Friday, 26 February 2010

Người trẻ hải ngoại với những hành trình y tế giúp người nghèo tại VN


Việt Nam Cập nhật Thứ Sáu, 26 tháng 2 2010


Project Vietnam hằng năm tổ chức những chuyến đi nhân đạo về Việt Nam để khám chữa bệnh, phẫu thuật, cấp thuốc miễn phí cho người nghèo.

Project Vietnam
Hình: Project Vietnam

Các tình nguyện viên trẻ của Project Vietnam


Chương trình này đến với các bạn khi tiết xuân vẫn còn vương vấn. Mùa xuân là mùa để tôn vinh cái đẹp, vẻ đẹp của muôn hoa giao hoà với đất trời và con người. Và câu chuyện hôm nay của chúng ta sẽ được dành để nói về những nét đẹp tâm hồn, những tấm lòng nhân ái của thế hệ trẻ gốc Việt tại Mỹ đã vượt ngàn dặm đường lặn lội tìm tới những vùng quê xa xôi hẻo lánh tại Việt Nam để chăm sóc sức khoẻ cho những người bất hạnh. Đó là các tình nguyện viên trẻ tuổi rất tích cực trong các hoạt động của Project Vietnam, một tổ chức bất vụ lợi có trụ sở tại bang California, Hoa Kỳ.

Được thành lập từ năm 1996, Project Vietnam hằng năm đều đặn tổ chức những chuyến đi nhân đạo về Việt Nam để khám chữa bệnh, phẫu thuật, cấp thuốc miễn phí cho người nghèo, hướng dẫn, huấn luyện, cũng như cung cấp thiết bị y tế và hỗ trợ kỹ thuật cho các y bác sĩ trong nước. Mỗi năm Project Vietnam tổ chức hai chuyến công tác y tế thiện nguyện về Việt Nam vào cuối tháng 2 và tháng 10. Kể từ năm 2007, tổ chức này tăng cường thêm chuyến đi vào đầu tháng 7 gọi là trại hè, dành cho các bạn trẻ đang còn bận đi học không tham gia hai chuyến đi đầu năm và cuối năm thì có thể tranh thủ kỳ nghỉ hè để cùng Project Vietnam về nước thực hiện sứ mạng nhân đạo.

Trong số các tình nguyện viên của Project Vietnam có rất đông người trẻ gốc Việt sinh trưởng tại Mỹ, thuộc hay không thuộc ngành y.

Project Vietnam
Project Vietnam
Nữ bác sĩ trẻ

Chị Võ Thị Yến Phượng, cư ngụ tại thành phố Houston, tiểu bang Texas, đã tham gia các chuyến đi y tế nhân đạo của Project Vietnam gần 4 năm nay, dù là một người ngoài ngành y. Chị cho biết trong các chuyến đi này, chị cùng nhiều tình nguyện viên khác hỗ trợ cho các y bác sĩ rất nhiều việc, từ khâu sắp xếp, tổ chức, phát thẻ khám bệnh, phân phối thuốc, đến làm thông ngôn cho bệnh nhân, vì trong đoàn có những bác sĩ người nước ngoài, hoặc những bác sĩ trẻ gốc Việt nhưng do sinh trửơng tại Mỹ nên không rành tiếng Việt. Chị Phượng nói rằng mỗi chuyến đi của Project Vietnam kéo dài từ 1 đến 2 tuần, nhưng lịch làm việc thì vô cùng bận bịu. Vì phải thu xếp ghé qua rất nhiều nơi, nên mỗi địa điểm, đoàn chỉ dừng chân được một hai ngày.

Chị Phượng kể lại:

“Trong hai lần mình đã tham gia, mình đi phía Bắc nhiều, như Nghệ Tĩnh, Nghệ An..v..v, những nơi xa thành phố. Đoàn đến khám chữa bệnh, phẫu thuật cho ngừơi nghèo tại các nhà thương, rồi đi thăm các côi nhi viện, các làng nghèo để khám bệnh cho ngừơi lớn và trẻ em. Sau này, các anh chị đi về phía miền Tây của Việt Nam.”

Còn chị Nguyễn Thị Mai, ở New York, gắn bó với Project Vietnam từ năm 2004 tới nay, thì cho biết:

“Mình thì đi ra Vinh, Huế, Rạch Giá, Hà Tiên. Mỗi chuyến đi rất nhiều nơi. Phái đoàn cố gắng đến đựơc càng nhiều nơi càng tốt. Mình có theo nhóm bác sĩ ra Vinh để huấn luyện cho các bác sĩ khác.”

Project Vietnam
Project Vietnam
Bệnh nhân và thân nhân đang đợi được khám bệnh, lãnh thuốc, lãnh quà

Chị Đỗ Nguyễn Phương Khanh, cư dân của tiểu bang Texas, đến với các hoạt động của Project Vietnam từ tháng 11/2008, cho hay đoàn công tác của Project Vietnam thường được chia làm nhiều nhóm, lo các nhiệm vụ chính như giải phẫu, khám chữa bệnh, huấn luyện y bác sĩ, cứu trợ thiên tai, hay xây sửa trường học..v..v..

Chị Khanh chia sẻ cảm nghĩ về các chuyến đi này:

“Thật sự mỗi chuyến đi đều có cảm nhận khác nhau. Những em bé và các cụ già rất đáng thương. Thay vì số tiền mình về Việt Nam đi du lịch, thì đi như thế này cũng là du lịch, nhưng là một chuyến du lịch rất hữu ích, mình đi được vô tận lòng dân, giúp đỡ những người nghèo, đến những nơi mà mình không bao giờ nghĩ là sẽ có cơ hội đến như vậy.”

Còn chị Yến Phượng nói rằng tham gia các chuyến công tác nhân đạo của Project Vietnam mang lại cho chị rất nhiều niềm vui:

“Khi đi như vậy không chỉ vui là vì tình đồng hương về giúp đồng bào Việt Nam, mà mình còn được về thăm xứ sở của mình, và còn tìm được những người bạn đồng chí hướng với mình. Những chuyến đi này mang lại rất nhiều niềm vui và ngạc nhiên cho nhiều người.”

Nhắc lại những dấu ấn khó quên trong các chuyến công tác với Project Vietnam, chị Mai thuật lại:

“Tụi em phải có mặt ở đó là 8 giờ, khi mình tới, họ đã ngồi đợi sẵn rất đông. Có trường hợp vì quá đông, tụi em phải chia số người ra và đóng cổng vào. Có nhiều người phải trèo lên cổng, đi ngõ trước, ngõ sau, thấy rất thương tâm.”

Project Vietnam
Project Vietnam
Tương lai của đất nước

Vẫn nói về những vui buồn trong các chuyến đi thiện nguyện này, tình nguyện viên Phương Khanh cho biết chị cảm thấy tiếc rằng không phải bệnh nhân nghèo nào cũng được tạo điều kiện để được tiếp cận với sự chăm sóc y tế nhân đạo của Project Vietnam:

“Có một cái trăn trở, nhiều khi mình cảm thấy hơi bực vì mình biết là có một số dân nghèo không được mình khám. Dĩ nhiên mình hiểu đoàn về khám được cho 2/3 dân nghèo là cũng mừng lắm rồi. Còn 1/3 còn lại phải bắt buộc khám cho 'người của họ', không thuộc vào diện dân nghèo mà mình muốn khám, vì mỗi lần phát phiếu khám bệnh thì mình phải qua (...) thị xã mới tiếp cận được với dân.”

Dược sĩ Lý Bá Anh đang hành nghề tại Nam California, tham gia với Project Vietnam được 2 năm nay, hy vọng ngày sẽ càng có nhiều ngừơi trẻ góp sức với các hoạt động của Project Vietnam, vì những ý nghĩa to lớn mà nó mang lại không những cho những người được giúp đỡ, mà còn cho chính những người biết san sẻ, cảm thông với những hoàn cảnh kém may mắn hơn mình. Dược sĩ Anh nói:

“Các bạn có thời gian nên trở về Việt Nam để giúp đỡ ngừơi nghèo. Vì một chút thời gian của mình mà giúp được nhiều người nên rất vui trong lòng. Ở Việt Nam mình nhiều người nghèo, không có cơ hội đựơc khám bệnh và được phát thuốc, mình giúp người ta thấy người ta vui thì mình cũng vui lây. Đúng là cực nhưng rất vui.”

Tham gia những sứ mạng y tế nhân đạo của Project Vietnam, các bạn trẻ không nhất thiết phải cần có những kiến thức chuyên môn trong ngành y, mà chỉ cần có một trái tim nhân ái, một tấm lòng thiện nguyện, và một tinh thần phục vụ xã hội. Chỉ bấy nhiêu thôi là bạn đã đóng góp một phần không nhỏ, giúp thay đổi số phận của rất nhiều người. Đó cũng là thông điệp mà các thành viên của Project Vietnam nhắn gửi Tạp chí Thanh Niên chuyển đến các bạn nghe đài hôm nay.

Đã tới lúc Tạp chí Thanh Niên phải nói lời chia tay với các bạn rồi. Hẹn gặp lại quý vị và các bạn trong một chủ đề mới, vào giờ này, tối thứ ba tuần sau. Trà Mi mong các bạn trẻ không quên điểm hẹn này trên làn sóng của đài VOA, các bạn nhé.

source

VOA Vietnamese

Thursday, 25 February 2010

Tình bạn


Trịnh Hội Blog


Never ending friendship

Cách đây độ vài năm trong một lần đến San Jose ở miền Bắc California để làm MC trong một chương trình văn nghệ tôi đã gặp một cặp vợ chồng trạc tuổi ba mẹ tôi. Họ đến tìm tôi để hỏi thăm xem có phải tôi là…con của ba mẹ tôi không!

Sau khi hỏi thăm tên họ của ba mẹ tôi thì thật đúng là thế. Thì ra người vợ là bạn thân của mẹ tôi từ trước năm 75 nhà ở gần nhà tôi ở Ngã Năm Bình Hòa, Gia Định. Sau này vì gia đình tôi bị buộc phải đi (...) sau khi ba tôi được (...) nên họ đã mất liên lạc. Mãi cho đến khi gặp được tôi hai người bạn thân của ngày nào mới có dịp liên lạc lại với nhau.

Nhưng lúc ấy thành thật mà nói trong đầu tôi không suy nghĩ nhiều về vấn đề này. Tôi không biết rõ về người bạn của mẹ tôi. Cũng chẳng có thời gian để tìm hiểu tình bạn của họ sâu đậm đến độ nào.

Mãi cho đến sau này khi tôi có dịp về Úc thăm gia đình, lúc ấy tôi mới nghe mẹ tôi kể về quãng thời gian đã qua, nhất là vào những năm 75, 76, 77 khi cả Sài Gòn gặp (...). Lúc ấy ba tôi đang ngồi tù trong khi bên ngoài mẹ tôi phải một mình nuôi cả bốn đứa con dưới 7 tuổi với số tiền lương của một cô giáo tiểu học.

Bởi thế mỗi lần đi thăm nuôi ba tôi là mỗi lần thiếu thốn. Đồ đạc trong nhà dần dần cứ thế mà bay. Nhìn đi, ngoảnh lại chỉ biết thở dài.

Ngoại trừ những khi gặp lại người bạn thân của mẹ tôi. Cả thành phố đang (...) từng ấy nhưng cứ nghe mẹ tôi nói phải đi thăm ba tôi là người bạn lại dúi vào tay mẹ một tí tiền. Mẹ ngại không nhận nhưng người bạn cứ bắt phải cầm lấy. Để có tiền nuôi chồng, nuôi con.

Có thể cũng vì lý do này mà mỗi khi mẹ tôi nhắc lại câu chuyện xưa là bà lại rơm rớm nước mắt. Bà bảo lúc khó khăn mình mới thật sự biết ai là bạn mình, ai là người có tấm lòng vị tha, nhân ái. Hôm liên lạc được với nhau trên điện thoại sau gần 30 năm chia cách mẹ tôi bảo cả hai chỉ biết ôm điện thoại khóc.

Cũng như trong tuần vừa qua sau 33 năm vật đổi sao dời hai người bạn thân thiết của ngày nào đã gặp lại nhau trên đất Mỹ. Và họ cũng đã ôm nhau khóc như thể chưa từng được khóc.

Như câu nói tiếng Anh thường nghe: chúng ta không chọn được gia đình nhưng luôn có thể chọn được bằng hữu. Tôi vui cho mẹ tôi khi thấy cuối cùng bà cũng đã gặp lại được người bạn tốt của năm xưa.

Và một lần nữa cũng cảm nhận được rằng trong đời chúng ta phải trải qua khó khăn mới biết ai chân, ai thật.

source

VOV Vietnamese

Tuesday, 23 February 2010

Van T. Barfoot


********************************************************************

Thanks to Dan Thompson for sending in this story. BB

Van T. Barfoot

Head east from Carthage on Mississippi 16 going north and after a few miles a sign says you’re in Edinburg.

It’s a good thing the sign’s there, because there’s no other way to tell what town your in.

Twenty-five years later, on May 23, 1944, near Carano, Italy, Van T. Barfoot, who had enlisted in the Army in 1940, set out to flank German machine gun positions from which fire was coming down on his fellow soldiers. He advanced through a minefield, took out three enemy machine gun positions and returned with 17 prisoners of war.

If that wasn’t enough for a day’s work, he later took on and destroyed three German tanks sent to retake the machine gun positions.

That probably didn’t make much news either, given the scope of the war, but it did earn Van T. Barfoot,

who retired as a colonel after also serving in Korea and Vietnam, a Congressional Medal of Honor.

What did make news last week was a neighborhood association’s quibble with how the 90-year-old veteran chose to fly the American flag outside his suburban Virginia home. Seems the rules said a flag could be flown on a house-mounted bracket, but, for decorum, items such as Barfoot’s 21-foot flagpole were unsuitable.

He had been denied a permit for the pole, erected it anyway and was facing court action if he didn’t take it down. Since the story made national TV, the neighborhood association has rethought its position and agreed to indulge this old hero who dwells among them.

“In the time I have left I plan to continue to fly the American flag without interference,” Barfoot told The Associated Press.

As well he should.

And if any of his neighbors still takes a notion to contest him, they might want to read his Medal of Honor citation.

It indicates he’s not real good at backing down.

Van T. Barfoot’s Medal of Honor citation:

This 1944 Medal of Honor citation, listed with the National Medal of Honor Society, is for Second Lieutenant Van T. Barfoot, 157th Infantry, 45th Infantry:

“For conspicuous gallantry and intrepidity at the risk of life above and beyond the call of duty on 23 May 1944, near Carano, Italy. With his platoon heavily engaged during an assault against forces well entrenched on commanding ground, 2d Lt. Barfoot moved off alone upon the enemy left flank. He crawled to the proximity of 1 machinegun nest and made a direct hit on it with a hand grenade, killing 2 and wounding 3 Germans. He continued along the German defense line to another machinegun emplacement, and with his tommygun killed 2 and captured 3 soldiers. Members of another enemy machinegun crew then abandoned their position and gave themselves up to Sgt. Barfoot. Leaving the prisoners for his support squad to pick up, he proceeded to mop up positions in the immediate area, capturing more prisoners and bringing his total count to 17. Later that day, after he had reorganized his men and consolidated the newly captured ground, the enemy launched a fierce armored counterattack directly at his platoon positions. Securing a bazooka, Sgt. Barfoot took up an exposed position directly in front of 3 advancing Mark VI tanks. >From a distance of 75 yards his first shot destroyed the track of the leading tank, effectively disabling it, while the other 2 changed direction toward the flank. As the crew of the disabled tank dismounted, Sgt. Barfoot killed 3 of them with his tommygun. He continued onward into enemy terrain and destroyed a recently abandoned German fieldpiece with a demolition charge placed in the breech. While returning to his platoon position, Sgt. Barfoot, though greatly fatigued by his Herculean efforts, assisted 2 of his seriously wounded men 1,700 yards to a position of safety. Sgt. Barfoot’s extraordinary heroism, demonstration of magnificent valor, and aggressive determination in the face of point blank fire are a perpetual inspiration to his fellow soldiers.”

WE LIVE IN THE LAND OF THE FREE, ONLY BECAUSE OF THE BRAVE!

IN GOD WE TRUST

********************************************************************

source

http://www.quarterhorsecav.org/WEEK4.htm

WELCOME TO OLE' BILL'S WEEKLY NEWSLETTER

February 2010 - Week 4

Wednesday, 10 February 2010

TRUE LOVE IN NATURE


We all know John Conley loves critters. This one is a must see! BB

TRUE LOVE IN NATURE

Swallows:

Here his mate is injured and the condition is fatal.

She was hit by a car as she swooped low across the road.

Here he brought her food and attended to her with love and compassion.

He brought her food again but was shocked to find her dead.

He tried to move her ... A rarely-seen effort for swallows!

Aware that she is dead and will never come back to him again, he cries.

Finally aware she would never return to him, he stood beside her body with sadness and sorrow..

Millions of people cried after seeing these photos in America and Europe and even India. The photographer sold these pictures for a nominal fee to the most famous newspaper in France

All copies of that edition were sold out on the day these pictures were published. And many people think animals don't think or have feelings.

You have just witnessed Love and Sorrow ... felt by God's creatures.

**************************************************************

Fred Currier and folks who live in the middle part of the USA have had their share of winter this year! BB

I'm glad that we have some modern conveniences. Shucks, I even wear shoes when I go to town.

Just think if you had to grab the Sears Catalog and run to the little house out back.

It is 20 degrees here today with a NE wind of 16 for a wind chill of 6.

Only 4 inches of snow last night. It could have been worse.

Fred

**************************************************************

source

http://www.quarterhorsecav.org/WEEK2.htm

WELCOME TO OLE' BILL'S WEEKLY NEWSLETTER

January 2010 - Week 2

Wednesday, 3 February 2010

Lễ tấn phong tân giám mục phó giáo phận Quy Nhơn


Lễ tấn phong tân giám mục phó giáo phận Quy Nhơn: “Tình yêu Đức Kitô thúc bách chúng tôi”

Lễ tấn phong tân giám mục phó giáo phận Quy Nhơn: “Tình yêu Đức Kitô thúc bách chúng tôi”


WHĐ (4.02.2010) – Lễ tấn phong tân giám mục phó giáo phận Quy Nhơn, Đức cha Matthêô Nguyễn Văn Khôi, vừa được cử hành lúc 6g sáng nay, 4-02-2010, tại Nhà thờ chính tòa Quy Nhơn (122, đường Trần Hưng Đạo, TP Quy Nhơn, tỉnh Bình Định).

Thánh lễ tấn phong được cử hành lúc bình minh, nên ngay khi trời còn tối, đông đảo bà con giáo dân từ các giáo hạt trong giáo phận trải khắp ba tỉnh Bình Định, Quảng Ngãi, Phú Yên, tuôn về nhà thờ chính tòa Đức Mẹ Hồn Xác lên trời (dân gian thường gọi Nhà thờ Nhọn, với ngọn tháp nổi tiếng khắp vùng Quy Nhơn, Bình Định), hiệp dâng thánh lễ tấn phong.

Lễ tấn phong của Đức cha Matthêô có sự tham dự của 25 giám mục đến từ ba giáo tỉnh Hà Nội, Huế, Tp.HCM và một viện phụ (Đan viện Thiên An), cùng hiện diện bên Đức cha Phêrô Nguyễn Soạn, giám mục chính giáo phận Quy Nhơn, trong ngày vui mừng giáo phận Quy Nhơn của ngài diễn ra lễ tấn phong, cũng là lễ khai mạc sứ vụ của Đức tân giám mục phó.


Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, giám mục giáo phận Đà Lạt, Chủ tịch Hội đồng Giám mục VN chủ tế thánh lễ và là giám mục chủ phong.

Một hình ảnh cảm động trong Thánh lễ tấn phong: cả hai vị phụ phong đều là bạn cùng lớp với Đức tân giám mục tại Giáo hoàng Học viện Piô X Đà Lạt từ 1970 đến 1977: Đức cha Giuse Nguyễn Chí Linh, giám mục giáo phận Thanh Hóa, phó Chủ tịch HĐGMVN và Đức cha Giuse Nguyễn Năng, giám mục giáo phận Phát Diệm.

Đồng tế trong Thánh lễ tấn phong có 320 linh mục trong và ngoài giáo phận Quy Nhơn.

Tham dự thánh lễ có gần 300 chủng sinh, tu sĩ nam nữ và 5000 giáo dân giáo phận Quy Nhơn và các giáo phận khác.

Mở đầu Thánh lễ, Đức cha chủ phong mời gọi cộng đoàn:

“Trong lễ nghi tấn phong, vị tiến chức Giám mục được nhận lãnh tràn đầy Chúa Thánh Thần như các Tông Đồ trong ngày lễ Hiện Xuống, để ngài trở nên người kế vị các Tông Đồ và được đặt làm Chủ chăn trong Giáo Hội, làm thầy dạy đức tin, làm tư tế tối cao và thừa tác viên lãnh đạo dân Chúa.

Từ một tháng nay, anh chị em đã cầu nguyện cho vị giám mục thứ 21 của quý Giáo phận hôm nay được tấn phong.

Trong niềm vui tạ ơn Chúa, và nhờ lời chuyển cầu của Thánh Giám mục Cuénot (Giám mục tiên khởi giáo phận Đông Đàng Trong, từ lúc tách khỏi giáo phận Đàng Trong vào năm 1844 đến khi chịu tử vì đạo năm 1861. Giáo phận Đông Đàng Trong là tiền thân của giáo phận Quy Nhơn ngày nay – PV) và Chân phước Anrê Phú Yên, chúng ta sốt sắng dâng lời cầu nguyện cho Giáo Hội Việt Nam đang hân hoan cử hành Năm Thánh 2010 và cách riêng cho Đức Tân giám mục”.

Trong bài giảng Thánh lễ, Đức cha Cosma Hoàng Văn Đạt, giám mục giáo phận Bắc Ninh, đã chia sẻ với cộng đoàn phụng vụ ý nghĩa của Lời Chúa trong Thánh lễ tấn phong.

Đức cha Cosma kết hợp ý nghĩa của Lời Chúa và nội dung khẩu hiệu giám mục của Đức tân Giám mục “Tình Yêu Đức Kitô thúc bách chúng tôi” (2Cr 5,14):

“Các bài Sách Thánh hôm nay tập trung vào Chúa Giêsu. Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu tự giới thiệu là Mục Tử nhân lành hy sinh mạng sống cho đoàn chiên. Trong thư thứ hai gửi tín hữa Côrintô, thánh Phaolô cho biết toàn bộ đời sống và hoạt động có động cơ là Tình Yêu Đức Kitô. Tất cả những điều ấy là nội dung cốt yếu của toàn bộ Tin Mừng, là trọng tâm của Hội Thánh cũng như của từng tín hữu, và Đức Tân Giám Mục Matthêô muốn nhận là của chính mình cũng như của sứ vụ giám mục của mình”.

Vị giám mục đến từ Bắc Ninh chia sẻ về sứ vụ mục tử sẽ được Đức tân Giám mục thực thi trên mảnh đất ghi đầy dấu ấn lịch sử hàng mấy trăm năm:

“Chính giáo phận này đã cống hiến cho Giáo Hội Việt Nam vị tử đạo tiên khởi là chân phước Anrê Phú Yên. Hai vị thánh đã viết nên những trang sử đẹp nhất của giáo phận là thánh Stêphanô Cuénot Thể và thánh Anrê Kim Thông. Điều gì đã thúc bách một thanh niên 19 tuổi như chân phước Anrê Phú Yên hiến thân phục vụ Hội Thánh? Điều gì đã thúc bách một nhà truyền giáo là thánh giám mục Stêphanô Cuénot Thể Pháp đến Việt Nam giữa muôn vàn khó khăn để rồi cuối cung bị giam cầm và kết án? Điều gì đã thúc bách một giáo dân là thánh Anrê Kim Thông dám hy sinh mọi sự vì công cuộc truyền bá Tin Mừng? Tất cả chỉ có thể hiểu được vì các ngài được tình yêu Đức Kitô thúc bách”.

Đức cha Cosma kết luận: “Đức cha Matthêô cũng xác tín và quyết tâm như vậy”.

Nêu cao Quy Nhơn là mảnh đất của tinh thần truyền giáo xưa và nay, Đức cha Cosma kêu gọi mọi người tiến bước từ sự thúc bách của Tình yêu Đức Kitô: “Cánh đồng truyền giáo Qui Nhơn đã được tưới bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của bao giám mục, linh mục, tu sĩ, giáo dân. Giáo Phận Đàng Trong được thiết lập cách nay 350 năm hiện giờ đã trở thành 26 giáo phận. Chúng ta được mời gọi tiếp bước bao người đi trước, để cho tình yêu Đức Kitô thúc bách và cùng với mọi thành phần dân Chúa tiến bước’.


Thánh lễ tấn phong diễn ra trong bàu khí trang nghiêm. Sự trang nghiêm của một cộng đoàn phụng vụ được kết tinh từ tinh thần gắn kết với tình yêu của Đức Kitô trong suốt ba thế kỷ rưỡi.

Vào cuối Thánh lễ, Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, Giám mục giáo phận Đà Lạt, Chủ tịch HĐGMVN đã chia sẻ niềm vui với giáo phận Quy Nhơn vừa được Giáo Hội gửi đến một vị mục tử, và chào mừng Đức tân Giám mục phó Quy Nhơn, thành viên mới của HĐGMVN. Ngài cầu chúc những nỗ lực mục vụ của Đức tân giám mục phó sẽ “gặt hái được nhiều thành quả tốt đẹp”.

Thánh lễ tấn phong giám mục phó giáo phận Quy Nhơn đã kết thúc vào lúc 8g20 sáng cùng ngày.

Từ hôm nay, giáo phận Quy Nhơn đã có thêm một vị mục tử cùng với Đức cha chính Phêrô dẫn dắt dân Chúa tại Quy Nhơn. Các vị cùng nhau hướng vào “điểm nhấn quan trọng nhất là đẩy mạnh công cuộc truyền giáo” trên miền đất ba tỉnh thuộc giáo phận Quy Nhơn: Bình Định, Quảng Ngãi, Phú Yên, như Đức tân Giám mục đã từng chia sẻ khi trả lời phỏng vấn của WHĐ.


PV
source
http://www.hdgmvietnam.org/News.aspx?Type=8&Act=Detail&ID=1404&CateID=63

Wednesday, 13 January 2010

Giám mục người Việt đầu tiên tại Canada




Tân Giám mục địa phận Toronto, Canada, ngài Vincent Nguyễn Mạnh Hiếu.

Linh mục Vincent Nguyễn trở thành vị giám mục Công giáo gốc châu Á đầu tiên tại Canada trong buổi lễ long trọng cử hành tại Toronto.

Ngài Vincent Nguyễn, tên đầy đủ là Vincent Nguyễn Mạnh Hiếu, cũng là giám mục trẻ nhất tại Canada.

Từ Việt Nam, ngài vượt biên năm 1983. Ngài được tàu hàng của Nhật vớt và lưu lại Nhật Bản một năm.

Sau đó ngài sang định cư tại Canada với hai người anh. Tuy hoàn tất văn bằng cử nhân về cơ khí điện tại đại học Canada, ngài luôn nuôi mộng ước trở thành tu sĩ.

Ngài được thụ phong linh mục năm 1998.

Ngày 13/1/2010 ngài được phong chức Giám mục phụ tá Giáo phận Toronto, Canada.

Linh mục Nguyễn Kim Long, cha phó giáo sứ Tam Viên thuộc giáo phận Orange County, người có giai đoạn học và làm việc ở Canada cùng đức Tân giám mục Vincent Nguyễn Mạnh Hiếu, đánh giá về lễ phong chức này.

Linh mục Nguyễn Kim Long: Khi tôi đến Canada, tân giám mục Vincent Hiếu đã ở đó rồi. Tôi được kể lại, ngài vượt biên, sang Nhật rồi sang Canada đoàn tụ với người anh. Ngài bắt đầu học đại học, tốt nghiệp ngành cơ khí. Đến 1998 ngài được chịu chức linh mục. Sau đó được cử làm cha Phó, rồi làm cha Sở của địa phận Toronto. Mới đây ngài được chọn làm giám mục của Toronto.

Có thể nói con đường đi của cha Hiếu cũng đặc biệt vì ngài là con người rất nhẹ nhàng, con người không có cao lớn bề ngoài, giọng nói cũng như tính cách rất nhẹ nhàng. Trong cái niềm tin của chúng tôi, chúng tôi tin là Thiên Chúa đã chọn cái sự nhẹ nhàng để làm những chuyện lớn lao. Có thể nói con đường đi của ngài nó có những gian truân, rời đất nước, lăn lộn ở các trại tỵ nạn, rồi trong cái sự nhẹ nhàng của ngài, Thiên Chúa đã có một cái đường hướng để ngài làm chuyện lớn lao hơn, hữu ích hơn cho cộng đồng Việt Nam cũng như người công giáo Việt Nam.

BBC: Thưa linh mục, so với tỷ lệ giáo dân người Việt tại Canada, sự xuất hiện của một giám mục người Việt có ý nghĩa gì không?

Linh mục Nguyễn Kim Long: Rất quan trọng. Tỷ lệ người công giáo Việt Nam ở Canada, nhất là ở Toronto không có đông. Tại Toronto nơi tôi ở trước đây, có hơn 1 triệu tín hữu, công giáo Việt Nam có khoảng 5 hay 6 ngàn người thôi. Đó là tại tổng giáo phận tôi đang nói tới là Toronto đấy. Nay chúng ta có một giám mục người Việt thì đó là điều rất đặc biệt, tôi coi đây là sự trưởng thành cũng như đóng góp của người Công giáo Việt Nam cho địa phận Toronto.

Người Việt Nam ở Canada tôi nghe nói có khoảng 200 ngàn người. Sự đóng góp của người Việt cho nước Canada đa văn hóa cũng rất là mạnh. Rất có thể là qua những sự đóng góp như vậy, đất nước Canada nói chung cũng như các giám mục Công giáo đã nhận ra sự trưởng thành của người Công giáo Việt Nam. Các ngài quyết định chọn một vị giám mục Á châu đầu tiên cho Canada cũng như cho cộng đoàn Việt Nam nhỏ bé. Tôi thấy sự phong chức này rất có ý nghĩa và là niềm vui cho người Việt Nam nói chung, cũng như cho người Công giáo nói riêng.

source

BBC Vietnamese

Monday, 11 January 2010

Loài chim biểu tượng cho hạnh phúc và hòa bình



Cập nhật lúc 2:33:43 AM - 04/08/2009

Orangedove_taveuni_june2008.jpg


Chim bồ câu trống màu cam (Ptilinopus victor)


Hồ Sĩ Viêm

* Chim bồ câu đã giúp đưa thư cho loài người từ thời cổ Ai Cập, cách đây cả 5.000 năm.

* Giọng hót của con chim cu gáy, người nông dân Việt Nam rất thích. Nhưng trái lại, người Mỹ lại vô cùng ghét, vì cho rằng nó đã than van khóc lóc, nên đặt tên nó là “Mourning Pigeon”.

* Con bồ câu Chez Ami, trong Đệ Nhất Thế Chiến, đã can đảm vượt vòng lửa đạn, giúp giải vây cho một tiểu đoàn quân đội Mỹ khỏi bị tiêu diệt.

Trời Cali lại sắp vào thu, đôi khi se se lạnh và tự nhiên làm lòng người, nhất là những thanh niên nam nữ độc thân, chợt cảm thấy tâm hồn mình nao nao, buồn bã, vì cô quạnh. Hình ảnh đôi vợ chồng chim bồ câu, gù gù âu yếm bên nhau, biết bao mặn nồng, tình tứ, họ từng ít nhất một lần được chứng kiến, đã thoát hiện lại trong tâm trí. Hình ảnh đó đã nung nấu lòng mong muốn được có người tình ở ngay bên cạnh, để ấp ủ, ve vuốt, yêu thương, như đôi bồ câu, cho nguôi nỗi sầu đơn lẻ. Vì lý do đó, ta không lạ khi thấy trong thời gian này, hết đám cưới này tới đám cưới nọ, cứ tưng bừng tổ chức liên miên. Từng cặp, từng đôi lứa đã khoác tay nhau tung bổng như đôi chim vỗ cánh bay vào đời, chung sức cùng nhau tìm hạnh phúc. Với nguyên nhân trên, trong bài này, chúng tôi xin sưu tập tài liệu cống hiến quí vị độc giả, nhất là các bạn thanh niên đang bước đầu xây dựng mái gia đình hạnh phúc, về một loại chim từ xa xưa biểu hiệu cho niềm Hạnh Phúc và Hòa Bình: đó là chim Bồ Câu.

* Bồ câu nhà được chia làm 4 loại theo công dụng

Trên toàn thế giới, hiện tại có khoảng hơn 8.000 loại chim, nhưng trong loại bồ câu có giống “bồ câu nhà” là loại chim thân thuộc và gần gũi với loài người nhất. Giống bồ câu nhà không hiểu được loài người nuôi thành thuộc, trở thành con vật nuôi trong nhà từ thời nào, nhưng các nhà bác học tin tưởng rằng tổ tiên của chúng phát xuất từ loại chim cu rừng di cư, hoặc cu cườm hoang dại, mà tên khoa học là Columba Palumbus. Giống này hiện vẫn còn tồn tại và đang sinh sống ở Nam Mỹ, Bắc Phi và miền Nam Châu Âu. Với loại này làm chính, người ta cho lai giống, nên đến nay loại bồ câu nhà tổng cộng đã gồm tới 450 loại. Tùy theo sự công dụng, người ta phân chia chúng thành 4 nhóm. Thứ nhất là loại bồ câu đưa thư. Loại này cơ thể nhỏ, bay rất nhanh, con mái nặng 0,4 kg và con trống 0,5 kg. Thứ hai là bồ câu thể thao, dùng để trình diễn. Chúng có khả năng bay đứng, lượn vòng bằng động tác đuôi và cánh. Tại nước Anh có rất nhiều Hội nuôi loại chim này và hàng tuần, họ thường cho chúng trình diễn ở những bãi rộng công cộng. Thường xuyên, họ cũng tổ chức những cuộc thi đua với giải thưởng rất cao. Thứ ba là loại chim bồ câu làm cảnh, có nhiều hình dạng, lông mang nhiều mầu sắc đặc biệt. Chúng trông rất đẹp. Có con cánh và đuôi xòe ra như con công và có loại chiếc diều trước ngực có thể làm phồng lên như một quả bóng, trông rất lạ. Loại thứ tư là loại thường, nuôi để ăn thịt. Giống này rất to béo, phần lớn nặng gấp đôi các loại bồ câu trên.

Common_bronzewing_kobble05.jpg


Bồ câu cánh nâu (Phaps chalcoptera) ở Úc

* Những giống bồ câu tại Việt Nam

Tại nước Việt Nam ta, dân chúng ở các thị thành cũng nuôi nhiều chim bồ câu để ăn thịt. Chúng khá lớn, con trống nặng tới 0,9 kg và con mái 0,6 kg. Chim non 40 ngày tuổi đã nặng tới 0,5 kg đến 0,7 kg, thịt ăn rất thơm ngon. Lớn lên chúng bay giỏi, tự kiếm ăn được và đẻ nhiều. Chim non từ lúc 45 ngày tuổi đã phải nuôi trống mái riêng rẽ, sau đó tới 6 hoặc 8 tháng tuổi mới ghép đôi cho chúng phôi giống và đẻ trứng. Hầu hết, khi đã thành cặp với nhau chúng sẽ chung sống trọn đời với nhau và giữ niềm chung thủy đáng quí. Chim mái sẽ đẻ cách nhau một ngày, từ một đến hai trứng. Sau đó cả hai vợ chồng thay nhau ấp. Khi chim con được từ 2 đến 3 tuần, thì chim mẹ lại bắt đầu đẻ. Một cập bồ câu trung bình đẻ từ 12 đến 13 con trong một năm. Bồ câu nuôi con bằng bằng một thứ sữa đặc biệt tiết ra từ trong diều của chúng. Chim non từ 4-5 tuần tuổi đã biết tự nhặt lấy thức ăn để sinh sống.

Ngoài thiên nhiên, tại nước Việt Nam ta có vài ba loại chim bồ câu rừng. Đó là loại chim cu gáy, chim bồ câu nâu và bồ câu xanh. Chim cu gáy thường sống ở miền đồng quê phía Bắc. Nông dân rất thích loại chim cu này, do giọng hót của chúng sáng chiều cất lên ngoài đồng vắng, nghe rất nỉ non, kéo dài lê thê và thật mê hoặc. Đó là mùa ái ân, chúng gọi nhau, để cùng nhau chung sống. Vì hiểu biết nguyên do của tiếng hót này, họ thường làm những chiếc bẫy sập để bắt chúng. Bẫy sập là một chiếc lồng, lòi ra ở phía trước một dàn nhỏ, bên trên dấu một tấm lưới. Chim mồi được nhốt trong lồng và đem treo ở một chạc cây ngoài vườn. Chim mồi hót lên, tiếng nó vọng rất xa. Chim trống hoặc chim mái đang nhởn nhơ ngoài thiên nhiên, nghe tiếng gọi của bạn, vội vàng bay tới, đậu vào dàn phía trước lồng. Thế là chiếc lưới sập xuống, nhốt vĩnh viễn luôn con chim lạ, để từ đây nó mất hết tự do, trở thành cá chậu chim lồng, thành con chim mồi mới thứ hai.

Mourning_Dove_(Zenaida_macr.jpg


Một cặp chim cu gáy

Tại Cali này cũng thường có chim cu gáy và chúng hay hót nỉ non vào những ngày nắng ấm. Tuy nhiên, người Mỹ lại không thích giọng hót này, vì cho nó buồn thảm, tang tóc quá, nên đặt tên giống chim này là Mourning Dove, tức “bồ câu than khóc”. Ngoài ra, người Mỹ chỉ gọi chim bồ câu bằng hai tên là “Pigeons” và “Doves”. Pigeon là họ gọi theo tiếng Pháp và Dove, theo tiếng Đức. Hai tên này không có gì khác biệt, có thể thay đổi cho nhau. Tuy nhiên, trong việc sử dụng, họ cũng phân biệt đôi chút. Như pigeon là loại to lớn, bình thường thân mình dài từ 12 đến 33 inches, trong khi loại dove nhỏ con hơn, chỉ từ 12 inches trở xuống tới 6 inches. Ta hay thấy người Mỹ gọi Fantail Pigeon, (bồ câu có đuôi xòe như cánh quạt), Bleeding Heart pigeon (bồ câu ở ngực có lông mầu đỏ như chảy máu từ trái tim), là những loại bồ câu lớn. Trong khi đó họ gọi Java Turtle dove (bồ câu nhỏ ở đảo Java), Ground dove (bồ câu đất), White winged dove (bồ câu nhỏ cánh trắng), v.v..

Nước ta còn có loại bồ câu nâu, tên khoa học là Columba Punicia. Đây là một loại chim lớn, nhiều mầu, đẹp về thẩm mỹ và rất có giá trị về khoa học. Từ đỉnh đầu chạy xuống gáy, cộng thêm một đường dây dài dưới mắt thì mầu trắng, phớt xám tro. Phần thân còn lại mầu nâu thẫm. Lông đuôi đen nhạt, trong khi mắt có nhiều vòng bao quanh, vòng ngoài nâu đỏ nhạt, vòng trong vàng và da quanh mắt lại đỏ tím, trong khi chân lại đỏ thẫm. Chúng sinh sống ở những vùng có cây bụi, ven đồi và rừng rậm tại miền Đông Ấn độ và các nước Thái Lan, Lào, Mã Lai và Việt Nam. Tại nước ta, người ta thường thấy chúng bay lượn ở các tỉnh Quảng Trị, Thừa Thiên và Lâm Đồng.

Ngoài ra Việt Nam còn có loại bồ câu xanh, hay bồ câu Nicoba, có tên khoa học là Caloenas Nicobarica. Đây là loại chim lớn với bộ lông xanh bóng như có ánh thép, hòa lẫn với mầu lục và mầu đồng, trong khi đuôi rất ngắn mang mầu trắng. Mắt nâu, mỏ xám đen và chân mầu đỏ tối. Giống bồ câu này thích sống tập đoàn vì vậy chúng thường tụ tập làm tổ trên một thân cây. Trong mùa sinh nở, mỗi một cặp chỉ đẻ một trứng. Hiện nay ta thấy chúng chỉ hiện diện tại những hòn đảo nhỏ ngoài khơi Thái Bình Dương, như đảo Nicoba, đảo Solomon, đảo Timo và Côn đảo của Việt Nam.

* Chim bồ câu đưa thư

Ngày nay khoa học tiến triển mạnh, nên vấn đề liên lạc giữa người và người, từ hai nơi xa xôi cách biệt, không có gì khó khăn. Nhưng, trở về thời xa xưa, thì đây là một việc vô cùng diệu vợi, khó lòng giải quyết. Tuy nhiên với sự quan sát tinh tường, loài người đã biết được khả năng vô cùng quí giá của loài chim bồ câu, là dù bị mang đi thật xa cả 100 hay 1.000 dậm, chúng vẫn có thể bay về lại đúng tổ ấm của chúng. Theo những di tích tìm được từ các ngôi mộ cổ xưa của các vua Pharaoh Ai Cập, thì từ 3.000 năm trước Tây lịch, loài người đã biết nhờ chim bồ câu để liên lạc với nhau.


Dove_eggs.jpg


Tổ sơ sài với hai quả trứng bồ câu

Lịch sử La Mã cũng ghi nhận, chính trong trận chiến Gallie xẩy ra vào thế kỷ sau cùng trước Tây Lịch, vị tướng anh hùng Julius Caesar đã đoạt được chiến công hiển hách, vì huấn luyện được bầy chim bồ câu bay truyền tin tức một cách nhanh chóng. Trong thời viễn chinh của đoàn quân Thập Tự Giá Crusades trong thế kỷ thứ 12, các lãnh chúa Âu Châu đã học được cách thiết lập hệ thống chuyển tin tức bằng chim bồ câu vô cùng hiệu quả. Ngay trong Đệ Nhất Thế Chiến, lúc ngành điện thoại và vô tuyến truyền thanh chưa được phát triển hoàn hảo, đội quân bồ câu đã góp một phần rất lớn trong sự chiến thắng của quân đội đồng minh. Ngày đó, từ một điểm cách xa chiến tuyến của quân đội Pháp 12 dậm, Anh quốc có đặt một chiếc xe trong chứa 60 chuồng chim bồ câu. Xe được chùm kín và trên nóc đặt một hệ thống báo động, nếu có một con chim nào bay đến đậu, là chuông sẽ reo lên. Người phụ trách luôn luôn túc trực trong xe, khi nghe chuông reo sẽ biết có thư tin trở về, sẽ ra lấy thư để chuyển lên thượng cấp. Người đưa thư đây là những con chim bồ câu được mang theo trong những cánh quân đang tham gia trận chiến. Bình thường chim bồ câu chỉ hoạt động ban ngày, nhưng đây họ đã tập cho chim hoạt động cả về ban đêm. Người ta đã thấy rằng, giống chim bồ câu có tyhể bay với tốc độ 60 dậm, một giờ và vượt qua một lúc 75 dậm. Tuy nhiên còn tùy theo quảnh cách xa hay gần, nếu là 125 dậm, thì chúng chỉ bay với tốc độ 40 dậm một giờ mà thôi.

* Chez ami, một con chim bồ câu anh hùng

Trong Đệ Nhất Thế Chiến, một con chim bồ câu tên là Chez Ami, được ân thưởng Huy chương Anh hùng, vì đã giải cứu được một tiểu đoàn lính Mỹ bị địch vây hãm. Đây là một chuyện có thực. Chez Ami là một con chim bồ cây Mỹ, nhưng mang tên Pháp, có nghĩ là “Bạn Thân” (Dear Friend) và là một con chim bồ câu can đảm đạt được thành tích rực rỡ nhất. Năm 1917, năm cuối cùng của Thế chiến, Hoa kỳ đã nhẩy vào để giúp đồng minh tại chiến trường Âu Châu. Ngày đó Thiếu tá Whittlesley chỉ huy một tiểu đoàn xông vào khu rừng Argonne để chạm địch ngay tại chiến tuyến. Vì tiến quá nhanh, nên tiểu đoàn của ông đã vượt qua cả làn ranh của mình và lọt vào vòng vây hãm của địch quân. Trước hỏa lực của địch quá mạnh, tiểu đoàn của Mỹ cố giữ bình tĩnh để không lộ hình tích. Nhưng qua cả 6 ngày, lương thực đã cạn kiệt và đoàn quân đã bị đói khát cùng cực. Trong tình trạng đó, nếu liên lạc được thì máy bay có thể thả lương thực xuống cứu sống, nhưng thiếu ta chỉ huy không muốn cho địch quân biết vị trí của mình, để có thể bị tấn công tiêu diệt. May thay lúc đó tiểu đoàn có mang theo 4 con chim bồ câu để liên lạc, nên mới đầu ông cho thả cả 3 con một lúc với mật thư trong ống nhỏ bằng nhôm, buộc dưới chân chim. Nhưng... cả ba con chim đó đã bay đi và không bao giờ về được tới tổ, vì chúng đã bị bắn ở dọc đường. Còn lại con chim cuối cùng, đó là con Chez Ami.

Trong mật thư họ đã ghi rõ vị trí và tả rõ tình trạng, rồi buộc vào chân chim. Họ tung nó lên với bao nguồn hy vọng. Chez Ami đã bay bốc lên cao. Rồi cao nữa, cho đến lúc vừa tầm độ cao và lấp loáng lẫn với mây trời. Lúc đó chim mới bay thẳng. Cả tiểu đoàn nhìn hướng bay của nó với bao hy vọng, thì kìa, tự nhiên con chim chúi xuống. Nó cứ thẳng mặt đất mà đâm xuống. Nó đã bị trúng đạn và sau này người ta mới biết, nó bị gẫy lìa một chân bên trái, chỉ còn dính với thân mình bằng một lớp da mỏng. Con chim cứ quay cuồng rơi xuống mặt đất chỉ còn 50 bộ, rồi 25 bộ. Mọi người lo sợ đều than van, “Thôi rồi nó đã bị giết và đang rớt xuống”. Nhưng không, con Chez Ami chợt như tỉnh dậy, nó xòe cánh rộng và nghiêng chiếc đuôi, nên nó không đâm thẳng xuống đất, mà xà xà bay bổng lên được, rồi nằm yên trên bãi cỏ rậm rịt. Một phút... Rồi hai phút trôi qua, tự nhiên người ta thấy nó lại đập cánh bay lên. Nó như vô cùng cố gắng, nên đập cánh thật nhanh và bay vút đi với tốc độ khoảng 35 dậm giờ. Dưới đất, súng địch bắn lên nổ chát chúa nhưng may mắn không một viên nào trúng con chim nữa.

Thế là Chez Ami đã trở về được chiếc tổ của nó và tất nhiên đọc xong bức mật thư đó, quân đội đồng minh đã tức tốc đem hết sức mạnh đánh bật địch quân, phá vỡ vòng vây và cứu thoát được tiểu đoàn Mỹ. Con Chez Ami bị bắn gẫy chân và sơ sát chút đỉnh nơi ngực, nhưng người ta đã săn sóc tận tình, nên chỉ vài tuần lễ sau, nó đã khỏe mạnh trở lại. Trong một buổi lễ thân mật và đầy cảm động, Thiếu tướng Pershing đã treo lên cổ nó một mảnh huy chương bằng bạc, để tôn danh nó là con chim “Bồ Câu Anh Hùng”, đã cứu được cả một tiểu đoàn khỏi bị tiêu diệt.
*****************
source
Vien Dong Daily