, đầu tiên từ tên của nhóm hát. Hy Vọng thứ hai là tên của bài hát. Hy Vọng thứ ba, là sự tìm kiếm của nhạc sĩ Marc Lavoine về một cô gái có khuôn mặt diễn tả niềm Hy Vọng).&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoBodyText2" align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-size:9;"&gt;Raconte moi ce nom étrange et difficile à prononcer&lt;br /&gt;Que je porte depuis que je suis née.&lt;br /&gt;Raconte moi le vieil empire et le trait de mes yeux bridés,&lt;br /&gt;Qui disent mieux que moi ce que tu n’oses dire.&lt;br /&gt;Je ne sais de toi que des images de la guerre,&lt;br /&gt;Un film de Coppola, [et] des hélicoptères en colère ...&lt;br /&gt;Un jour, j’irai là bas, un jour dire bonjour à ton âme.&lt;br /&gt;Un jour, j’irai là bas [pour] te dire bonjour, Vietnam.&lt;br /&gt;Raconte moi ma couleur, mes cheveux et mes petits pieds,&lt;br /&gt;Qui me portent depuis que je suis née.&lt;br /&gt;Raconte moi ta maison, ta rue, racontes moi cet inconnu,&lt;br /&gt;Les marchés flottants et les sampans de bois.&lt;br /&gt;Je ne connais de mon pays que des photos de la guerre,&lt;br /&gt;Un film de Coppola, [et] des hélicoptères en colère ...&lt;br /&gt;Un jour, j’irai là bas, un jour dire bonjour à mon âme.&lt;br /&gt;Un jour, j’irai là bas [pour] te dire bonjour, Vietnam.&lt;br /&gt;Les temples et les Bouddhas de pierre pour mes pères,&lt;br /&gt;Les femmes courbées dans les rizières pour mes mères,&lt;br /&gt;Dans la prière, dans la lumière, revoir mes frères,&lt;br /&gt;Toucher mon âme, mes racines, ma terre...&lt;br /&gt;Un jour, j’irai là bas, un jour dire bonjour à mon âme.&lt;br /&gt;Un jour, j’irai là bas [pour] te dire bonjour, Vietnam (2 fois). &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;h2 align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-size:9;"&gt;Bonjour Vietnam – Marc Lavoine&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Năm 2008, Bonjour Việt Nam được chuyển dịch sang Anh Ngữ: Hello Việt Nam - đã được Quỳnh Anh lần đầu tiên ra mắt cộng đồng người Việt Nam ở Little Saigon, Orange County, miền Nam California, Hoa Kỳ, trong chương trình Đại Nhạc Hội “Tình Ca Việt Nam”, do Trung Tâm Thúy Nga tổ chức, vào Tháng 5-2008.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Tell me all about this name, that is difficult to say.&lt;br /&gt;It was given me the day I was born.&lt;br /&gt;Want to know about the stories of the empire of old.&lt;br /&gt;My eyes say more of me than what you dare to say.&lt;br /&gt;All I know of you is all the sights of war.&lt;br /&gt;A film by Coppola, the helicopter's roar.&lt;br /&gt;One day I'll touch your soil.&lt;br /&gt;One day I'll finally know your soul.&lt;br /&gt;One day I'll come to you.&lt;br /&gt;To say hello... Vietnam.&lt;br /&gt;Tell me all about my colour, my hair and my little feet&lt;br /&gt;That have carried me every mile of the way.&lt;br /&gt;Want to see your house, your streets. Show me all I do not know.&lt;br /&gt;Wooden sampans, floating markets, light of gold.&lt;br /&gt;All I know of you is the sights of war.&lt;br /&gt;Hello Vietnam lyrics on&lt;br /&gt;A film by Coppola, the helicopter's roar.&lt;br /&gt;One day I'll touch your soil.&lt;br /&gt;One day I'll finally know your soul.&lt;br /&gt;One day I'll come to you.&lt;br /&gt;To say hello... Vietnam.&lt;br /&gt;And Buddha’s made of stone watch over me&lt;br /&gt;My dreams they lead me through the fields of rice&lt;br /&gt;In prayer, in the light…I see my kin&lt;br /&gt;I touch my tree, my roots, my begin&lt;br /&gt;One day I'll touch your soil.&lt;br /&gt;One day I'll finally know my soul.&lt;br /&gt;One day I'll come to you.&lt;br /&gt;To say hello... Vietnam.&lt;br /&gt;One day I’ll walk your soil&lt;br /&gt;One day I’ll finally know my soul&lt;br /&gt;One day I’ll come to you&lt;br /&gt;To say hello…Vietnam&lt;br /&gt;To say hello…Vietnam&lt;br /&gt;To say xin chào… Vietnam&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Hello Việt Nam&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;“… trong lời nguyện cầu, trong ánh sáng, tôi thấy lại những người anh. Tôi về với tiếng lòng, với cội nguồn, với đất mẹ quê cha... Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để chào hỏi hồn tôi. Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để cất tiếng chào Việt Nam”. Lời của bài hát như xoáy vào từng con tim người Việt tha hương, lại thôi thúc bước chân của thế hệ trẻ, của bất kỳ một ai chưa từng đặt chân đến xứ sở này. Quỳnh Anh đã diễn tả giấc mơ của mình bằng câu nói “Tôi muốn trầm mình trong mùi hương Việt Nam”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;, và tháng 11-2009 vừa qua, cô đã đến, và để lại những ấn tượng và cảm tình rất Việt Nam trong lòng mỗi người Việt Nam tại quê nhà&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/VanNghe/AmNhac/@2010/@Dec10/QuynhAnh/QA-5.jpg" alt="QA-5.jpg" align="bottom" border="0" height="192" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Tôi muốn nói cảm ơn nhạc sĩ Marc Lavoine đã làm nên một Bonjour Việt Nam, một Quỳnh Anh và ngay cả một Việt Nam trong tim chúng tôi, và tim mọi người… tim tuổi trẻ Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;“I Say Gold” cũng là một bài hát làm nên tên tuổi Quỳnh Anh. Lần này thì Quỳnh Anh có vẻ chững chạc hơn, bởi giờ đây Quỳnh Anh đang là sinh viên năm thứ 2 Khoa Văn chương rồi… Nhưng tôi mong làm sao Quỳnh Anh ơi, hãy giữ mãi chân tình của một cô gái Việt Nam. Tôi mong muốn Quỳnh Anh sẽ là một quả ngọt của cuộc đời này, hơn là một cánh hoa đẹp của cuộc đời. Bởi tôi tin vào nhân cách và&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;đức hạnh của một Quỳnh Anh. Trong sáng và chân tình!&lt;br /&gt;source&lt;br /&gt;Vien Dong Daily&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-8463571401519764867?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/8463571401519764867/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/12/khi-nguoi-con-gai-tu-tinh-voi-que-huong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/8463571401519764867'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/8463571401519764867'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/12/khi-nguoi-con-gai-tu-tinh-voi-que-huong.html' title='Khi người con gái, tự tình với Quê Hương'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TQXn7kKC0wI/AAAAAAAAAao/7mH9TUwKLZk/s72-c/5.bmp.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-1063009535378393347</id><published>2010-12-04T19:27:00.000-08:00</published><updated>2010-12-04T19:29:05.659-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='VOA'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Người lập ra các tiệm bánh mì Lee's Sandwiches không còn nữa</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TPsG9527arI/AAAAAAAAAag/Mo7L7Ggxphs/s1600/191209top.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 225px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TPsG9527arI/AAAAAAAAAag/Mo7L7Ggxphs/s400/191209top.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5547035026609892018" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;h1&gt;                         VOA Tiếng Việt             &lt;span class="todayDate"&gt;Cập nhật Thứ Bảy, 04 tháng 12 2010&lt;/span&gt;&lt;span class="moreLink"&gt;       &lt;/span&gt;          &lt;/h1&gt;                                                                   &lt;h2&gt;Người lập ra các tiệm bánh mì Lee's Sandwiches không còn nữa&lt;/h2&gt;    &lt;p class="articleSummary"&gt;Ông Lê Văn Bá, được xem là người sáng lập  hệ thống cửa hàng bánh mì Lee's Sandwiches tại Hoa Kỳ, đã qua đời trong  tuần qua, thọ 79 tuổi. Dịp này, chúng tôi xin giới thiệu một doanh  nghiệp được xem là thành đạt nhờ sự chịu khó và đoàn kết của một gia  đình.&lt;/p&gt;       &lt;p class="byline"&gt;                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                Huy Phương                                                                                                                                                                                                                                  &lt;span class="dateStamp"&gt;Thứ Bảy, 04 tháng 12 2010&lt;/span&gt;  &lt;/p&gt;            &lt;div class="boxout photo300px"&gt;     &lt;img src="http://media.voanews.com/images/300*225/haichu_lee_sandwiches.jpg" alt="Một cửa hàng Lee Sandwiches tại San Jose, California" title="Một cửa hàng Lee Sandwiches tại San Jose, California" border="0" width="300" height="225" /&gt;          &lt;h6 class="credit"&gt;                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                         Hình: Phuoc BM      &lt;/h6&gt;              &lt;p class="caption"&gt;Một cửa hàng Lee Sandwiches tại San Jose, California&lt;/p&gt;        &lt;/div&gt;                                 &lt;div class="boxout article"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;               &lt;p&gt;Gia đình ông Lê Văn Bá đến định cư tại San Jose, California năm  1980. Thời gian mới đến, người con trai cả của ông, Lê Văn Chiêu, ngoài  thời giờ đi học Anh văn, đi phụ bán hàng cho một chiếc xe bán thức ăn  dạo chung quanh các hãng xưởng của thành phố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một năm sau, anh  Chiêu mua chiếc xe bán thức ăn dạo đầu tiên. Một năm sau nữa, 1982, cùng  với người em là Henry Lê, anh Chiêu lập ra công ty ''Lee Bros.'', anh  em họ Lê, lấy họ của gia đình làm tên công ty, nhưng phải sửa “Lê” thành  “Lee” cho người Mỹ dễ đọc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ khởi điểm khiêm nhường đó, họ đã  tạo ra một công ty cung cấp thức ăn lớn trong vùng San Jose, phục vụ hơn  500 xe bán thức ăn dạo trên khắp vùng, mỗi xe là một người chủ riêng,  trong đó có nhiều người là Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1983, bố mẹ anh Chiêu là  ông bà Lê Văn Bá, bắt đầu bán loại bánh mì kiểu Việt Nam trên một chiếc  xe đậu trên một góc phố của thành phố San Jose, chủ yếu nhắm vào khách  hàng người Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó họ bỏ chiếc xe để mướn một cửa hàng nhỏ trên con đường này để mở tiệm bánh mì kiểu Việt Nam đầu tiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do đông khách, gia đình lại di chuyển sang một cửa hàng lớn hơn tại một con đường khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm  2001, gia đình họ Lê và các gia đình sui gia lập ra một loại cửa hàng  bán thức ăn nhanh mới, vừa có món ăn Việt Nam vừa có món ăn Mỹ, đặc biệt  nhất là món cà phê sữa đá bán rất chạy, và cũng mang thương hiệu là  ''Lee's Coffee''.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cửa hàng này thành công đến độ Lee's Sandwiches trở thành một trong những &lt;a href="http://leesandwiches.com/2008/" target="_blank"&gt;hệ thống cửa hàng bán thức ăn nhanh&lt;/a&gt; phát triển nhất tại miền Tây nước Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tính  đến nay, hệ thống này có đến gần 40 cửa hàng tại nhiều tiểu bang Hoa Kỳ  và dự kiến là sẽ còn tăng thêm nữa. Ngoài California, các cửa hàng này  còn có mặt ở các tiểu bang Arizona, Texas và Oklahoma; phần lớn là doanh  nghiệp nhượng quyền thương hiệu (franchise).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi cửa hàng đều tổ  chức ngăn nắp, sạch sẽ, có đặt nhiều màn hình kể ra thực đơn bằng hai  thứ tiếng. Các màn hình cũng trình bày những dịp khuyến mại, tạo cho  khách cơ hội được ăn miễn phí. Nhiều cửa hàng được trang bị để khách có  thể sử dụng Internet.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 10 vừa qua, Lee's Sandwiches mở một  chiến dịch khuyến mại đặc biệt đánh dấu sự kiện hiếm thấy, là ngày 10  tháng 10 năm 2010, chỉ xảy ra một lần trong một thế kỷ. Trong ngày hôm  đó, khách hàng nào mua 10 ly cà phê chỉ phải trả có 10 đôla hoặc nếu mua  10 ổ bánh mì, sẽ được tăng không 10 ổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Nguyễn Bá Phúc, một người sống lâu năm tại thành phố San José, cho biết:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Ông  Lê Văn Bá, tự là Ba Thận, có tất cả 9 người con - 5 trai và 4 gái. Khởi  nghiệp của ông cũng rất khó khăn. Bằng hai bàn tay trắng nhưng hai ông  bà rất chịu khó, siêng năng, và nhờ có sự góp sức của các con. Ông là  sáng lập viên của công ty Lee's Sandwiches; ngoài ra, ông còn là cố vấn  của Giáo hội Phật giáo Hòa hảo Thuần túy Việt Nam tại hải ngoại, cựu Hội  trưởng hội ái hữu An Giang Bắc California. Gia đình ông cũng đóng góp  rất nhiều cho cộng đồng, và cũng là một trong những khuôn mặt rất được  bà con ở Bắc Cali biết tiếng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cửa hàng của ông bánh mì là  chủ yếu, ngoài ra cà phê cũng rất hấp dẫn bà con. Thêm vào đó có bán  cơm, các món ăn trưa và nhiều thứ bánh trái, mình vô đó có thể lựa rất  nhiều thức ăn trong ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giá cả không đến nỗi nào mắc lắm, một ổ  bánh mì là hai đồng rưỡi; rồi bánh bao, bánh chưng, bánh giò; nghĩa là  những gì mà Việt Nam có thì ở đây cũng đều có.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào năm 2003, cơ  quan phát triển các loại doanh nghiệp nhỏ của Hoa Kỳ trao giải thưởng  Doanh nghiệp Xuất sắc miền Tây Hoa Kỳ cho hệ thống cửa hàng bánh mì  Lee's Sandwiches'. Tại Quận Cam California, anh Lê Văn Chiêu, người con  cả của ông Bá, được trao danh hiệu Doanh nhân Tiêu biểu của năm 2003.  Hai năm sau, 2005, Lee's Sandwiches được tờ báo Modern Baking chuyên  tường thuật về các nhà làm bánh Hoa Kỳ chọn là một trong 50 nhà làm bánh  mì hàng đầu của nước Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài thành tích kinh doanh, gia đình  ông Lê Văn Bá còn tham gia các sinh hoạt cộng đồng tại nhiều nơi. Họ đã  đóng góp và tham gia gây quỹ giúp nạn nhân vụ khủng bố 11 tháng 9, nạn  nhân bão Katrina ở Louisiana, nạn nhân bão lụt ở Việt Nam, động đất ở  Mexico, và các dịp từ thiện khác trên khắp thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự thành  công của hệ thống cửa hàng bánh mì Lee's Sandwiches còn làm nguồn cảm  hứng cho nhiều người Việt tại Mỹ mở ra các cửa hàng khác, như Bánh Mì Ba  Lẹ, Bánh Mì Chè Cali, Bánh Mì Chợ Cũ, Bánh Mì Như Lan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn mở  một cửa hàng nhượng quyền thương hiệu của Lee's Sandwiches phải có số  vốn từ 240.000 đến 1.800.000 đôla; tùy theo mình muốn có loại cửa hàng  nào. Có tất cả &lt;a href="http://lsfranchise.com/fr_faq.php#Answer02" target="_blank"&gt;4 loại cửa hàng&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Loại  thứ nhất, có đầy đủ thiết bị để cung cấp thức ăn cho các cửa hàng khác,  ta phải chi cho hệ thống từ 1,1 đến 1,8 triệu, cọng với phí thương hiệu  nhượng quyền là 75.000 đôla.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Loại thứ nhì, không có nhiều thiết bị và không sản xuất bánh mì giống  như loại 1, ta phải chi cho hệ thống từ 700.000 đến 1,3 triệu, cọng với  phí thương hiệu nhượng quyền là 60.000 đôla.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Loại thứ ba, không  có sản xuất thực phẩm tại cửa hàng, ta phải chi cho hệ thống từ 459.000  đến 800.000 đôla, cọng với phí thương hiệu nhượng quyền là 50.000 đôla.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Loại thứ tư, là loại thấp nhất, được cung cấp đủ mọi thứ, mở tại các  khu shopping, ta phải chi cho hệ thống từ 250.000 đến 420.000 đôla, cọng  với phí thương hiệu nhượng quyền là 35.000 đôla.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả các cửa  hàng nhượng quyền thương hiệu, mỗi tuần phải nộp cho hệ thống Lee's  Sandwiches 6,9% số bán để có thể nhận được các dịch vụ như sử dụng  thương hiệu, huấn luyện nhân viên, tư vấn, marketing...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào ngày 8 tháng 8 năm 2008, cũng toàn là số 8, Lee's Sandwiches đã khai trương một cửa hàng tại đường Hàm Nghi Quận 1 Saigon.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là  một liên doanh với một công ty Nam Triều Tiên, cửa hàng này có 100 chỗ  ngồi, có những loại bánh theo kiểu phương Tây, và cũng có cà phê sữa đá  từng nổi danh ở bên Mỹ. Cà phê được pha chế theo đúng công thức Mỹ để  bảo đảm mùi vị giống như cà phê bán bên Mỹ. Mục đích là nhắm vào thành  phần có thu nhập cao, muốn thưởng thức mùi vị của nước ngoài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Liên doanh này dự tính phát triển sang Nam Triều Tiên, Trung Quốc, Đài Loan và Nhật Bản.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;source&lt;/p&gt;&lt;p&gt;VOA Vietnamese&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-1063009535378393347?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/1063009535378393347/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/12/nguoi-lap-ra-cac-tiem-banh-mi-lees.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/1063009535378393347'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/1063009535378393347'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/12/nguoi-lap-ra-cac-tiem-banh-mi-lees.html' title='Người lập ra các tiệm bánh mì Lee&apos;s Sandwiches không còn nữa'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TPsG9527arI/AAAAAAAAAag/Mo7L7Ggxphs/s72-c/191209top.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-3749020052530531829</id><published>2010-11-28T20:44:00.000-08:00</published><updated>2010-11-28T20:45:30.736-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Madison Nguyễn Sẽ Giữ Chức Phó Thị Trưởng San Jose</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TPMv3QQetGI/AAAAAAAAAaY/FEDlOT0uuNM/s1600/3.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TPMv3QQetGI/AAAAAAAAAaY/FEDlOT0uuNM/s400/3.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544828192526611554" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="articleFull"&gt; &lt;p class="summaryDate"&gt; November 26, 2010&lt;/p&gt; &lt;h3&gt;Madison Nguyễn Sẽ Giữ Chức Phó Thị Trưởng San Jose&lt;/h3&gt; &lt;h2&gt;KAVITI&lt;/h2&gt;  &lt;p&gt; Thị trưởng thành phố San Jose là Chuck Reed vừa chính thức đề cử nghị viên Madison Nguyễn vào chức vụ Phó Thị Trưởng San Jose thay thế cho bà Judy Chirco sẽ mãn hạn vào ngày cuối năm 31-12-2010.Theo luật của thành phố San Jose thì buổi họp của Hội Đồng Thành Phố vào ngày 25-01-2011 sẽ bầu chọn Phó Thị Trưởng theo đề nghị của thị trưởng. Do đó Thị trưởng Chuck Reed chỉ định nghị viên Madison Nguyễn tạm thời giữ chức Phó Thị Trưởng từ ngày 01-01-2011 cho đến ngày 25-01-2011.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div id="imageleft"&gt;&lt;img src="http://www.viettribune.com/vt/files/vol05num239/mad.jpg" /&gt;&lt;p&gt;Nghị viên Madison Nguyễn, phải, được Thị Trưởng Chuck Reed, trái, đề cử chức Phó Thị Trưởng TP San José. Tường Linh/Việt Tribune.&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;  &lt;p&gt;Trong bản tin công bố, ông Chuck Reed nói là Madison Nguyễn đã ủng hộ mạnh mẽ dự thảo ngân sách và sự cải cách do ông đưa ra; cô đã đóng góp các ý kiến giá trị và cô sẽ là người đồng minh quan trọng của ông trong lúc giải quyết những vấn đề khó khăn.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nghị viên Madison Nguyễn đã đắc cử nghị viên khu vực 7 vào năm 2005, trở thành người Mỹ gốc Việt Nam đầu tiên vào Hội đồng thành phố San Jose. Madison hiện là Chủ tịch Ủy ban An ninh Công cộng, Ủy ban Tài chánh và Chiến lược Hỗ trợ, có chân trong nhiều ủy ban của quận hạt Santa Clara và thành phố San Jose. Trước đó cô đắc cử chức Ủy viên Giáo dục Học khu Franklin-Mckinley, từng dạy môn xã hội học tại trường De Anza College, Evergreen Valley College.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Trước tin được đề cử chức Phó thị trưởng San Jose, Madison Nguyễn đã bày tỏ sự xúc động và nói đây là niềm hãnh diện cho cá nhân cô và cộng đồng gốc Việt Nam tại San Jose.&lt;br /&gt;Sinh năm 1975, Madison Nguyễn trở thành Phó thị trưởng trẻ nhất của thành phố San Jose lớn thứ 10 Hoa Kỳ. Trước đây các nghị viên thường được đề cử chức này vào 2 năm cuối của nhiệm kỳ hai như Cindy Chavez, Dave Cortese, Judy Chirco. Riêng trường hợp của nghị viên Madison Nguyễn thì lại được đề cử vào đầu nhiệm kỳ hai, điều này thật đặc biệt và có nghĩa là cô nghị viên gốc Việt Nam có thể làm chức Phó thị trưởng San Jose trong bốn năm.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Theo kết quả chính thức của Ủy ban Bầu cử Hạt Santa Clara công bố vào chiều ngày 23-11-2010 thì Madison Nguyễn đã thắng cử nghị viên khu vực 7 với tỉ lệ 54% hơn đối thủ Minh Dương 1,215 phiếu.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Sự nghiệp chính trị của Madison Nguyễn lên thật mau mà cũng đầy sóng gió qua vụ đặt tên khu thương mại Việt Nam trên đường Story, vụ bầu cử bãi nhiệm năm 2008 và phải qua hai lần bầu cử năm 2010 mới chiến thắng và bây giờ thêm danh hiệu mới là chức Phó thị trưởng San Jose.&lt;/p&gt; &lt;div id="imageleft"&gt;&lt;img src="http://www.viettribune.com/vt/files/vol05num239/mad2.jpg" /&gt;&lt;p&gt;Madison Nguyễn tươi cười trong ngày thắng lợi việc ReCall, 13 tháng 10, 2009. Tường Linh/Việt Tribune &lt;/p&gt;&lt;/div&gt;  &lt;p&gt;Hi vọng với những kinh nghiệm vui buồn từng trải và những bài học quí báu vừa qua, Madison Nguyễn sẽ làm tốt vai trò nhân vật số 2 của thành phố một triệu dân, lớn thứ 10 nước Mỹ, San Jose.-Nguồn Việt Báo&lt;/p&gt;&lt;p&gt;source&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Viettribune Online&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;     &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-3749020052530531829?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/3749020052530531829/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/11/madison-nguyen-se-giu-chuc-pho-thi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/3749020052530531829'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/3749020052530531829'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/11/madison-nguyen-se-giu-chuc-pho-thi.html' title='Madison Nguyễn Sẽ Giữ Chức Phó Thị Trưởng San Jose'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TPMv3QQetGI/AAAAAAAAAaY/FEDlOT0uuNM/s72-c/3.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-5336609437691689683</id><published>2010-11-19T00:02:00.000-08:00</published><updated>2010-11-19T00:09:36.212-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DCVOnline'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Kim Thúy – Giải văn chương Canada 2010</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TOYvZ_mck-I/AAAAAAAAAaQ/fokwYalQ4sc/s1600/4.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 208px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TOYvZ_mck-I/AAAAAAAAAaQ/fokwYalQ4sc/s400/4.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5541168515141899234" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;             &lt;p align="justify"&gt;&lt;span class="bigtitle"&gt;Kim Thúy – Giải văn chương Canada 2010&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;       &lt;span class="content2"&gt;&lt;b&gt;Trà Mi&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần đầu tiên trong lịch sử, một nhà văn người Canada gốc Việt đoạt giải Văn chương 2010 của Thủ Hiến Canada (The Governor General’s Literary Awards). Đây là giải Văn chương lâu đời và cao quý nhất tại quốc gia này cho những tác phẩm viết bằng Anh và Pháp ngữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="center" width="500"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img src="http://www.dcvonline.net/php/images/112010/porc-ru.jpg" alt="" border="0" width="500" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="smallfont"&gt;Tác phẩm và tác giả đoạt giải GG tiếng Pháp: David Paquet (drama) and Kim Thuy (fiction)&lt;br /&gt;Nguồn: Graham Hughes/Canadian Press&lt;hr noshade="noshade" size="1"&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; Tại trang “Canada Council for the Arts, về tác phẩm “Ru” của nhà xuất bản Libre Expression, Groupe Librex; do Messageries ADP phát hành, bản tin ngày 16 tháng 11, năm 2010 ghi:&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;div class="content" align="justify"&gt;&lt;span class="content2"&gt;“Đây là một cuốn tiểu thuyết tự truyện mẫu mực. Cả cuốn truyện không hề gợi lên những ý niệm của sự tự yêu hay sự tự thương hại. Sự kiện quan trọng khi Việt Nam sụp đổ được tác giả vẽ lại bằng những đường nét tinh tế, qua hình ảnh của đời sống hàng ngày của một người phụ nữ đã phải tạo lại chính mình ở một xứ sở khác. Một cuộc hành trình bi thảm được kể lại bằng giọng văn sắc bén, nhạy cảm và hoàn toàn khiêm nhượng.”&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="content2" align="justify"&gt;&lt;span class="content2"&gt;Tác giả quyển tự truyện “Ru” theo cha mẹ từ bỏ (...) khắc nghiệt, vượt biển đi tìm tư do khi mới 10 tuổi (1978). Đến Quebec, Canada tác giả trở thành một thiếu nữ hái rau, một người thợ may, và một cô đứng giữ két... để đi học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tốt nghiệp Luật (1993) sau khi đã học xong khoa Ngôn ngữ Và Dịch thuật (1990) tại Đại học Montréal, tác giả cuốn “Ru” đã đi làm người thông dịch, làm việc dịch thuật, làm luật sư, làm nhà hàng, làm người bình luận về ẩm thực và gần đây nhất làm người viết tiểu thuyết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lý Kim Thúy sinh năm 1968 tại Sài Gòn, cùng hai anh/em và cha mẹ sang sinh sống tại Montreal sau một thời gian tạm trú ở trại tị nạn Mã Lai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tác giả kể lại cuộc hành trình không bình thường của mình trong tác phẩm đầu tay, cuốn tự truyện “Ru”. Cuốn tiểu thuyết tức khắc thành công tại Quebec và Pháp và sắp được dịch sang tiếng Tây Ban Nha (Spanish), Ý (Italian), Thụy Điển (Sweeden) và tiếng Đức (German).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhật báo Pháp, Le Figaro, viết, “văn của Kim thúy chảy như những vần thơ – nó chuyên chở và khuây khỏa; nó đầy sinh lực và bắt người đọc suy nghĩ.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="center" width="500"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img src="http://www.dcvonline.net/php/images/112010/KimThuy.jpg" alt="" border="0" width="500" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="smallfont"&gt;Tác phẩm và tác giả&lt;br /&gt;Nguồn: DCVOnline tổng hợp&lt;hr noshade="noshade" size="1"&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Nhật báo La Presse ở Montreal ghi nhận, thành công của cuốn ‘Ru’ là chuyện thần tiên cho Kim Thúy “Sự kiện Kim Thúy chiếm được con tim của bạn đọc bằng những dòng văn không phải là ngôn ngữ mẹ không phải là điều ngạc nhiên. ‘Tôi là con đẻ của Luật 101’.” (Luật này buộc tất cả dân di cư đến Quebec phải theo học bằng tiếng Pháp suốt bậc tiểu học và trung học nếu theo hệ thống giáo dục công lập – TM).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kim Thúy nói tiếp , “Tôi là người yêu tiếng Pháp, tôi là người nói tiếng Pháp bằng tâm hồn. Dĩ nhiên tôi nói tiếng Việt, nhưng đó là ngôn ngữ của thời thơ ấu, ngôn ngữ của bếp núc. Ngôn ngữ mà tôi suy nghĩ và cảm nhận là tiếng Pháp.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tác giả cũng cảm ơn Đại học Montreal, “Sáu năm được giáo dục ở đây không những chỉ chuẩn bị cho tôi đi làm người làm việc thông dịch, hành nghề luật sư – thời gian này đã giúp tôi trở thành người tự lập. Tôi đã học được cái đẹp của kiến thức, sự vừa lòng vì những cố gắng và ý chí đi đến đỉnh của ưu tú. Tóm lại Đại học Montreal đã cho tôi những công cụ cần thiết để hiểu rõ màu sắc và những đường nét tinh tế của cuộc đời.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lễ trao giải thưởng Văn chương 2010 sẽ được tổ chức tại Rideau Hall, tư dinh của Thủ Hiến David Johnston vào Thứ Năm, 25 tháng Mười Một lúc at 6 p.m. tại Ottawa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuốn “Ru” của Kim Thúy cũng là 1 trong 10 tác phẩm được chọn vào chung kết của giải “Prix des 5 continents 2010” (Giải Văn chương Năm châu 2010) của các quốc gia nói tiếng Pháp cuối tháng 10 vừa qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;© DCVOnline&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;source&lt;br /&gt;DCV Online&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-5336609437691689683?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/5336609437691689683/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/11/kim-thuy-giai-van-chuong-canada-2010.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/5336609437691689683'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/5336609437691689683'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/11/kim-thuy-giai-van-chuong-canada-2010.html' title='Kim Thúy – Giải văn chương Canada 2010'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TOYvZ_mck-I/AAAAAAAAAaQ/fokwYalQ4sc/s72-c/4.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-2574687574909503016</id><published>2010-11-14T07:06:00.000-08:00</published><updated>2010-11-14T07:07:50.722-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Hàng trăm sinh viên, học sinh xuống đường làm đẹp Little Sài Gòn</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TN_7NJMR_rI/AAAAAAAAAaI/zK3Z0rCbmhU/s1600/091226115127_rumania.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 288px; height: 192px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TN_7NJMR_rI/AAAAAAAAAaI/zK3Z0rCbmhU/s400/091226115127_rumania.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5539422269913300658" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="news-Title-Special"&gt;&lt;b&gt;Hàng trăm sinh viên, học sinh xuống đường làm đẹp Little Sài Gòn&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="Left"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;b&gt;Cập nhật lúc&lt;/b&gt; 7:59:34 PM - 13/11/2010&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="content-holder-change-font" class="text-small-1"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;Thanh Phong/Viễn Đông&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://viendongdaily.com/images/galary/TinHoaKy/@HK_2010/@Nov10/w-4cot-luomrac.jpg" alt="w-4cot-luomrac.jpg" border="0" width="288" height="201" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;Hàng trăm sinh viên, học sinh Việt Nam và các sắc tộc khác đã tập trung trước thương xá Phước Lộc Thọ vào lúc 8 giờ sáng thứ Bảy ngày 13-11-2010 để đi lượm rác, làm đẹp khu Little Sài Gòn. Đây là lần thứ 18 các sinh viên, học sinh liên trường tại Quận Cam thực hiện công việc có ý nghĩa này. Trong hình, học sinh đang lượm rác trên đường Bolsa; trong khung, học sinh, sinh viên trước khu PLT – ảnh: Thanh Phong/Viễn Đông.&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;LITTLE  SAIGON - Khoảng năm, sáu trăm sinh viên, học sinh Việt Nam đã tập trung  trước thương xá Phước Lộc Thọ vào lúc 8 giờ sáng thứ Bảy ngày 13 tháng  11 vừa qua để đi lượm rác, làm đẹp khu Little Sài Gòn. Đây là lần thứ 18  các sinh viên, học sinh liên trường tại Quận Cam đã làm công việc có ý  nghĩa này.&lt;br /&gt;Một sinh viên trong ban tổ chức, anh Kevin (đại học UC  Irvine) cho phóng viên Viễn Đông biết, hôm nay có các trường Trung học  sau đây tham dự: Costa Mesa, Edison, Fountain Valley, Garden Grove, Glen  A. Wilson, Irvine, La Quinta, Los Amigos, Marina, Mater Dei, Rancho  Alamitos, Saddleback, Santiago, Westminster, Western, Bolsa Grande,  Estancia, và trường đại học UC Irvine. Mỗi trường có một Hội Học Sinh  Việt Nam gọi  là Vietnamese American High School Association, viết tắt  là VAHSA, mỗi Hội có một đồng phục với logo riêng.&lt;br /&gt;Cô Francis Nguyễn  Thế Thủy có hai con gái đang học Trung học cũng có mặt hôm nay, cô Thế  Thủy nói với chúng tôi: “Đây là việc làm hàng năm của các em học sinh  trung học, phối hợp với các em sinh viên UCI. Đây là một trong những  công tác mà liên trường học sinh đứng ra làm, công việc không có gì nặng  nhọc nhưng tạo cho các em một sinh hoạt lành mạnh, làm quen với nhau và  có ý thức về vệ sinh công cộng, bảo vệ môi trường sống và làm đẹp thành  phố mình cư ngụ, rất đáng khuyến khích và duy trì”.&lt;br /&gt;Trong lúc chờ  đợi ban tổ chức ra lệnh xuất phát, chúng tôi phỏng vấn một số em. Khoa  Trần, lớp 11 trường La Quinta: “Hôm nay chúng cháu thuộc trường La  Quinta đến đây tham gia với các trường bạn. Đây là công việc giúp đỡ  cộng đồng nên chúng cháu cảm thấy rất thoải mái để làm sạch khu vực  Little Saigon và vùng lân cận, vì đây là khu vực của cộng đồng Việt Nam  mình”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/TinHoaKy/@HK_2010/@Nov10/hoc-sinh-luom-rac-lam-de%C3%B8.jpg" alt="hoc-sinh-luom-rac-lam-deø.jpg" border="0" width="288" height="205" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;Một nhóm học sinh trường La Quinta trong đồng phục màu vàng tham gia đi lượm rác – ảnh: Thanh Phong/Viễn Đông&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;Huỳnh Hồ, trung học La  Quinta: “Đây là lần đầu tiên con làm việc này, tụi con rất là hứng thú  tại vì có nhiều bạn bè và nhờ buổi này tụi con biết thêm nhiều trường,  nhiều bạn hơn”.&lt;br /&gt;Nina, lớp 9 trường Rancho: “Ồ, chẳng có ai bắt buộc  con hết, tụi con thích thì mình làm được, con làm lần này là lần thứ  hai, rất vui vì mình làm cho thành phố của mình nó sạch, mà lại quen  được nhiều bạn nữa đó”.&lt;br /&gt;SV. Diễm My Hoàng, UC Irvine: “Con nghĩ học  sinh Việt Nam với gốc Việt thì chúng ta nên góp sức xây dựng nền văn hóa  tại cộng đồng này mỗi ngày một tốt hơn, thành ra chúng con cống hiến  thời gian của chúng con đi lượm rác và cũng nhân cơ hội này để học sinh  các trường gặp gỡ nhau, mười tám năm rồi, mỗi năm chúng con lại đến đây   mùa này, mỗi ngày một đông hơn vì càng ngày học sinh càng biết đến việc  làm này hơn và cũng biết đến cái hội này hơn”.&lt;br /&gt;Hoài Phương, lớp 10  trường Mater Dei: “Cháu đi lần này là lần thứ hai , vui lắm vì có các  bạn cùng đi, nhưng mà cháu đi lượm rác thì hơi khó, hơi mệt. Mỗi lần  cháu đi một nhóm, mỗi nhóm lượm một bịch thôi”.&lt;br /&gt;Josephine Hoài Yến,  lớp 9 Mater Dei: “Lần đầu tiên con làm thấy vui lắm, năm ngoái con không  ở trong High School nên năm nay mới được đi và năm tới con sẽ đi nữa”.&lt;br /&gt;Ông  Huỳnh Tấn Dũng, thân phụ ca sĩ Đan Vy, trường Bolsa Grande, đưa con đến  đây, ông nói với chúng tôi: “Cháu nó bận lắm, vừa lo bài vở ở trường  rồi hết chỗ này mời, chỗ kia kêu đi hát nhưng dù rất bận rộn, cháu cũng  dành thời gian đi làm công việc này, vì  cháu nó ý thức được vấn đề làm  sạch môi trường sống, và nhắc nhở mọi người về vấn đề tôn trọng vệ sinh,  về mỹ quan thành phố, đừng nên xả rác ra đường”.&lt;br /&gt;Ông Hứa Thành Tôn,  56 tuổi, nói: “Tội nghiệp mấy đứa nhỏ, mỗi năm chúng đi lượm từng cọng  rác, vậy mà nhiều người lớn vẫn chưa ý thức, mua đồ ăn ra đây ngồi ăn,  ăn xong không đem bỏ vào thùng rác mà để tại chỗ rồi phủi tay đứng lên  đi, cũng như nhiều người đậu xe, ăn uống xong, mở cửa, bỏ xuốâng đất một  lô rác rồi đóng cửa lái xe vọt đi. Không biết bao giờ  những người này  mới học được bài học các em sinh viên, học sinh làm hôm nay?”&lt;br /&gt;Vào lúc  10 giờ các em chia thành từng nhóm theo trường, mỗi hai ba em mang một  túi ny-lông đựng rác, một số quẹo phải hướng về đường Brookhurst, một  nhóm quẹo trái về hướng đướng Magnolia, một số băng qua đường sang khu  chợ Á Đông.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/TinHoaKy/@HK_2010/@Nov10/w-hoc-sinh-luom-rac-lam-dep.jpg" alt="w-hoc-sinh-luom-rac-lam-dep.jpg" border="0" width="288" height="192" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;Không chỉ có sinh viên, học sinh Việt Nam, một số học sinh không cùng sắc tộc cũng vui vẻ hưởng ứng –ảnh: Thanh Phong/Viễn Đông&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;Cô  Tammy Trần Thiện Tâm, Giám Đốc địa hạt của TNS. Lou Correa, cho Viễn  Đông biết, vì ông Lou Correa đang bận công tác ở Costa Mesa không đến  vào giờ khai mạc được, nhưng vào lúc 12 giờ trưa khi các em trở lại đây,  ông sẽ có mặt để nói chuyện và khích lệ tinh thần các em.&lt;br /&gt;Hôm nay, chúng tôi để ý không thấy bóng dáng một vị dân cử hay cựu ứng cử viên nào có mặt nữa.&lt;br /&gt;source&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span id="content-holder-change-font" class="text-small-1"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;i&gt;Viễn Đông Daily&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-2574687574909503016?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/2574687574909503016/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/11/hang-tram-sinh-vien-hoc-sinh-xuong-uong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/2574687574909503016'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/2574687574909503016'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/11/hang-tram-sinh-vien-hoc-sinh-xuong-uong.html' title='Hàng trăm sinh viên, học sinh xuống đường làm đẹp Little Sài Gòn'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TN_7NJMR_rI/AAAAAAAAAaI/zK3Z0rCbmhU/s72-c/091226115127_rumania.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-499615972943638012</id><published>2010-11-10T05:21:00.000-08:00</published><updated>2010-11-10T05:23:09.727-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Phụ nữ Việt đắc cử chánh án Oklahoma</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TNqcsZOpWJI/AAAAAAAAAaA/QV82KsxHyBw/s1600/1.jpeg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 322px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TNqcsZOpWJI/AAAAAAAAAaA/QV82KsxHyBw/s400/1.jpeg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5537910978305939602" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;table width="600" border="0" cellpadding="2" cellspacing="10"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td width="100%"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;Phụ nữ Việt đắc cử chánh án Oklahoma&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:78%;"&gt;                Tuesday, November 09, 2010&lt;/span&gt;&lt;a class="addthis_button" href="http://www.addthis.com/bookmark.php?v=250&amp;amp;pub=quangp"&gt;               &lt;/a&gt;                  &lt;/td&gt;              &lt;/tr&gt;           &lt;tr&gt;              &lt;td align="center"&gt;                     &lt;img src="http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/templates/images/grayDot.gif" width="100%" height="1" /&gt;                     &lt;/td&gt;           &lt;/tr&gt;           &lt;tr valign="top" align="left"&gt;               &lt;td&gt;       &lt;table width="20%" align="left" border="0" cellpadding="2" cellspacing="0"&gt;        &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;                        &lt;td class="images"&gt;                           &lt;br /&gt;&lt;/td&gt;                     &lt;/tr&gt;        &lt;tr&gt;                        &lt;td class="images"&gt;                               &lt;br /&gt;&lt;/td&gt;                     &lt;/tr&gt;                  &lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;       &lt;span style="font-family:Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:85%;"&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;br /&gt;OKLAHOMA CITY, Oklahoma -&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt; Trong khi nhiều ứng cử viên gốc Việt tại các tiểu bang khác không thắng cuộc bầu cử ngày 2 tháng 11, 2010 thì tại Oklahoma, Luật Sư Cindy Trương đã làm nên lịch sử sau khi thắng đối thủ của mình trong một cuộc tranh cử gay cấn để trở thành chánh án Oklahoma County và có thể là dân cử gốc Việt đầu tiên tại tiểu bang miền Nam nước Mỹ này.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;table style="width: 207px; height: 379px;" width="207" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="10"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img src="http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/articlefiles/122885-CindyTruong-1-400.jpg" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:78%;"&gt; Chánh án đắc cử Cindy Trương. (Hình: Cindy Truong Facebook)&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Kết quả của Ủy Ban Bầu Cử Oklahoma cho thấy Luật Sư Cindy Trương, 35 tuổi, cựu công tố viên, được 95,966 phiếu (56.7%) trong khi đối thủ của cô, ông Pat Crawley, công tố viên đã về hưu, được 73,294 phiếu (43.3%), trong cuộc đua tranh ghế chánh án Ðịa Hạt 7, văn phòng số 7, của tiểu bang Oklahoma.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Chiến thắng này của Luật Sư Cindy Trương là một sự kiện lịch sử qua cuộc vận động của cô và tiêu biểu cho một câu chuyện người Việt tị nạn thành công tại Oklahoma.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;“Tôi chỉ muốn chứng minh rằng nếu làm việc chăm chỉ thì có thể đạt được mọi ước mơ,” Luật Sư Cindy Trương nói với báo News OK ngay sau khi biết kết quả bầu cử vào tối Thứ Ba, 2 tháng 11. “Oklahoma là một nơi tuyệt vời để thực hiện ước mơ này. Cử tri không đánh giá qua chủng tộc, tuổi tác, phái tính, mà qua cá tính, thành tích và khả năng của tôi.”&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trong cuộc bầu cử sơ bộ hôm 27 tháng 7, có tổng cộng sáu ứng cử viên, luật sư gốc Việt này là người chiếm được nhiều phiếu nhất và cũng là người Việt duy nhất. Thứ nhì là đối thủ Pat Crawley của cô. Vì cả hai không thắng đủ trên 50% số phiếu nên họ phải tranh trong cuộc tổng tuyển cử hôm 2 tháng 11.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cuộc vận động của Luật Sư Cindy Trương được giới truyền thông của Oklahoma chú ý đặc biệt vì tranh chấp về sự ủng hộ của cảnh sát giữa cô và đối thủ Pat Crawley.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ứng cử viên Cindy Trương cho rằng cô là “lựa chọn của giới công lực” trong khi ông Pat Crawley cho rằng ông có sự ủng hộ của Hội Huynh Ðệ Cảnh Sát Oklahoma City.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ðối thủ của nữ luật sư này đã tố cáo là cô chỉ có “một ít” ủng hộ của giới công lực và tìm cách lập lờ sự ủng hộ này với cử tri.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trên trang web Facebook của mình, Luật Sư Cindy Trương cho biết cô sinh ra và lớn lên mồ côi cha tại Việt Nam, sang Mỹ năm 1986 lúc 11 tuổi, không biết một chữ tiếng Anh.&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;table style="width: 51px; height: 357px;" width="51" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="10"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img src="http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/articlefiles/122885-CindyTruong-2-400.jpg" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:78%;"&gt; Chánh án đắc cử Cindy Trương và gia đình. (Hình: Cindy Truong Facebook)&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cô tốt nghiệp thủ khoa trung học Mustang High School, Mustang, Oklahoma, tốt nghiệp bằng luật, làm việc cho văn phòng luật McKinney &amp;amp; Stringer và làm phụ tá biện lý cuộc hơn một chục năm qua.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Luật Sư Cindy Trương lập gia đình với người bạn trai Kevin mà cô gặp cách đây 16 năm. Hai người hiện có một con trai 6 tuổi tên Ryan và đang sống tại Oklahoma City. (Ð.D.)&lt;/p&gt;&lt;p&gt;source&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nguoi-Viet Online&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-499615972943638012?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/499615972943638012/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/11/phu-nu-viet-ac-cu-chanh-oklahoma.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/499615972943638012'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/499615972943638012'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/11/phu-nu-viet-ac-cu-chanh-oklahoma.html' title='Phụ nữ Việt đắc cử chánh án Oklahoma'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TNqcsZOpWJI/AAAAAAAAAaA/QV82KsxHyBw/s72-c/1.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-1757498748087870824</id><published>2010-10-28T18:49:00.000-07:00</published><updated>2010-10-28T18:53:42.942-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='VOA'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>P/V ông Lê Thành Ân, Tổng Lãnh sự Mỹ tại Việt Nam</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TMopGiPyAcI/AAAAAAAAAZ4/3PynYlJFrEk/s1600/4.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TMopGiPyAcI/AAAAAAAAAZ4/3PynYlJFrEk/s400/4.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5533280284427026882" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;h1&gt;                         VOA Tiếng Việt             &lt;span class="todayDate"&gt;Cập nhật Thứ Năm, 28 tháng 10 2010&lt;/span&gt;&lt;span class="moreLink"&gt;       &lt;/span&gt;          &lt;/h1&gt;     &lt;!--starts Main Body --&gt;     &lt;!--startclickprintinclude--&gt;                                                        &lt;!--start article --&gt;    &lt;!--Start Article body --&gt;&lt;h2&gt;P/V ông Lê Thành Ân, Tổng Lãnh sự Mỹ tại Việt Nam&lt;/h2&gt;    &lt;p class="articleSummary"&gt;Lần đầu tiên một người Mỹ gốc Việt được bổ nhiệm làm Tổng Lãnh sự Hoa Kỳ tại Việt Nam. Ông Lê Thành Ân, năm nay 56 tuổi, đã đến Sài Gòn hồi đầu tháng 8 để bắt đầu nhiệm kỳ 3 năm tại quê cha đất tổ của mình. Trong cuộc phỏng vấn dành cho Trà Mi của Ban Việt ngữ VOA, ông Ân chia sẻ cảm nghĩ khi nhận chức vụ này và những ưu tiên hàng đầu của ông, một quan chức Mỹ gốc Việt, trong sứ mạng làm cầu nối ngoại giao giữa hai nước Việt-Mỹ. &lt;/p&gt;   &lt;!-- Removed the byline section from editorials &amp; rewards articles --&gt;    &lt;p class="byline"&gt; Trà Mi - VOA Washington&lt;!-- VOA iNews --&gt; &lt;span class="dateStamp"&gt;Thứ Năm, 28 tháng 10 2010&lt;/span&gt;  &lt;/p&gt;     &lt;div class="boxout photo300px"&gt;    &lt;img src="http://media.voanews.com/images/300*300/ConsulGeneralAnLe-300.jpg" alt="Ông Lê Thành Ân, Tổng Lãnh Sự Mỹ tại Việt Nam" title="Ông Lê Thành Ân, Tổng Lãnh Sự Mỹ tại Việt Nam" border="0" height="300" width="300" /&gt;        &lt;h6 class="credit"&gt; Hình: hochiminh.usconsulate.gov &lt;/h6&gt;           &lt;p class="caption"&gt;Ông Lê Thành Ân, Tổng Lãnh Sự Mỹ tại Việt Nam&lt;/p&gt;      &lt;/div&gt;              &lt;!--startclickprintexclude--&gt;        &lt;div class="boxout article"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;           &lt;!--endclickprintexclude--&gt;   &lt;strong&gt;Trà Mi:&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;Xin cảm ơn ông &lt;a href="http://vietnamese.hochiminh.usconsulate.gov/" target="_blank"&gt;Tổng Lãnh sự &lt;/a&gt;dành cho chúng tôi cuộc trao đổi này. Câu đầu tiên xin được hỏi ông, là vị &lt;a href="http://vietnamese.hochiminh.usconsulate.gov/tieusu.html" target="_blank"&gt;Tổng Lãnh sự Mỹ gốc Việt đầu tiên tại VN&lt;/a&gt;, cảm xúc của ông ra sao?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ông Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Tôi nghĩ rằng tôi là người may mắn, và chính phủ, &lt;a href="http://www.navy.mil/swf/index.asp" target="_blank"&gt;Bộ Hải quân&lt;/a&gt;, Sở Ngoại vụ &lt;a href="http://www.state.gov/" target="_blank"&gt;Bộ Ngoại giao&lt;/a&gt;, cũng như đất nước Hoa Kỳ đã mang đến cho tôi những cơ hội này. Tôi là một trong những người may mắn nhất trên thế giới vì được ơn trên phù hộ nhiều mặt. Tôi lớn lên trong một gia đình tuyệt vời, có một sự nghiệp tốt, và giờ đây, chúng tôi gọi nước Mỹ là nhà. Mỗi ngày tôi đều thầm cảm ơn trời Phật vì những phước lành này. Sau 45 năm kể từ ngày tôi rời Việt Nam hồi còn nhỏ và 35 năm làm công chức Mỹ, phải nói là tôi không tưởng tượng là cuộc đời của mình sẽ đi theo hướng này. Ngay từ nhỏ, tôi chỉ mong ước trở thành một kỹ sư hay một kiến trúc sư và có một gia đình, thế thôi. Thật tình tôi không nhận thức rõ về giá trị và ý nghĩa của nhiệm vụ này đối với bản thân mình và những người khác cho tới khi nhận được hàng loạt thư, thiệp, và email ồ ạt gửi tới tôi hồi mấy tháng trước. Tôi nhận được chia sẻ của những người Mỹ gốc Việt từ nhiều vùng trên đất nước Hoa Kỳ và nhiều nơi trên thế giới. Tôi nghe nhiều người nói nhiệm vụ này là sự khẳng định rằng ở Mỹ, bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra, nhờ sự chăm chỉ và tận tụy. Đây cũng là một tín hiệu quan trọng cho thấy mối quan hệ Việt-Mỹ giờ đây vững chắc như thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trà Mi:&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;Ngoài là vị Tổng lãnh sự Mỹ gốc Việt đầu tiên tại Việt Nam, ông cũng là người Mỹ gốc Việt đầu tiên giữ vị trí cao nhất trong ngành ngoại giao Hoa Kỳ, ông có thể cho biết những yếu tố nào, động cơ nào đưa ông tới vị trí hôm nay? &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ông Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Tôi không chắc tôi là viên chức cao cấp nhất người Mỹ gốc Việt trong Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, nhưng tôi tin rằng tôi là viên chức ngoại giao người Mỹ gốc Việt đầu tiên được cấp hàm Tham tán Công sứ. Tuy nhiên, tôi không nghĩ tôi là người sau cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trà Mi:&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;Ông có kinh nghiệm đa dạng về nghề nghiệp và học vấn. Cơ duyên nào khiến ông chuyển hướng nghề nghiệp sang ngành ngoại giao? Là một người gốc Việt tham gia ngành ngoại giao Mỹ có những khó khăn, thử thách gì chăng, thưa ông?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ông Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Học vấn của tôi tại Hoa Kỳ mang đến cho tôi nhiều thuận lợi và cơ hội. Tôi có bằng Cử nhân khoa học chuyên ngành Kỹ thuật điện năm 1976 và Thạc sĩ khoa học chuyên ngành Quản trị Kỹ thuật năm 1978 từ &lt;a href="http://www.gwu.edu/" target="_blank"&gt;đại học George Washington&lt;/a&gt; ở thủ đô nước Mỹ. Tôi gia nhập Sở Ngoại vụ năm 1991 sau 15 năm làm công chức trong Bộ Hải quân Mỹ. Cùng với thời gian, tôi nhận ra mình muốn làm một điều gì đó hơn là một kỹ sư. Cái hay của một nền học vấn ở Mỹ là nó mở rộng các cơ hội cho mình, và tôi đã tận dụng được điều này. Hai thập niên trước, tôi đã bước vào Sở Ngoại vụ để đại diện cho đất nước Hoa Kỳ, giúp xây dựng và duy trì các mối quan hệ ngoại giao vững mạnh với các quốc gia trên thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trà Mi:&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;Một người con sau 45 năm trở lại quê cha đất tổ, cảm tưởng và ấn tượng khó quên nhất trong ông là gì?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ông Lê Thành Ân: &lt;/strong&gt;Thành phố Hồ Chí Minh sẽ là nhà của gia đình chúng tôi trong 3 năm tới. Cuộc sống ở Việt Nam mang đến cho tôi nhiều thuận lợi về văn hóa và ngôn ngữ. Kể từ khi tới đây hồi đầu hè tới giờ, chúng tôi thích thú nhận ra rằng đây là một thành phố năng động và đầy sức sống. Dù các công trình xây dựng đang mọc lên trên khắp thành phố mới ngày nay, nhưng thành phố Sài Gòn ngày xưa vẫn còn hiện hữu trong tôi và tôi vẫn nhận ra một vài chỗ mà tôi đã biết từ hồi nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trà Mi:&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;Giữa Việt Nam và Hoa Kỳ có quá trình lịch sử đặc biệt, và hiện vẫn còn những khác biệt tồn tại, vai trò cầu nối của ông Tổng lãnh sự người Mỹ gốc Việt chắc chắn có sẽ những nét đặc biệt hơn so với những vị Tổng lãnh sự Mỹ trước đây tại Việt Nam, vốn là người nước ngoài. Theo ông, những khác biệt chính là gì và ông mường tượng những thuận lợi và thử thách trước mắt như thế nào?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ông Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Tôi muốn nhấn mạnh rằng dù nhân thân và tiểu sử gia đình tôi mang đến một nét mới trong mối quan hệ Việt-Mỹ, nhưng vai trò của tôi trong việc nối kết hai quốc gia không khác biệt so với những người tiền nhiệm. Mỗi vị Tổng Lãnh sự có thể có những mối quan tâm, các lĩnh vực đặt trọng tâm, và các ưu tiên riêng, nhưng vai trò phục vụ cơ bản của một Tổng Lãnh sự không thay đổi. Cũng như các vị tiền nhiệm, tôi có mặt ở đây để thực hiện những ưu tiên trong chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ với Việt Nam. Tôi tới đây để phát huy quan hệ Việt-Mỹ và sự hiểu biết song phương. Tôi hiểu rõ các áp lực từ những kỳ vọng đối với tôi, một nhà ngoại giao Mỹ gốc Việt, được cử sang làm việc tại Việt Nam. Tôi hiểu rằng nhiều người trên khắp nước Mỹ trong đó có cộng đồng người Mỹ gốc Việt đặt nhiều kỳ vọng vào tôi. Tôi sẽ nỗ lực hết sức để cải thiện sự hiểu biết lẫn nhau và hợp tác giữa hai nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trà Mi: &lt;/strong&gt;&lt;em&gt;Mối quan hệ Việt-Mỹ tốt đẹp là mong đợi của cả đôi bên, ông Tổng Lãnh sự sẽ góp phần cụ thể ra sao giúp hiện thực hóa niềm mong mỏi này? Lĩnh vực nào ông đặc biệt quan tâm và sẽ đặt trọng tâm?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ông Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Năm nay, hai nước kỷ niệm 15 năm bang giao chính thức và chúng ta có nhiều điều phải tự hào. Quan hệ Việt-Mỹ tiếp tục phát triển về nhiều mặt dựa trên tinh thần hữu nghị, tôn trọng lẫn nhau, hợp tác trên nhiều lĩnh vực, và trong các lợi ích lâu dài của đôi bên. Một dấu hiệu của mối quan hệ ngày càng sâu đậm là hai nước tiếp tục có những sự trao đổi ngoại giao cấp cao. Một khía cạnh đặc biệt của mối quan hệ đang nảy nở là trao đổi mậu dịch song phương trị giá hiện nay lên tới trên 15 tỷ đô la mỗi năm và đang tiếp tục phát triển. Hoa Kỳ là một thị trường tốt cho Việt Nam. Chiếm phần lớn trong khoản 15,4 tỷ đô la đó là hàng hóa và các dịch vụ mà Mỹ mua của Việt Nam. Nhưng Hoa Kỳ cũng bán các sản phẩm và dịch vụ mà các doanh nghiệp cũng như giới tiêu thụ Việt Nam cần, và những lĩnh vực này cũng đang phát triển. Sáng kiến Xuất khẩu Toàn quốc mới đưa ra của Tổng thống Obama đề ra mục tiêu nhân đôi lượng xuất khẩu của Hoa Kỳ trong 5 năm, và chúng tôi tin Việt Nam có tiềm năng giúp chúng tôi đạt được mục tiêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật ra, theo tôi, không phương thức nào cải thiện quan hệ song phương Việt-Mỹ tốt hơn là thông qua việc tăng cường trao đổi kinh tế giữa đôi bên. Đem hàng hóa Mỹ tới Việt Nam mở rộng sự lựa chọn cho giới tiêu thụ và giới thiệu sản phẩm chất lượng cao làm phong phú đời sống người dân Việt Nam. Các doanh nghiệp hỗ trợ giao thương, phân phối và bán lẻ các sản phẩm này tạo công ăn việc làm cho người người dân cả hai nước. Trong sứ mạng tại Việt Nam, chúng tôi sẽ nỗ lực để chứng minh giá trị giao thương với Hoa Kỳ. Một khía cạnh khác mà tôi muốn tập trung vào là tăng cường môi trường đầu tư nước ngoài tại Việt Nam. Kinh tế Việt Nam đã biểu hiện những tỷ lệ tăng trưởng rất ấn tượng. Nỗ lực của chính phủ Việt Nam trong việc cải cách kinh tế thị trường đã khiến các nhà đầu tư tương lai ngày càng quan tâm hơn đến thị trường này. Nhiều người Mỹ muốn đầu tư tại Việt Nam, tuy nhiên, các nhà đầu tư nước ngoài gặp khó khăn trong việc vượt qua các luật lệ phức tạp chi phối các giao dịch tài sản, các vấn đề về thuê mướn lao động, thuế vv.. Việtkiều có thể còn có nhiều quan ngại hơn nữa. Một số người tự hỏi xem trở lại Việt Nam làm ăn có an toàn hay không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tin cộng đồng đầu tư ở Mỹ, trong đó có những nhà đầu tư Việt kiều, là nguồn lực lớn lao Việt Nam cần có để chuyển đổi thành một nước công nghiệp như mục tiêu mà Việt Nam hy vọng đạt được vào năm 2020. Tôi cho rằng chính phủ Việt Nam nên nỗ lực thu hút nhiều thêm nữa những Việt kiều từ khắp nơi trên thế giới, những người có thể đóng góp chuyên môn và sáng kiến cho quê cha đất tổ của mình. Và dĩ nhiên, giúp tạo ra những cơ hội này là một trong những lĩnh vực trọng tâm của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trà Mi: &lt;/strong&gt;&lt;em&gt;Là người có nhiều kinh nghiệm về an ninh-chính trị-kinh tế tại Châu Á, ông nhận xét ra sao về diễn tiến tình hình tranh chấp Biển Đông  giữa Việt Nam và Trung Quốc mà chính phủ Hoa Kỳ đang quan tâm?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ông Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Hoa Kỳ luôn quan tâm đến việc phát triển hòa bình và an ninh trong khu vực, kể cả trong vùng Biển Nam Trung Hoa. Mỹ, Việt Nam, cùng các nước khác cả trong lẫn ngoài khu vực đều nhận thấy nhu cầu phải bảo đảm quyền tự do lưu thông hàng hải và thương mại. Hoa Kỳ cho rằng các tuyên bố về chủ quyền lãnh thổ là điều mà các bên tuyên bố phải tự giải quyết, nhưng chúng tôi ủng hộ các nguyên tắc căn bản nhất định, trong đó có cam kết về “tiến trình cộng tác ngoại giao” để giải quyết các tranh chấp trên cơ sở luật quốc tế, trong đó có &lt;a href="http://www.un.org/Depts/los/convention_agreements/convention_overview_convention.htm" target="_blank"&gt;Công ước Liên hiệp quốc về Luật biển&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trà Mi:&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;Là nhà ngoại giao Mỹ đến Việt Nam làm việc, ông Tổng lãnh sự nghĩ sao về quan tâm của cộng đồng người Việt hải ngoại kêu gọi dân chủ cho Việt Nam?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ông Lê Thành Ân: &lt;/strong&gt;Hoa Kỳ cam kết phát huy tôn trọng nhân quyền và dân chủ trên khắp thế giới. Các giá trị cơ bản mà chúng tôi cổ xúy bao gồm quyền tự do bày tỏ quan điểm, tự do báo chí, tự do lập hội, các quyền không bị tra tấn, quyền lao động, quyền trẻ em, quyền phụ nữ, bảo vệ các thành phần thiểu số, cũng như buộc các chính phủ phải chịu trách nhiệm với những cam kết của họ dưới những công ước quốc tế về nhân quyền. Chúng tôi có nhiều cách để đưa ra các vấn đề này ra với chính phủ Việt Nam, trong đó có việc thường xuyên nêu các quan ngại của chúng tôi tại các cuộc gặp cấp cao ở Việt Nam cũng như tại Hoa Kỳ. Ví dụ như hồi tháng 9, trong cuộc họp của giới lãnh đạo Hoa Kỳ và &lt;a href="http://www.aseansec.org/" target="_blank"&gt;ASEAN&lt;/a&gt; tại New York, Tổng thống Mỹ đã nhấn mạnh tầm quan trọng của nhân quyền. Hồi tháng 7, Ngoại trưởng Hoa Kỳ đã nêu vấn đề nhân quyền trong chuyến thăm Hà Nội. Đại sứ Mỹ tại Việt Nam cũng thường xuyên nhấn mạnh đến tầm quan trọng của nhân quyền trong các cuộc tiếp xúc với các giới chức cao cấp trong chính phủ Việt Nam. Tháng 9 vừa qua, các quan chức Mỹ đã thảo luận nhân quyền với chính phủ Việt Nam trong cuộc đối thoại thường niên về vấn đề lao động diễn ra ở Hà Nội và sẽ tiếp tục thảo luận vào tháng 12 tới đây trong cuộc đối thoại nhân quyền thường niên cũng tại Hà Nội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trà Mi:&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;Gần đây một số nhà lập pháp Hoa Kỳ lên tiếng bày tỏ quan ngại về điều mà họ gọi là vi phạm quyền tự do tôn giáo tại Cồn Dầu, một cáo buộc bị chính quyền Việt Nam phủ nhận. Có tin cho hay ông Tổng Lãnh sự có đến thăm giáo xứ Cồn Dầu, xin ông cho biết quan điểm của ông như thế nào?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ông Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Vâng gần đây tôi có đi Đà Nẵng nhưng không đến thăm Cồn Dầu. Tuy nhiên, các giới chức trong đại sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội có tới đây. Họ đã tiếp xúc với các giới chức công giáo, các thành viên của giáo đoàn, và chính quyền địa phương ở Cồn Dầu và Đà Nẵng. Đại sứ Mỹ tại Việt Nam và các quan chức cao cấp của chính phủ Mỹ ở Washington cũng đã thảo luận với quan chức cấp cao trong chính phủ Việt Nam về tình hình ở Cồn Dầu. Trong các cuộc thảo luận này, giới chức Hoa Kỳ đã kêu gọi các bên nên kiềm chế và giải quyết bất đồng một cách ôn hòa và theo đúng luật pháp Việt Nam. Nhìn chung, Việt Nam có thành tích tốt về cải thiện quyền tự do tôn giáo, nhưng các vụ việc sử dụng bạo lực làm mờ đi tiến bộ đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trà Mi:&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;Trước khi chia tay, ông Tổng Lãnh sự có đôi lời tâm tình bằng Việt ngữ với thính giả của đài VOA chăng?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ông Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Tôi rất vui được chia sẻ với thính giả của đài VOA vào thời điểm bắt đầu nhiệm kỳ 3 năm làm Tổng Lãnh sự Hoa Kỳ tại TPHCM về những trải nghiệm cá nhân cũng như vai trò của tôi trong việc tăng cường hiểu biết và trao đổi văn hóa giữa hai quốc gia. Tôi rất vui được phục vụ với tư cách là đại diện cho Tổng thống Obama. Tôi sẽ củng cố sự tin cậy này bằng việc đại diện cho các giá trị, mục tiêu, và chính sách của Hoa Kỳ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trà Mi:&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;Xin chân thành cảm ơn ông Tổng Lãnh sự đã dành cho VOA Việt Ngữ cuộc phỏng vấn này.&lt;br /&gt;source&lt;br /&gt;VOA Vietnamese&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-1757498748087870824?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/1757498748087870824/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/10/pv-ong-le-thanh-tong-lanh-su-my-tai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/1757498748087870824'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/1757498748087870824'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/10/pv-ong-le-thanh-tong-lanh-su-my-tai.html' title='P/V ông Lê Thành Ân, Tổng Lãnh sự Mỹ tại Việt Nam'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TMopGiPyAcI/AAAAAAAAAZ4/3PynYlJFrEk/s72-c/4.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-5994780587620813959</id><published>2010-10-13T20:09:00.003-07:00</published><updated>2010-10-13T20:23:09.605-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chúa Giêsu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đức Mẹ HCG'/><title type='text'>60 năm Đức Mẹ HCG La Mã Bến Tre</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TLZ18Sh6bLI/AAAAAAAAAZo/j4hLL_1r3pY/s1600/4.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TLZ18Sh6bLI/AAAAAAAAAZo/j4hLL_1r3pY/s400/4.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5527735271270542514" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="titlePost"&gt;&lt;h2&gt;60 năm Đức Mẹ HCG La Mã Bến Tre&lt;/h2&gt;&lt;/div&gt; &lt;div id="share"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;      &lt;div class="entry-meta"&gt;            &lt;/div&gt;&lt;!-- .entry-meta --&gt;                   &lt;img style="float: left; padding-right: 10px;" src="http://www.chuacuuthe.com/timthumb.php?image=images/04.JPG&amp;amp;mode=crop&amp;amp;size=200x200" alt="60 năm Đức Mẹ HCG La Mã Bến Tre" /&gt;       &lt;div id="postContent"&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;VRNs - (07.10.2010) - Bến Tre - &lt;/strong&gt; Năm nay, Tam nhật mừng 60 năm Đức Mẹ HCG La Mã Bến Tre lộ hình được tổ chức tại nhà thờ La Mã Bến Tre (Tỉnh Bến Tre) từ 5-7.10.2010. Thánh lễ Khai mạc do Cha Tổng Đại diện Giáo phận Vĩnh Long chủ tế, Thánh lễ ngày thứ hai do Cha Phêrô Thành Tâm CSsR chủ tế, và Thánh lễ Bế mạc do Cha Giám Tỉnh DCCT Vinh-sơn Phạm Trung Thành chủ tế, vì Đức Cha Tôma đang bận họp tại Sài Gòn. Trong cả ba thánh lễ đều có đông đảo linh mục Giáo phận và DCCT đồng tế, đặc biệt ngày Bế mạc có 40 linh mục. Số lượng người về hành hương Đức Mẹ cũng tăng dần theo ngày, đến ngày Bế mạc có khoảng 5.000 người.&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Cha Tôma Trần Quốc Hùng CSsR, Quản nhiệm Trung tâm hành hương, quá bận rộn trong những ngày này nên chúng tôi đã hỏi thăm Cha G.B Hoàng Xô Băng CSsR về Đại lễ này. Ngài cho biết bầu khí chung rất tốt, số lượng người về bên Mẹ ngày càng đông hơn, ngày thứ nhất có mưa nhưng sau lễ, nên cũng không ảnh hưởng gì. Chỉ có thể cho tôi biết đôi lời ngắn gọn như thế, Cha lại phải đi làm việc ngay. Cha G.B cùng với Cha Gr. Nguyễn Đình Thuật CSsR đang phụ giúp Cha Tôma tại Trung tâm này.&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Cha Luca Lê Viết Phương CSsR từ miền Trung cũng đã vào để giúp các giờ hành hương tại lễ đài. Ngài cho biết cả tập hát và hành hương diễn ra trong một tiếng. Cũng chỉ nói với tôi được một câu ngắn gọn như thế ngài lại lên lễ đài ngay vì đã đến giớ hành hương của ngày cuối cùng. Tôi nhận thấy từ ngoài cổng nhà thờ, dòng người vẫn tuôn về bên Mẹ như suối. Sau đó, từng lời kinh dâng Mẹ vang lên tha thiết quá đỗi. Tôi chợt bắt gặp nhiều ánh mắt đỏ hoe và đẫm lệ hòa trong lời kinh câu hát đang quyện bay trong làn gió nhẹ giữa miền quê sông nước êm đềm.&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Cha Phêrô Nguyễn Hữu Hạnh CSsR có phần đặc biệt, đó là trong ba ngày, sáng đi chiều về để đưa các đoàn hành hương từ sân nhà thờ giáo xứ Đức Mẹ HCG về bên Mẹ La Mã Bến Tre. Mỗi ngày có bốn hoặc năm xe lớn chở đoàn con từ nhiều giáo xứ tại Sài Gòn về bên Mẹ La Mã Bến Tre. Theo Cha, Đại lễ năm nay tại La Mã có nhiều thay đổi tốt: cơ sở khang trang hơn, sạch sẽ hơn, nhà thờ sơn mới, tiện nghi thoải mái cho người đến hành hương, xung quanh có nhiều bóng mát cây xanh hơn, nhiều mái dù lớn che mát, và có sự liên kết với các nhà dòng nữ trong giáo phận.&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Cha Tiến Lộc CSsR cùng các em Dự tập DCCT từ Tu viện Mai Thôn Sài Gòn đã góp phần diễn nguyện trước thánh lễ và hát trong thánh lễ. Ngoài giọng ca hay, màu áo xanh đồng phục với cravat trắng tạo nên một hình ảnh thật độc đáo về một ca đoàn… toàn con trai.&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Chúng tôi hỏi thăm một gia đình trẻ mấy chị em từ Thủ Đức và các chị cho biết: Họ đã về bên Mẹ năm năm rồi, và riêng năm nay cả nhà mấy anh chị em cùng đi, cho cả mấy cháu nhỏ cùng đi nữa. Các chị còn cho biết thêm là cả nhà đã nao nức chuẩn bị ngày về bên Mẹ cả tuần nay rồi. Nhìn hình ảnh các cháu nhỏ ngủ ngon trên võng bên cạnh làn gió mát từ tay mẹ hiền, tôi như cảm nhận được Đức Mẹ HCG La Mã Bến Tre cũng đang yêu thương hết thảy đoàn con đang về bên Mẹ và nép dưới tà áo Mẹ hiền.&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Một cụ ông từ giáo xứ Xóm Chiếu (Q.4) nói với chúng tôi rằng dù đã lớn tuổi nhưng cụ vẫn rất muốn về bên Mẹ trong dịp này. Chuyến đi này là do giáo xứ tổ chức và đã tổ chức trong nhiều nhiều năm nay.&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Một nhóm các chị trung niên từ giáo xứ An Phú, kề bên Nhà Dòng, cũng vui cười nói với chúng tôi là họ đi chung với nhau từ xe ở bên Nhà Dòng.&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Ngoài ra, chúng tôi cũng nhận ra nhiều gương mặt thân quen xa gần thường đến hành hương ở Đền Đức Mẹ HCG Sài Gòn. Chính sự lui tới thường xuyên ở ngôi Đền này đã giúp nhiều người biết đến Đức Mẹ HCG La Mã Bến Tre và về bên Mẹ tại nhà thờ La Mã Bến Tre.&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Kết thúc Thánh lễ Bế mạc, mọi người lãnh nhận ơn Toàn xá và Cha Giám Tỉnh DCCT loan báo kế hoạch làm con đường mới dẫn vào nhà thờ. Chắc chắn khi có con đường mới này, việc giao thông sẽ trở nên dễ dàng hơn và thêm nhiều người con của Mẹ sẽ có thể về bên Mẹ hơn nữa.&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;OLPH (DCCT)&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;Sau đây là một số hình ảnh trong Thánh lễ Bế mạc:&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/01.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/02.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/003.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/006.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/008.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/011.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/013.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/014.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/027.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/028.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/033.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/034.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/039.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/044.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/052.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/053.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/054.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/055.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/065.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://chuacuuthe.com/images/0644.JPG" alt="" height="415" width="554" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;       &lt;div&gt;2901 lần đọc&lt;br /&gt;source&lt;br /&gt;Chua Cuu The&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-5994780587620813959?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/5994780587620813959/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/10/60-nam-uc-me-hcg-la-ma-ben-tre.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/5994780587620813959'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/5994780587620813959'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/10/60-nam-uc-me-hcg-la-ma-ben-tre.html' title='60 năm Đức Mẹ HCG La Mã Bến Tre'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TLZ18Sh6bLI/AAAAAAAAAZo/j4hLL_1r3pY/s72-c/4.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-1500046757823056471</id><published>2010-09-13T18:38:00.000-07:00</published><updated>2010-09-13T18:40:22.406-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đức Giáo hoàng'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chúa Giêsu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='VOA'/><title type='text'>Chân dung: Giáo Hoàng Benedict XVI</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TI7SacZE2FI/AAAAAAAAAZg/LscsSetL4tk/s1600/5.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 226px; height: 283px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TI7SacZE2FI/AAAAAAAAAZg/LscsSetL4tk/s400/5.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5516577945315235922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="file:///C:/DOCUME%7E1/juanlee/LOCALS%7E1/Temp/moz-screenshot-1.jpg" alt="" /&gt;&lt;div class="g-group"&gt;             &lt;div class="g-container"&gt;                &lt;div class="datestamp"&gt;&lt;span class="lastupdated"&gt;Cập nhật:&lt;/span&gt; 15:18 GMT - thứ hai, 13 tháng 9, 2010                &lt;/div&gt;             &lt;/div&gt;             &lt;div class="g-container"&gt;                &lt;!-- : str --&gt;              &lt;br /&gt;            &lt;/div&gt;          &lt;/div&gt;                                       &lt;div class="g-container"&gt;                   &lt;h1&gt;Chân dung: Giáo Hoàng Benedict XVI&lt;/h1&gt;                &lt;/div&gt;                &lt;div class="g-container story-body"&gt;                   &lt;div class="bodytext"&gt;                      &lt;div class="module align-center"&gt;                         &lt;div class="image img-w466"&gt;&lt;img src="http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2010/04/24/100424223751_pope_afp466i.jpg" alt="" height="262" width="466" /&gt;&lt;/div&gt;                      &lt;/div&gt;                      &lt;p class="ingress"&gt;Giáo Hoàng Benedict XVI có lúc được gán cho danh hiệu là “Chó săn của Chúa” (God's Rottweiler), nhưng trong nhiệm kỳ chủ chiên hiện nay, Ngài thường xuyên phải ở trong thế phòng ngự.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Hồng y Joseph Ratzinger, trước khi được bầu chọn làm Giáo hoàng, là giáo viên dương cầm và đang tính tới chuyện về hưu thì Giáo hoàng John Paul II qua đời hồi năm 2005. Ngài nói rằng Ngài không bao giờ muốn làm Giáo Hoàng cả.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Nhưng Ngài đã dẫn dắt Giáo hội Thiên Chúa Giáo La Mã giữa lúc một trong các trận bão dữ dội nhất từ bao thập niên nay đã ập đến ngôi nhà Giáo hội: đó là vụ bê bối ấu dâm của các linh mục.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Một làn sóng các vụ cáo buộc, thưa kiện và báo cáo chính thức đã lên tới đình điểm hồi năm 2009 và 2010.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;'&lt;strong&gt;Tội lỗi ở tại lòng ta'&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Lời cáo buộc gây thiệt hại nặng nề nhất đối với Giáo hội chính là các giáo xứ - hoặc thậm chí ngay cả Vatican - đồng lõa để bao che nhiều vụ ấu dâm này, lấp liếm không chịu trừng phạt các tu sĩ bê bối và đôi khi còn thuyên chuyển họ đến các chức vụ khác và tại đó, họ tiếp tục bê bối.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Lúc đầu, một số nhân vật cao cấp của Vatican đã công kích giới truyền thông hoặc đã phản bác là có một âm mưu bài bác Thiên Chúa giáo, nhưng sau đó, Giáo Hoàng Benedict đã nhấn mạnh rằng Giáo hội phải nhận trách nhiệm và Ngài còn chỉ ra rằng “ tội lỗi này bên trong ngôi nhà của Chúa”.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Ngài đã gặp các nạn nhân và công bố một lời xin lỗi chưa từng có gởi đến cho họ, trong đó, Ngài hứa sẽ có biện pháp và nói rõ rằng các giám mục phải báo cáo các vụ lạm dụng cho chính quyền thế tục địa phương.&lt;/p&gt;                      &lt;div class="module"&gt;                         &lt;div class="box bx-quote-bubble"&gt;                            &lt;blockquote&gt;                               &lt;p&gt;Nếu như ông Ratzinger không làm Giáo Hoàng, thì ông sẽ làm giáo sư đại học&lt;/p&gt;                            &lt;/blockquote&gt;                            &lt;p class="signature"&gt;John L Allen, chuyên viên về Vatican&lt;/p&gt;                         &lt;/div&gt;                      &lt;/div&gt;                      &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Hồng y Ratzinger đã nắm giữ trong 24 năm trời một trong các chức vụ cao cấp nhất của Tòa thánh Vatican: đó là chủ tịch Giáo Đoàn Giáo Lý của Niềm Tin, trước đây được biết dưới tên gọi là Tòa Án Dị Giáo.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Trong cương vị này, Ngài được coi là người “chấp pháp” cho Giáo hoàng John Paul II, và là nhân vật cao cấp nhất xem xét đến các vụ vi phạm trong Giáo hội.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Các người chỉ trích Giáo hội nói rằng Ngài không “nắm” trọng tâm của các tội ác này và đã “ngâm” các vụ này trong nhiều năm mà không chú tâm gì tới, hoặc thậm chí đã cố tình làm ngơ số phận của các nạn nhân vì muốn đề cao chính Giáo hội.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Ngài chưa bao giờ công bố đích thực nội dung của các vụ vi phạm này.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Tuy nhiên, phe ủng hộ Ngài, nói rằng Ngài đã làm nhiều hơn các vị Giáo hoàng tiền nhiệm trong việc giáp mặt với vụ vi phạm.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Ngay trước khi được bầu chọn làm Giáo hoàng hồi năm 2005, Ngài đã than thở: “Không biết có bao nhiêu điều ô trọc trong Giáo hội, thậm chí trong hàng ngũ tu sĩ.”&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Và một trong các biện pháp đầu tiên khi lên ngôi Giáo hoàng, Ngài đã loại trừ một nhân vật nổi bật trong Giáo hội, Cha Marcial Maciel, mà các thành tích về tình dục và tội ác, lúc đó, bắt đầu được phơi bày ra trước ánh sáng.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;&lt;strong&gt;Sơ yếu lý lịch&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Joseph Ratzinger sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm nghề nông tại vùng Bavaria, Đức, hồi năm 1927, mặc dù thân phụ của Ngài là một nhân viên cảnh sát.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Ngài là người Đức thứ tám lên làm Giáo hoàng, nói được nhiều thứ tiếng và yêu thích nhạc của Mozart và Beethoven.&lt;/p&gt;                      &lt;div class="module"&gt;                         &lt;div class="image img-w226"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2010/09/13/100913142445_pope_226x170_nocredit.jpg" alt="" height="170" width="226" /&gt;&lt;p class="caption"&gt;Giáo hoàng Benedict đã khôi phục tập tục đội mũ tại Vatican&lt;/p&gt;                         &lt;/div&gt;                      &lt;/div&gt;                      &lt;p&gt;Nghe nói là khi mới lên năm, Joseph Ratzinger đã trầm trồ áo màu đỏ thẫm của Tổng giám mục Munich và cậu bé Joseph khi lớn lên đã đem sự ưa thích y phục chỉnh tề đến Vatican, là nơi mà Ngài đã tung ra mốt đội mũ, một cái mốt đã bị lãng quên từ bao thập niên trước.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Khi được 14 tuổi, Joseph Ratzinger đã gia nhập đoàn Thiếu Niên Hitler, cũng như bao nhiêu thanh thiếu niên người Đức cùng thời bị buộc phải gia nhập.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Chàng tu sĩ trẻ Joseph Ratzinger đã phải ngưng theo học tại chủng viện Traunstein để gia nhập một đơn vị phòng không tại Munich khi Đệ Nhị Thế Chiến bùng nổ.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Joseph Ratzinger đã bỏ ngũ vào cuối Thế Chiến và bị quân đội Đồng Minh bắt làm tù binh chiến tranh hồi năm 1945.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Quan điểm bảo thủ, truyền thống của Giáo hoàng đã củng cố hơn lên vì kinh nghiệm bản thân trong thời gian có xu thế phóng khoáng trên toàn cầu vào thập niên 1960.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Ông đã giảng dạy tại trường đại học Bonn từ năm 1959 và đến năm 1966, ông đảm trách phân khoa thần học tại trường đại học Tuebingen.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Tuy nhiên, ông vô cùng sửng sốt khi nhận thấy học thuyết Mác chiếm một vị trí cao trong tư duy của các sinh viên đang theo học với ông.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Theo quan điểm của ông, tôn giáo đã bị phụ thuộc vào tư tưởng chính trị mà ông coi là “độc đoán, thô bạo và tàn nhẫn”.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Sau đó, đáng lý ông là một nhân vật hàng đầu chống lại chủ thuyết giải phóng (liberation theology), tức là phong trào đem Giáo hội vào các hoạt động xã hội, mà theo ông là quá gần với chủ nghĩa Mác.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;&lt;strong&gt;Mềm mỏng và khiêm nhường&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Vào năm 1969, ông về giảng dạy tại trường đại học Regensburg tại quê nhà của ông là bang Bavaria và được thăng lên làm khoa trưởng và sau đó là phó chủ tịch.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Ông được Giáo hoàng Paul VI thụ phong làm Hồng y Munich hồi năm 1977.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Vào năm được 78 tuổi, Joseph Ratzinger là bị Hồng y cao niên nhất được bầu chọn làm Giáo hoàng sau Giáo hoàng Clement XII hồi năm 1730.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Sự nghiệp Giáo hoàng của Ngài không dễ dàng chút nào sau  người tiền nhiệm, một nhân vật nổi bật và có sức lôi cuốn khá cao.&lt;/p&gt;                      &lt;div class="module"&gt;                         &lt;div class="image img-w226"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2010/09/13/100913142318_pope_226x283_nocredit.jpg" alt="" height="283" width="226" /&gt;&lt;p class="caption"&gt;Hồng y Joseph Ratzinger là nhân vật nổi bật dưới thời Giáo hoàng John Paul II&lt;/p&gt;                         &lt;/div&gt;                      &lt;/div&gt;                      &lt;p&gt;"Nếu như John Paul không làm Giáo hoàng, thì ông sẽ là một ngôi sao điện ảnh; nếu Benedict không làm Giáo hoàng, thì ông sẽ là một giáo sư đại học,” chuyên viên người Mỹ về Vatican John L Allen đã viết như trên.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;"Chúng ta không ngạc khi John Paul thu hút cả thế giới, trong lúc Benedict có vẻ như đứng xa khỏi con đường xưa đã có sẵn."&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Benedict được một số người có quen biết mô tả như là một nhân vật “an nhiên tự tại” với lối cư xử mềm mỏng và khiêm nhường, nhưng có một căn bản đạo đức rất vững chắc”.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Nói cách khác, một vị hồng y đã gọi Giáo hoàng là một nhân vật ”e lệ nhưng rất cứng đầu”.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Ngài nổi tiếng là rất bảo thủ trong lãnh vực thần học, và có quan điểm không khoan nhượng về đồng tính luyến ái, phụ nữ làm linh mục và về ngừa thai.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Ngài có lòng trắc ẩn Thiên Chúa Giáo và mới đây Ngài đã lên tiếng chống lại việc Pháp trục xuất các người du mục và chống lại các vụ vi phạm nhân quyền tại Trung Quốc và tại khắp nơi trên thế giới.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Ngài lên tiếng chỉ trích cuộc chiến do Mỹ cầm đầu tại Iraq, và kêu gọi thế giới khẩn trương hơn trong việc bảo vệ môi trường và tranh đấu chống lại nạn nghèo đói.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;&lt;strong&gt;Sai lầm về giao tế&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Một chủ đề trong nhiệm kỳ Giáo hoàng hiện nay của Ngài là bảo vệ các giá trị căn bản của đạo Thiên Chúa trước điều mà Ngài coi là tình trạng suy đồi đạo đức khắp Âu châu.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Nhưng Ngài đã làm bẽ bàng những người đã trông đợi Ngài bổ nhiệm các nhân vật có lập trường cứng rắn vào các chức vụ then chốt vì thay vào đó, Ngài đã bổ nhiệm các nhận vật có lập trường trung dung.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Ngoài ra, nhiều câu hỏi đã được đặt ra về các nhân vật đã cố vấn cho Ngài, sau một chuổi các thảm cảnh về giao tế.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Chẳng hạn như hồi năm 2006, tín đồ Hồi giáo đã lấy làm bực tức vì Ngài đã trích một câu nói của một vị hoàng đế Byzantine hồi thế kỷ 14, theo đó, Đấng Tiên Tri Muhammad đã đem lại cho thế giới toàn những chuyện “xấu xa và không có tính người”.&lt;/p&gt;                      &lt;div class="module"&gt;                         &lt;div class="image img-w226"&gt;&lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2010/09/13/100913142559_pope_226x283_nocredit.jpg" alt="" height="283" width="226" /&gt;&lt;p class="caption"&gt;Giáo hoàng Benedict viếng thăm Auschwitz hồi năm 2006 và cầu nguyện cho những người bị tàn sát tại đó&lt;/p&gt;                         &lt;/div&gt;                      &lt;/div&gt;                      &lt;p&gt;Sau đó, người Do Thái đã sửng sốt khi một nhóm giám mục chủ trương ly khai đã được nhận trở lại Giáo hội, trong đó có một giám mục đã từng nói rằng không hề có vụ tàn sát người Do Thái.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Do đó, chủ đích của Ngài muốn cải thiện liên hệ giữa các tôn giáo đã bị tổn thương trầm trọng.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Và Ngài thậm chí đã làm phật lòng các tín đồ Thiên Chúa Giáo khi Ngài cho phép các tín đồ Anh Quốc Giáo nào mà bỏ đạo được phép sang Công Giáo mà không cần phải bàn thảo gì với Giáo Hội Anh Giáo trước.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Vào giữa lúc vụ bê bối xâm hại tình dục lên cao điểm, các Hồng y cao cấp đã tạo ra một làn sóng phẫn nộ khi cho rằng các cáo buộc là “chuyện không có gì mà phải ầm ỹ” khi họ nói rằng có một sự lien kết giữa đồng tính luyến ái và tệ nạn ấu dâm.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Giới theo dõi sinh hoạt của Vatican nói rằng dường như Giáo Hội Công Giáo không có một chiến lược truyền thông nào để đối phó với cơn khủng hoảng mà trái lại đã tạo ra những trận hỏa hoạn nhanh hơn là dập tắt các đám cháy.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Mặc dù các đám cháy này dường như đe dọa quyền uy của Giáo Hội Công Giáo, nhưng dường như Giáo Hoàng Benedict dường như không giải quyết nổi các cơn khủng hoảng này bằng cách dung hòa với thế giới hiện đại.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Giáo Hoàng Benedict lúc nào cũng tin tưởng rằng sức mạnh của Giáo Hội đến từ một sự thật tuyệt đối mà không có gì lay chuyển nổi.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Tư duy này làm thất vọng những người chủ trương rằng Giáo Hội Công Giáo cần phải canh tân hóa và thay đổi lập trường về chuyện các linh mục cần sống một cuộc đời độc thân và về bao cao su ngừa thai.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Nhưng đối với phe ủng hộ Ngài, thì Ngài chính là người để dẫn dắt Giáo Hội vượt qua thời buổi đầy thách thức như lúc này.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;source&lt;/p&gt;&lt;p&gt;BBC Vietnamese&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;                   &lt;/div&gt;                &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-1500046757823056471?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/1500046757823056471/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/09/chan-dung-giao-hoang-benedict-xvi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/1500046757823056471'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/1500046757823056471'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/09/chan-dung-giao-hoang-benedict-xvi.html' title='Chân dung: Giáo Hoàng Benedict XVI'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TI7SacZE2FI/AAAAAAAAAZg/LscsSetL4tk/s72-c/5.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-2838598940688613213</id><published>2010-09-09T16:49:00.000-07:00</published><updated>2010-09-09T16:53:04.777-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thoạt động từ thiện'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Phỏng vấn Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn Lê Thành Ân</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TIlzWOp8zJI/AAAAAAAAAZY/yveNX10_YgE/s1600/2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TIlzWOp8zJI/AAAAAAAAAZY/yveNX10_YgE/s400/2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5515066044420246674" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;table width="600" border="0" cellpadding="2" cellspacing="10"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td width="100%"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;Phỏng vấn Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn Lê Thành Ân&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:78%;"&gt;                Wednesday, September 08, 2010 &lt;/span&gt;&lt;a class="addthis_button" href="http://www.addthis.com/bookmark.php?v=250&amp;amp;pub=quangp"&gt;               &lt;/a&gt;                  &lt;/td&gt;              &lt;/tr&gt;           &lt;tr&gt;              &lt;td align="center"&gt;                     &lt;img src="http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/templates/images/grayDot.gif" width="100%" height="1" /&gt;                     &lt;/td&gt;           &lt;/tr&gt;           &lt;tr valign="top" align="left"&gt;               &lt;td&gt;       &lt;table width="20%" align="left" border="0" cellpadding="2" cellspacing="0"&gt;        &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;                        &lt;td class="images"&gt;                         &lt;br /&gt;&lt;/td&gt;                     &lt;/tr&gt;        &lt;tr&gt;                        &lt;td class="images"&gt;                              &lt;br /&gt;&lt;/td&gt;                     &lt;/tr&gt;                  &lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;       &lt;span style="font-size:85%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span&gt;Chức vụ mới ở quê hương cũ, 'vừa vinh dự, vừa đặc ân'&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span&gt;&lt;img src="http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/articlefiles/118741-ConsulGeneralAnLe-300.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-size:8pt;"&gt;Tổng Lãnh Sự Lê Thành Ân. (Hình: vietnamese.hochiminh.usconsulate.gov)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;hr /&gt;   &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0);"&gt;&lt;strong&gt;Tôi thấy Việt Nam là “nhà” chỉ khi nào tôi ngoắc một chiếc taxi, nhờ người tài xế đưa tôi đến một địa chỉ khó tìm, rồi anh ta quay lại và nói: “Ông nói tiếng Việt giỏi quá!”&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0);"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;hr /&gt;    &lt;p align="right"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Thực hiện: Tiffany Lê/Người Việt&lt;br /&gt;Chuyển ngữ: Triệu Phong/Người Việt&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 102, 102);"&gt; &lt;table style="width: 197px; height: 138px;" width="197" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="10"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;hr /&gt; &lt;span style="color: rgb(153, 0, 0);font-size:85%;" &gt;&lt;strong&gt;Tổng Lãnh Sự Lê Thành Ân&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0);font-size:85%;" &gt;&lt;em&gt;Món khoái khẩu nhất: Cơm tấm bì thịt nướng ăn với đồ chua.&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0);font-size:85%;" &gt;&lt;em&gt;Nhạc thích nhất: Trịnh Công Sơn và cải lương, đặc biệt vở “Lương Sơn Bá-Chúc Anh Ðài.”&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0);"&gt;Mục tiêu cá nhân: Khuyến khích làm từ thiện, giúp đỡ cô nhi viện, bệnh viện, trường học.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0);"&gt;Mẹo vặt khi đi bộ: Giữa hàng hàng lớp lớp xe cộ, hãy cứ bước tới, trong khi mắt nhìn vào dòng xe đang tiến về phía mình.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt; &lt;/span&gt; &lt;hr /&gt;  &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;Ông Lê Thành Ân, người gốc Gò Công, vừa trở thành tổng lãnh sự gốc Việt đầu tiên của Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn. Ông Lê Thành Ân sinh năm 1955, sang Mỹ từ năm 1965, từng làm việc cho Bộ Hải Quân Hoa Kỳ trước khi chuyển sang ngành ngoại giao. Ông từng có nhiệm sở tại các thành phố Bắc Kinh, Tokyo, Kuala Lumpur, Singapore, Seoul, và Paris, trước khi đến Việt Nam. Trong bài phỏng vấn dưới đây, dành cho phóng viên Tiffany Lê của Người Việt, ông Ân nói rằng trở thành Tổng Lãnh Sự tại nơi chôn nhau cắt rốn, đối với ông, “vừa là một vinh dự, vừa là một đặc ân to lớn.”&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;   &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Tiffany Lê (NV):&lt;/strong&gt; Gia đình ông sẽ thích ứng với “quê hương mới” ra sao?&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;Tổng Lãnh Sự (TLS) Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Thành phố Hồ Chí Minh sẽ là nhà của chúng tôi trong ba năm tới. Ðời sống ở Việt Nam mang lại nhiều thuận lợi về mặt văn hóa lẫn ngôn ngữ. Ðể đạt được đúng ý nghĩa là gia đình, chúng tôi sẽ phải hòa mình với quá khứ của quê cha đất tổ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Việt Nam trở nên một sân chơi của khai phá và cả phiêu lưu. Mỹ Anh, 16 tuổi, đứa con gái nhỏ tuổi nhất của tôi, để thỏa mãn tính tò mò, cháu tham gia mọi lễ nghi, hội hè và truyền thống Việt Nam. Cháu nhận thấy nói tiếng Việt ở nhà là một chuyện, nhưng ra đường thì lại hoàn toàn khác. Ðối với những việc thông thường như gọi món ăn hay hỏi đường thì biết nói tiếng Việt đúng là điều cần thiết.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Từ lúc đặt chân đến thành phố này vài tuần trước, cho đến nay, chúng tôi khám phá được thành phố nhiều hơn. Thật sự chúng tôi bắt đầu thấy thích thú. Thành phố này rất sinh động. Con người, đủ mọi lứa tuổi, đều đi tản bộ. Thanh niên thì tụ tập đầy ở các quán cà-phê. Dù cần cẩu xây dựng vươn lên khắp nơi trong thành phố Hồ Chí Minh mới, nét Sài Gòn cũ vẫn chưa xóa nhòa. Bên dưới những thép và kiếng, các khu phố Tây tầng thấp vẫn còn hiện hữu ở nhiều nơi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;NV:&lt;/strong&gt; Ông định thực hiện điều gì, trong 3 năm tới, trong tư cách một tổng lãnh sự?&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;TLS Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Về lại Việt Nam sau 45 năm, về lại nơi chôn nhau cắt rốn, về lại một thành phố nơi tôi từng sống 10 năm đầu của đời mình, và thực hiện những điều ấy với tư cách tổng lãnh sự của Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ tại đây, quả là một vinh dự, lại vừa là đặc ân to lớn. Kỷ niệm thời thơ ấu của tôi ở Việt Nam chẳng có là bao, tuy nhiên tôi vẫn thấy như mình bị cuốn hút vào, vào văn hóa và con người của đất nước Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Việt Nam và Hoa Kỳ đang có một quan hệ thân hữu khắng khít, công việc của chúng tôi ngày nay không còn phải hun đúc một quan hệ mới, vì quan hệ này vẫn đang tiếp tục phát triển, và mở rộng hơn thêm.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Tôi đang cưu mang một vai trò cần phải thực hiện, tôi trông mong được nghe và cùng chia sẻ với cộng đồng nói chung, và với giới truyền thông nữa, về việc làm thế nào cổ động cho tình thân hữu được hoạt động mạnh mẽ nhất giữa hai quốc gia. Với thính giả, công cụ và phương pháp truyền thông mới, tôi tin là hình ảnh của Hoa Kỳ ở Việt Nam đã cải thiện rất nhiều suốt 15 năm qua, và ngày nay, tinh thần Mỹ Quốc là đồng nghĩa với cởi mở và tiến bộ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Sáng kiến đặc biệt tôi dự định nhắm đến gồm việc khuyến khích trao đổi mua bán và đầu tư của Hoa Kỳ khiến cho ở Mỹ tạo thêm được công việc làm, gia tăng cơ hội học vấn đối với sinh viên có đủ điều kiện, được sang Mỹ du học, cũng như tìm cách khuyến khích những ai tốt nghiệp nên trở về để xây dựng cho nền kinh tế Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Hòa giải với đồng bào ở hải ngoại dĩ nhiên là vấn đề cá nhân. Tôi hy vọng tìm hiểu về nhận thức của Việt Nam, lúc trước và bây giờ, dưới nhãn quan của cả hai phía Việt Nam và Hoa Kỳ. Trong tiến trình này, tôi hy vọng cải thiện được quan hệ ngoại giao giữa đôi bên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Mục tiêu cá nhân của tôi gồm cả việc khuyến khích làm từ thiện, giúp đỡ các cô nhi viện, bệnh viện và trường học.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;NV:&lt;/strong&gt; Người ta nói, ông được nhận làm con nuôi từ hồi nhỏ?&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;TLS Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Nói theo nghĩa thông thường, thì không phải tôi được nhận làm con nuôi. Tôi là một trong chín anh chị em trong gia đình, và tôi thứ bảy. Tôi rời Việt Nam lúc còn bé và sống với bà dì và mẹ của dì. Dì tôi là người giám hộ hợp pháp nên tôi thường coi bà như là mẹ “nuôi” của tôi. Bà về hưu sau hơn 30 năm tận tụy phục vụ cho chính phủ Hoa Kỳ, trong cương vị chủ bút (editor) Việt ngữ và làm phát thanh cho Ðài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA).&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Về phần cha mẹ và anh chị em. Cha tôi mất năm 1972, mẹ và hai anh cùng hai chị tôi kẹt lại Việt Nam cho đến khi chúng tôi được đoàn tụ vào năm 1986 theo chương trình ODP. Ðồng thời, những người khác trong gia đình tôi hoặc đi Pháp hoặc sang Mỹ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;NV:&lt;/strong&gt; Là di dân gốc Việt, ông thấy công việc và chức vụ mới ra sao? Ông có cảm thấy Việt Nam là “quê nhà” không?&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;TLS Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Công tác ở hải ngoại của tôi trong vai trò một nhà ngoại giao Hoa Kỳ đưa tôi và gia đình đi khắp nơi, Bắc Kinh, Tokyo, Kuala Lumpur, Singapore, Seoul và Paris, trong suốt hai thập niên qua. Tiếp xúc với đủ sắc dân, ngôn ngữ và tín ngưỡng, mang lại cho tôi tài sản vô giá về khả năng nhận thức về chính sách quốc tế và quốc nội đương thời.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Ði chu du nhiều, các cộng sự của tôi cũng như những liên lạc viên địa phương đã giúp tôi đến với các định chuẩn, thực hành và ý tưởng quốc tế. Sự tương tác với những nền văn hóa dị biệt giúp tôi loại bỏ được thành kiến, và quen với sự tổng quát hóa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Tôi thấy Việt Nam là “nhà” chỉ khi nào tôi ngoắc một chiếc taxi, nhờ người tài xế đưa tôi đến một địa chỉ khó tìm, rồi anh ta quay lại và nói: “Ông nói tiếng Việt giỏi quá!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;NV:&lt;/strong&gt; Ông có gặp khó khăn khi di chuyển tại Việt Nam?&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;TLS Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Ấn tượng đầu tiên của tôi đối với TP Hồ Chí Minh là hàng hàng lớp lớp xe đạp và xe gắn máy. Ðiều này gợi tôi nhớ đến Bắc Kinh vào thập niên 1990. Vì ít hệ thống đèn giao thông, việc băng qua đường là cả một chuyện lớn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Trong dòng xe cộ, gồm xe con, xe buýt, xe đạp và xe gắn máy, khó lòng tìm được một khoảng trống để chen chân vào. Ðiều cần thiết là tư duy: bạn phải chấp nhận lối suy nghĩ rằng bạn phải qua được bên kia đường một cách an toàn. Hãy bước từ từ, và quan trọng nhất là chớ mà dừng lại, vì làm thế sẽ gây bối rối cho tài xế, lại còn gây nguy hiểm thêm cho bạn nữa. Ðiều đáng ngạc nhiên là dòng xe sẽ cuộn quanh bạn như nước chảy quanh một hòn đá.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Mẹo vặt của tôi dành cho khách du lịch là: cứ bước tới, trong khi mắt vẫn nhìn vào dòng xe đang tiến về phía mình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;NV:&lt;/strong&gt; Ông thích món ăn Việt Nam nào nhất?&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;TLS Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Tôi thích nhiều món ăn Việt Nam, chẳng hạn chả giò, gỏi cuốn, chạo tôm, súp măng cua và bánh xèo. Nếu phải chọn món khoái khẩu nhất thì tôi chọn cơm tấm bì thịt nướng ăn với đồ chua. Chúng tôi sang Việt Nam đúng vào dịp Trung Thu, đi đâu cũng có thể mua được bánh Trung Thu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;NV:&lt;/strong&gt; Ông thích nhạc sĩ Việt Nam nào nhất? Và ông thích thể loại nhạc nào nhất?&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;TLS Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Phải nói là Trịnh Công Sơn! Ông quá sức phổ thông trong quảng đại quần chúng, là một nhạc sĩ kiêm ca sĩ tầm cỡ mà chính nữ ca sĩ Joan Baez còn mệnh danh ông là “Bob Dyland của Việt Nam.” Ông từng là mục tiêu để cả hai miền Nam và Bắc trấn áp. Ông sáng tác những tập nhạc chất chứa nỗi hy vọng cho hòa bình và bình yên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Mới gần đây, vợ chồng tôi đến chơi ở một phòng trà địa phương, nay thu hút đông dân trong vùng lẫn “Việt Kiều” đến nghe nhạc Việt và do một số nghệ sĩ trẻ Việt Nam trình bày. Chúng tôi rất cảm kích tài năng của những người trẻ này.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Ðể thấy tôi “lão làng,” bạn có biết rằng tôi thích đi xem hát “Cải Lương.” Cải Lương là một hình thức kịch nghệ dân gian của Việt Nam, pha lẫn giữa dân ca Nam bộ với cổ nhạc. Cải Lương có thể so với một loại thoại kịch có thêm thắt phần Vọng Cổ. Vọng Cổ (diễn giải cho văn vẻ có nghĩa là “nghĩ tưởng đến quá khứ”) là một lối hát với nhạc nền thường phụ họa bằng đàn tranh. Cải Lương thường ca ngợi giá trị đạo đức. Vở kịch được biểu thị đặc biệt bằng y phục rực rỡ đầy màu sắc; những mái tóc đẹp điểm tô sặc sỡ, những bộ chiến bào và nón trận tinh vi nghệ thuật. Lớn lên ở Việt Nam từ bé, vở tuồng tôi ưa thích nhất là Lương Sơn Bá-Chúc Anh Ðài, được viết phỏng theo truyện Tàu, nói về đôi tình nhân ưa thích bắt bướm.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;NV:&lt;/strong&gt; Xin ông cho biết đôi nét về học vấn?&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;TLS Lê Thành Ân:&lt;/strong&gt; Giáo dục chính thức của tôi ở Hoa Kỳ mang đến cho tôi nhiều thuận tiện lẫn cơ hội. Quanh tôi là vô số lãnh vực chuyên môn khiến tôi tha hồ chọn lựa. Tôi lấy xong bằng kỹ sư điện vào năm 1976, rồi bằng Cao Học về Khoa Học Quản Trị năm 1978, cả hai đều từ trường George Washington University ở Washington D.C.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Tôi gia nhập ngành ngoại giao vào năm 1991 sau khi làm công chức dân chính cho Bộ Hải Quân Hoa Kỳ được 15 năm. Theo thời gian, nhờ có kiến thức về ngành kỹ thuật, tôi có khả năng hiểu được sâu hơn và có thể bàn về những vấn đề liên quan đến lãnh vực kinh doanh nói chung.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;NV:&lt;/strong&gt; Xin cám ông đã dành thời gian cho chúng tôi.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;source&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;NGUOI VIET ONLINE&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-2838598940688613213?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/2838598940688613213/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/09/phong-van-tong-lanh-su-hoa-ky-tai-sai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/2838598940688613213'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/2838598940688613213'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/09/phong-van-tong-lanh-su-hoa-ky-tai-sai.html' title='Phỏng vấn Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn Lê Thành Ân'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TIlzWOp8zJI/AAAAAAAAAZY/yveNX10_YgE/s72-c/2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-5851694302893092773</id><published>2010-08-28T22:16:00.001-07:00</published><updated>2010-08-28T22:17:31.953-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='HAIVANNEWS'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Tổng lãnh sự Mỹ gốc Việt ra mắt tại TP.HCM</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/THntV_s_mWI/AAAAAAAAAZA/cQaBsqP6pfI/s1600/1.jpeg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 150px; height: 191px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/THntV_s_mWI/AAAAAAAAAZA/cQaBsqP6pfI/s400/1.jpeg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5510696581197699426" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="pageheading"&gt;Tổng lãnh sự Mỹ gốc Việt ra mắt tại TP.HCM&lt;/div&gt;&lt;div class="pagebody"&gt;&lt;table width="1" align="Left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td align="Left"&gt;&lt;span&gt;&lt;img class="pagephoto" src="http://www.haivannews.com/clients/haivannews/8-28-2010-12-48-48-AM-4930322.jpg" title="" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;Ảnh: TLSQ Mỹ &lt;/div&gt;&lt;div class="pagebody"&gt;Hôm qua, Tổng lãnh sự quán Mỹ tại TP.HCM đã tổ chức buổi ra mắt tổng lãnh sự mới là ông Lê Thành Ân tại văn phòng Diamond Plaza. &lt;/div&gt;&lt;div class="pagebody"&gt;Ông Lê Thành Ân, 56 tuổi, rời Việt Nam cách nay 45 năm, là quan chức gốc Việt đầu tiên giữ chức Tổng lãnh sự Mỹ tại TP.HCM và nhiệm kỳ của ông sẽ bắt đầu vào cuối tháng này. Ông cũng là người Mỹ gốc Việt giữ vị trí cao nhất trong ngành ngoại giao Mỹ hiện nay. Trước khi đến Việt Nam, ông Ân từng làm việc tại Singapore, Hàn Quốc và gần đây nhất là tại Pháp. Phát biểu với cử tọa bằng tiếng Anh và tiếng Việt, ông Ân nhấn mạnh: “Chúng ta đều hy vọng một tương lai tươi sáng cho mối quan hệ Việt - Mỹ và tôi sẽ đóng góp sức mình để xây dựng mối quan hệ ngày càng tốt đẹp”.&lt;/div&gt;&lt;div class="pagebody"&gt;Thụy Miên&lt;br /&gt;source&lt;br /&gt;HaiVan News&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-5851694302893092773?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/5851694302893092773/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/08/tong-lanh-su-my-goc-viet-ra-mat-tai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/5851694302893092773'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/5851694302893092773'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/08/tong-lanh-su-my-goc-viet-ra-mat-tai.html' title='Tổng lãnh sự Mỹ gốc Việt ra mắt tại TP.HCM'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/THntV_s_mWI/AAAAAAAAAZA/cQaBsqP6pfI/s72-c/1.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-4991556644619780269</id><published>2010-08-10T06:54:00.000-07:00</published><updated>2010-08-10T06:56:10.780-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='VOA'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Nữ sinh gốc Việt 17 tuổi được Harvard trao học bổng tiến sĩ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TGFaPw6FzXI/AAAAAAAAAY4/-WtlxeQ_bso/s1600/05.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 306px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TGFaPw6FzXI/AAAAAAAAAY4/-WtlxeQ_bso/s400/05.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5503779446496546162" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;h1&gt;                         VOA Tiếng Việt             &lt;span class="todayDate"&gt;Cập nhật Thứ Ba, 03 tháng 8 2010&lt;/span&gt; &lt;span class="moreLink"&gt;       &lt;/span&gt;          &lt;/h1&gt;     &lt;!--starts Main Body --&gt;     &lt;!--startclickprintinclude--&gt;                          &lt;!--start article --&gt;    &lt;!--Start Article body --&gt;&lt;h2&gt;Nữ sinh gốc Việt 17 tuổi được Harvard trao học bổng tiến sĩ &lt;/h2&gt;    &lt;p class="articleSummary"&gt;Thưa quý vị, nữ sinh người Mỹ gốc Việt 17 tuổi, Alexandria Huỳnh, mới được ba trường đại học hàng đầu của Hoa Kỳ, trong đó có Harvard, trao học bổng toàn phần để làm tiến sĩ về miễn dịch học. Ở tuổi 13, Alexandria đã học lấy bằng cử nhân theo một chương trình học sớm trước tuổi tại Đại học tiểu bang California ở Los Angeles. Mời quý vị theo dõi cuộc trao đổi của Nguyễn Trung với Alexandria Huỳnh về các nỗ lực trau dồi và học tập để đạt các thành tích như vậy.&lt;/p&gt;   &lt;!-- Removed the byline section from editorials &amp; rewards articles --&gt;    &lt;p class="byline"&gt; Nguyễn Trung - VOA | Washington D.C&lt;!-- VOA iNews --&gt; &lt;span class="dateStamp"&gt;Thứ Ba, 03 tháng 8 2010&lt;/span&gt;  &lt;/p&gt;     &lt;div class="boxout photo300px"&gt;    &lt;img src="http://media.voanews.com/images/300*306/alexandria-huynh-300.jpg" alt="Nữ sinh người Mỹ gốc Việt 17 tuổi, Alexandria Huỳnh" title="Nữ sinh người Mỹ gốc Việt 17 tuổi, Alexandria Huỳnh" width="300" border="0" height="306" /&gt;           &lt;p class="caption"&gt;Nữ sinh người Mỹ gốc Việt 17 tuổi Alexandria Huỳnh&lt;/p&gt;      &lt;/div&gt;              &lt;!--startclickprintexclude--&gt;        &lt;div class="boxout article"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;           &lt;!--endclickprintexclude--&gt;   &lt;p&gt;&lt;strong&gt;VOA:&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;Xin chúc mừng Alex. Cảm giác của bạn lúc được thông báo được các trường hàng đầu của Hoa Kỳ trao học bổng toàn phần, trong đó có &lt;a href="http://www.yale.edu/" target="_blank"&gt;Yale&lt;/a&gt; và &lt;a href="http://www.harvard.edu/" target="_blank"&gt;Harvard&lt;/a&gt;?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Alexandria Huỳnh:&lt;/strong&gt; Tôi không tin đấy là sự thật. Tôi cảm thấy lâng lâng trong vài ngày liền, cảm giác không gì có thể diễn tả được. Rồi khi cảm giác đó qua đi thì tôi thực sự vui. Tôi biết đấy là giấc mơ của nhiều bạn trẻ, thế nên, tôi cảm thấy thực sự may mắn vì có được cơ hội tới Harvard học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;VOA: &lt;/strong&gt;&lt;em&gt;Ở tuổi 13, bạn bắt đầu theo học chương trình đại học sớm trước tuổi của &lt;a href="http://www.calstate.edu/" target="_blank"&gt;California State University&lt;/a&gt;, Los Angeles. Làm sao bạn có thể duy trì được khối lượng bài vở của một sinh viên lớn tuổi hơn bạn?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Alexandria Huỳnh&lt;/strong&gt;: Chương trình học sớm &lt;a href="http://www.calstatela.edu/academic/eep/" target="_blank"&gt;Early Entrance Program&lt;/a&gt; (EEP) mà tôi tham gia có một hệ thống hỗ trợ sinh viên rất hiệu quả. Nhiều sinh viên lớn tuổi hơn tôi, và từng trải qua việc học tập như tôi, đã chia sẻ nhiều kinh nghiệm bổ ích cho chúng tôi. Đấy là nguồn giúp đỡ lớn đối với các tân sinh viên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo đuổi chương trình EEP rất khác so với những gì tôi từng tham gia, nhưng không phải là điều bất khả thi đối với một người còn ít tuổi như tôi. Tôi chỉ biết cố gắng và dành toàn bộ thời gian để học tập.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;VOA&lt;/strong&gt;:&lt;em&gt; Điều gì thôi thúc bạn cố gắng học tập tốt và đạt được nhiều thành tích đáng nể ở tuổi còn nhỏ như vậy? &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Alexandria Huỳnh&lt;/strong&gt;: Tôi luôn muốn làm được một điều gì đó quan trọng, nhất là trong việc tìm tòi, nghiên cứu, để có thể giúp ích cho các thế hệ tương lai. Thế nên, tôi luôn tâm niệm là phải làm việc hết sức để đạt được mục tiêu đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;VOA&lt;/strong&gt;:&lt;em&gt; Có phải chính vì mục đích muốn giúp ích cho đời mà bạn theo đuổi ngành nghiên cứu y sinh? &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Alexandria Huỳnh:&lt;/strong&gt; Đúng là tôi rất thích nghiên cứu về lĩnh vực miễn dịch, vì ngành này đóng vai trò quan trọng trong việc chữa trị các loại bệnh. Tôi nghĩ rằng nếu chúng ta có thể tìm ra một giải pháp kiểm soát hệ thống miễn dịch, giúp mọi người chống chọi được với bệnh tật, thì điều đó sẽ giúp cho cuộc sống của nhiều người tốt hơn.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;VOA&lt;/strong&gt;: &lt;em&gt;Vậy điều bạn muốn thực hiện nhất trong tương lai? &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Alexandria Huỳnh&lt;/strong&gt;: Tôi hiện chưa rõ lắm, nhưng tôi muốn tham gia nghiên cứu để sản xuất ra thuốc và vaccine chữa bệnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;VOA&lt;/strong&gt;: &lt;em&gt;Bạn từng tình nguyện tham gia làm việc tại một trung tâm y tế địa phương. Kinh nghiệm đó giúp ích bạn như thế nào trong tương lai?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Alexandria Huỳnh&lt;/strong&gt;: Chính bởi muốn làm trong ngành y nên tôi muốn tiếp xúc với môi trường liên quan tới y tế và các bệnh viện. Làm tình nguyện tại đó giúp tôi hiểu rõ hơn về cách thức hoạt động của bệnh viện mà các bệnh nhân hay người nhà của họ có thể không biết được. Ngoài ra, chúng tôi còn được tiếp cận phòng nghiên cứu, và điều đó chắc chắn giúp ích trong công việc nghiên cứu sau này của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;VOA&lt;/strong&gt;: &lt;em&gt;Một ngày bình thường của một sinh viên đại học như bạn diễn ra như thế nào?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Alexandria Huỳnh&lt;/strong&gt;: Tôi ngủ dậy lúc 6 giờ sáng. Vì tôi sống khá xa nơi học, nên tôi phải đi mất một tiếng mới tới được trường. Sau đó, tôi học cả ngày ở trường, và khi có thời gian rảnh, là tôi lại vào phòng thí nghiệm, tiến hành các nghiên cứu tôi thấy cần thiết. Bình thường, tôi ở trường từ 9 giờ sáng cho tới 7 giờ tối. Sau đó, tôi trở về nhà trong trạng thái thường là rất mệt mỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu cần thì học thêm còn không thì tôi đi ngủ. Khi có thời gian, tôi lại tới trao đổi với các bạn bè cùng khóa với tôi hoặc những bạn từ ngày xưa. Ngoài ra, tôi đi trượt băng nghệ thuật một buổi một tuần hoặc chơi piano.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;VOA: &lt;/strong&gt;&lt;em&gt;Với những người bạn Việt Nam muốn đạt được những kết quả đáng nể như bạn, bạn có lời khuyên gì cho họ? &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Alexandria Huỳnh&lt;/strong&gt;: Nói có vẻ sáo rỗng, nhưng nếu một khi bạn quyết tâm hết sức để thực hiện một điều gì đó mình yêu thích, bạn có thể làm mọi điều. Có thể bạn không phải là người xuất sắc nhất, nhưng nếu bạn nỗ lực không mệt mỏi vì một mục tiêu nào đó, bạn có thể đạt được bất kỳ điều gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi có thể bạn cảm thấy mệt mỏi, nhưng hãy luôn nghĩ tới các mục tiêu mình đề ra và thành quả cuối cùng mà mình đạt được để vượt qua những cảm giác đó.&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-4991556644619780269?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/4991556644619780269/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/08/nu-sinh-goc-viet-17-tuoi-uoc-harvard.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/4991556644619780269'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/4991556644619780269'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/08/nu-sinh-goc-viet-17-tuoi-uoc-harvard.html' title='Nữ sinh gốc Việt 17 tuổi được Harvard trao học bổng tiến sĩ'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TGFaPw6FzXI/AAAAAAAAAY4/-WtlxeQ_bso/s72-c/05.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-5094796080881377695</id><published>2010-07-27T21:27:00.001-07:00</published><updated>2010-07-27T21:28:42.769-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='HAIVANNEWS'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>MỘT CỬ NHÂN MỸ GỐC VIỆT VÀO HỌC TIẾN Sĩ Ở ĐẠI HỌC HARVARD Ở TUỔI 17</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TE-x1P21WlI/AAAAAAAAAYw/FaF5MjBpH6M/s1600/5.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 245px; height: 377px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TE-x1P21WlI/AAAAAAAAAYw/FaF5MjBpH6M/s400/5.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5498809198390368850" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="CH1"&gt;M&lt;/span&gt;&lt;span class="CH1"&gt;ỘT CỬ NHÂN MỸ GỐC VIỆT VÀO HỌC TIẾN Sĩ Ở ĐẠI HỌC HARVARD Ở TUỔI 17&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="right" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img src="http://www.haivannews.com/clients/haivannews/7-27-2010-4-16-13-PM-10896965.jpg" alt="" align="right" border="0" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;Trường Đại Học Cal State L.A. cho Vietnamese Daily biết em Alexandria Huynh, một sinh viên gốc Việt vừa ra trường năm nay được trường đại học danh tiếng Harvard nhận vào học chương trình tiến sĩ y khoa với học bổng toàn phần ở tuồi 17.&lt;br /&gt;Em Alexandria Huynh vào đại học lúc mới tuổi 13 qua chương trình dành cho các sinh viên vào đại học sớm trước tuổi (University’s Early Entrance Program), em Alexandria Huynh mới ra trường năm nay với bắng cử nhân sinh học hạng ưu. Cal State L.A. còn cho biết Alexandria Huynh là một sinh viên ra trường với bằng cử nhân trẻ nhất từ xưa đến nay của trường.&lt;br /&gt;Em Alexandria Huynh không chỉ được trường Harvard chấp nhận vào học chươnh trình tiến sĩ mà còn có các trường danh tiếng khác như Đại học Yale và Đại học Pennsylvania cũng chấp nhận em.&lt;br /&gt;Em Alexandria Huynh sẽ vào học ở Harvard mùa thu này với một học bổng toàn phần. Đây là niềm hãnh diện và tự hào của người Việt khắp nơi.&lt;br /&gt;Du Lê&lt;br /&gt;source&lt;br /&gt;HAI VAN NEWS&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-5094796080881377695?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/5094796080881377695/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/07/mot-cu-nhan-my-goc-viet-vao-hoc-tien-si.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/5094796080881377695'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/5094796080881377695'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/07/mot-cu-nhan-my-goc-viet-vao-hoc-tien-si.html' title='MỘT CỬ NHÂN MỸ GỐC VIỆT VÀO HỌC TIẾN Sĩ Ở ĐẠI HỌC HARVARD Ở TUỔI 17'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TE-x1P21WlI/AAAAAAAAAYw/FaF5MjBpH6M/s72-c/5.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-8208155242748217349</id><published>2010-07-16T05:06:00.000-07:00</published><updated>2010-07-16T05:09:26.433-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='TiVi Tuan san'/><title type='text'>Cô gái bị bắt cóc 18 năm làm nô lệ tình dục nay được đền 20 triệu đô</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TEBL4rAsoGI/AAAAAAAAAYo/VTqnrUPiPy8/s1600/1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 339px; height: 230px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TEBL4rAsoGI/AAAAAAAAAYo/VTqnrUPiPy8/s400/1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5494474982382411874" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;table width="100%" border="0" cellpadding="1" cellspacing="1"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td align="right"&gt;Cập nhật lúc: 7/6/2010 6:55:56 PM&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;        &lt;tr&gt;&lt;td class="title_detail"&gt;&lt;table width="100%" border="0" cellpadding="1" cellspacing="1"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="title_detail"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;table class="listproduct" width="" border="0" cellpadding="1" cellspacing="1"&gt;     &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;div align="center"&gt; &lt;table width="50" align="center" cellpadding="2" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td align="middle"&gt;&lt;img style="border: 0px solid ;" src="http://www.tivituansan.com.au/Uploads/EditorImage/06072010/207615353.jpg" /&gt; &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="small" bg style="color:#ebebea;"&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:8pt;"  &gt;Hình Jaycee Dugard xuất hiện trên báo chí hồi năm ngoái sau 18 năm bị bắt cóc&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Một cô gái bị bắt cóc làm nô lệ tình dục suốt 18 năm sẽ nhận được 20 triệu&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;Mỹ kim tiền đền bù từ tiểu bang California sau khi cho rằng các quan chức đã không làm tròn trách nhiệm của mình để tìm ra cô trong khi đang giám sát thủ phạm.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Các dân biểu tiểu bang California đã bỏ phiếu phê chuẩn sự dàn xếp trên dành cho Jaycee Dugard, hiện 30 tuổi, và 2 con gái của cô. Họ đã xuất hiện trở lại hồi tháng 8 năm ngoái sau khi bị nhốt trong một khu vườn bí mật bởi yêu râu xanh Phillip Garrido.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Mẹ của Jaycee, bà Terry Probyn, đã gửi đơn kiện hồi tháng 2 nói rằng 3 nạn nhân vẫn không được phát hiện dù các quan chức bang đã bắt đầu theo dõi Garrido kể từ năm 1999. Garrido bị theo dõi sau khi bị kết án trước đó vì tội bắt cóc và cưỡng hiếp tại tiểu bang Nevada.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;“Đó là số tiền đền bù của 3 mẹ con cho phần còn lại của cuộc đời vốn đã bị tổn thương ghê gớm trong suốt quãng thời gian 17 hoặc 18 năm”, nhà dàn xếp Daniel Weinstein nói.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Các thành viên gia đình Dugard xác nhận 3 mẹ con Jaycee đã bị tổn thương ghê ghớm cả về tâm lý, thể chất và tình cảm.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Ông Weinstein, một cựu chánh án toà án cấp cao quận San Francisco cho biết số tiền đền bù sẽ được sử dụng để mua cho gia đình một căn nhà, đảm bảo sự riêng tư, thanh toán chi phí học hành, đề bù thu nhập bị mất và chi trả việc điều trị trong nhiều năm. Ngoài ra, phần lớn số tiền sẽ được dành cho các khoản đầu tư lâu dài.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt; &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Vợ chồng Phillip Garrido và Nancy Garrido đã bắt cóc Jaycee vào năm 1991 khi cô mới 11 tuổi. Jaycee bị nhốt ở khu vườn sau nhà của Garrido và bị ép quan hệ tình dục. Nạn nhân đã sinh hai người con gái với yêu râu xanh Garrido.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;source&lt;br /&gt;TiVi TuanSan&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-8208155242748217349?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/8208155242748217349/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/07/co-gai-bi-bat-coc-18-nam-lam-no-le-tinh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/8208155242748217349'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/8208155242748217349'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/07/co-gai-bi-bat-coc-18-nam-lam-no-le-tinh.html' title='Cô gái bị bắt cóc 18 năm làm nô lệ tình dục nay được đền 20 triệu đô'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TEBL4rAsoGI/AAAAAAAAAYo/VTqnrUPiPy8/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-3794712488694794345</id><published>2010-07-01T23:51:00.000-07:00</published><updated>2010-07-01T23:54:32.660-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viễn Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Ông Năm Yersin</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TC2M-3dP-KI/AAAAAAAAAYg/Nlo0Y3sXBdI/s1600/1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 288px; height: 211px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TC2M-3dP-KI/AAAAAAAAAYg/Nlo0Y3sXBdI/s400/1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5489198532500912290" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;b&gt;Cập nhật lúc&lt;/b&gt; 2:26:08 AM - 26/06/2010&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="content-holder-change-font" class="text-small-1"&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/AnhDep/QHQOK_10/@jun10/Yersin/268-H1.jpg" alt="268-H1.jpg" align="bottom" border="0" height="199" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;br /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;   &lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Viện Pasteur Nha Trang.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Bài và ảnh: Trần Công Nhung&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:donotoptimizeforbrowser/&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt; &lt;!--  /* Font Definitions */ @font-face  {font-family:VNI-Times;  panose-1:0 0 0 0 0 0 0 0 0 0;  mso-font-charset:0;  mso-generic-font-family:auto;  mso-font-pitch:variable;  mso-font-signature:3 0 0 0 1 0;}  /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal  {mso-style-parent:"";  margin:0in;  margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:VNI-Times;  mso-fareast-font-family:"Times New Roman";  mso-bidi-font-family:"Times New Roman";} p.NoSpacing, li.NoSpacing, div.NoSpacing  {mso-style-name:"No Spacing";  mso-style-parent:"";  margin:0in;  margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:12.0pt;  font-family:VNI-Times;  mso-fareast-font-family:"Times New Roman";  mso-bidi-font-family:"Times New Roman";} @page Section1  {size:8.5in 11.0in;  margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;  mso-header-margin:.5in;  mso-footer-margin:.5in;  mso-paper-source:0;} div.Section1  {page:Section1;} --&gt;&lt;/style&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;  &lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Trước 1975 ở miền Nam, ai đã cắp sách đến trường, cũng đều biết đến bác sĩ Alexandre Yersin. Theo sử liệu, ông sinh ngày 22-9-1863 tại làng Lavaux (hạt Vaud), Thụy Sĩ, tốt nghiệp Đại học Y khoa tại Paris năm 1888. Ông gốc người Pháp, năm 1865 di cư sang Thụy Sĩ, năm 1889 phục hồi quốc tịch Pháp. Đang làm việc tại Viện Pasteur Paris, ông bỗng có ý định tìm đường về Viễn Đông, đến những vùng đất nhiệt đới đầy bí ẩn mà hồi giờ ông chỉ nghe qua sách vở, bản đồ. Để thực hiện mộng ước của mình, ông Yersin nhận làm y sĩ cho một công ty tàu biển từ Địa Trung Hải, qua Hồng Hải, đến Thái Bình Dương. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Ngày 29-7-1891, lần đầu tiên ông đặt chân lên bờ biển Nha Trang và có cảm tình đặc biệt với miền đất này. Ngoài lòng đam mê, thích mạo hiểm khám phá những vùng đất mới lạ, Alexandre Yersin còn là một bác sĩ chuyên về vi trùng học, được đào tạo theo truyền thống của Pasteur (thầy của ông). Do đó, ông còn nghiên cứu những căn bệnh nhiệt đới ở vùng châu Á. Năm 1894, dịch hạch bùng phát ở Quảng Châu, rồi lan sang Hồng Kông, đã lôi cuốn ông vào công cuộc truy tìm và ngăn chặn nạn dịch. Ông là người đầu tiên tìm ra vi trùng bệnh dịch hạch, tìm được huyết thanh phòng bệnh, dập tắt được bệnh dịch ở Trung Cộng. Từ đó, tiếng tăm Yersin đã nổi bật trong ngành y khoa thế giới.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Năm 1895, Bác sĩ Yersin đến Khánh Hòa lập nghiệp. Lúc đó, Nha Trang còn là bãi cát trắng mênh mông, người dân chuyên sống bằng nghề chài lưới, tập trung ở doi đất phía Nam cửa sông Cái, gọi là xóm Cồn. Tháng 9-1895, sau khi phòng thí nghiệm Yersin (nay là Viện Pasteur Nha Trang) được hình thành, bác sĩ Yersin nghĩ ngay đến việc lập trại nuôi ngựa, để sản xuất huyết thanh chống dịch hạch. Ban đầu, ngựa được nuôi gần thành Diên Khánh. Ở đây sẵn cỏ, lúa, nhưng không đủ diện tích để lập trại và làm đồng cỏ. Sau một thời gian tìm kiếm, bác sĩ Yersin đã chọn được đất tại Suối Dầu (cách Diên Khánh hơn 10km). Lúc này, Suối Dầu còn là một cánh rừng hoang, cây cối rậm rạp - toàn cây dầu rái - thuộc địa phận làng Xuân Phú và Khánh Xuân (Diên Khánh). Với số tiền khiêm tốn của mình chung với hai bạn đồng nghiệp là Roux và Calmette góp lại, họ đã chịu đựng dẻo dai để vượt qua những khó khăn, vất vả trong quá trình khai hoang. Bác sĩ Yersin đã biến dần vùng đất Suối Dầu thành một cánh đồng bắp, lúa, thuốc lá xanh tươi với những bầy ngựa, dê, cừu, trâu, bò. Ông cũng nhập về hai giống cây mới, trồng thử nghiệm. Đó là cây quinquina, điều chế thuốc ký ninh chữa bệnh sốt rét, và cây hevea cho cao su. Hai loại cây này không chỉ đã đem lại nguồn lợi đáng kể cho Viện Pasteur Nha Trang lúc bấy giờ, mà sau này trở thành một nguồn tài nguyên giá trị cho Việt Nam và toàn Đông Dương. Đến năm 1905, Suối Dầu đã trồng được 30 hecta cao su và bắt đầu lấy mủ. Năm 1914, diện tích trồng cao su ở Suối Dầu lên đến 307 hecta trên 1.200 hecta đất trồng trọt. Số súc vật (ngựa, trâu, bò, dê, cừu) lên đến 1.500 - 2.000 con. Có thể nói, cuối năm 1914, Suối Dầu đã trở thành một trang trại hoàn chỉnh.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Từ 1902 - 1904, Yersin được toàn quyền Đông Dương (Paul Doumer) điều ra Bắc để xây dựng và làm Hiệu trưởng đầu tiên của trường Đại học Y khoa Hà Nội. Nhưng rồi ông cũng tìm cách về&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;Nha Trang sống và làm việc cho đến cuối đời.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Yersin là người bạn gần gũi, là ân nhân của người dân Nha Trang - Khánh Hòa. Ông được dân chài gọi với cái tên trìu mến: Ông Năm (Yersin). Năm 1898, xóm Cồn có dịch tả. Suốt nửa năm, ông dành mọi nỗ lực để ngăn chặn, cứu giúp người dân nơi đây thoát khỏi bệnh dịch hiểm nghèo. Tất cả sự tận tụy đó xuất phát từ tinh thần trách nhiệm và lòng nhân hậu của ông Năm đối với xóm chài nghèo. Ông nghiên cứu thiên văn và cho dựng cột trụ cao trên nóc nhà treo đèn, báo hiệu khi có gió to và bão, để ngư dân biết không đi biển hoặc tìm nơi trú ẩn. Tháng 11-1939 có trận bão lớn đổ bộ vào Nha Trang, ông Năm đưa dân lên trú ở khu vực nhà mình, nên không ai bị thiệt hại gì. Ông sống rất giản dị thanh bạch, mặc dù ông có thừa phương tiện để hưởng thụ cuộc đời giàu sang phú quí. Ông ở trong một tòa nhà vuông, cao, hai tầng, bốn mặt nhà đều có hành lang chạy, có thể phóng mắt nhìn ra bốn phương trời, núi Trường Sơn thăm thẳm, biển Thái Bình bát ngát mênh mông. Nhà được cất trên doi đất phía nam cửa sông Cái, gọi là xóm Cồn. Quanh nhà, các loại bìm bìm, bông bụp xanh, đỏ, hồng, tím mọc đầy. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Bác sĩ Yersin là một người sống rất bình dân, thường chỉ mặc bộ ka ki màu vàng, và dù đã 80 tuổi rồi mà sáng nào ông cũng đạp xe tới viện Pasteur. Ông lại có lòng nhân ái, hay dùng thời giờ rảnh rỗi dạy dỗ thêm cho những người dân chài chất phác chung quanh nơi ông ở. Ông thương cả đến loài cầm thú, chim muông và mỗi khi gọi con vật nào cũng kèm hai chữ “người ta” ở trước: Người ta chó, người ta mèo, người ta két... Ngày 1-3-1943, bác sĩ Yersin mất tại Nha Trang, hưởng thọ 80 tuổi. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Khoảng 10 năm cuối đời, Yersin ít đi xa. Phần lớn thời giờ ông ở Viện Pasteur Nha Trang, ở xóm Cồn, ở Suối Dầu, ông có dịp gần gũi hơn với người dân. Ông yêu mến trẻ con, giúp đỡ người già đau yếu, hướng dẫn cho dân ăn ở vệ sinh. Ông còn chăm nom đời sống tinh thần của người dân địa phương. Thỉnh thoảng ông chiếu phim tại sân nhà cho dân chúng xem, phim tài liệu thế giới, phim khoa học, phim hề Charlot. Nhờ vậy mà người dân hiểu biết thêm về nhiều mặt. Cộng đồng cư dân chung quanh xem ông Năm là ân nhân, là vị thần hộ mạng của họ. Khi ông mất, họ bỏ đi biển, thương khóc, chịu tang, tiễn đưa ông đến nơi an nghỉ cuối cùng. Có người lập bàn thờ dâng hương theo phong tục của người Việt Nam. Đến bây giờ hỏi thăm những lão ông, lão bà ở xóm Cồn, ai cũng bày tỏ nỗi tiếc thương, coi ông Năm như Thánh Thần. Ở một góc độ khác, tôi nghĩ, bác sĩ&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;Yersin là hiện thân của Bồ Tát đến cứu độ dân xóm Cồn trong những thập niên đầu thế kỷ 20.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/AnhDep/QHQOK_10/@jun10/Yersin/268-H3.jpg" alt="268-H3.jpg" align="bottom" border="0" height="211" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Khách sạn Bộ Nội Vụ (nhà cũ của Yersin)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Sau năm 1975, “nhà ...” đã đập phá ngôi nhà của ông “Năm Yersin” để xây dãy khách sạn ba tầng của bộ nội vụ. Người dân Nha Trang ai cũng thương tiếc di tích của một vĩ nhân, một người suốt đời hy sinh cho dân nghèo bản xứ, lúc chết cũng chỉ muốn nằm lại nơi này. Vậy mà do tình thế, bao nhiêu ân biến thành oán.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/AnhDep/QHQOK_10/@jun10/Yersin/268-H2.jpg" alt="268-H2.jpg" align="bottom" border="0" height="345" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Công viên Yersin&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Ngày nay xóm Cồn không còn nữa, thay vào đó công viên Alexandre Yersin, coi như “đền bù” phần nào công lao của ông, chuyện đáng làm, nếu không thì đã là chỗ của “khách sạn&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;sao”. Di tích bác sĩ Yersin chỉ còn ngôi mộ trong suối Dầu và đỉnh Hòn Bà, nơi ngày xưa ông có phòng thí nghiệm. Đây cũng là “hạng mục” trong các tours du lịch của Nha Trang. Giá mà nhà ông Năm không bị phá, bao nhiêu đồ đạc, kỷ vật của ông sẽ hấp dẫn du khách biết chừng nào. Thế giới sẽ đổ về nghiên cứu thăm viếng, Việt Nam hóa chẳng được thơm lây!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Viện Pasteur trên đường biển Nha Trang do ông sáng lập, là nét văn minh của Pháp còn sót lại. May mắn là Viện không chung số phận với nhà ông Năm, và được giữ nguyên vẹn kể cả màu sơn tường. Nhưng, điều đáng buồn là vào trong, lối làm việc của nhân viên ngày nay thật không ra làm sao cả. Có lần tôi đến phòng xét nghiệm, bảng chỉ dẫn ghi: “Lấy số chờ gọi”. Tôi chờ rất lâu cũng chẳng biết họ gọi đến số nào, trong khi nhiều người vào là đến cửa sổ làm thủ tục ngay. Khi tôi hỏi, thì bà nhân viên trả lời tỉnh bơ: “Bác muốn xét nghiệm gì? Ghi vào đây đóng 20 ngàn rồi chờ kêu tên”. Tôi ngớ ra định hỏi lại mấy câu, nhưng chợt nhớ nhà thơ Bút Tre nên thôi. Ông đã viết:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;"&lt;i&gt;Tiến lên, ta quyết tiến lên,&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Tiến lên, ta quyết tiến lên hàng đầu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Hàng đầu không biết đi đâu,&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Đi đâu không biết hàng đầu cứ đi."&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Dẫu sao cũng phải biết ơn Alexandre Yersin, có ông nay mới có một nơi cho dân chúng đến nhờ. Nha Trang còn có đường Yersin, một trong những con đường đẹp, tập trung nhiều cơ sở kinh doanh, bệnh viện, chạy từ đầu ngõ vào thành phố ra tận bờ biển (1). Tên tuổi Yersin không chỉ là điểm son về văn hóa, mà còn là một nhãn hiệu cho kinh doanh du lịch, vậy mà một thời đã bị sỉ vả như một tên thực dân mắt xanh mũi lõ. Người Nha Trang ngày nay tự an ủi: “Viện Pasteur, đường Yersin vẫn còn, lại thêm công viên Yersin, bấy nhiêu cũng mát mẻ cho linh hồn ông Năm và cũng là niềm vui của dân địa phương”.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Di tích bác sĩ Yersin còn khu mộ trong suối Dầu và đỉnh Hòn Bà, tôi sẽ đi thăm trong những ngày sắp tới.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Trần Công Nhung&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;03- 2004&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;(1). Đường Yersin sau 75 có lúc đã được đổi tên “Y Éc Sanh”, nay&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;(2009) đã được mở rộng hơn trước, nhưng không là đại lộ. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;source&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  lang="VI" &gt;Vien Dong Daily&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-3794712488694794345?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/3794712488694794345/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/07/ong-nam-yersin.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/3794712488694794345'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/3794712488694794345'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/07/ong-nam-yersin.html' title='Ông Năm Yersin'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TC2M-3dP-KI/AAAAAAAAAYg/Nlo0Y3sXBdI/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-705755460808650900</id><published>2010-06-20T18:51:00.001-07:00</published><updated>2010-06-20T18:52:47.330-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>Những người cha nhọc nhằn, lao khổ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TB7Fx9KelCI/AAAAAAAAAYY/KS8YBsIOLKA/s1600/1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 288px; height: 277px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TB7Fx9KelCI/AAAAAAAAAYY/KS8YBsIOLKA/s400/1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485038858206614562" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="news-Title-Special"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;b&gt;Cập nhật lúc&lt;/b&gt; 1:56:09 AM - 16/06/2010&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="content-holder-change-font" class="text-small-1"&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/TinVietNam/@VN_2010/@Jun/NguoiCha/chavn1.jpg" alt="chavn1.jpg" align="bottom" border="0" height="187" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;   &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Lang thang bán sen,  bán cau kiếm sống – ảnh: Cỏ May/Viễn Đông&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;   &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Cỏ May/Viễn Đông&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:donotoptimizeforbrowser/&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt; &lt;!--  /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal  {mso-style-parent:"";  margin:0in;  margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:12.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1  {size:8.5in 11.0in;  margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;  mso-header-margin:.5in;  mso-footer-margin:.5in;  mso-paper-source:0;} div.Section1  {page:Section1;} --&gt;&lt;/style&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;  &lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Nói đến công lao của người Cha thì ca dao từng ví như núi Thái Sơn. Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, có nhiều sự khó thì những người cha càng chịu thêm nhiều áp lực trong vị trí trụ cột gia đình. Tuy nhiên, ở Việt Nam, cuộc sống cơ cực của những người cha nghèo khó còn tăng cao gấp bội bởi sự thiếu thốn về vật chất cũng như tinh thần.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/TinVietNam/@VN_2010/@Jun/NguoiCha/chavn2.jpg" alt="chavn2.jpg" align="bottom" border="0" height="277" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Cụt hai chân nhưng vẫn phải bơi xuồng để vớt ve chai – ảnh: Cỏ May/Viễn Đông&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;  &lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/TinVietNam/@VN_2010/@Jun/NguoiCha/chavn3.jpg" alt="chavn3.jpg" align="bottom" border="0" height="193" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Thả lưới – ảnh: Cỏ May/Viễn Đông&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;  &lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/TinVietNam/@VN_2010/@Jun/NguoiCha/chavn4.jpg" alt="chavn4.jpg" align="bottom" border="0" height="502" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Vót nan đan lợp đan lờ – ảnh: Cỏ May/Viễn Đông&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/TinVietNam/@VN_2010/@Jun/NguoiCha/chavn5.jpg" alt="chavn5.jpg" align="bottom" border="0" height="316" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Giăng lưới – ảnh: Cỏ May/Viễn Đông&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/TinVietNam/@VN_2010/@Jun/NguoiCha/chavn6.jpg" alt="chavn6.jpg" align="bottom" border="0" height="193" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Bắt cá – ảnh: Cỏ May/Viễn Đông&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/TinVietNam/@VN_2010/@Jun/NguoiCha/chavn7.jpg" alt="chavn7.jpg" align="bottom" border="0" height="193" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Còng lưng – ảnh: Cỏ May/Viễn Đông&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/TinVietNam/@VN_2010/@Jun/NguoiCha/chavn8.jpg" alt="chavn8.jpg" align="bottom" border="0" height="193" width="288" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Rất hiếm hoi… còn có những người cha sống đến tuổi nầy – ảnh: Cỏ May/Viễn Đông&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;source&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span id="content-holder-change-font" class="text-small-1"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông Daily&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4211419371557229689-705755460808650900?l=hdangbinh1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/feeds/705755460808650900/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/06/nhung-nguoi-cha-nhoc-nhan-lao-kho.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/705755460808650900'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4211419371557229689/posts/default/705755460808650900'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hdangbinh1.blogspot.com/2010/06/nhung-nguoi-cha-nhoc-nhan-lao-kho.html' title='Những người cha nhọc nhằn, lao khổ'/><author><name>God is Love</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17224398542056275734</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/SiUrJ34BUUI/AAAAAAAAAAU/dkckjuwBed8/S220/133241072_11de992298_m.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TB7Fx9KelCI/AAAAAAAAAYY/KS8YBsIOLKA/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4211419371557229689.post-2405231405031330936</id><published>2010-06-01T23:56:00.000-07:00</published><updated>2010-06-01T23:58:13.857-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đời Sống Quanh Ta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người Việt Nam'/><title type='text'>“Không bao giờ đầu hàng cuộc sống”</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TAYA6h5RtFI/AAAAAAAAAYQ/5q3XpeBYMQ4/s1600/1.jpeg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 360px; height: 257px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_eFCAmovMVnk/TAYA6h5RtFI/AAAAAAAAAYQ/5q3XpeBYMQ4/s400/1.jpeg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5478067002273805394" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span class="date"&gt;&lt;b&gt;Cập nhật lúc&lt;/b&gt; 2:17:39 AM - 13/05/2010&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="content-holder-change-font" class="text-small-1"&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;img src="http://www.viendongdaily.com/images/galary/DoiSong/2010/@May10/Devan-DSC03420.jpg" alt="Devan-DSC03420.jpg" align="bottom" border="0" height="257" width="360" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;   &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Gia đình anh Devan Phan ở một góc phố Alabama năm 2008 – ảnh tài liệu gia đình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Phụng Linh/Viễn Đông (thực hiện)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:donotoptimizeforbrowser/&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt; &lt;!--  /* Font Definitions */ @font-face  {font-family:VNI-Times;  panose-1:0 0 0 0 0 0 0 0 0 0;  mso-font-charset:0;  mso-generic-font-family:auto;  mso-font-pitch:variable;  mso-font-signature:3 0 0 0 1 0;}  /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal  {mso-style-parent:"";  margin:0in;  margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:12.0pt;  font-family:VNI-Times;  mso-fareast-font-family:"Times New Roman";  mso-bidi-font-family:Arial;} h1  {mso-style-next:Normal;  margin:0in;  margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  page-break-after:avoid;  mso-outline-level:1;  font-size:14.0pt;  mso-bidi-font-size:12.0pt;  font-family:VNI-Times;  mso-bidi-font-family:Arial;  mso-font-kerning:0pt;  font-weight:normal;} @page Section1  {size:8.5in 11.0in;  margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;  mso-header-margin:.5in;  mso-footer-margin:.5in;  mso-paper-source:0;} div.Section1  {page:Section1;} --&gt;&lt;/style&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;  &lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Bị bỏ rơi ngay sau khi được sinh ra đời, cậu bé lai được một bà mẹ Bắc Kỳ di cư mang về nuôi dưỡng tại một căn nhà nhỏ nghèo nàn ở quận 1, Sài Gòn. Mười ba tuổi cậu sang Mỹ, mang theo người mẹ nuôi đầy lòng nhân hậu, người đã dang hai tay đón cậu vào đời trước những ánh mắt ái ngại của những người hàng xóm cổ hủ. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Định cư tại Alabama từ năm 1985, cậu bé đi học rồi bỏ học đi làm thợ hàn để kiếm tiền nuôi mẹ, rồi bỏ làm đi học trở lại, vì thấy nghề thợ hàn không có tương lai. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Vượt qua biết bao khó khăn khổ nhọc, vay mượn từng ngàn Mỹ kim mở tiệm bán tôm cá, cậu bé khốn khó ngày xưa, nay đã trở thành ông chủ vựa bán hải sản, bán dầu, bán nước đá, sắm được 5 chiếc tàu đánh cá ngoài khơi Alabama. Thảm họa tràn dầu sau ngày 20-4-2010 tại vùng vịnh Mễ Tây Cơ , hiện là cơn ác mộng đối với ông chủ trẻ Devan Phan. Giờ đây, anh phải vượt qua chính mình. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Sau những đêm thức trắng, bạc đầu lo nghĩ, anh bật dậy, hướng dẫn nhiều ngư phủ Việt ở Louisiana, Florida… đi tìm việc mới, đích thân đưa họ đến những địa điểm cần thiết. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Từ Bayou la Batre, tiểu bang Alabama, anh dành cho Viễn Đông cuộc phỏng vấn đặc biệt này vào ngày 10-5 vừa qua.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Thưa, anh đã giúp bao nhiêu ngư phủ nạn nhân vụ tràn dầu này và có phải tất cả đều là người Việt Nam?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Devan Phan:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Nhờ làm trong nghề này, tôi biết các địa điểm cần thiết nên giúp đưa họ đi đến tận nơi. Nhiều người từ Louisiana gọi điện thoại hỏi thăm, nhờ tôi hướng dẫn, giúp làm giấy tờ. Mấy tuần nay, người ta hoang mang vì thiếu tin tức. Hiện nay đâu đã vào đó, không còn lộn xộn như trước. Người bản xứ giúp đỡ nhau rất chân tình và vì họ biết tiếng Anh nên không cần mình giúp. Chỉ có người Việt Nam mới cần đến chúng tôi. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Tin tức loan tải trong những ngày qua cho thấy tình hình vẫn chưa khả quan có phải không?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Devan Phan:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Hiện nay chỉ có một số ít vẫn còn đánh bắt cá tại vùng Tây Louisiana. Còn vùng biển từ Texas, Louisiana, Alabama, Florida đều hoàn toàn bất động. Khoảng một tuần trở lại đây, có một số tàu lớn nhỏ bắt đầu ra khơi để hút dầu, một số ngư phủ có được việc làm. Một số khác đi học các lớp dạy nghề, được trả lương để sống qua ngày. Có thể nói, khoảng 90 – 95% tàu đánh cá ở các vùng biển Louisiana, Florida, Alabama chưa trở lại hoạt động. Chúng tôi ở Alabama cũng phải đóng cửa tiệm, không làm ăn gì được.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Thưa anh, các ngư phủ nạn nhân có được hưởng trợ cấp từ chính phủ, giúp vượt qua tình trạng khốn đốn hiện nay không?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Devan Phan:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Chính phủ chưa giúp gì hết. Chúng tôi còn chờ hãng BP mở địa điểm khảo sát, thu nhận đơn khiếu nại, thuê tàu dọn dẹp vùng biển. Chương trình đền bù bao nhiêu hiện nay vẫn chưa ai rõ. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Anh bước vào nghề mua bán tôm cá từ bao giờ và vì sao anh lại chọn ngành nghề này, thưa anh?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Devan Phan:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Tôi sang Mỹ năm 1985 theo diện con lai lúc mới 13 tuổi. Năm 2000, tôi mới chính thức bước vào ngành đánh bắt tôm cá cho tới nay. Có thể nói, trong thời gian đó, tôi làm đủ nghề. Một mẹ, một con đùm bọc nhau qua đây, tôi đi học trường trung học. Thấy gia cảnh khó khăn quá, không lo được cho mẹ, tôi xin vào tiệm bán cá của người Việt Nam làm thêm, sau giờ đi học. Rồi đi học thợ hàn, làm việc 3 năm cũng không sống nổi, tôi đi học lại, tốt nghiệp khoa xã hội. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Hình như phần số đưa đẩy tôi bước vào ngành cá này. Trước đó tôi đã được hãng hóa học nhận đơn xin việc, yêu cầu chờ đến lượt. Trong khi chờ đợi, tôi thấy có tiệm bán lẻ muốn sang, tôi nảy ý định làm tạm vài tháng để có đồng ra đồng vô. Khi hãng hóa học gọi đến nhận việc, tiệm tôi đã hoạt động được 7 – 8 tháng. Tôi đã đổ không ít mồ hôi nước mắt cho tiệm, cho nên quyết định theo ngành này luôn. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Anh nhận xét như thế nào trong buổi đầu bước vào nghề mua bán tôm cá?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Devan Phan:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Thời gian đầu mở tiệm mua bán tôm cá, tôi khổ sở lắm mỗi lần bị người ta bắt chẹt. Lúc người ta có nhiều tôm thì họ vui vẻ lắm, nhưng khi hiếm thì người ta không chịu nhường, không chịu bán cho mình trong khi mình thật sự rất cần. Vì vậy mà tôi quyết định mở vựa tôm, sắm 5 chiếc tàu đánh tôm để chủ động việc mua bán. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Và thảm họa dầu loang vừa xảy ra gây ảnh hưởng không ít đối với anh?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Devan Phan:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Chúng tôi bị ảnh hưởng dây chuyền: tàu không đánh bắt được tôm cá, người ta không làm việc thì tôi không bán dầu, bán nước đá được, đó là chưa kể việc 5 chiếc tàu đánh tôm của tôi bị đình trệ hoạt động. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Theo anh, đến khi nào hoạt động ngư trường trở lại bình thường tại vùng Vịnh Mễ Tây Cơ?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Devan Phan:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Chưa biết bao lâu mới ngừng được nạn rò rỉ dầu. Thảm họa này gây ảnh hưởng rất nặng đối với môi sinh. Tính trung bình mỗi ngày 210.000 gallon dầu phun ra trong vùng vịnh Mexico và hàng ngày BP thả 300.000 gallon hóa chất làm tan dầu, chắc chắn gây ra hậu quả rất lớn đối với môi sinh. Người ta đang đưa tàu đến vớt dầu, cứu môi sinh, nhưng không biết vì lý do gì mà dầu chìm dần xuống lòng đại dương. Luật bảo vệ môi sinh không cho phép làm như vậy, nhưng dầu nổi một thời gian rồi nó cũng chìm xuống lòng biển. Dù chìm bằng cách nào thì cũng chìm và không sớm thì muộn, môi trường sống của các loại hải sản cũng bị ô nhiễm. Hóa chất luân chuyển ngầm dưới mặt biển làm chết tôm cá, hậu quả tai nạn này kéo dài một chục năm mới mong chấm dứt.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Từ một quá khứ đau buồn, bị bỏ rơi khi còn là đứa trẻ sơ sinh, sang Mỹ với người mẹ nuôi đơn chiếc, nghèo khó, anh đã trở thành một ông chủ vựa lớn ở Alabama. Anh có thể tóm tắt kinh nghiệm giúp anh vượt qua và đứng lên từ nỗi bất hạnh ngày xưa, để vươn tới thành công ở quê hương mới?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Devan Phan:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Không bao giờ đầu hàng hoàn cảnh.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Có khi nào anh thấy khó khăn quá, tưởng chừng như không vượt qua được, và có khi nào anh phải rơi nước mắt?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Devan Phan:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Biết bao nhiêu khó khăn đã xảy đến trong cuộc đời tôi. Gần đây, ba ngày sau khi xảy ra tai họa dầu loang, bị người ta giựt nợ, bị kẹt tiền ứng cho người mượn đổ dầu, tu bổ tàu bè, trước khi BP nói sẽ bồi thường, tôi không ngủ được, muốn khóc nhưng khóc không ra nước mắt. Gia đình chúng tôi gồm 8 miệng ăn: hai vợ chồng tôi, một mẹ già và 3 đứa con nhỏ nuôi và một đứa con ruột, không phải là ít. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Xưa, mẹ qua Mỹ chỉ đi làm được 2 ngày thì phải nghỉ ở nhà, vì sợ không ai trông con, sợ con ham chơi, quậy phá. Mẹ thà ở nhà lo cho tôi. Tôi đi làm cá, mỗi tuần được 250 Mỹ kim vào khoảng 1989 cũng sống lây lất qua ngày. Rồi tôi học nghề thợ hàn, đi làm, nhưng cảm thấy không có tương lai, lại bỏ nghề đi học lại. Từ thứ hai tới thứ năm đi học, cuối tuần đi làm. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Lúc có tiệm sang lại 10.000 Mỹ kim, không có tiền, tôi nhờ ông bố nuôi làm chung bảo lãnh để vay 6.000 Mỹ kim của má vợ ông. Cuộc sống không có gì dễ dàng, cũng không có gì tự nhiên tới. Mình phải lăn xả vào đời tìm kiếm cơ hội. Đời không ai cho mình cái gì, vấn đề là mình có xứng đáng để được cho hay không. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Anh làm việc mấy ngày trong tuần, khi rảnh rỗi thì anh làm gì?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Devan Phan:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Tiệm tôi mở cửa liên tục 7 ngày trong tuần. Vài năm nay, việc làm ăn tương đối dễ thở, thỉnh thoảng chúng tôi về thăm nhà chừng một - hai tuần để giúp trẻ nghèo ở Việt Nam. Hai năm nay, vì kinh tế trì trệ, chúng tôi mới tạm ngưng chương trình này. Có thể nói, tôi chỉ làm việc chứ không nghĩ đến việc hưởng thụ. Ở nhà, khi rỗi rảnh một chút, tôi vào mạng đọc tin tức. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông: &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Quá khứ của đứa con lai làm cho cuộc sống của anh không dễ dàng ở trong nước. Còn ở đây thì sao?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Devan Phan:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Ở Việt Nam, cái nhìn của xã hội ấn vào đời tôi một vết nhơ không thể phai nhòa, khiến cuộc sống của tôi không dễ dàng chút nào, dù tôi chưa bao giờ quậy phá, ăn cắp. Sang Mỹ cũng vậy, tôi phải đứng trên dư luận để vượt qua dư luận. Tinh thần kỳ thị còn nặng nề lắm trong cộng đồng Việt Nam mình. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt;Viễn Đông:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:9;"  &gt; Anh có bốn đứa con, 18, 16, 12 tuổi và thằng út mới 2 tuổi rưỡi. Theo anh, người vợ hay người chồng giữ vai trò quan trọng hơn trong việc duy trì bầu không khí thanh bì
