Wednesday, 18 November 2009

Cựu Tổng thống Mỹ tham gia hoạt động tình nguyện tại Việt Nam


Cựu Tổng thống Carter và phu nhân tại làng Đồng Xá

Có mặt tại làng Đồng Xá vào lúc giữa trưa, ông Carter nhận được sự chào đón của hàng trăm tình nguyên viên Habitat for Humanity. Đi cạnh vị cựu Tổng thống là ông Vũ Xuân Hồng, Chủ tịch Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam.
Nhận những bó hoa do các thiếu nhi Hải Dương trao tặng, vợ chồng ông Carter tỏ ra rất vui mừng. Dù liên tục đi những chặng đường dài qua các quốc gia, vị cựu Tổng thống 85 tuổi luôn tươi cười và không hề tỏ ra mệt mỏi.
Rút từ bó hoa một nhánh baby, ông Carter tặng phu nhân của mình để bà cài lên mũ.
Trong vòng vây dày đặc của lực lượng an ninh, vợ chồng ông Carter có chuyến thăm ngắn qua những ngôi nhà đang hoàn thiện ở làng Đồng Xá.
Theo kế hoạch, tối cùng ngày, cựu Tổng thống Mỹ sẽ tiếp kiến Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết trước khi tiếp tục hành trình tới Trung Quốc vào sáng 19/11.
Ảnh tình nguyện viên HFH xây nhà cho người nghèo.

Nguyễn Hưng

source

http://www.vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/11/3BA15CBC/Page_2.asp

Tình nguyện viên Habitat xây nhà cho người nghèo

Khoảng một tuần nay, 400 tình nguyện viên trên khắp thế giới đã có mặt tại làng Đồng Xá để hoàn thiện 32 ngôi nhà cho các hộ nghèo.
Ở nhiều quốc gia, các căn nhà được làm bằng gỗ. Tuy nhiên, với điều kiện thời tiết tại Việt Nam, HFH quyết định xây bằng gạch bê tông (hỗn hợp cát, xi măng và đá xay).
Chính điều này gây một chút "khó khăn nhỏ" cho những người từng tham gia công việc này ở Mỹ như bà Kay Payne.
Tuy nhiên, người phụ nữ tới từ bang Nebraska này coi đó là "chuyến phiêu lưu thú vị".
Với anh Withcha Simsiri (Thái Lan), lần đầu tiên tham gia các hoạt động của HFH, điều thú vị nhất là chỉ trong 2 ngày anh đã có hàng chục người bạn quốc tế.
Chưa từng tham gia các hoạt động của HFH và cũng lần đầu tiên về Việt Nam theo chồng, song Trần Thị Lan (người Mỹ gốc Việt) vẫn rất nhiệt tình. Chị đang làm nốt những khâu cuối cùng trước khi lắp cánh cửa cho một căn nhà.
Hàng trăm thiện nguyện viên từ nhiều quốc gia chia nhau làm các phần việc khác nhau nhằm hoàn thành các ngôi nhà để bàn giao cho người dân vào ngày 20/11. Trong số này có những người đã tham gia các hoạt động của HFH trên 10 năm.
Nhanh chóng quen với sự có mặt của các tình nguyện viên ngoại quốc, những đứa trẻ ở làng Đồng Xá vui vẻ chơi đùa ngay tại sân ngôi nhà mà chỉ ít ngày nữa các em sẽ được ở.
Xem ảnh vợ chồng cựu Tổng thống Carter tại Hải Dương.

Nguyễn Hưng

source

http://www.vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/11/3BA15CBC/Page_3.asp

Cựu Tổng thống Mỹ tham gia hoạt động tình nguyện tại Việt Nam

Trưa 18/11, ngay sau khi xuống sân bay Nội Bài (Hà Nội), vợ chồng cựu tổng thống Jimmy Carter đã tham dự hoạt động tình nguyện tại vùng quê nghèo ở Hải Dương của tổ chức Habitat for Humanity.

Vợ chồng ông Jimmy Carter đã xuống làng Đồng Xá (thị trấn Kẻ Sặt, Bình Giang, Hải Dương) để tham gia hoàn thiện 32 ngôi nhà cho những hộ dân nghèo dân tại ngôi làng ven sông này.

Trong trang phục giản dị, vợ chồng vị cựu Tổng thống được hàng trăm tình nguyện viên của tổ chức Habitat for Humanity (HFH - Tổ chức Hỗ trợ Gia cư) chào đón.

Ảnh vợ chồng cựu Tổng thống Carter tại Hải Dương.
Ảnh tình nguyện viên HFH xây nhà cho người nghèo.
Vợ chồng vị cựu tổng thống tại Hải Dương. Ảnh: Nguyễn Hưng.

Trước hàng trăm tình nguyện viên quốc tế và đại diện phía Việt Nam, ông Carter cho biết, không có nơi nào có ý nghĩa hơn với ông trong hoạt động từ thiện như ở Việt Nam nơi ông "có những tình cảm đặc biệt". Vị cựu Tổng thống cho rằng những hoạt động tình nguyện của HFH sẽ mang đến những cam kết tình hữu nghị và tình thương giữa các quốc gia và con người.

Theo ông Vũ Xuân Hồng, Chủ tịch Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam, hoạt động tình nguyện của HFH cũng như của vợ chồng cựu Tổng thống là những đóng góp thúc đẩy sự phát triển mối quan hệ hữu nghị, hợp tác giữa Việt Nam và Mỹ. Riêng với người dân làng Đồng Xá, nhờ sự hỗ trợ này mà họ được thay đổi cuộc sống.

Jimmy Carter là Tổng thống thứ 39 của Mỹ (nhiệm kỳ 1977-1981). Sau khi mãn nhiệm, ông và vợ tham gia nhiều hoạt động nhân đạo, từ thiện trong đó nổi bật nhất là sự cộng tác với tổ chức Habitat for Humanity. Ông đoạt giải Nobel Hòa bình năm 2002

Ngày 19/11, vợ chồng vị cựu Tổng thống 85 tuổi sẽ tiếp tục hành trình tới Tứ Xuyên (Trung Quốc), sau đó quay lại Thái Lan rồi sang Campuchia vào cuối tuần. Mặc dù đã cao tuổi, ông Carter vẫn chưa có ý định dừng kế hoạch mỗi năm dành ra một tuần cho dự án xây dựng nhà "đơn giản, phù hợp" cho người nghèo - việc ông thực hiện đều đặn suốt 26 năm nay. Dự án đã được tổ chức ở nhiều quốc gia như Ấn Độ, Hàn Quốc, Philippines, Mexico, Nam Phi, Hungary và nhiều tiểu bang tại Mỹ.

Trong vòng vây dày đặc của lực lượng an ninh, vợ chồng ông Carter có chuyến thăm ngắn qua những ngôi nhà đang hoàn thiện ở làng Đồng Xá. Ảnh: Nguyễn Hưng.

Ông Đào Văn Tích (55 tuổi) cho biết, gia đình ông nhiều đời sống lênh đênh trên sông nước và chưa bao giờ có một căn nhà tươm tất. "Dù đã lên bờ hơn 40 năm, tôi vẫn không đủ điều kiện để cho vợ, con một ngôi nhà", ông Tích nói.

Với sự hỗ trợ của HFH, trong ít ngày nữa hộ ông Tích sẽ có căn nhà 36 m2 có giá trị 100 triệu đồng. Gia đình ông chỉ phải trả góp một nửa số tiền này trong vòng 9 năm, phần còn lại do HFH hỗ trợ. Ngoài ra, ông cũng phải tham gia 100 giờ lao động cùng công nhân và các tình nguyện viên để góp phần dựng căn nhà.

HFH là tổ chức từ thiện, phi chính phủ, phi lợi nhuận thành lập năm 1976, hoạt động trên quy mô quốc tế với mục tiêu xây dựng nhà ở "đơn sơ, thích hợp và giá rẻ". Những ngôi nhà được xây dựng bởi công lao động của các thiện nguyện viên sẽ được bán ra với giá thành không lợi nhuận, cũng không tính lãi trên số tiền trả góp.

Năm 1984, cựu Tổng thống Mỹ Jimmy Carter bắt đầu tham gia các hoạt động của tổ chức này. Ông là nhân vật có ảnh hưởng lớn nhất và hoạt động tích cực cho các cuộc vận động gây quỹ cũng như có mặt tại các địa điểm xây dựng. Dự án đã được thực hiện tại nhiều nước, làm mới và sửa gần 300.000 ngôi nhà, mang lại nơi cư trú ở cho khoảng 1,5 triệu người. Hiện, HFH Vietnam đã có các dự án ở Hải Dương, Vĩnh Phúc, Kiên Giang, Tiền Giang. Đã có hơn 4,000 gia đình có thu nhập thấp ở Việt Nam làm việc cùng tổ chức này với mong muốn cải thiện tình trạng nhà ở.

Nguyễn Hưng

source

http://www.vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/11/3BA15CBC/

Monday, 9 November 2009

Nhà báo Đức đến Việt Nam để tìm hiểu về quá khứ của Bộ trưởng Philipp Roesler


Cập nhật lúc: 11/4/2009 8:37:49 PM


Xơ Mary-Marthe với tấm hình Bộ trưởng Roesler

Vào đầu tháng này, hai nhà báo Đức đã đến Sóc Trăng, Việt Nam, để tìm hiểu thêm về vị Bộ trưởng Y tế gốc Việt mới nhậm chức cuối tháng vừa rồi. Họ đã gặp xơ Mary-Marthe Đỗ Thị Suốn, người từng nuôi dưỡng đứa bé mồ côi, đưa tấm hình của ông Philipp Roesler và hỏi: “Thưa bà, bà có nhận ra đứa trẻ mồ côi trong tấm ảnh này không?”.

Trong thời gian qua, thông tin trên báo chí ở hải ngoại cũng như ở Việt Nam nói rằng Bộ trưởng Roesler sinh ở tỉnh Khánh Hòa, Nha Trang hay Khánh Hưng, Khánh Hòa.

Nhưng nay, nhà báo người Đức đến Việt Nam với thông tin từ khai sinh của vị bộ trưởng trong đó ghi ông sinh ở Khánh Hưng, Ba Xuyên.

Thế là họ tìm đến tu viện của Dòng Chúa Quang Phòng ở thành phố Sóc Trăng để tìm lại dấu tích 36 năm trước của vị bộ trưởng Đức. Báo chí ở Việt Nam như Tuổi Trẻ có loan tin về chuyến đi Việt Nam phỏng vấn xơ Đỗ Thị Suốn của nhà báo Đức.

Đồng thời ở trên mạng, X-Cafe đã chuyển ngữ bài viết của nhà báo Đức Jurgen Damsh và Marc-André Rüssau đăng trên website www.build.de

Việc bộ trưởng Đức là một trẻ mồ côi hiện vẫn còn là đề tài nóng bỏng trên báo chí của nước Đức. TVTS xin đăng lại bản dịch này.

Gương mặt cậu bé Philipp Roesler lúc 4 tuổi trên báo Bild của Đức

Con đường trở về với quá khứ của Roesler quả là khó khăn. Hít thở không khí bụi bặm, tiếng còi xe máy đinh tai nhức óc, cái nóng ngột ngạt oi bức tạo nên một lớp mồ hôi bao bọc thân thể tôi.

Bảy giờ đồng hồ chạy taxi từ Sài gòn, nay là thành phố Hồ Chí Minh, bị nhồi lên nhồi xuống bởi những ổ gà trên con lộ của miền Nam Việt nam, qua những gánh hàng cơm bụi những ngôi nhà được lợp bởi lá dừa.

Cuối cùng khoảng 11 giờ trưa tôi cùng với người phiên dịch Bình (34 tuổi) cũng đã tới được thành phố Sóc Trăng thuộc đồng bằng sông Cửu Long. Nơi đây, một thành phố lớn, cho đến trước khi (...) tiến vào năm (...) có tên là Khánh Hưng, năm 1973, có nghĩa là trước đây 36 năm, tân bộ trưởng y tế của chúng ta đã chào đời. Một đứa trẻ khi ấy chưa mang tên là Philipp, và với chỉ 9 tháng tuổi đã được một cặp vợ chồng người Đức nhận làm con nuôi.

Chúng tôi tìm đến nhà thờ công giáo tại số 190 Tôn Đức Thắng. "Ở đây có Xơ nào tên là Mary-Marthe và Sylvie không?", phiên dịch của tôi hỏi thăm người quản gia.

Những cái tên này của các bà Xơ đã được Roesler, mới chỉ có một lần trở Việt nam (do hối thúc của vợ), nhắc đến trong một lần phỏng vấn trước đây. Ngoài ra không có thông tin gì thêm.

Ông ta cũng chưa hề về thăm các Xơ, và cho đến nay Rösler cũng vẫn không cảm thấy có đòi hỏi phải đi tìm kiếm cội nguồn của mình: "Có lẽ ông cũng vậy, ông sẽ chỉ đi tìm những cái gì mà ông cảm thấy thiếu", ông ta nói vậy, "và tôi không hề cảm thấy mình thiếu cái gì đó."

Và cảnh Roesler đẩy xe chở con và vợ đi bên cạnh là một trong những hình ảnh xuất hiện thường xuyên trên báo chí Đức

Người quản gia chỉ đường cho chúng tôi tới hai ngôi nhà khác, "ở đó là chỗ của các bà Xơ", ông ta nói.

Vào trong sân, một bà Xơ già người Việt tiến về phía chúng tôi. "Bà có thể cho chúng tôi biết các Xơ ngày ấy bây giờ ra sao?", "Xơ Sylvie đã qua đời", bà ta nói, "bây giờ chỉ còn có mình tôi, Xơ Đỗ Thị Suốn."

"Thế còn Xơ Mary-Marthe? Người đàn bà mỉm cười. "Chính là tôi, đó là tên thánh của tôi."

Xơ Mary-Marthe với tấm hình bộ trưởng Philipp Rösler trong tay. Bà Xơ 78 tuổi tin chắc: "Anh ta khi còn nhỏ đã sống trong Cô Nhi Viện của chúng tôi, sau đó được đưa về Sài gòn để bay sang Đức."

Lạy chúa, chúng tôi đã tìm thấy bà ta! Tôi kể cho bà ta về Philipp Roesler, năm 1973 đã được nhận làm con nuôi, và giờ đây đã trở thành một người đàn ông quyền lực tại nước Đức.

Chúng tôi đưa cho người đàn bà 78 tuổi một tấm hình của Bộ trưởng. Một cách trìu mến bà ta nâng nưu tấm ảnh trong đôi bàn tay khẳng khiu lốm đốm tàng nhang dấu ấn của tuổi già, và bắt đầu kể: "Philipp chắc chắn đã từng ở chỗ chúng tôi", bà ta nói. "Xơ Sylvie và tôi khi đó đã chăm sóc khoảng 100 trẻ mồ côi và cùng với tổ chức "Terre des Hommes" chúng tôi tiến hành tìm kiếm cha mẹ nuôi cho chúng. Chúng tôi đã thành công, tất cả mọi đứa trẻ đều có được cha mẹ nuôi. Phần lớn tụi chúng được đưa đi Pháp hoặc Hoa Kỳ, số sang Đức nhiều lắm cũng chỉ vào khoảng 30 cháu."

Chúng tôi đứng trước ngôi nhà Cô Nhi Viện thủa ấy, một ngôi nhà quét vôi màu vàng với những cửa sổ ô kính khung gỗ. "Đây là nơi chúng tôi khi đó đã chăm sóc nuôi nấng các cháu", Xơ Mary kể và đưa ngón tay run rẩy chỉ, "các cháu trai ngủ ở tầng một còn các cháu gái ngủ ở tầng 2. " Một giai đoạn kinh khủng khi đó trong chiến tranh Việt nam.

"Những người mẹ chạy trốn khỏi những xóm làng rực lửa, nhấn vào tay chúng tôi những đứa trẻ gần như chết đói", Xơ kể lại, "hoặc có khi có những người lính họ đến chỗ chúng tôi và trao lại những đứa trẻ mà họ tìm thấy ở một nơi nào đó."

Chỗ này, chỉ một vài mét sau hàng rào, những bà Xơ theo đạo công giáo đã chăm sóc hồi phục sức khỏe những đứa trẻ-cho dù không phải lúc nào họ cũng có thể cứu sống được tất cả bọn chúng.

"Tụi trẻ nằm chật khắp tất cả các gian, nhiều cháu mang bệnh, bị tiêu chảy, giun sán hoặc viêm phổi", Xơ Mary kể lại, "tất cả những gì chúng tôi có thể đem lại cho các cháu là một chút gì đó để ăn, thỉnh thoảng cũng có thuốc men, còn lại là tình yêu của chúng tôi."

1975, sau chiến thắng của (...), (...) đã tịch thu cơ sở của dòng tu "Oder of Providence", hiện nay những tòa nhà này được sử dụng làm khu nội trú của một bệnh viện trẻ em. Chúng tội không được phép ở đó. Ở một góc trong sân có những chú heo đang ủn ỉn và những chú chó chạy qua chạy lại. "Khi xưa chúng tôi cũng có một chỗ chăn nuôi heo và một vườn rau", Xơ Mary kể, "cái này cho đến tận bây giờ vẫn vậy."

Chúng tôi len lỏi tiếp tục đến một trường học bên cạnh. Trên cái bàn cạnh lối vào có một bình hoa giả màu vàng, các cháu gái tóc tết đuôi sam cười khúc khích. Xơ Mary ngồi vào chỗ. Xơ sang Pháp khi tuổi mới 22 để học tiếng, giờ đây Xơ là chứng nhân duy nhất còn lại ở Khánh Hưng, người có thể kể về ngày xa xưa ấy: "Xơ Sylvie luôn tháp tùng lũ trẻ về Sài gòn, đưa chúng đến những Sứ quán của các nước nơi hoàn tất thủ tục nhận con nuôi", Xơ kể, "sau khi (..) những người (..) đã tiêu hủy chứng chỉ khai sinh của rất nhiều cháu nhỏ trai và gái đã được môi giới làm con nuôi ở các nước phương Tây."

Lũ trẻ được đưa về Sài gòn, còn Xơ Mary thì ở lại Cô Nhi Viện. "Bởi vì tôi là giáo viên, tôi phải dạy học", Xơ kể, nhưng người ta cũng cảm nhận được, nỗi lòng của Xơ trước mỗi cuộc chia tay. Xơ lại ngắm nhìn tấm hình Philipp: "Chúng tôi biết, rằng cuộc sống của những đứa trẻ này ở một nơi nào khác sẽ tốt hơn là ở tại quê hương chúng", Xơ nói, "để cho tất cả chúng ra đi đó là một điều đúng đắn."

Việc các con "của Xơ" ngày nay "bằng lòng và hạnh phúc", đó là điều duy nhất mà Xơ Mary cầu mong cho tương lai. "đối với tôi không còn mong muốn gì hơn nữa", Xơ nói và cười. "hay là còn một điều", Xơ như sực nhớ ra, "có thể chỉ là một mong muốn rất nhỏ: Liệu tôi có được phép giữ lại tấm hình của Philipp?"

source

TiVi Tuan San

Sunday, 1 November 2009

USS Lassen và hạm trưởng Lê Bá Hùng




DCVOnlineTin ngắn (AP)


USS Lassen và hạm trưởng Lê Bá Hùng


Hoa Thạnh Đốn (Washington) - Một sĩ quan hải quân Hoa Kỳ trước đây rời Việt Nam lúc còn nhỏ và đã được một tàu Mỹ vớt ở biển, sẽ là hạm trưởng một khu trục hạm Hoa Kỳ ghé thăm Việt Nam trong thời gian gần đây, hải quân Hoa Kỳ cho hay.

Sinh ở Huế, Trung tá Lê Bá Hùng và gia đình ông ta đã được một chiến hạm Hoa Kỳ vớt ở biển năm 1975 trong những ngày chấm dứt cuộc Chiến tranh Việt Nam, theo website của hải quân.

Gia đình ông Hùng định cư ở tiểu bang Virginia, sau đó ông nhập tịch Hoa Kỳ và tốt nghiệp Học viện Hải quân Hoa Kỳ (US Naval Academy) năm 1992.

Ông sẽ trở lại Việt Nam với chiếc chiến hạm ông chỉ huy – khu trục hạm USS Lassen – trong một chuyến thăm viếng ngoại giao, hải quân Hoa Kỳ cho hay.

Trung tá Hùng trong buổi lễ nhậm chức hạm trưởng USS Lassen (DDG 82). Nguồn: lassen.navy.mil
“Đây sẽ là một kinh nghiệm độc đáo riêng cho tôi, lần đầu tiên trở về lại nơi tôi ra đời,” trung tá Hùng nói.

“Kỷ niệm lúc còn ở Việt Nam tôi không có nhiều, thế nhưng tôi vẫn cảm nhận bị cuốn hút về văn hóa, và con người Việt Nam.”

Đây là chuyến trở lại thăm Việt Nam lần đầu tiên kể từ lúc ông năm tuổi, khi gia đình ông rời Việt Nam trong làn sóng tị nạn chạy khỏi Việt Nam khi Sài Gòn thất thủ.

Trung tá Hùng cho rằng cuộc viếng thăm này là "một biểu tượng tình thân hữu giữa hai quốc gia.”

Là người Mỹ gốc Việt Nam đầu tiên chỉ huy một chiến hạm Hoa Kỳ, trung tá Lê Bá Hùng nhậm chức hạm trưởng khu trục hạm USS Lassen (DDG82) loại Arleigh Burke, trang bị hỏa tiển điều khiển tầm xa hôm tháng Tư năm nay. USS Lassen thuộc đệ thất hạm đội có căn cứ nằm ở thành phố cảng Yokosuka, Nhật Bản.


© DCVOnline



Nguồn:

(1) Former refugee to return to Vietnam as US Navy officer. The Associated Press, 30 October 2009
*******************************************************
source
DCV Online

Phỏng vấn Hạm trưởng Lê Bá Hùng

Đây là lần đầu tiên Hạm trưởng Lê Bá Hùng trở lại Việt Nam kể từ năm 1975

Từ thuyền nhân trở thành hạm trưởng, trung tá Lê Bá Hùng của Hải quân Hoa Kỳ đã chỉ huy con tàu trị giá 800 triệu USD, với thủy thủ đoàn 300 người cập cảng Đà Nẵng hôm 7/11/2009.

Ông Lê Bá Hùng, 39 tuổi, sinh ra tại thành phố Huế. Ông được tàu Mỹ vớt khi gia đình ông đang tìm cách vượt biển đi tỵ nạn hồi năm 1975.

Gia đình ông định cư tại bang Virginia và sau đó ông trở thành công dân Mỹ. Ông tốt nghiệp Học viện Hải quân Hoa Kỳ loại xuất sắc vào năm 1992 và là người Mỹ gốc Việt đầu tiên nhận chức vụ hạm trưởng hồi tháng 04/2009.

Trả lời phỏng vấn tiếng Anh của BBC World Service, ông kể lại quá trình 'từ thuyền nhân tr̉ở thành thuyền trưởng' của mình và nói v̀ề cảnh gia đình chia ly sau 1975:

Trung Tá Hùng: Cha tôi lúc đó là phó chỉ huy trưởng một đơn vị hậu cần của hải quân. Vào ngày 29/04/1975, chỉ huy của ông rời Việt Nam và không báo cho cha tôi biết. Khi cha tôi phát hiện được thì ông vẫn không bỏ vị trí mà đóng vai trò chỉ huy. Ngày hôm sau, miền Nam Việt Nam tan rã và Sài Gòn thất thủ và lúc đó cha tôi đứng trước quyết định khó. Nhưng khi binh lính của ông hỏi ông rằng họ có thể về nhà để đưa gia đình ra khỏi Việt Nam hay không thì ông nói là “được, hãy về lo cho gia đình đi”.

Và sau đó cha tôi đã đón mẹ tôi và tôi, là đứa út và chúng tôi rời Sài Gòn bằng thuyền tàu cá và cha tôi làm hoa tiêu cho chủ tàu cá đó. Vào ngày hôm sau (01/05) thuyền của chúng tôi được một tàu tiếp dầu hải quân kéo đi tiếp và tới ngày 02/05 thì gặp tàu chiến Hoa Kỳ và được đưa lên.

Trung Tá Hùng: [Khi cả nhà rời Việt Nam trên một thuyền nhỏ] các anh và chị của tôi lúc đó còn đang ở Huế vì học tại đó và Huế cũng là quê của gia đình tôi. Các anh chị tôi đã không về kịp để đi cùng với tôi và cha mẹ tôi. Họ ở lại Việt Nam thêm 8 năm nữa, tức là cả nhà tôi đoàn tụ vào năm 1983.

Tôi tự hào là người Mỹ và tôi cũng tự hào về nguồn gốc Việt Nam của tôi.

BBC: Vậy cuộc sống của ông và gia đình ông ngay lúc vừa sang Hoa Kỳ thế nào?

Trung Tá Hùng: Tất nhiên là khó khăn. Chúng tôi rời Việt Nam quá vội và không mang theo tiền nong gì cả. Cha tôi phải kiếm sống và nuôi gia đình nhưng cũng rất may rằng có các gia đình bảo trợ rất hảo tâm giúp nên chúng tôi đã bắt đầu được cuộc sống mới tại Hoa Kỳ.

BBC: Ông luôn có tham vọng vào hải quân hay không?

Trung Tá Hùng: Tôi muốn lập nghiệp trong hải quân và tôi muốn theo bước của cha tôi để noi gương ông, cũng như sự hy sinh của cha tôi cho đất nước của ông và việc ông hy sinh nuôi nấng gia đình chúng tôi. Tôi muốn vào hải quân bởi khi nhìn lại tôi thấy về một cơ hội tuyệt vời của mình là người Mỹ và là cách để tôi trả ơn cho nước Mỹ, tổ quốc của tôi. Và cũng là để đền ơn cho những người bảo trợ, bè bạn giúp đỡ gia đình tôi.

BBC: Khi ông đưa tàu khu trục vào cảng Đà Nẵng, về Việt Nam là mảnh đất nơi ông sinh ra chắc ông cảm thấy tự hào?

Trung Tá Hùng: Tôi cảm thấy tự hào. Và quan trọng hơn là tôi biết rằng cha tôi cũng tự hào. Ông gửi email cho tôi nhiều trước chuyến đi này và ông thấy vui khi tôi là hạm trưởng và hơn nữa là tôi đang ở Việt Nam vào lúc này.

BBC: Việt Nam có ý nghĩa gì đối với ông vào lúc này?

Trung Tá Hùng: Việt Nam là nơi tôi sinh ra. Tôi tự hào là người Mỹ và tôi cũng tự hào về nguồn gốc Việt Nam của tôi. Tôi luôn ước mơ quay trở lại Việt Nam và rốt cùng đã có cơ hội để về và tôi coi đó là điều rất đặc biệt. Và vào chính lúc này chứ không phải lúc nào khác, tôi muốn trở lại Việt Nam. Lần tới khi trở lại Việt Nam tôi sẽ đưa vợ và các con tôi về để các cháu có thể thấy được nơi tôi lớn lên, ít nhất là 5 năm đầu.

BBC: Thế Cuộc chiến Việt Nam vẫn còn tác động tới ông và gia đình ông hay không? Tức là ông vẫn còn thấy tiếng vọng của những gì đã xảy ra từ nhiều năm trước?

Trung Tá Hùng: Đối với tôi thì điều đó không nhiều như đối với cha của tôi. Cha tôi chưa trở lại Việt Nam. Tôi hy vọng một ngày nào đó cha tôi sẽ trở lại. Nhưng tôi nghĩ rằng cha tôi thấy khó trở lại được. Điều đó khá dễ thấy. Mẹ tôi, anh chị của tôi bảo cha tôi quay trở lại nhưng cha tôi vẫn từ chối. Tôi nghĩ vẫn còn nặng nề. Tất nhiên là ông có một số ký ước buồn thời đó, bởi đó là quãng thời gian có nhiều điều khiến việc trở lại cũng khó khăn.

Khu trục hạm USS Lassen thuộc hạm đội 7 của Hải quân Hoa Kỳ, nằm dưới sự chỉ huy của Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương. Tàu USS Lassen là khu trục hạm hạng Arleigh Burke có trang bị hỏa tiễn định vị, vào loại hiện đại, lớn và mạnh nhất trong số khu trục hạm.Kể từ chuyến thăm của tàu USS Vandergrift đến cảng Sài Gòn hồi tháng 11/2003, đã có nhiều tàu chiến Hoa Kỳ thăm Việt Nam và hồi tháng Tư năm nay, một nhóm sỹ quan cao cấp của Việt Nam cũng đã thăm hàng không mẫu hạm của Hoa Kỳ.

********************************

source

BBC Vietnamese

Monday, 26 October 2009

Bộ trưởng Cộng hòa Liên bang Đức gốc Việt đầu tiên



26-10-2009



DCVOnlineTin ngắn (DPA)


Từ một trẻ mồ côi Việt Nam trở thành bộ trưởng của Đức


Bá Linh (Berlin) - Một bác sĩ y khoa, trước đây là con mồ côi ở Việt Nam đã trở thành người Đức gốc Á châu đầu tiên được chỉ định vào chức vụ bộ trưởng của nội các nước Đức.

Ông Philipp Roesler được bổ nhiệm vào chức bộ trưởng Bộ Y tế trong chính phủ bảo thủ của bà Thủ tướng (Chancellor) Angela Merkel, và nội các này sẽ tuyên thệ nhậm chức vào thứ Tư này.

Ở tuổi 36, nhà lập pháp đang lên và đầy hứa hẹn của đảng Dân chủ Tự do (FDP) vốn ủng hộ giới thương mãi cũng là thành viên trẻ nhất trong 16 bộ trưởng của nội các này.

"Ông có - một cách chính xác - cái nguồn năng lực sinh động mới người ta cần cho cái hệ thống y tế bết bát này để đạt được một kết qủa tốt đẹp hơn," lãnh đạo đảng FDP ông Guido Westerwelle nói.

Như người kế thừa cho ông Ulla Schmidt của đảng Dân chủ Xã hội sắp được thay thế, ông Roesler sẽ trông nom và chịu trách nhiệm một ngân sách 6 tỉ 6 đô-la cho một hệ thống y tế lớn cồng kềnh mà đảng ông muốn cải cách.

Philipp Roesler
Nguồn: Getty Images
Ông Roesler sinh vào tháng Hai năm 1973 ở tỉnh Khánh Hòa, khi cuộc Chiến tranh Việt Nam đang tiếp diễn.

Ông sống ở một trại cô nhi Thiên Chúa giáo khi ông được một cặp vợ chồng người Đức xin về làm con nuôi qua một tổ chức cứu trợ trẻ em. Ông được cha mẹ nuôi đưa về Đức lúc chín tháng.

Khi ông lên bốn tuổi, cha mẹ nuôi của ông ly thân và ông Roesler được cha ông, một người lính chuyên nghiệp tiếp tục nuôi nấng. Ông Roesler học y khoa ở Hanover và cũng đã từng phục vụ như y sĩ chiến trường trong quân lực Đức.

Là một đảng viên của cánh trẻ đảng FDP kể từ năm 1992, ông Roesler tham gia lãnh đạo đảng trong năm 2005, và năm sau đó, được bầu làm chủ tịch đảng ở tiểu bang Lower Saxony.

Tháng Hai năm 2009, ông được bổ nhiệm làm bộ trưởng bộ giao thông, lao động và kinh tế của tiểu bang ông, cũng như trở thành trợ lý cho thủ tướng tiểu bang là ông Christian Wulff.

Là một người Công giáo, ông Roesler đã lập gia đình sáu năm nay với vợ là bà Wiebke, cũng là một bác sĩ y khoa. Hai vợ chồng hiện có hai cô con gái sinh đôi 1 tuổi, bé Grietje và bé Gesche.

Đồng minh chính trị nói về ông như là một người "thông minh sáng láng", trong lúc đối thủ ông thì ám chỉ đến ông một cách miệt thị "thằng Tàu," theo báo chí tường thuật.

Ông Roesler nói rằng từ lúc còn bé ông đã hiểu cái nét Á châu làm ông trông khác với các trẻ con khác. Nhưng ông đã được khuyến khích bởi cha mình là đừng để điều đó làm khó chịu.

Ông không bao giờ để ý hay thích thú gì đến cái nguồn gốc Việt Nam của ông cho đến sau khi ông lập gia đình, ông cho hay như thế trong một buổi phỏng vấn gần đây.

Vợ ông cuối cùng đã thuyết phục được ông là về thăm nơi chốn ông đã sinh ra, trong năm 2006 - để sau này họ có thể nói với con cái của họ về một đất nước nơi cha mình đã sinh ra.


© DCVOnline



Wednesday, 7 October 2009

Tổng Giám mục Nguyễn Văn Tốt: Sứ thần Tòa thánh tại Costa Rica, nước hạnh phúc nhất thế giới


Cập nhật lúc: 10/6/2009 3:21:20 PM
Tổng Giám mục Nguyễn Văn Tốt: Sứ thần Tòa thánh tại Costa Rica, nước hạnh phúc nhất thế giới

TGM Nguyễn Văn Tốt và anh trai, Linh mục Nguyễn Văn Minh

Cuộc nghiên cứu năm 2009 của New Economics Foundation, một cơ quan phi chính phủ Anh đã xếp hạng Costa Rica, một cộng hòa ở Trung Mỹ, là quốc gia hạnh phúc nhất trên thế giới.

Cuộc nghiên cứu 143 quốc gia chiến 99% dân số trên thế giới căn cứ vào tuổi thọ, sự hạnh phúc và môi trường sống.

Đứng đầu bảng các quốc gia hạnh phúc là Costa Rica, sau đó là Cộng hòa Dominican và hàng thứ 3 là Úc.

Trong số TOP 10, các quốc gia Châu Mỹ La Tinh chiếm 9 chỗ, trừ Úc. Nước Anh đứng hàng thứ 74 và Hoa Kỳ đứng hạng 114.

Sự nghiên cứu của cơ quan new Economics Foundation cho thấy tuổi thọ của người dân Costa Rica là 78.5 tuổi và có 85% dân chúng nước này nói họ hạnh phúc với cuộc sống của họ.

Trước đó, cuộc nghiên cứu của New Ecomonics Foundation năm 2006 cho thấy nước cộng hòa Vanuatu là nước hạnh phúc nhất, đứng hàng thứ 2 là Costa Rica.

Bạn đọc TiVi Tuần-san chắc đã biết đôi chút về cộng hòa Vanuatu qua bút ký “Vanuatu: 7 ngày ở xứ đảo thần tiên” của tác giả Nguyễn Hồng Anh cách đây khoảng một năm.

Lần này, TVTS xin giới thiệu với bạn đọc về cộng hòa Costa Rica bởi 2 lý do:

- Đây là đất nước được xem là hạnh phúc nhất thế giới.

- Sứ thần (tức đại sứ) của Tòa thánh Vatican tại nước này là một người Việt Nam: Tổng giám mục Nguyễn Văn Tốt, một sự kiện có lẽ ít người biết.

Nguồn tài liệu hay các trích dẫn trong bài viết sau đây lấy từ VietCatholic News.

TGM Nguyễn Văn Tốt đi tản bộ ở Costa Rica

Đôi giòng về “Bờ Biển Giàu Có” và vị sứ thần người Việt

Costa Rica là một quốc gia nhỏ bé có cái tên thơ mộng là Bờ Biển Giàu Có (Costa: Bờ biển) (Rica: Giàu có) ở Trung Mỹ, bắc giáp Nicaragua, nam và đông nam giáp Panama, tây và tây nam giáp biển Thái Bình Dương, và đông giáp biển Carribé.

Diện tích khoảng 51,000 cây số vuông; dân số khoảng 4.5 triệu; Công giáo chiếm 70%; lợi tức đầu người $13,500 Mỹ kim. Thủ đô là San José. Đất nước có tên Bờ Biển Giàu Có là một địa điểm du lịch lý tưởng.

Costa Rica bị Tây Ban Nha chiếm làm thuộc từ năm 1530, vì vậy nước này cũng như nhiều nước ở Trung và Nam Mỹ nói tiếng Tây Ban Nha. Được độc lập từ năm 1821, nước này tự cho là một nước có chế độ dân chủ liên tục trên 100 năm, nhưng sự thật không phải hoàn toàn như vậy.

Costa Rica chỉ thật sự có một nền dân chủ liên tục trong 60 năm qua và là một nước có nền dân chủ ổn định nhất ở trong khu vực Châu Mỹ La Tinh. Thật vậy, người dân Costa Rica đã được sống trong thanh bình, không có chiến tranh. Và cả không có quân đội nữa.

Bởi vậy, từ hàng thứ hai và đứng sau cộng hòa Vanuatu (nơi có một người gốc Việt giàu nhất nước là ông Đinh Văn Thân), Costa Rica đã trở thành đất nước hạnh phúc nhất hành tinh.

Năm ngoái Đức Thánh Cha Benedict đã bổ nhiệm Tổng giám mục Nguyễn Văn Tốt, 60 tuổi, làm sứ thần của Tòa Thánh La Mã tại xứ Trung Mỹ này. Chức sứ thần của Vatican tương đương với đại sứ của một nước.

Tổng giám mục Nguyễn Văn Tốt sinh năm 1949 tại xứ Búng, xã Hưng Định, huyện Thuận An, tỉnh Bình Dương (giáo phận Phú Cường). Họ Búng đã sản sinh hai vị giám mục là Đức cha Tốt và Đức cha Trần Đình Tứ.

Năm 1967, thầy Phê-rô Nguyễn Văn Tốt được gởi sang La Mã du học và được thụ phong linh mục vào ngày 24.3.1974.

VietCatholic nói về tiểu sử của TGM Nguyễn Văn Tốt từ khi làm linh mục đến nay như sau:

Sau biến cố 1975, không thể về nước được, ngài xin đi truyền giáo tại nước Zaire, nay là Cộng hòa dân chủ Congo Phi châu. Trở lại Roma vào năm 1979 và ghi tên học trường Ngoại giao Tòa Thánh.

Sau khi tốt nghiệp trường Ngoại giao, linh mục Phêrô Nguyễn Văn Tốt nhận tước hiệu Đức Ông và phục vụ với tư cách là bí thư các tòa Sứ thầnTòa Thánh tại: Panama (3 năm), Brasil (5 năm), Zaire (1 năm). Tiếp theo đó với tư cách là Quyền Sứ Thần Tòa Thánh tại Rwanda (3 năm) và tại Pháp (3 năm).

Vào ngày 25. 11. 2002, Đức Ông Phêrô Tốt được Đức cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II bổ nhiệm làm Sứ thần Tòa Thánh tại tại hai nước Togo và Bénin, châu Phi.

Tiếp sau đó Đức Ông Phêrô Nguyễn Văn Tốt được Đức cố Giáo hoàng Gioan Phaolô II tấn phong làm Tổng Giám mục ngày 6.1.2003, hiệu tòa: Rusticiana. Và ngài đang phục vụ hai nước Togo và Benin bên Phi Châu.

Ngày 24.8.2005, Đức Giáo hoàng Benedict 16 bổ nhiệm Tổng Giám mục Tốt làm sứ thần Tòa thánh tại Cộng hòa Trung Phi và Chad. Tất cả những quốc gia này nằm trong khu vực nghèo đói và có nhiều biến loạn, nội chiến.

Ngày 13.5.2008, Đức Giáo hoàng bổ nhiệm ngài làm sứ thần Tòa thánh tại cộng hòa Costa Rica, một nước nhỏ ở Trung Mỹ nhưng là nước bình yên bậc nhất trong vùng, nơi mà người dân tự xem là có cuộc sống hạnh phúc.

Tổng Giám mục Tốt đã có hai lần về thăm quê hương vào năm 1994 và 2005, thăm họ Búng nơi chôn nhau cắt rốn của ngài, nơi mà người anh ruột của ngài là Linh mục Nguyễn Văn Minh hiện làm cha xứ.

Để bạn đọc biết đôi chút về đất nước, con người và hoạt động của sứ thần Tòa thánh tại Rosta Rica như thế nào, TVTS xin trích đăng bài viết của cô Hà Giang, người có mặt trong phái đoàn Việt Nam trong chuyến thăm xứ Costa Rica vào cuối tháng 6 vừa qua.

Cô Hà Giang phỏng vấn Đức cha Garita

Lễ Quốc Khánh của Vatican tại Costa Rica với ĐTGM Nguyễn văn Tốt

VietCatholic News (04 Jul 2009)

COSTA RICA - Hàng năm lễ Quốc Khánh của tòa thánh Vatican được các Tòa Khâm Sứ Vatican ở khắp nơi trên thế giới long trọng tổ chức. Riêng tại Costa Rica, lễ Quốc khánh của Vatican năm nay đã được tổ chức vào sáng thứ Hai ngày 29/6/2009 tại Metropolitan Cathedral, ngôi thánh đường quan trọng bậc nhất quốc gia này, tọa lạc tại San Jose, thủ đô của Costa Rica.

Vì Thiên Chúa Giáo là Quốc Giáo của Costa Rica, nên tuy lễ Quốc Khánh của Vatican được tổ chức vào sáng thứ Hai, nhưng ngôi thánh đường cổ kính Metropolitan Cathedral hôm nay đông kín người tham dự.

Trong số người dự lễ, người ta thấy có những nhân vật hàng đầu của quốc gia, như ông Chủ tịch Hạ Viện Don Francisco Antonio Pacheco, cùng nhiều Bộ Trưởng, Thứ Trưởng, và phần đông các đại sứ hay ngoại giao đoàn của các quốc gia hiện đang bang giao với Costa Rica. Đặc biệt phái đoàn người Việt đến từ California được Đức Tổng Giám Mục Phêrô Nguyễn Văn Tốt, Sứ Thần Tòa Thánh Vatican ưu ái dành cho hàng ghế đầu.

Giữa tiếng nhạc thánh ca trầm hùng của dàn nhạc đại hòa tấu, hơn 50 linh mục trong áo dòng trắng từ dưới thánh đường nghiêm trang tiến tới bàn thờ, theo sau các vị linh mục là khoảng 20 thầy trong y phục giúp lễ vàng sọc nâu, tiếp đó là 9 vị tổng giám mục đến từ khắp nơi trên Costa Rica trong trang phục đại lễ mầu đỏ, đội mũ vàng, người đi cuối cùng là vị Khâm Sứ Nguyễn Văn Tốt phúc hậu cũng trong y phục đại lễ đỏ và mũ vàng, nhưng với cây gậy vàng trong tay, trông ngài thật uy nghi.

Là một người Việt Nam, chúng tôi không khỏi thầm hãnh diện khi thấy ngài được các chức sắc của Costa Rica kính cẩn chào. Ngược lại, sự có mặt của những đồng hương, trang trọng trong những chiếc áo dài Việt Nam quen thuộc có lẽ đã khiến ngài thấy ấm lòng.

Qua bài diễn văn xúc tích và cảm động bằng tiếng Tây Ban Nha rất lưu loát, Đức TGM Phêrô Nguyễn Văn Tốt nói về lịch sử của ngày Quốc Khánh Vatican, ngài cầu nguyện cho Đức Giáo Hoàng, cho Giáo Hội Công Giáo, cho Tự Do Tôn Giáo và cho hòa bình khắp nơi trên thế giới.

Ngài cũng không quên giới thiệu phái đoàn 5 người Việt Nam đến từ Nam California để dự lễ.

TGM Nguyễn Văn Tốt và phái đoàn VN trước Tòa Khâm sứ tại Costa Rica

Sau khi tan lễ, các Tổng Giám Mục, chức sắc của Costa Rica cùng các vị đại sứ đã đến tòa Khâm Sứ, nơi cư ngụ và làm việc của Đức TGM Phêrô Nguyễn Văn Tốt, Khâm Sai của Đức Giáo Hoàng Bennedicto 16, để tham dự buổi tiếp tân do tòa Khâm Sứ khoản đãi.

Phòng khách rộng mênh mông của Tòa Khâm Sứ được trang hoàng thật ấm cúng với những cành hoa nhiệt đới nổi tiếng của Costa Rica rực rỡ khắp nơi. Ban hợp ca nam trong đồng phục thật đẹp mắt dàn hàng hai bên cầu thang nghênh chào hơn 300 quan khách.

Mọi người đứng nghiêm trang trọng hát bài quốc ca Costa Rica do ban ban hợp ca khởi xướng. Sau bài diễn văn rất hùng hồn và lôi cuốn của Chủ tịch Hạ Viện Don Francisco Antonio Pacheco, buổi tiệc bắt đầu.

Chúng tôi len lỏi đi giữa tiếng cười vui vẻ và những chuỗi tiếng Tây Ban Nha lạ tai để chào hỏi mọi người và tìm cho ra những ai nói được tiếng Anh để trò chuyện. Chưa bao giờ tôi thấy mình thất thế vì bất đồng ngôn ngữ như vậy. Tôi nhủ thầm sau chuyến đi này, nhất định phải học tiếng Tây Ban Nha mới được.

Chủ tịch Hạ Viện Don Francisco Antonio Pacheco tươi cười cao hứng cho biết hôm nay và trong hai ngày tới, ông là Quyền Tổng Thống vì Tổng Thống Costa Rica đang đi kinh lý ở Panama và Nicaragua. Ông rất tự hào vì vẻ đẹp thiên nhiên thu hút nhiều du khách đến từ khắp nơi trên thế giới của quê hương ông.

Khi chúng tôi hỏi tại sao Costa Rica không có quân đội, ông đùa một cách hãnh diện là: “Vì chúng tôi khôn!”. Ông cho biết Costa Rica là quốc gia đầu tiên trên thế giới quyết định dẹp bỏ quân đội và ngân quỹ quốc gia trước đây dành cho quân đội giờ được dùng vào việc phát triển giáo dục, môi trường và văn hóa.

Ông khoe rằng Costa Rica được xếp hạng đầu thế giới, đồng hạng với Hoa Kỳ, trong việc phát triển môi sinh. Rồi hứng thú, ông kể thêm, vào ngày 1 tháng 12 năm 1948, Tổng Thống Jose Figueres Ferrer đã quyết định dẹp bỏ quân đội sau chiến thắng của cuộc nội chiến một năm trước đó. Và khác với các nước láng giềng, kể từ năm 1948 đến giờ, Costa Rica không có chiến tranh.

Qua câu chuyện trao đổi ngày càng dòn, ông thú nhận rằng, ông không biết nhiều về đất nước Việt Nam, vì ở Costa Rica hiện không có người VN sinh sống, nhưng qua Đức TGM Nguyễn Văn Tốt, ông biết dân Việt Nam rất thông minh cần mẫn. Ông rất lấy làm lý thú khi khám phá ra Việt Nam cũng xuất cảng cà phê và trà như Costa Rica. Ông hy vọng là tương lai sẽ có thêm nhiều người Việt Nam di dân đến đây.

Đức Cha Guillermo Loria Garita, thuộc địa phận San Isidro de el General cho biết ngài rất mến mộ Đức TGM Nguyễn Văn Tốt và cho rằng vị Khâm sứ là một tu sĩ khiêm nhường, rất thương người, và là một nhà ngoại giao tinh tế.

Chúng tôi thảo luận về đề tài tự do tôn giáo. Ngài cho biết tuy hiến pháp năm 1949 của Costa Rica ấn định rằng Thiên Chúa Giáo là Quốc Giáo, nhưng cùng một lúc hiến pháp của nước này cũng bảo đảm quyền tự do tôn giáo của người dân, và vì có khoảng 40,000 người Trung Hoa sống ở đây, Phật Giáo tại Costa Rica cũng đang được phát triển.

Nghe ngài nói và nhìn các vị giám mục, linh mục chung quanh chúng tôi đi lại tươi cười thoải mái, tôi không khỏi không hình dung đến cảnh linh mục (..) đang héo hắt trong tù, cả cuốn thánh kinh cũng không được giữ, cũng chỉ vì 4 chữ “(..)”.

Một vị đại sứ hiện diện trong buổi tiếp tân được chúng tôi chú ý là ông (..). Ông cho biết rất thấu hiểu về tình hình (..) hiện nay, vì tương tự như (..)hiện cũng đang bị (..). Ông ngậm ngùi nhắc lại việc trước năm (..) đã gửi một sư đoàn đến (..) để yểm trợ cuộc chiến chống xâm lăng của (..), nhưng tiếc thay nỗ lực đó đã không xoay chuyển được tình thế.

Bà Marie Sere, nhân viên ngoại giao của tòa đại sứ Panama, chia sẻ rằng, như nhiều người dân Trung Mỹ, bà rất sùng đạo Thiên Chúa, và rất vinh hạnh khi được Đức TGM mời đến dự lễ Quốc Khánh và buổi tiếp tân.

Bà cứ tấm tắc, trầm trồ khen mãi vẻ đẹp mà bà cho là vừa kiêu sa vừa nhu mì của những chiếc áo dài Việt Nam. Bà duyên dáng bảo rằng hôm nay có lẽ là một ngày may mắn cho bà, vì bà không ngờ được gặp một lúc những 5 người Việt Nam ở đây, trong khi trước đó, ngoài

Đức TGM Nguyễn Văn Tốt, bà chưa hề thấy bóng dáng một người Việt nào khác, và vẫn luôn tò mò thắc mắc không biết nhân dáng và diện mạo của một người phụ nữ Việt Nam ra sao.

Trong bất cứ câu chuyện với ai chúng tôi đều hỏi xem có nhiều người Việt sống ở Costa Rica không. Một vị Tổng Giám Mục thuộc giáo phận cách thánh đường Metropolitan Cathedral hơn 100 cây số cho biết ngài đã khám phá ra tại vùng này có 20 người Việt Nam làm nghề đánh cá. Theo ngài hình như họ không có giấy tờ hợp lệ, và có vẻ như đang bị chủ nhân bóc lột, và sống rất cô lập, thầm lặng, và thường phải đi ra khơi mấy tháng mới được về nhà một lần.

Đức TGM Nguyễn Văn Tốt cho biết ngài cũng được biết tin này cách đây không lâu, và đã đi tìm gặp để giúp họ, nhưng cho đến giờ mới chỉ tiếp xúc được với 7 người.

Phái đoàn VN chúng tôi nhanh chóng rỉ tai nhau về điều này, và vội vã góp một ít tiền để nhờ Đức TGM chuyển cho họ khi có dịp. Anh Cường Đỗ, một người Việt trước đây định cư ở Louisiana phát biểu rằng Costa Rica chỉ cần cho một số người Việt Nam hành nghề đánh cá đến đây định cư thì chẳng bao lâu sau ngành chài lưới của họ sẽ phát triển, và “Bờ Biển Giầu Có” sẽ được giầu có hơn nữa.

Tôi nghĩ đến 20 người dân Việt Nam chài lưới mình chưa được gặp. Biết đâu, ừ biết đâu chính họ sẽ tạo dựng nên một làng chài lưới Việt Nam ở đây? Có thể lắm chứ? Chính ông chủ tịch Hạ Viện vừa nói muốn có thêm người Việt Nam đến đây sinh sống cơ mà.

Lưu luyến thế nào thì giờ chia tay cũng phải đến! Hình ảnh của những đóa hoa nhiệt đới rực rỡ đủ màu loang loáng qua khung cửa kính của chiếc xe lăn bánh trong vội vã đưa chúng tôi ra phi trường. Thôi tạm biệt “Bờ Biển Giầu Có”, một đất nước thanh bình có những dân sống thật tự do, thoải mái.

Có phải ai ở đây cũng được sống trong thoải mái không? Tôi cứ nghĩ mãi đến 20 ngư dân Việt Nam đang sống lây lất ở đâu đó trên đất nước này, và tự nhủ nhất định phải đi tìm họ.

Chuyến đi thăm Costa Rica của chúng tôi đã chấm dứt, nhưng cuộc hành trình đi tìm những đồng hương Việt Nam kém may mắn dường như mới bắt đầu.

Tôi có cảm tưởng mình sẽ trở lại Costa Rica một lần nữa...

(Trích TVTS 1216 - 15.7.2000)

************************
source
TiVi Tuan san

Sunday, 6 September 2009

I'm in the 7%


A Holy man was having a conversation with the Lord one day and said, 'Lord, I would like to know what Heaven and Hell are like.'


The Lord led the holy man to two doors.


He opened one of the doors and the holy man looked in.


In the middle of the room was a large round table..


In the middle of the table was a large pot of stew,


which smelled delicious and made the holy man's mouth water.
The people sitting around the table were thin and sickly.

They appeared to be famished. They were holding spoons with very long handles that were strapped to their arms and each found it possible to reach into the pot of stew and take a spoonful..

But because the handle was longer than their arms, they could not get the spoons back into their mouths.


The holy man shuddered at the sight of their misery and suffering.


The Lord said, 'You have seen Hell. They went to the next room and opened the door. It was exactly the same as the first one.


There was the large round table with the large pot of stew which made the holy man's mouth water.


The people were equipped with the same long-handled spoons, but here the people were well nourished and plump, laughing and talking.


The holy man said, 'I don't understand.

'It is simple,' said the Lord. 'It requires but one skill.


You see, they have learned to feed each other.


The greedy think only of themselves.'
When Jesus died on the cross, he was thinking of you.
Its estimated 93% won't forward this.


If you are one of the 7% who will, forward this with the title '7%'.

I'm in the 7%



Remember that

I will always share my spoon with you
*******************************************************
source
Flag this message

Fw: I'm in the 7%

Monday, September 7, 2009 6:55 AM
To:
"Binh Huynh Dang"
Pix-source: Xem ảnh với kích cỡ đầy đủ

Xem ảnh với kích cỡ đầy đủ

800 x 994 - 704k - jpg - loyalkng.com/.../jesus-christ-sermon-mount.jpg

Hình ảnh có thể có bản quyền.

Dưới đây là hình ảnh tại groups.yahoo.com/group/HoiNghi/message/108876

He just left my home in Saigon


HE ARRIVED THIS MORNING, WE HAD PRAYER;

SPENT SOME TIME JUST TALKING, AND HE HELD

ME FOR AWHILE BECAUSE I WAS HAVING A BAD

MORNING. THEN, HE WAS ON HIS WAY TO YOUR

PLACE.

When He gets to your PC, escort Him to the next stop....

Please don't allow Him to sleep on your PC. The

Message He is carrying is very important and needs

To go round. May God bless you as you do this-

AMEN.

Walking for Jesus!

Say a prayer, and then pass Him on to bless others.

Our assignment is to love and spread the gospel

Throughout the world. Have a blessed day and touch

somebody's life today! I just did. He's walking around

The world - via e-mail!! Pass it on! So He can get there .

When you forward, put where He left in the subject

Box.

*************

source

FW: He just left my home in Wethersfield, CT

Monday, September 7, 2009 6:49 AM
From:
This sender is DomainKeys verified