Thursday, 24 December 2009

Giáng sinh trên khắp thế giới


Thứ sáu, 25/12/2009, 09:58 GMT+7

Đạp xe, đi thuyền, diễu hành, ca hát là những cách mà người dân trên khắp hành tinh đón Giáng sinh.

Trẻ em
Các em bé chuẩn bị tham gia lễ Giáng sinh trong một trường mẫu giáo tại Hà Nội, Việt Nam vào ngày 24/12. Ảnh: Reuters.
Các tín đồ Thiên chúa giáo tại Iraq
Các tín đồ Thiên chúa giáo người Iraq tham dự lễ Giáng sinh trong một nhà thờ tại Amman vào ngày 24/12. Ảnh: Reuters.
Vua Tây Ban Nha
Vua Tây Ban Nha Juan Carlos gửi thông điệp Giáng sinh tới người dân, từ lâu đài Zarzuela tại thủ đô Madrid. Ảnh: Reuters.
Tổng thống Rene Preval của Haiti và vợ đội mũ ông già Noel trong lễ Giáng sinh tại dinh tổng thống. Ảnh: AP.
Em bé Palestine này
Em bé Palestine mặc trang phục ông già Noel ngồi trên vai bố tại quảng trường Manger, thành phố Bethlehem - được coi là nơi Chúa Jesus ra đời. Ảnh: Reuters.
Tín đồ Cơ đốc tại Pakistan tham dự lễ Giáng sinh tại
Tín đồ Cơ đốc tại Pakistan tham dự lễ Giáng sinh tại thành phố Lahore. Ảnh: AP.
Lính Mỹ
Lính Mỹ cầu nguyện trong lễ Giáng sinh tại cung điện Al Faw ở thủ đô Baghdad của Iraq. Ảnh: AP.
Người dân Libăng đổ ra đường phố trong đêm 24/12. Ảnh:
Người dân Libăng đổ ra đường phố trong đêm 24/12. Ảnh: Reuters.
Các ngư dân mặc trang phục ông già Noel và cưỡi thuyền trên biển thành phố Valparaiso của Chile. Ảnh: Reuters.
Trẻ em hát thánh ca trong lễ Giáng sinh tại thành phố Kathmandu, thủ đô Nepal.
Trẻ em hát thánh ca trong nhà thờ tại thành phố Kathmandu, thủ đô Nepal. Ảnh: Reuters.
Các đầu bếp chuẩn bị thức ăn cho lễ Giáng sinh tại thành phố Split, Croatia. Ảnh: Reuters.
Các đầu bếp chuẩn bị thức ăn miễn phí nhân dịp Giáng sinh tại thành phố Split, Croatia vào ngày 24/12. Ảnh: Reuters.
Một người đàn ông Croatia chờ đến lượt nhận thức ăn miễn phí
Một người đàn ông Croatia chờ đến lượt nhận thức ăn miễn phí tại thành phố Split, Croatia. Ảnh: Reuters.
Binh sĩ Mỹ hát thánh ca trong lễ Giáng sinh tại
Binh sĩ Mỹ hát thánh ca tại căn cứ thuộc tỉnh Khowst, Afghanistan. Ảnh: Reuters.
Em bé ngồi trong những hộp đựng quà
Em bé ngồi trong hộp đựng quà trong lễ diễu hành Giáng sinh tại thành phố Nazareth, Israel. Ảnh: AP.
Hàng nghìn người tham gia lễ diễu hành tại
Hàng nghìn người tham gia lễ diễu hành tại thành phố Nazareth. Ảnh: AP.
Các nghệ nhân tạo nên những tác phẩm bằng băng để chào mừng Giáng sinh và năm mới. Ảnh:
Các nghệ nhân Nga tạo nên những tác phẩm bằng băng để chào mừng Giáng sinh và năm mới ở thủ đô Matxcơva. Ảnh:
Hàng trăm người đàn ông tại Indonesia mặc trang phục ông già Noel tham gia
Hàng trăm người đàn ông tại Indonesia mặc trang phục ông già Noel tham gia buổi diễu hành bằng xe đạp tại thành phố Surabaya, Indonesia. Ảnh: Reuters.
Các tín đồ tiến về nhà thờ
Các tín đồ tiến về nhà thờ Navity - nơi Chúa giáng sinh - ở thành phố Bethlehem. Ảnh: AP.
Người dân
Người dân xem cảnh Chúa ra đời trong máng cỏ bên ngoài nhà thờ ở Matxcơva, Nga. Ảnh: AP.

Minh Long

source

http://www.vnexpress.net/GL/The-gioi/Anh/2009/12/3BA1711A/

Tuesday, 22 December 2009

Giáng sinh nơi đất muối nhọc nhằn


Thứ Tư, 23/12/2009 - 12:10 PM

Giáng sinh nơi đất muối nhọc nhằn

(Dân trí) - Dịp Noel, một số giáo dân đã tạm bỏ lại những lo toan để hướng tới một mùa giáng sinh an lành, nhưng một số giáo dân làm muối (diêm dân) ở Hải Lý (Hải Hậu, Nam Định) thì vẫn miệt mài với công việc, đương đầu với thời tiết để mưu sinh.
Về Hải Lý (huyện Hải Hậu, Nam Định) khi Noel còn cách vài ngày, các nhà thờ đã được giáo dân xây cất thêm hang đá, trang trí đèn màu, mang về những cây thông và vô số ngôi sao lấp lánh treo khắp trong khuôn viên. Thoáng qua, thấy một không khí hào hứng và vui vẻ đang lan rộng khắp xứ đạo. Lại khác hẳn, trên cánh đồng muối nhiều ngày thiếu nắng, loáng thoáng những diêm dân (cũng là những giáo dân) đang tay gàu, tay cào vét từng hạt muối nhọc nhằn đẫm mồ hôi lúc cuối ngày.
Lễ Noel là niềm vui chung không của riêng ai, với các giáo dân ở Hải Lý ngày lễ này lại càng mang ý nghĩa thiêng liêng tôn kính.

Giáo dân giáo xứ Hòa Định đang hối hả chuẩn bị một sân khấu cho đêm Giáng sinh

Ở Hải Lý, có quá 90% người dân theo công giáo, trong đó rất nhiều người chọn nghề làm muối để sinh sống. Dưới cánh đồng muối, những diêm dân đang rầu lòng vì thời tiết không thuận lợi. Đang những ngày kém nắng, một ngày mỗi gia đình chỉ làm được 1 đến 2 phương muối(1 phương = 22,5kg = 20 nghìn đồng)

Nhà thờ giáo xứ Xương Điền được trang trí thêm hang đá phía cổng chính

Ở Hải Lý và những xã lân cận, mối xã thường có đến 2 đến 3 nhà thờ.

Rất nhiều gia đình các giáo dân nơi đây cũng đều có hang đá trước cửa nhà

Các diêm dân “một nắng hai sương” của Hải Lý làm việc trên những cánh đồng muối ngay chân các nhà thờ

Một em bé theo mẹ ra đồng muối vì không có người trông

Khi nắng tắt, các diêm dân tạm gác lại công việc nhọc nhằn để đi lễ tại nhà thờ

Một buổi lễ chiều cận đêm giáng sinh tại nhà thờ Xương Điền

Một giáo dân đang hoàn thành nốt việc trang trí phía trong một hang đá trước cửa nhà thờ Xương Điền

Nhà thờ Xương Điền đã sẵn sàng cho đêm Noel

Nhiều diêm dân đã không có được một mùa Giáng sinh như mong muốn vì thời tiết không thuận lợi cho công việc - vốn dĩ đã rất nhọc nhằn của họ.

Hữu Nghị
***************
source
http://dantri.com.vn/c20/s20-369111/giang-sinh-noi-dat-muoi-nhoc-nhan.htm

Friday, 18 December 2009

Những sự tinh ranh của giống cua


Những sự tinh ranh của giống cua
Cập nhật lúc 10:09:57 PM - 14/12/2009

cuaxanh.jpg


Loại cua Xanh sống dọc theo bờ biển Đại Tây Dương là nguồn lợi lớn của nền kinh tế Hoa Kỳ. Trong cuộc đời, cua Xanh cái chỉ một lần ái ân, rồi sau khi đẻ trứng là chết – ảnh: Wpopp.


Hồ Sĩ Viêm

Trong một cuộc họp bạn, để làm tan loãng bầu không khí tẻ nhạt, buồn hiu, một người đưa ra ý kiến: “Tôi có thể đọc được ý nghĩ của người khác”. Nói rồi, anh chỉ một người bạn và đề nghị:

- Anh hãy nghĩ đến một con số và giữ kín trong đầu. - Hãy gấp đôi số ấy lên. - Lấy 10 cộng thêm vào. - Chia số ấy cho 2. - Và bây giờ cho tôi biết con số cuối cùng đó.

Khi người bạn vừa nói lên con số cuối cùng, nhà ảo thuật đã nói ra ngay và đúng phóc con số đầu tiên người bạn nghĩ.

Giả dụ, con số đầu tiên được giữ kín là 9. Gấp đôi số ấy là 18. Cộng thêm 10 là 28. Chia đôi là 14. Người bạn vừa nói ra con số 14, nhà ảo thuật đã kêu lên, “Con số đầu tiên là 9”. Đúng ngay chóc. Thử với vài ba người bạn khác nữa, nhà ảo thuật tài ba đều đoán trúng cả, không hề sai lần nào. (Xin mách các bạn một bí ẩn, là các bạn cứ lấy con số cuối cùng đó mà trừ cho 5 - con số chỉ riêng bạn biết - là ra con số đầu tiên. Bạn cứ trổ tài đi, cam đoan trăm phần trăm đều đúng).

Ấy vậy mà có một người, tuy không hiểu nguyên do, cũng không chứng minh được, mà cứ cãi chầy cãi cối. Mọi người đều phì cười và cho anh chàng cãi bướng đó là “ngang như cua”.

Tại sao lại có thành ngữ “Ngang như cua”? Các bạn cứ quan sát một con cua đang bò thì quả đúng như thế, nó chẳng giống một con vật nào cả, mọi loại đều bò theo chiều dọc, riêng cua bò theo chiều ngang. Sự thực theo các nhà khoa học, cua còn đặc biệt hơn nữa là nó có thể bò theo đủ mọi hướng, đang tiến tới, nó có thể lùi lại ngay. Đang bò ngang, nó đổi thành bò dọc, mà không cần phải xoay người, xoay đầu lại như các con vật khác. Nhưng bình thường nó thích bò ngang nhất. Cua càng nhỏ càng chạy rất nhanh, như loại cua dã tràng tại các bãi biển ở Việt Nam. Bề rộng đầu ngực chỉ khoảng 10 mm và cặp chân bò thứ 5 thuộc loại chân vuốt, thích nghi với đời sống bò chạy ở bãi biển. Loại dã tràng đào hang ở khu vực nước triều cao, có chất cát bùn hay cát đất bột. Khi đào hang chúng xe cát thành những viên nhỏ rồi chuồi lên đặt chung quanh miệng hang. Với óc nhiều tưởng tượng của người Việt Nam, những buổi sáng ra bãi biển thấy dã tràng xe cát thành những viên nhỏ lăn tăn đầy khắp mặt cát phằng lì, ta cho rằng chúng có ý đồ muốn lấp cạn cả biển Đông rộng lớn. Nhưng rồi, những làn sóng, dù chỉ gợn lăn tăn, ùa vào liếm nhẹ cũng đủ xóa tan đi mịt mùng viên cát mà dã tràng đã viên tròn lại suốt một đêm trường. Vì vậy mà ta đã có câu:

Dã tràng xe cát biển Đông

Nhọc lòng mà chẳng nên công cán gì.

Ám chỉ những người nào có ý ngông cuồng muốn “Đội đá, vá Trời”, mà không tự lượng sức mình, chỉ làm trò cười cho thiên hạ, thực hiện những việc phí công vô ích.

Trong tuần qua chúng tôi đã cống hiến quí vị độc giả một số tài liệu về “Cua”, một con vật thông thường, nhưng trên lãnh vực khoa học chúng có nhiều tính chất kỳ diệu, khiến nhiều nhà bác học phải ngạc nhiên. Càng nghiên cứu tìm hiểu thêm, chúng ta càng thấy tính chất và nếp sống của chúng còn tiềm ẩn nhiều sự kỳ lạ. Vì vậy, hôm nay chúng tôi xin trở lại vấn đề này một kỳ nữa. Nói về dã tràng, loài cua nhỏ tí chạy nhoang nhoáng trên cát và chui xuống lỗ thật nhanh, nhưng ta còn trông thấy hình dáng chúng. Còn một loại cua nữa, to hơn, nhưng vừa chợt thấy, chưa nhận định rõ, thì như phép lạ biến hóa, nó vụt biến mất, làm ta tưởng chừng mình hoa mắt. Đó là loại Cua Ma (Ghost crab).

Giống cua ma này sống rất nhiều dọc theo bờ biển Đại Tây Dương, từ New Jersey của Hoa kỳ cho tới nước Ba Tây thuộc Nam Mỹ.


cuama.jpg


Con cua ma (Ghost crab) – ảnh: FOLP


Chúng giống như cua thường, nhưng chỉ nhỏ bằng đồng Quarter và da một mầu như cát, nên dù nằm yên ta cũng khó nhận ra. Chúng sống trên cát, giữa hai làn mức của thủy triều lên và xuống. Thường chúng đào lỗ sâu tới 4 bộ, ban ngày ẩn nấp dưới đó, chỉ bò lên kiếm ăn ban đêm. Vả lại chúng rất nhút nhát, chỉ hơi nghe tiếng động, hoặc thấy một cái bóng gì xáp lại gần, là chui rúc xuống cát nhanh như chớp, chỉ để lòi lên đôi mắt. Do vậy, ít người thấy được nó và người ta gọi nó là Cua Ma. Hai loại cua kể trên không có giá trị gì về kinh tế.


Cua xanh (Blue crabs)


Đây là loại cua giá trị nhất về kinh tế của Hoa kỳ tại ven biển miền Đông Đại Tây Dương. Cua này rất lớn và ngon có tên khoa học là Callinectes Sapidus, theo nghĩa La Tinh, Callinectes là Beautiful Swimmer, tức “Con vật bơi đẹp” và Sapidus là Delicious, tức “Ngon lành”. Như vậy chứng tỏ các nhà khoa học cũng công nhận giống cua này rất quí. Hàng năm ngư phủ Mỹ trung bình bắt được tới 50.000.000 pounds cua, để tung bán ra thị trường.

Sở dĩ, người ta đặt tên cho chúng là Cua Xanh, vì khi sống mai chúng mầu xanh lá thẫm, trong khi 5 cặp chân mầu xanh lơ, mà cặp đầu là đôi càng thật lớn và cặp thứ 5, cặp chót, là đôi mái chèo bè bè và rất mạnh. Do vậy cua bơi rất nhanh. Như đã nói ở bài trước, cua là loài động vật không xương sống, thuộc về bộ giáp xác, tức xương bao bọc bên ngoài thịt. Vì thế, theo thời gian cua lớn lên, vỏ cứng bên ngoài vẫn cứng đơ, không thay đổi, do đó cua phải lột, tức làm nứt vỏ bên ngoài, rồi chui ra. Lúc bấy giờ thịt cua không còn vỏ cứng bên ngoài che chở, nên mềm xèo, không có một chút khả năng nào để tự vệ. Lúc đó cua chỉ còn biết chui rúc ở các hốc đá, hoặc lẩn trốn ở dưới những bụi “cỏ lươn”, loại cỏ mọc ở vùng biển cạn, đất bùn và có lá dài ngoằng như con lươn, có lá vươn dài tới 6 feet. Trong thời gian vài ba ngày sau đó, cua lớn lên rất nhanh và da bên ngoài bắt đầu cứng chắc lại như trước, cua mới trở lại hoạt động bình thường. Từ trứng, cua nở ra ấu trùng, hình dáng như con bọ gậy, rồi như một con tôm con đầu to, mà chẳng có một chút nào giống bố mẹ. Qua nhiều lần biến thái và lột xác ít nhất là 5 hoặc 6 lần, chúng mới hoàn toàn trở thành cua lớn.

Cua cái trong lần lột xác cuối cùng này, như có thiên tính, nó bơi đi tìm cua đực, rồi cả hai con, càng cặp cứng với nhau, tung tăng cùng bơi lội trong một thời gian. Đến giờ con cái lột, vẫn nắm càng nhau, cặp cua từ từ để tự chìm xuống đáy. Đến đây là một vũ điệu ái ân của cặp cua. Cua đực dương đôi càng thật cao bơi nhẩy cầu vòng từ bên này sang bên kia cua cái. Hình như mục đích của nó là làm nước di động. Con cái nằm im lìm, nhưng từ từ mai của nó, cả càng và chân tự nhiên nứt ra và cua cái chui ra khỏi cái vỏ cứng. Cua đực vội ôm chầm lấy người tình còn mềm xìu của mình và trong lúc giao phối, nó tia tinh trùng vào trong ống chứa tinh của con cái. Cuộc ái ân này đối với cua cái là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng của đời nó, vì tinh trùng của cua đực, vẫn được giữ trong ống và coi như đã đủ để thụ tinh cho tất cả trứng trong cuộc đời. Ít nhất mãi mấy tháng sau, cua cái mới đẻ trứng và trong một mùa hạ, nó có thể đẻ từ hai cho đến ba lớp trứng. Tổng cộng, một con cua cái có thể đẻ tới 2 triệu trứng. Khi đẻ, cua cái tự tiết ra một lớp nước như keo, để dính chùm trứng vào lớp lông dưới bụng. Nó đeo để che chở và chờ từ 9 cho đến 14 ngày thì trứng nở. Cua từ trứng nở ra chỉ lớn hơn một hạt bụi một chút, trông vừa trong suốt, vừa như một con vật chỉ có một cái đầu to với một cái đuôi nhỏ. Ấu trùng trồi lên gần mặt nước và trôi nổi tại đấy. Chúng lớn dần lên, mỗi ngày một khác, rồi hình thể cũng biến đổi dần và có thể vừa bơi, vừa lặn xuống đáy biển để chạy đi, chạy lại. Ít lâu sau, nó bắt đầu lột vỏ, hình thể đã thấy rõ là một con cua. Cứ 20 hoặc 30 ngày nó lại lột vỏ một lần, cho đến lúc lớn. Con cua mẹ sau khi đẻ hết trứng thì chết. Trong khi con cua đực có thể sống thêm được vài năm nữa để lại cặp kè với vài con cua cái khác. Vừa nghiên cứu kỹ và vừa có máy để dò và quan sát kỹ dưới biển, ngư phủ Mỹ biết rõ lúc nào là thời kỳ cua lột vỏ. Họ hoạt động ráo riết về mùa này, do vậy trên thị trường Mỹ, theo mùa, chúng ta thấy họ bán một loại cua bấy, đắt nhưng khá ngon, vì ăn được trọn con cua, cả vỏ. Đó là loạt cua vừa lột vỏ.


Ốc mượn hồn (Hermit crabs)


Hermit Crab là một loại cua, nhưng loại cua thật khổ sở, vì không có mai cứng để che chở cho thân thể mềm xìu. Người Âu Mỹ đặt tên chúng là Hermit, có nghĩa là “Nhà tu khổ hạnh ẩn dật” thật đúng theo nghĩa đen của chúng. Từ cái trứng sinh ra đời, ấu trùng cua này chẳng khác gì các loại cua khác.


Cua_ocmuonhon.jpg


Cua Hermit, mình ốc nhưng hồn cua, nên nhiều người gọi chúng là “Ốc Mượn Hồn” – ảnh: ZooFari.


Nhưng, dần dần lớn lên, cua hermit chỉ phát triển có đôi càng, vài cặp chân phía ngoài, cặp mắt và vài cái râu là to lớn và có vỏ cứng bọc ngoài. Còn toàn thân phía dưới, Tạo hóa khi nặn ra chúng có lẽ vì lơ đễnh hay sao mà quên không đắp cho một lớp sừng cứng như những loại cua khác, mà trái lại chỉ bọc bằng một màng da thật mỏng. Thế là chàng Hermit từ đó bị quăng ra đời, có bộ vó trên trông quắc thước đáng mặt anh hùng, nhưng phần bụng phía dưới thì thật là mềm, một cục đá nhỏ cứa nhẹ vào, cũng đủ lòi cả ruột gan, huống gì bị một con vật khác, như cá chả hạn, đớp một miếng là đứt cả nửa bụng. Khi đó chỉ có chết, không còn phương cứu chữa. Nhà “tu hành khổ hạnh đó” biết làm sao để tự cứu? Ấy vậy mà chàng ta đã khôn ra phết, không thế thì làm sao các bạn đến ngày nay còn thấy chàng ta. Theo những di vật hóa đá, thì các loại cua có sự hiện diện trên trái đất từ 400 triệu năm qua, cua Hermit chưa được thống kê rõ rệt, nhưng ít nhất giống này cũng đã góp mặt từ cả 100 triệu năm rồi.

Vậy làm sao mà chúng kéo dài được mạng sống qua cả một thời gian dài như vậy. Thật giản dị, các bạn ạ. Chàng cua Hermit thấy tình trạng mình thật tình nguy hiểm quá độ, rồi nhìn quanh, chàng ta thấy không biết cơ man nào các vỏ ốc không nằm vương vất đây đó. Đấy là những con ốc già chết rồi để vỏ lại, hoặc những con nhỏ vì cớ nào đó mà sống không được, đã giã từ cõi đời này chu du phương trời khác, để lại chiếc vỏ, một căn nhà còn vững chãi mà vô chủ. Thấy vậy, ốc Hermit chắc nghĩ rằng, Trời bắt ta khổ, ta đâu có chịu, bằng cách nào ta cũng phải chiến đấu. Rồi chàng mon men lại chiếc vỏ ốc. Chắc hồi đầu, bụng chàng ta to mà vỏ ốc lại miệng nhỏ và càng vào sâu càng xoắn. Nhưng cứ thử dần và từ đời này qua đời nọ, cua biến chuyển dần để có một chiếc bụng nhỏ và dài ngoằng và cũng có thể xoắn lại theo trôn ốc, để đút lọt bất cứ vào một cái vỏ ốc nào. Từ đó chân trời mở rộng, chàng Hermit không còn lo lắng cho tính mạng mình nữa, vì đáy biển thiếu gì những vỏ ốc to nhỏ khác nhau nằm vương vãi đây đó. Nhà thuê mà không cần trả tiền thì còn gì sung sướng cho bằng, dân Hermit thấy cái nhà nào không vừa là đổi cái khác ngay. Anh chàng lấy cái càng to tướng chắn ngay cửa là yên trí, vỏ ốc dầy đã che chở cho chúng như chiếc mai cua, mà ông Trời đã cho chúng thiếu sót. Một số người Việt Nam mình gọi cua Hermit là “Ốc mượn hồn” cũng đúng. Vì đích thực là cua, nhưng chiếc vỏ chúng mang là ốc và tuy hình dáng là ốc, nhưng thực sự linh hồn sống trong đó là linh hồn mượn của giống cua.


Cua có thông minh hay không?


Để tìm hiểu một giống vật có thông minh hay không, các nhà khoa học thường quan sát qua những sự hoạt động, sự hiểu biết và nhất là qua cách biết sử dụng những dụng cụ của bọn chúng.


Cua_Anemone.jpg


Để bảo vệ mình và dọa vật khác, cua biết dùng càng nắm hai sinh vật anemone, có tua chất độc và châm chích, nên nhiều sinh vật khác sợ lắm phải lánh xa – ảnh: Jon Radoff


Họ nói khỉ thông minh vì khi muốn ăn mối, chúng biết cách lấy một chiếc que thọc sâu vào tổ mối. Mối bị động, xông lại bám vào chiếc que đông đảo, thế là chú khỉ ta chỉ việc kéo que ra và liếm hết mối, ăn một cách ngon lành. Giống cua, ngoài loài người hay bắt chúng, dưới biển, trên bờ, còn biết bao nhiêu kẻ thù. Để bảo vệ mình và dọa kẻ khác, nhiều loại cua đã biết dùng một loại sinh vật dưới biển gọi là Anemone. Loại anemone này có những chiếc vòi thật dài, hay ứa ra nọc độc và châm chích, nên nhiều thú vật khác sợ lắm, luôn phải lánh xa chúng. Hình như hiểu biết cái thóp này, một vài loại cua khi di chuyển đã luôn luôn nắm trong càng một vài con anemone và luôn luôn quơ trước mặt. Quả nhiên nhiều con vật khác thấy thế đã phải chạy thật xa, không dám tiến đến gần. Ven biển, lúc thủy triều xuống, nước cạn, các giống cò, sếu thường xà xuống để bắt cua. Nhiều loại cua đã khôn lanh lấy những miếng bọt biển phủ lên mai mình để trốn giấu. Vì thế mà chúng sống sót. Như vậy các bạn có thấy cua có thông minh không?
********************************************************
source
Vien Dong Daily

Sunday, 13 December 2009

GS. Ngô Bảo Châu: 'Tôi hơi bất ngờ'


GS. Ngô Bảo Châu: 'Tôi hơi bất ngờ'

Giáo sư Ngô Bảo Châu

Ông Ngô Bảo Châu bất ngờ khi được tin về cuộc bình chọn của Time.

Giáo sư, Tiến sỹ Khoa học Ngô Bảo Châu, người mà công trình toán học vừa được Tạp chí Time của Mỹ bình chọn là một trong 10 phát minh tiêu biểu của khoa học Thế giới năm 2009, cho BBC Việt ngữ hay, ông bất ngờ trước tin này.

"Quả thực là tôi bất ngờ. Tôi nghĩ ở đây có thể có một yếu tố ly kỳ nào đó khiến Time quan tâm chăng, vì bài toán này đã được ông Langlands đặt ra cách đây suốt 30 năm như những giả thuyết và người ta đã không chứng minh được nó,"

"Và bây giờ khi bổ đề cơ bản đã được chứng minh, thì người ta thở phào nhẹ nhõm," Giáo sư Châu nói với BBC hôm 13 tháng 12 từ Hoa Kỳ.

Tôi hơi bất ngờ vì tuy công trình của tôi có một tầm quan trọng nhất định, nó hướng tới giới hàn lâm nhiều hơn là tới đại chúng.

GS. Ngô Bảo Châu

Ngày 9/12/2009, Tạp chí Time đã xếp công trình chứng minh Bổ đề cơ bản chương trình Langlands (gọi tắt là Bổ đề cơ bản) bên cạnh một loạt các phát minh khoa học tiêu biểu có tầm vóc quốc tế và có ảnh hưởng tới lịch sử phát triển của nhân loại.

Một số sáng chế khác mà công trình "Bổ đề cơ bản" của Giáo sư Châu được xếp bên cạnh là: Ardi - thủy tổ của loài người, Giải mã gene di truyền ở người, Phát hiện nước trên mặt trăng, Hệ thống ngoại tuyến nguyên tử, Máy gia tốc hạt lớn v.v...

"Tôi hơi bất ngờ vì tuy công trình của tôi có một tầm quan trọng nhất định, nó hướng tới giới hàn lâm nhiều hơn là tới đại chúng," ông Châu, Giáo sư toán học tại Đại học Paris Sud 11 của Pháp chia sẻ.

"Theo tôi hiểu, Tạp chí Time đã tham khảo ý kiến một số chuyên gia các ngành khác nhau về đâu là những bài toán, công trình khoa học nổi bật của năm, và một số người đã đưa công trình của tôi cho Time để họ biết."

'Không lý giải được'

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thị sát dự án bauxite tại Lâm Đồng

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thị sát dự án bauxite tại Lâm Đồng

Mặc dù làm việc ở nước ngoài trong suốt nhiều năm qua, Giáo sư Châu, người từng được được mời làm Giáo sư tại Pháp khi mới 32 tuổi, vẫn theo dõi sát tình hình phát triển ở Việt Nam.

Ông cho biết đã hơn nửa năm, bức thư của ông ngày 29/5 từ Mỹ, gửi Quốc hội Việt Nam, kiến nghị về dự án Bauxite vẫn chưa nhận được câu trả lời.

"Tôi không lý giải được vì sao, nhưng tôi vẫn hy vọng đến một ngày nào đó, Quốc hội sẽ có câu trả lời chính thức cho bức thư mà tôi viết."

Giáo sư Châu, người đang được mời làm việc tại Viện Nghiên cứu Cao cấp Princeton (Hoa Kỳ) cũng cho biết quan điểm của mình về việc giới trí thức đóng góp, phản biện về dự án khai khoáng của Chính phủ trong suốt năm nay.

Mọi người ai có điều kiện hoặc có một cách nào đó thuận lợi, nên có ý kiến của mình. Còn chuyện ý kiến đó có được tiếp thu hay không là một chuyện khác.

GS. Ngô Bảo Châu

"Tôi không nghĩ tới chuyện vấn đề có thể đảo ngược được hay không. Nhưng chuyện phát biểu ý kiến, tôi nghĩ, mỗi người đều có quyền suy nghĩ độc lập," đồng chủ nhân giải thưởng về toán học Clay 2004 nói.

Trong bức thư gửi Quốc hội Việt Nam, ông Châu đề cập tới chính sách mà ông gọi là "thực dân mới" của chính quyền Trung Quốc liên quan tới khai thác khoáng sản trên quy mô toàn cầu và cảnh báo về dự án Bauxite tại Tây Nguyên: "phần có hại thì cầm chắc, phần có lợi thì mong manh."

Nhà toán học trẻ tuổi cho rằng mặc dù không phải chuyện gì cũng nên có ý kiến, "những chuyện như khai thác bauxite ở Tây Nguyên, nếu làm sai thì không sửa được."

"Vì vậy, mọi người ai có điều kiện hoặc có một cách nào đó thuận lợi, nên có ý kiến của mình. Còn chuyện ý kiến đó có được tiếp thu hay không là một chuyện khác."

'Không biết lắng nghe'

Ứng viên được đề cử cho Giải thưởng Fields 2010, tương đương với "Nobel", trong ngành toán học, cũng bình luận về hành vi, ứng xử của giới có trách nhiệm khi nhận được các đóng góp của giới trí thức. Ông nói:

"Còn đối với những người đã được những người khác có ý kiến mà không tiếp thu, thì đấy là trách nhiệm của họ."

Ông Châu cũng cho hay ông có theo dõi sự kiện Viện Nghiên cứu Phát triển (IDS), một Viện nghiên cứu và phản biện chiến lược của tư nhân do Giáo sư Hoàng Tụy và Tiến sỹ khoa học Nguyễn Quang A đứng đầu, giải thể sau khi Viện này cho rằng một quyết định quản lý khoa học của Chính phủ ban hành năm nay là bất hợp lý.

Nhà lãnh đạo vì lý do này, lý do kia bịt tai lại, không muốn lắng nghe mình, nhưng thực ra, nó vẫn sẽ thấm vào đâu đó. Nếu không thay đổi vào lúc này, thì sẽ thay đổi vào lúc khác.

GS. Ngô Bảo Châu

"Tôi có theo dõi tuy không chi tiết như giới nhà báo. Nhưng một xã hội mà không biết lắng nghe các ý kiến phản biện là một chuyện tương đối dở."

"Bởi vì chỉ muốn nghe những ý kiến mà mình muốn nghe thì không bao giờ có thể làm đúng được."

Tuy nhiên ông Ngô Bảo Châu tin rằng các ý kiến đóng góp tâm huyết và thẳng thắn của các trí thức trong và ngoài nước đối với các chính sách phát triển của đất nước vẫn có tác dụng nhất định:

"Có thể trong một thời điểm nào đó, nhà lãnh đạo vì lý do này, lý do kia bịt tai lại, không muốn lắng nghe mình, nhưng thực ra, nó vẫn sẽ thấm vào đâu đó. Nếu không thay đổi vào lúc này, thì sẽ thay đổi vào lúc khác," ông khẳng định.

Ông Ngô Bảo Châu, sinh năm 1972, là Giáo sư Đại học Paris 11, thành viên Viện Nghiên cứu Cao cấp Princeton, Hoa Kỳ, nhận giải thưởng của Viện Toán học Clay năm 2004, là người Việt Nam đầu tiên được mời làm Báo cáo viên toàn thể tại Đại hội toán học Thế giới, đồng thời là ứng viên được đề cử cho giải thưởng danh giá về toán học Fields 2010.

*******************

source

BBC Vietnamese

Friday, 4 December 2009

Jacqueline Nguyễn: người Việt đầu tiên trở thành thẩm phán liên bang Hoa Kỳ


Jacqueline Nguyễn: người Việt đầu tiên trở thành thẩm phán liên bang Hoa Kỳ

Thẩm Phán Jacqueline Nguyễn tại Ðại Hội Toàn Quốc Luật Sư Người Mỹ Gốc Việt tại San Francisco hồi Tháng Hai, 2009. Hình: VABANC, Slide.com

Bằng số phiếu 97-0, Thượng Viện Hoa Kỳ hôm Thứ Ba đồng loạt bỏ phiếu chấp thuận cho Thẩm Phán Jacqueline Nguyễn vào tòa liên bang tại California, trở thành người Mỹ gốc Việt đầu tiên làm thẩm phán liên bang.

Bà Jacqueline Nguyễn, được Tổng Thống Barack Obama bổ nhiệm. Vào tháng trước, bà nhận được phiếu bầu đồng nhất từ Ủy Ban Tư Pháp Thượng Viện.

Tại Thượng Viện, Nghị Sĩ Diane Feinstein phát biểu, “Thẩm Phán Nguyễn là vị thẩm phán đã từng kinh qua thử thách và có thành tích vững chắc trong vai trò một thẩm phán và một công tố liên bang.” Bà ra đời ở Nam Việt Nam và đến Hoa Kỳ vào những ngày cuối cùng của Chiến Tranh Việt Nam khi chỉ mới lên mười.

Gia đình họ Nguyễn sống tạm nhiều tháng ở trại tỵ nạn tại Camp Pendleton, San Diego, trước khi dọn lên ở thành phố La Crescenta, ngoại ô của Los Angeles. Ðến năm 1984 thì bà trở thành công dân Hoa Kỳ.

“Cha mẹ bà phải làm đến hai, ba công việc một lúc, trong khi bà và các anh chị em đều góp tay phụ giúp họ. Những công việc như chùi dọn văn phòng nha sĩ, lột vỏ và cắt táo cho một công ty làm bánh pie, và sau cùng là quản lý tiệm bánh donut mà cha mẹ bà đã mua lại.”

Với sự phê chuẩn của Thượng Viện Hoa Kỳ, bà Jacqueline Nguyễn chính thức gia nhập hàng ngũ các thẩm phán tòa liên bang khu vực Trung California, gồm các quận hạt Los Angeles, Orange, Riverside, San Bernardino, San Luis Obispo, Santa Barbara và Ventura.

Sinh ra tại Ðà Lạt, và là con gái của một cựu đại tá Việt Nam Cộng Hòa, Thẩm Phán Jacqueline Nguyễn tốt nghiệp đại học Occidental College ở Los Angeles. Sau đó, bà theo học đại học luật ở UCLA.

Ra trường, bà gia nhập Musick, Peeler & Garrett, một trong những tổ hợp luật sư hàng đầu ở Los Angeles. Sau bốn năm làm việc tại đây, Thẩm Phán Nguyễn chuyển qua làm việc tại văn phòng Biện Lý Liên Bang thuộc Central District of California, nơi bà trở thành Trưởng Ban Hình Sự (General Crimes Section).

Cựu Thống Ðốc Gray Davis là người bổ nhiệm bà vào chức vụ hiện nay, thẩm phán Tòa Thượng Thẩm Los Angeles.

Hệ thống tư pháp liên bang từng có nhiều người gốc Việt làm việc trong đó. Tuy nhiên, Jacqueline Nguyễn là thẩm phán liên bang đầu tiên theo đúng nghĩa, được tổng thống bổ nhiệm và Thượng Viện phê chuẩn. (T.P.)

(Nguồn: Người Việt Online)

*********************

source

TiVi Tuan San

Thursday, 3 December 2009

Chim bồ nông ở biển Santa Barbara


Cập nhật lúc 3:56:56 AM - 03/12/2009

bonong1.jpg


Chim bồ nông đi như diễn hành để xin ăn – ảnh: Vi Vi/Viễn Đông


Vi Vi/Viễn Đông
Chị Minh ở El Monte mời gia đình chúng tôi cùng gia đình người bạn ở Việt Nam mới qua Mỹ nhân chuyến du lịch mới đây đến bãi biển du lịch Santa Barbara phía tây California nơi có nhiều du khách đến tắm nắng, vừa để tận hưởng không khí trong lành, vừa để xem những du thuyền mà du khách cho lũ chim bồ nông ăn. Chúng bay theo từng đàn và đây là cái thú không những cho những người cho chúng ăn mà ngay cả cho những du khách trên bờ.


bonong2.jpg


Bồ nông ăn ruột cá nơi những người câu cá mới vừa làm cá xong – ảnh: Vi Vi/Viễn Đông

Vào một buổi trưa trời nắng ấm, chúng tôi đi xe lửa từ thành phố Los Angeles đến biển Santa Barbara khoảng 2 giờ đồng hồ. Ngồi trên xe lửa chúng tôi tha hồ nhìn ngắm cảnh đẹp, một bên là núi đồi, một bên là biển xanh bát ngát chạy dài vô tận. Bước xuống nhà ga Santa Barbara, từng đoàn du khách tung tăng vui vẻ lên những chiếc xe 4–6 người cùng đạp.


bonong3.jpg


Anh chờ em chụp chim bồ nông dễ thương quá! – ảnh: Vi Vi/Viễn Đông

Xa xa ngoài khơi từng đoàn thuyền buồm nhè nhẹ lướt sóng trên mặt biển. Trên bầu trời từng đàn chim hải âu, chim bồ câu, chim bồ nông bay lượn quan sát, hễ chúng thấy một thuyền du lịch nào cho chúng cá thì cả đoàn kéo tới tranh nhau ăn đằng sau những con tàu.


bonong4.jpg


Dáng khoẻ khoắn của chim bồ nông – ảnh: Vi Vi/Viễn Đông

Chị Minh cho biết: “Nhiều du khách đến đây hễ đi du thuyền thì họ thường mua vài pounds cá tươi để cho chim ăn, điều đó đã trở thành thú vui của nhiều du khách khi đến đây”. Anh bạn ở Việt Nam mới qua nhìn thấy lũ chim bồ nông to đùng bay là đà trên đầu rồi đáp xuống những mái nhà hàng ven biển tỉa lông, anh lấy máy ảnh chụp say mê vì hiếm khi nào thấy được những con chim nhiều và gần đất như thế, nhất là ở bên Việt Nam.


bonong5.jpg


Người câu cá bị chim ăn cá phải nhẹ nhàng gỡ lưỡi câu cho chim – ảnh: Vi Vi/Viễn Đông

Thỉnh thoảng những con bồ nông lại bay lên từng đàn, đảo lượn theo sau những con tàu mà du khách đang liệng cá cho chúng ăn. Chúng vừa ăn vừa la in ỏi, khiến cho nhiều du khách phải bỏ mắt quan tâm đến chúng. Khi đã hết được cho ăn, chúng lại bay về chỗ cũ đậu và chờ đợi. Chúng không hề có cảm giác lo sợ bị săn bắt. Tại cầu tàu có nhiều người câu cá, cũng có khi chúng đớp luôn những con cá bị mắc câu, rồi những thợ câu phải nhẹ nhàng cắt bỏ dây câu và cho chúng luôn những con cá câu được.


bonong6.jpg


Cuối cùng chúng còn được hưởng một con cá – ảnh: Vi Vi/Viễn Đông

Chúng đi lạch bạch bên cạnh những du khách và những người đi câu mà không tỏ ra sợ sệt điều gì. Nhiều lúc chúng đi thành đàn như đang diễn hành cho mọi người xem, tha hồ chụp hình. Một vài người câu cá cho chúng những con cá con để ăn.

Nhìn những con bồ nông, anh bạn ở Việt Nam kể chuyện, có một chủ vườn chim ở Mũi Cà Mau làm thịt một số chim bồ nông đãi cho người thân ăn để biết thịt của chúng thế nào. Những người được ăn sau đó đã “nổ” cho cả xóm biết thịt bồ nông ăn rất ngon, thế là bồ nông ở đây bị săn bắt ráo riết mỗi mùa chúng về Cà Mau.


bonong7.jpg


Bồ nông bay lượn trên biển Santa Barbara – ảnh: Vi Vi/Viễn Đông

Chị Minh cho biết: “Chim thú ở Mỹ rất dạn dĩ với người, vì có lẽ chúng biết con người ở đây không được phép làm hại đến cuộc sống của chúng, nên nơi nào có nhiều người thì chúng lại càng thích tìm đến để được cho ăn, mà không cần phải nhọc công săn mồi trên biển”.

****************************

source

Vien Dong Daily

Tuesday, 1 December 2009

Nuôi chim ở Mỹ



Cập nhật lúc 2:36:00 AM - 28/11/2009

chimmy1.jpg


Anh Sua đang cho chim cút ăn ở sân vườn nhà mình – ảnh: Vi Vi/Viễn Đông


Vi Vi/Viễn Đông


RIVERSIDE - Anh bạn tôi tên Sua mời tôi về nhà anh ở Riverside chơi cốt để cho tôi nhìn thấy tận mắt anh nuôi một bầy chim cút hoang dã gần 100 con ở sân sau nhà mình. Cứ mỗi khi chiều về anh cầm bịch thức ăn rồi kêu chút chít vài tiếng thì từ trên sườn núi lút nhút một bầy chim cút chạy như tên bắn, nhảy vào trong sân của anh để ăn. Chúng thoải mái ăn tỉnh bơ, thỉnh thoảng vụt bay lên vì có ai đó bước ra chụp hình. Anh Sua nói với tôi: “Đừng có động đậy, em cứ ngồi yên rồi lấy telezoom lại mà chụp, không thôi chim cút nó sợ”. Cứ như vậy anh đã nuôi chim suốt 6,7 năm trời kể từ khi mua được căn nhà bên cạnh sườn núi.

chimmy3.jpg


Đàn chim cút đốm bông có chóp trên đầu trông rất đẹp – ảnh: Vi Vi/Viễn Đông


Gia đình anh Sua xem việc nuôi bầy chim cút hoang dã là một công việc ý nghĩa, nên ngoài anh ra, ba người khác trong gia đình đều có thể cho chim ăn mỗi buổi chiều về. Nếu như ngày nào anh bận việc không về được nhà trước lúc mặt trời lặn thì vợ con anh cũng có thể mang thức ăn ra cho chim ăn được.

Anh Sua nói, thật ra vào khoảng 4, 5 giờ chiều thì lũ chim cút đã tập trung xuống khu vực gần sườn đồi nhà anh và chờ ở dưới gốc bụi bông giấy lớn để tỉa lông và nghỉ mát, vì thế bất cứ ai trong nhà mà ra rải thức ăn xuống sân là bọn chúng chạy xuống ăn thôi. Chẳng những thế, những bầy chim khác như chim “thiên thần màu xanh” cũng xuống ăn ké như là một thói quen. Ngoài ra, còn có cả đàn thỏ trắng thỏ nâu cũng nhảy vào sân vườn của anh ăn….

Chúng tôi ngồi và xem những điều anh nói quả đúng không thể tưởng, có lẽ anh vừa là người mang lại nguồn sống cho chúng mỗi ngày, chúng xem anh như người chủ nuôi chúng, vừa bảo vệ cho chúng.


chimmy5.jpg


Chim thiên thần màu xanh đậu trên cao chuẩn bị xuống ăn – ảnh: Vi Vi/Viễn Đông


Anh Sua cho biết thêm: “Có lần đàn thỏ bị đại bàng rượt đuổi, từ trên sườn đồi chúng chạy như bay vào sân nhà tôi để trốn và cầu cứu, thấy vậy tôi mở cửa lao ra ngoài hét lớn. Đại bàng nghe vậy bỏ đi, còn con thỏ thoát chết ngồi bất động, hiền khô một hồi mới thức tỉnh. Nó nhảy chậm rãi tiến tới tôi để ăn vài miếng cải xanh. Ngoài thỏ ra, lâu lâu chim cút cũng vậy, cả đàn chạy tán loạn vào sân nhà tôi vì bị rắn chuông săn bắt. Vào sân nhà tôi rồi thì rắn chuông ít dám bò vào trong khuôn viên sân vườn, và mấy lần cắt cỏ tôi cũng đã bắt được vài con”.

Có lẽ lũ chim, thỏ đã quen với “ông chủ” của mình, mặc dù sống tự do nơi rừng núi hoang dã nhưng có khi nào đói, có khi nào được cần che chở, bảo vệ, thì có ông chủ đứng ra chăm sóc bảo bọc, nên cả chục năm qua chúng gần như quen thuộc cách sống như vậy. Và hễ nghe tiếng kêu của “ông chủ” thì chúng xuống núi để dự bữa ăn chiều mà không cần phải mạo hiểm đi tìm thức ăn vào lúc hoàng hôn, dễ bị đại bàng, rắn chuông hay chó rừng rình ăn thịt.


chimmy7.jpg


Chim thiên thần xanh ăn chung với chim cút ở nhà anh Sua – ảnh: Vi Vi/Viễn Đông

Nhiều người bạn đến nhà anh Sua chơi, thấy anh cho chim hoang dã ăn như “gà nhà”, cũng tỏ ra thích thú và ngưỡng mộ. Gia đình anh Sua xem việc nuôi đàn chim cút, chim thiên thần màu xanh là một công việc làm rất thú vị, bao nhiêu mệt nhọc của một ngày lao động vất vả như tan biến theo từng bước nhảy của lũ chim, hay là bước chân nhẹ nhàng của thỏ nâu.


chimmy8.jpg


Thỏ hoang vào sân nhà anh Sua kiếm ăn – ảnh: Vi Vi/Viễn Đông


Nghĩ đến điều nầy tôi sực nhớ đến chim thú ở (...), trốn chui trốn nhủi đâu dám lộ diện để cho con người nhìn thấy, vì chúng không sợ những loài vật khác bằng chính con người tìm săn bắt chúng, và chúng sẽ trở thành những món nhậu lý tưởng từ ở nhà vườn cho đến nhà hàng khách sạn. Và đó chính là một nghịch lý của một đất nước giàu và một đất nước nghèo như (...), với luật “chim trời cá nước, ai bắt được nấy ăn”.

*********************

source

Vien Dong Daily