Wednesday, 10 March 2010

Chung tình


February 05, 2010


GIAO CHỈ SJ-ViệtTribune

Còn nhớ không em?

Trong câu chuyện 35 năm nhìn lại, chúng tôi ghi được biết bao nhiêu sự kiện và nhân vật. Tài liệu thì nhiều, với một chút chủ quan và tình cảm riêng tư, chỉ có thể viết lại một số hết sức hạn chế. Tuy nhiên cũng đủ thể hiện được những câu chuyện tiêu biểu qua nhiều lãnh vực. Những sinh hoạt cộng đồng, gương hy sinh, những giây phút bên nhau trong tình quê hương, trong tình bằng hữu và tình nghĩa (...). Nhưng xem đi xem lại, chúng tôi còn thiếu một đề tài rất quan trọng của cả một đoạn trường. Một đề tài vượt thời gian, vượt không gian, vượt biên giới của thù nghịch, ra ngoài khuôn khổ của chính trị. Ðó là chuyện tình. Vì vậy xin kể một chuyện tình rất bình dị, bắt đầu từ sân trường trung học Vũng Tàu qua đến đại học của một thành phố Sài Gòn đổi tên. Chuyện (...) bất thành, rồi 10 năm đợi chờ ODP. Câu chuyện một thanh niên xây dựng lại sự nghiệp bằng công việc bán vé số đầu đường ở Việt Nam cho đến lúc đi bỏ báo tại San Jose. Sau cùng, trở thành một chuyên gia có chút công danh và sự nghiệp trên quê hương mới. Nhưng điều quan trọng nhất là trước sau anh chỉ có một mối tình. Một gia đình biết bao nhiêu nghịch cảnh. Một gia đình bất toàn vẫn còn mang nặng khó khăn có thể cho đến lúc mãn chiều xế bóng. Một mối tình học trò đầy thử thách nhưng luôn luôn lạc quan và sau cùng phải được gọi là hết sức chung thủy.

Phải chăng trong suốt cuộc chiến Việt Nam hơn 20 năm cộng với 30 năm (...)chúng ta thường quên trong văn tự Việt Nam vẫn còn hai chữ chung tình.

Sau 35 nhìn lại, xin gởi đến quý vị câu chuyện tình:
Em còn nhớ hay em đã quên. Luôn luôn anh vẫn là kẻ chung tình.

Ðôi mắt huyền diệu
Chuyện rất giản dị và gần gũi với cuộc sống của chúng ta. Mở trang quảng cáo của một văn phòng nha sĩ trên Việt Tribune chúng ta thường thấy hình màu của một phụ nữ với hàm răng xinh đẹp. Nhưng ai cũng cho rằng đôi mắt của cô mới thật huyền diệu. Chính người chồng bác sĩ nha khoa đã đem hết tài nghề của một thời chụp hình dạo trên bãi biển Vũng Tàu để tô điểm bức hình quảng cáo cho văn phòng của mình. Đôi mắt đẹp đẽ và huyền diệu của người vợ bây giờ thực sự chỉ nhìn thấy những hình ảnh rất mờ nhạt của cuộc đời. Mãi mãi cô chỉ còn ghi nhận được chân dung lần cuối của người chồng vào đầu thập niên 90.
Suốt 20 năm qua, từ lúc gia đình đến San Jose, cô chỉ còn nghe mỗi ngày tiếng nói của anh với hình ảnh của người yêu lờ mờ sương khói. Cô không phải là người khiếm thị từ lúc sơ sinh. Phải sau 2 năm đại học, sống với tình yêu rồi mắt cô mờ dần và trong tim không còn hình ảnh của ai khác nữa. Chỉ còn hình ảnh một người. Khi mới bước chân vào đại học, Mai đã cảm thấy đôi mắt mang mầm bệnh, nhưng vẫn còn hy vọng ở nền y khoa tiến bộ. Vẫn cố gắng theo học đồng thời tìm hết cách chữa bệnh. Cô sống trong hy vọng và sống với tình yêu.

Mối tình học trò, mối tình sinh viên
Sinh trưởng ở Vũng Tàu và cùng học một trường trung học, thời kỳ 60-70 lúc đó là trường công duy nhất. Công Huyền Tôn Nữ Quỳnh Mai là nữ sinh xuất sắc nhất trường. Trong khi đó cậu Nguyễn Hoàng Tuấn, trong tuổi thiếu niên suốt ngày ham vui với biển xanh và sân cỏ nhưng vẫn nổi tiếng học giỏi trong ph,ía nam sinh.

Khi lên lớp 10 cho đến lớp 12 thì nam nữ học chung. Tuấn bắt đầu để ý đến Quỳnh Mai. Cô Mai có chiếc xe đạp để đi học. Bài ca tình yêu học trò thường hát ngày nay đã rất hợp với câu chuyện tình ngày xưa. Hoa Phượng nở đầy trời Vũng Tàu. “Chiếc giỏ xe chở đầy hoa Phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu”. Một tấm hình cô học trò bé nhỏ dừng xe trò chuyện với bạn trai ốm yếu tong teo, ngày nay đã trở thành di sản quý báu của tình yêu.
Khi cả hai trưởng thành, qua thời trung học 75 là lúc miền Nam đổi đời.

Quỳnh Mai, trái, và Nguyễn Hoàng Tuấn thuở yêu nhau thời Trung học tại Vũng Tàu, Việt Nam. PHOTO GIA ĐÌNH

Năm 1979 là khúc quanh của cuộc đời đôi bạn. Con đường vào đại học Sài Gòn hết sức chông gai, cả miền Nam ai cũng biết câu chuyện học tài, thi lý lịch. Quỳnh Mai thi vào đại học tổng hợp. Tuấn thi vào y khoa. Ðối với Tuấn đây là kỳ thi sống chết, vì anh đã có giấy gọi đi nghĩa vụ. Con đường (...) qua Campuchia đã mở rộng. Cả 2 gia đình đều không có liên hệ (...) nhưng cũng chỉ là thường dân nên (...) vẫn được coi là nhẹ. Vấn đề là bài thi phải hết sức xuất sắc. May mắn, cả hai đều được tuyển. Riêng anh Tuấn được biết rằng năm đó Sài Gòn tuyển được 300 sinh viên vào y khoa. 150 hoàn toàn do (...) và 150 thuộc loại không có vấn đề nhưng bài thi phải rất khá. Như vậy là lớp y khoa Thành Hồ bắt đầu với một nửa (...) nhập học nhờ lý lịch cùng với một nửa giỏi nhất miền Nam. Nếu xác định cường điệu này không đúng 100% thì cũng gần như vậy
Trước ngày đôi trẻ lên đường vào đại học, anh Tuấn chính thức tỏ tình với Quỳnh Mai. Dưới mây trời Vũng Tàu 1979, lời hẹn ước đưa ra. Ðôi ta thề yêu nhau trọn đời. “Yêu ai, yêu cả một đời.”
Tiếp theo 2 năm đại học, so với tuổi trẻ khác cuộc sống của Quỳnh Mai và Tuấn vẫn còn có thể vượt qua những khó khăn về vật chất và tinh thần trong chế độ mới. Tuy có vất vả nhưng vẫn chưa phải là nỗi đau thương chính của câu chuyện tình.

Khi đôi mắt của Quỳnh Mai cứ mờ dần và cô không còn khả năng học tiếp. Mai không nhìn thấy chữ trên bảng và đi xe đạp thường bị tai nạn. Cặp mắt trong sáng linh động, nhưng thực sự cô không còn nhìn thấy gì nữa, nhất là vào buổi tối. Cuộc sống bắt đầu đi vào con đường chỉ thấy đêm dài một đời. Cả nhà tìm hết cách chữa bệnh nhưng tại Việt Nam vào thời đó kết quả vô phương. Sau cùng chỉ còn một con đường duy nhất. Tuấn dẫn Quỳnh Mai bỏ học để (...). Mục đích thực sự của chuyến đi không phải là tìm tự do mà là đi tìm ánh sáng cho người yêu. Hy vọng vào nền y khoa tại Hoa Kỳ.

Chuyến (...) thất bại. Tất cả đều bị bắt. Quỳnh Mai vì khiếm thị nên được thả. Tuấn bị tù 6 tháng. Cả hai chấm dứt cuộc đời sinh viên. Ðặc biệt đối với Tuấn, giấc mơ tốt nghiệp y khoa tan tành. Hai người trở lại Vũng Tàu chật vật với cuộc sống ngày càng khó khăn. Quỳnh Mai cố gắng kèm trẻ học Anh văn với cặp mắt khi tỏ khi mờ. Tuấn bắt đầu đi bán vé số qua ngày.

Mọi người vẫn còn nhớ năm 79 cả Vũng Tàu chỉ có hai người đậu vào y khoa Sài Gòn. Radio đọc tên cậu Tuấn khắp xóm, gia đình hết sức tự hào. Vì vậy có tin Tuấn bị tù, gia đình và bạn bè ai cũng cho rằng bỏ trường y khoa đầy hứa hẹn để đưa người yêu khiếm thị vượt biên là một quyết định nhầm lẫn
Nhưng làm sao cắt nghĩa được tình yêu.

Ông Trời ngó lại
Nhưng Tuấn không phải bán vé số suốt đời. Với số tiền dành dụm, anh mua chịu được 1 máy ảnh và trở thành anh chàng chụp hình dạo ở bãi biển cho các du khách bắt đầu trở lại Việt Nam.
Nghề lại dạy nghề, Tuấn tìm cách làm phòng tối rửa hình và cuộc sống vươn lên từ đó. Khi bắt đầu có đồng ra đồng vào, Tuấn vẫn còn nhớ đến lời hẹn ước với cô Quỳnh Mai và cả hai bắt đầu xây dựng gia đình. Lễ hỏi và lễ cưới của anh chàng chụp hình với bộ hình kỷ niệm còn đầy đủ. Rồi đứa con trai đầu tiên ra đời. Cô vợ trẻ sống bên chồng, nương tựa vào anh đủ cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

Vì quá thất vọng với chuyện (...) nên cả 2 phía gia đình đều trông cậy vào hồ sơ đoàn tụ do các anh chị bảo lãnh. Sau 10 năm chờ đợi, 1990 anh thợ chụp hình Vũng Tàu đem vợ con qua Mỹ và định cư tại San Jose. Bà con ODP ai mà chẳng biết, diện này là diện mồ côi, chính phủ dứt khoát bắt phải 5 năm tự túc. Gia đình chỉ có thẻ Medicare, bông sữa và một phần Food stamp. Anh chàng Tuấn lúc đó đã 30 tuổi, Anh ngữ vẫn ở trình độ ESL, giấc mơ học bác sĩ vẫn còn khi ẩn khi hiện. Nhưng đối diện thực tế nên vẫn phải tìm đường lao động nuôi gia đình. Một mặt vẫn tìm cách cho vợ đi chữa bệnh, mặt khác phải tìm cách sinh tồn.
Những ngày đầu tại Cali, Tuấn làm đủ mọi nghề. Từ Tacco Bell cho đến Assembly. Có những buổi sáng sớm lại còn chạy thêm 1 “Rao” báo Mercury News. Quỳnh Mai vẫn còn nhớ rằng nửa khuya Tuấn đi bỏ báo rồi về ngủ lại một lát, tiếp theo là một ngày dài vừa đi học, vưà đi làm. Cô rất buồn là không giúp gì được cho chồng. Ðứa con gái thứ nhì ra đời, nhưng cháu lại có bệnh chậm phát triển, không được như đứa con trai đầu lòng, hết sức thông minh và chăm chỉ. Với hoàn cảnh khó khăn đủ mọi bề, anh Tuấn cố chịu đựng để tìm đường vươn lên. Sau những năm đầu vất vả, gia đình được chính phủ cho trợ cấp. Các cán sự Việt Nam thông cảm, Nguyễn Hoàng Tuấn quyết tâm theo đuổi con đường đại học. Nhưng biết giới hạn của cá nhân và gia đình, Tuấn theo học nha khoa dù sao cũng đỡ vất vả hơn ngành y.

Vào đại học là anh phải bỏ lại “Rao” báo, từ giã Tacco Bell và rất hân hoan khi được tin bị lay off từ hãng điện. Khó khăn mấy rồi cũng xong. Trong thời gian sinh viên, Tuấn vẫn còn sức sinh hoạt với cộng đồng. Anh là chủ tịch hội sinh viên Việt Nam tại Mission nhiệm kỳ 92-94 và đồng chủ tịch sinh viên liên trường 1994. Trong nhiệm vụ này anh đã phối hợp sinh viên tham gia Ði bộ cho thuyền nhân và gây quỹ cho trẻ em khuyết tật. Tuấn rất quen thuộc với sinh hoạt của Liên hội người Việt tại San Jose.

Năm 2001 sinh viên Nguyễn Hoàng Tuấn tốt nghiệp nha khoa bác sĩ tại UCLA và bắt đầu đi tìm việc làm. Xem lại cuộc đời của chàng trai Vũng Tàu, vất vả nhất là kỳ bán vé số ở Việt Nam cùng với những ngày mưa đi bỏ báo ở Hoa Kỳ.Trong đời anh trải qua bao nhiêu dâu bể, nhưng người yêu mãi mãi vẫn tình xưa nghĩa cũ.

Quỳnh Mai, trái, và Nguyễn Hoàng Tuấn ngày nay, 10 2009 tại Caribbean. PHOTO GIA ĐÌNH

Kẻ lông mày cho Triệu Minh
Thuở xưa, đọc chuyện Kim Dung nói đến tình yêu, bao nhiêu độc giả xúc động vì anh chàng Trương vô Kỵ nói rằng, phen nầy ta từ giã chốn giang hồ, về kẻ lông mày cho người yêu bé bỏng Triệu Minh.
Xem ra, chỉ là chuyện lãng mạn tô điểm cho tiểu thuyết thêm hương vị. Nhưng ở đây, nha sĩ Tuấn từ lúc đưa vợ qua Mỹ, anh vẫn là người chọn áo cho vợ, và thực sự lo trang điểm cho đến ngày nay. Không cần văn sĩ Kim Dung nhắc nhở, cậu Tuấn vẫn hằng ngày đóng vai Vô Kỵ để kẻ lông mày cho cô Triệu Minh gốc Huế, Công Huyền Tôn Nữ Quỳnh Mai. Sau khi y khoa Mỹ cũng bó tay không giúp được Quỳnh Mai, gia đình có cô con gái trưởng thành, xinh đẹp nhưng sao suốt ngày bi bô như trẻ thơ, người mẹ buồn cho phần số hẩm hiu nên thương khóc ngày đêm đã làm cho bệnh của đôi mắt càng thêm khép kín.

Ðôi khi bà con ta gặp anh chị trong những lần hội họp, nhìn người vợ vẫn tưởng chị thấy đươc mọi chuyện tinh tường. Nhưng sự thực thế giới đối với chị bây giờ luôn luôn mờ mờ nhân ảnh. Người ngoài không biết, ngạc nhiên khi thấy anh chị luôn luôn cặp kè sát bên nhau. Ðâu biết rằng anh mãi mãi là đôi mắt của em. Luôn phải bên nhau từng bước một. Khi Quỳnh Mai mất thị giác, trí nhớ bắt đầu phát triển nên anh giúp cô tiếp tục sống cuộc đời hữu dụng. Bằng một thái độ rất lạc quan, chấp nhận mọi nghịch cảnh, cùng với sự yểm trợ của đại gia đình, và tình sâu nghĩa nặng, Tuấn đã giúp Mai vượt qua mọi thử thách. Cô lên Radio đóng vai quảng bá cho văn phòng nha sĩ. Tiếng nói dịu dàng và thông quán các công việc của nha khoa đã lôi cuốn nhiều thính giả. Tuy nhiên đôi khi cũng có người không biết thấy cô có vẻ lạnh lùng. Quỳnh Mai nói rằng, con có thấy gì đâu mà cười với người ta.

Câu chuyện tình thầm lặng ở San Jose nhưng đã bắt đầu từ sân trường trung học Vũng Tầu, khi đôi bạn cùng chung ban toán. Anh làm lớp trưởng, em làm lớp phó. Mắt em vẫn trong như hồ thu, ghi mãi hình ảnh anh Tuấn gầy gò ốm yếu. Trong khi tâm sự chuyện gia đình, Tuấn luôn luôn nói rằng niềm hạnh phúc là lấy được Quỳnh Mai. Vợ cháu đã giúp chồng vươn tới ý nghĩa Chân Thiện Mỹ của con Người. Khổ hạnh bất toàn của một người là niềm đau chung của cả gia đình. Gia đình phải trở thành một đơn vị để cùng đứng bên nhau trong mọi hoàn cảnh. Tuy vậy, chính tinh thần lạc quan, pha với tính vui đùa nha sĩ Tuấn đã phàn nàn rằng:” Bác thấy không, ngày nay con đã khác thủa xưa. Không còn tang thương như lúc mới ở tù ra, đi bán vé số. Nhưng tiếc thay cô vợ không bao giờ thấy con đẹp trai.”
Bác xin nói với anh chị rằng. Chị không cần nhìn thấy rõ cuộc đời. Xin hãy giữ lại mãi mãi hình ảnh của tuổi 18 ở sân trường trung học. Có cậu học trò tên Nguyễn Hoàng Tuấn, ngập ngừng tỏ mối tình đầu. Trải qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, mối tình vẫn còn giữ mãi đến hôm nay. Không có điều gì trên thế gian này có thể so sánh được. Ðẹp trai hay đẹp lão rồi cũng qua đi. Danh vọng tiền tài cũng không phải là vĩnh cửu. Tình nghĩa chung thủy sẽ ở lại muôn đời.
Suốt 35 năm qua, cộng đồng của chúng ta đã có biết bao nhiêu danh từ đao to búa lớn đem ra sử dụng. Nhưng có hai chữ chẳng ai đụng tới. Bây giờ bác đem ra tặng hai cháu. Ðó là hai chữ Chung Tình.[GCSJ]

source

Viet Tribune Online

Tuesday, 9 March 2010

“Luật pháp không thay đổi, nhưng khi áp dụng... thì có thể khác nhau”


Cập nhật lúc 1:56:50 AM - 10/03/2010

NguyenConf5621re.jpg


Thẩm phán Liên bang Jacqueline Nguyễn Thị Hồng-Ngọc – ảnh: Văn phòng Tòa án Liên bang cung cấp.


Bách Lam/Viễn Đông (thực hiện)


LOS ANGELES – Giữa năm 2009, Tổng thống Barack Obama đã đề cử và Thượng Viện Hoa Kỳ phê chuẩn một thẩm phán người Mỹ gốc Việt đầu tiên tham dự vào ngành tư pháp liên bang. Với tỷ lệ phiếu thuận 97-0, bà Jacqueline Nguyễn Thị Hồng Ngọc, 45 tuổi, đã được Thượng Viện đồng lòng chấp thuận hồi cuối năm ngoái để trở thành thẩm phán liên bang khu vực Trung California, gồm các quận hạt Orange, Los Angeles, San Bernadino, Riverside, Ventura, Santa Barbara, và San Luis Obispo.

Jacqueline Nguyễn tốt nghiệp đại học Occidental College năm 1987, đậu Tiến sĩ Luật khoa đại học UCLA năm 1991. Bà làm việc cho một công ty luật ở Los Angeles từ khi ra trường đến năm 1994. Sau đó bà chuyển sang làm công tố viên cho văn phòng Công tố Liên bang khu vực Trung California từ năm 1995 đến năm 2000. Cựu Thống đốc Gray Davis bổ nhiệm bà vào chức vụ thẩm phán Tòa Thượng Thẩm Quận Los Angeles từ năm 2002 cho đến khi bà được Tổng thống Obama đề cử vào chức vụ mới.

Bà Jacqueline Nguyễn lập gia đình với một luật sư làm cho văn phòng Công tố Liên bang ở Los Angeles. Song thân của bà là ông bà Thiếu tá Quân đội Nguyễn Bình, phục vụ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Gia đình bà ở Đà Lạt đến năm 1975 thì sang tị nạn tại Hoa Kỳ.

Thẩm phán Jacqueline Nguyễn đã chính thức nhận nhiệm sở liên bang từ tháng 12-2009 trong một nghi thức tuyên thệ đơn giản ở văn phòng địa phương. Thứ Sáu tuần này, 12-3-2010, bà sẽ có một buổi lễ nhậm chức chính thức dành cho khách mời, gia đình, và thân hữu tại Tòa án Khu vực Trung California ở Los Angeles. Chiều thứ Ba, 9-3-2010, Thẩm phán Liên Bang Jacqueline Nguyễn Thị Hồng-Ngọc đã dành cho Viễn Đông một cuộc phỏng vấn qua điện thoại.


Viễn Đông: Xin chúc mừng bà đã bắt đầu công việc mới. Bà đã từng làm một luật sư cho một công ty luật, rồi chuyển sang làm công tố cho văn phòng Công tố Liên bang Hoa Kỳ, nghĩa là bà đã đứng đại diện cả hai phía trong nhiều vụ tranh tụng, sau đó mới chuyển qua làm thẩm phán một Tòa Thượng Thẩm. Cơ duyên nào đưa đẩy bà vào công việc của một thẩm phán, vốn rất khác biệt với hai công việc luật sư và công tố?

Thẩm phán Liên bang Jacqueline Nguyễn: Sau khi ra trường luật, tôi may mắn được vào làm cho một công ty luật với nhiều cơ hội tốt, một kinh nghiệm làm việc mà tôi rất yêu thích. Nhưng tôi vẫn thấy muốn phục vụ công chúng. Đang làm cho Musick, Peeler & Garrett, tôi gặp một số đồng nghiệp vừa rời ngành công tố để nhận việc tại một công ty tư nhân và một số người khác đang làm trong văn phòng Công tố Liên bang. Sau khi nói chuyện với họ, tôi cảm nhận rằng mình có lẽ thích hợp hơn với công việc công quyền. Văn phòng Công tố Liên bang tại địa phương này lại là một trong những nơi có công việc tuyệt vời nhất trong ngành luật tại Los Angeles. Những vụ kiện nơi đây rất lý thú, lại có nhiều cơ hội cho tôi tranh cãi trước tòa trong khi tuổi còn khá trẻ. Và cơ hội nhận công việc mới đã đến với tôi. Rồi từ đó, tôi có 8 năm rất tốt đẹp làm công tố viên cho Văn phòng Công tố Liên bang. Sau một thời gian, tôi lại nghĩ rằng mình có thể thay đổi công việc lần nữa. Với sự khuyến khích của những người hướng dẫn, cố vấn cho tôi trong ngành, tôi thử bước chân vào sự nghiệp của một thẩm phán. Mới đầu, tôi hoàn toàn không nghĩ đến việc làm một thẩm phán. Nhưng có lẽ những đồng nghiệp nhìn mình và phán đoán về mình giỏi hơn là chính mình; họ cho tôi là người thâm trầm, có thể làm công việc thẩm phán được. Sau khi suy nghĩ khá lâu, tôi quyết định nộp đơn và may mắn được nhận làm thẩm phán do cựu Thống đốc Gray Davis bổ nhiệm.


Viễn Đông: Là một công tố viên, bà đã từng làm việc trong những lãnh vực luật pháp nào?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Tôi bắt đầu với một ban chuyên khởi tố những vụ án tội phạm thông thường. Sau đó, tôi dời qua ban trưng dẫn chi tiết hình sự. Kế tiếp là một ban chuyên về những vụ tham nhũng và lừa gạt trong chính phủ, rồi đến ban chuyên về những tội phạm có tổ chức. Cuối cùng, tôi trở lại ban chuyên về tội phạm thông thường để huấn luyện các công tố viên trẻ mới vào ngành trong cương vị một Phụ tá Công tố viên Trưởng. Nói chung, tôi thích gặp những thử thách mới và tạo cơ hội cho chính mình có nhiều kinh nghiệm đa dạng.


Viễn Đông: Khối kinh nghiệm đa dạng đó sẽ giúp bà ra sao trong công việc mới của một thẩm phán?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Đương nhiên là rất hữu ích. Tôi cũng đã quen thuộc với hệ thống luật pháp liên bang, và điều này giúp tôi rất nhiều. Những thể loại các vụ án tôi đã giúp khởi tố trong vai trò một công tố viên, nay tôi gặp lại ở cương vị một thẩm phán. Công việc truy tố rất khác với vai trò một người đưa ra quyết định công lý.


Viễn Đông: Khi làm công tố viên, bà nhớ nhất những trường hợp vụ án nào?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Cho phép tôi không nói về một trường hợp nào cụ thể, vì hiện nay tôi đang làm công việc của một thẩm phán. Nhưng rõ ràng là tôi đã nhận nhiều vụ án rất thú vị và đa dạng.


Viễn Đông: Bây giờ làm thẩm phán, nghĩ lại, bà có thấy mình có thể thuyết phục chính mình với những bằng chứng cho một vụ án nào đó do bà đưa ra khi còn làm công tố viên không?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Đây cũng là một điều thú vị, vì trước khi nhận trách nhiệm bên phe công tố, tôi cũng từng nhắm đến công việc của một luật sư bào chữa công (người được giao nhiệm vụ biện hộ miễn phí cho những nghi can không mướn luật sư tư nhân). Hai công việc, đối với tôi lúc đó, là một chín một mười. Sau cùng, tôi chọn làm công tố viên vì nhận thấy văn phòng Công tố cho tôi những cơ hội thích hợp với khả năng và ý thích của mình hơn.

Còn trong vai trò thẩm phán bây giờ, nếu đặt lại câu hỏi là tôi có thể trở nên công bằng trong những quyết định của mình hay không sau khi đã làm một công tố viên, thì tôi không thấy đó là vấn đề. Nhiệm vụ của một thẩm phán là áp dụng luật pháp một cách chặt chẽ và cho cả hai phe công tố lẫn biện hộ một cuộc xử án công bằng. Cho nên, từ một công tố viên chuyển sang làm thẩm phán, tôi thấy khá dễ dàng.


Viễn Đông: Có lẽ vì không có hai vụ án nào giống nhau?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Mỗi vụ án tiến triển tùy theo các sự kiện của vụ án đó. Luật pháp không thay đổi, nhưng khi áp dụng luật pháp vào từng trường hợp, hoàn cảnh cụ thể thì có thể khác nhau. Và đây là điểm quan trọng nhất.


Viễn Đông: Khi nào thì bà áp dụng luật một cách chặt chẽ, còn khi nào thì bà phải đắn đo hơn?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Có những trường hợp tương đối dễ dàng, đó là khi luật pháp hướng dẫn rõ ràng và mình chỉ cần áp dụng thật đúng vào phán quyết của mình. Những trường hợp khác khó khăn hơn vì phức tạp hơn, và nhiệm vụ của thẩm phán lúc đó là xem hết bộ luật ứng dụng cho địa hạt của mình, trong trường hợp của tôi là địa hạt số 9, để cho ra một quyết định sau cùng. Nghĩa là, nếu mình không tìm được một trường hợp trước đây đã có phán quyết rõ ràng để noi theo, thì mình phải xem lại tất cả luật lệ một cách tổng quan, xem những phán quyết trước đây như thế nào, và cân nhắc kỹ lưỡng trước khi quyết định.


Viễn Đông: Hồi còn là học sinh, bà có tham dự những sinh hoạt ngoại khóa đưa bà vào con đường phục vụ luật pháp không?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Ồ, không, hồi mới qua đây năm 1975, tôi được gần 10 tuổi. Lúc đó tôi còn học Anh văn trong các lớp ESL. Sau khi vào đại học, tôi nghĩ mình sẽ đi về ngành y, học Pre-Med, theo ý hướng của cha mẹ tôi. Cha mẹ tôi, như nhiều bậc phụ huynh khác, mong muốn con mình trở thành bác sĩ. Nhưng tôi không có duyên với các ngành khoa học cho lắm, mà lại rất thích ngành nhân văn học. Tôi yêu thích văn chương Anh ngữ. Do đó, tôi chọn chuyên ngành văn chương Anh và tốt nghiệp cử nhân ngành này. Không ngờ, chuyên ngành này lại giúp tôi rất nhiều khi học Luật, vì phải đọc, viết, và phân tích rất nhiều. Khi mới ra đại học, thật khó tìm việc làm vì có rất ít công việc cho một cử nhân Anh văn. Nên tôi thi LSAT (cuộc thi để vào trường luật), đậu điểm khá cao, rồi nộp đơn vào trường luật. Thật ra, khi còn nhỏ, tôi không được như các bạn trẻ bây giờ, rất ngăn nắp, quyết đoán, biết mình làm gì. Lúc đó, tôi thực sự chưa biết mình muốn làm gì, vì thời đó, tôi chưa được gặp ai làm trong ngành luật để tìm hiểu thiên hướng của mình. Và cũng may mắn là tôi đã tìm ra đường vào ngành luật.


Viễn Đông: Điều bà vừa kể có thể giúp cho một số thanh thiếu niên hiện nay chưa tìm ra định hướng nghề nghiệp cho riêng mình.

TPLB Jacqueline Nguyễn: Tôi cũng thường đi nói chuyện nhiều nơi, chia sẻ kinh nghiệm của mình với các em. Tôi cho các em thấy rằng, có thể lúc đầu mình còn bỡ ngỡ, còn lúng túng, nhưng như trường hợp của tôi thì đến giờ này có thể nói là tôi cũng đã khá ổn định và tương đối thành công trên con đường mình chọn. Tôi nghĩ rằng, đối với những em nào đã có sẵn định hướng nghề nghiệp rõ ràng, đó là điều rất tuyệt vời. Tuy nhiên, hãy cứ để cho mình cơ hội, cứ mở mắt nhìn xung quanh, biết đâu lại gặp những gì khác hay ho hơn. Còn đối với những em chưa biết phải làm gì trong cuộc sống, cũng không sao. Hãy đi tìm cho mình những gì mình thực sự yêu thích, thực sự muốn theo đuổi, để làm động lực thúc đẩy mình đi tới. Như trường hợp của chính mình, tôi đã tìm được công việc mà mình yêu mến, và điều đó còn quan trọng hơn cả tiền bạc kiếm được. Trong suốt sự nghiệp của tôi, tôi cũng đã từng có một số quyết định không đưa đến lợi tức khả quan lắm, nhưng tôi luôn luôn cảm thấy hạnh phúc với quyết định của mình. Và tôi thường hay nhắc nhở các bạn trẻ về điều này.


Viễn Đông: Một tuần bà làm việc bao nhiêu giờ? Chắc là phải hơn 40 tiếng?

TPLB Jacqueline Nguyễn: (Cười) Thật ra công việc không bao giờ chấm dứt. Tại tòa án ở khu vực Trung California nơi tôi làm việc, công việc chất cao như núi. Tôi có cảm tưởng như không có đủ thời giờ trong ngày để làm tất cả những gì mình phải làm. Lúc nào công việc cũng còn đó. Đây cũng là một thử thách cho những ai làm công việc này về lâu về dài, trừ phi người đó rất là yêu nghề. Tôi làm việc trong ngày, ban đêm, cả cuối tuần nữa, mà vẫn không thấy quá sức chịu đựng vì tôi yêu công việc.


Viễn Đông: Từ khi nhận nhiệm sở đến nay, bà đã phải làm việc với bao nhiêu vụ án, vụ kiện?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Hiện tại, tôi có trong tay hồ sơ của hơn 350 vụ kiện dân sự và có khá nhiều những trường hợp hình sự nữa.


Viễn Đông: Bà có phải đi xa nhiều không?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Vâng, tôi đi vì công việc ở thủ đô Washington cũng vài lần, mới tuần rồi thì đi Texas.


Viễn Đông: Bà có nghĩ là đến lúc nào đó có thể thảo luận về một vụ án, vụ kiện cụ thể không? Nhất là sau khi vụ kiện hay vụ án đó xem như đã đóng sổ?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Tôi không muốn nói đến trường hợp nào cụ thể. Ngay cả khi hồ sơ đó xem như đã xong, tôi không cho là mình nên nói về chi tiết một trường hợp nào.


Viễn Đông: Mà thực ra một vụ án hay một vụ kiện có lẽ không bao giờ thực sự “đóng sổ” phải không?

TPLB Jacqueline Nguyễn: (Cười) Thực sự thì mình không thể biết được một vụ án hay vụ kiện có thể trở lại dưới hình thức nào.


Viễn Đông: Bà có được mấy người con?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Chúng tôi có hai đứa con, một đứa 8 tuổi, một 10 tuổi.


Viễn Đông: Công việc bận như vậy, bà có dành được nhiều thời giờ cho các con không?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Tôi luôn luôn cố gắng tìm thời gian cho các con. Công việc thì lúc nào cũng còn đó, nhưng con cái mình thì lớn rất nhanh. Các con tôi là ưu tiên hàng đầu. Đó cũng là khó khăn cho người phụ nữ vừa có sự nghiệp riêng, vừa có gia đình, và phải làm sao cân bằng được cả hai bên.


Viễn Đông: Một câu hỏi chót, lúc ra Ủy ban Thượng Viện để được phê chuẩn, bà cảm thấy thế nào?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Quả là một kinh nghiệm rất thú vị cho tôi. Chẳng có gì giúp tôi chuẩn bị được cho lần bước qua ngưỡng cửa Điện Capitol của Quốc Hội để vào căn phòng nơi cuộc điều trần của Ủy ban Thượng Viện diễn ra. Chúng ta đã từng xem những buổi điều trần tương tự trên truyền hình. Tôi cũng để nhiều tâm trí vào việc chuẩn bị tinh thần cho buổi đó. Nhưng khi bước vào thì đúng là một sự ngạc nhiên chưa từng thấy. Tôi được một bữa thích thú, một kinh nghiệm đáng nhớ. Và buổi điều trần diễn ra tốt đẹp. Còn kết quả phiếu bầu chắc cũng đã nói lên điều đó (Cười).


Viễn Đông: Xin cám ơn Thẩm Phán đã dành thời giờ trả lời phỏng vấn Viễn Đông.


source

Vien Dong Daily

********************

Luật sư Lê Thị Công Nhân xác định sẽ tiếp tục (...)

Trọng Nghĩa

Bài đăng ngày 10/03/2010 Cập nhật lần cuối ngày 10/03/2010 18:01 TU

Luật sự Lê Thị Công NhânD.R

Luật sự Lê Thị Công Nhân
D.R

Theo hãng tin Pháp AFP, trả lời phỏng vấn qua điện thoại ngày 10/03/2010, nhà luật sư trẻ vừa mãn hạn tù 3 năm, cho biết là cô sẽ tiếp tục cuộc (...), kể cả khi cô bị "gạt ra bên lề xã hội''.

Theo luật sư Lê Thị Công Nhân, thời gian tù tội vừa qua chỉ giúp cô ''kiên định thêm niềm tin'' trong công cuộc đấu tranh.

(...)

source
FRI Vietnamese

Friday, 26 February 2010

Người trẻ hải ngoại với những hành trình y tế giúp người nghèo tại VN


Việt Nam Cập nhật Thứ Sáu, 26 tháng 2 2010


Project Vietnam hằng năm tổ chức những chuyến đi nhân đạo về Việt Nam để khám chữa bệnh, phẫu thuật, cấp thuốc miễn phí cho người nghèo.

Project Vietnam
Hình: Project Vietnam

Các tình nguyện viên trẻ của Project Vietnam


Chương trình này đến với các bạn khi tiết xuân vẫn còn vương vấn. Mùa xuân là mùa để tôn vinh cái đẹp, vẻ đẹp của muôn hoa giao hoà với đất trời và con người. Và câu chuyện hôm nay của chúng ta sẽ được dành để nói về những nét đẹp tâm hồn, những tấm lòng nhân ái của thế hệ trẻ gốc Việt tại Mỹ đã vượt ngàn dặm đường lặn lội tìm tới những vùng quê xa xôi hẻo lánh tại Việt Nam để chăm sóc sức khoẻ cho những người bất hạnh. Đó là các tình nguyện viên trẻ tuổi rất tích cực trong các hoạt động của Project Vietnam, một tổ chức bất vụ lợi có trụ sở tại bang California, Hoa Kỳ.

Được thành lập từ năm 1996, Project Vietnam hằng năm đều đặn tổ chức những chuyến đi nhân đạo về Việt Nam để khám chữa bệnh, phẫu thuật, cấp thuốc miễn phí cho người nghèo, hướng dẫn, huấn luyện, cũng như cung cấp thiết bị y tế và hỗ trợ kỹ thuật cho các y bác sĩ trong nước. Mỗi năm Project Vietnam tổ chức hai chuyến công tác y tế thiện nguyện về Việt Nam vào cuối tháng 2 và tháng 10. Kể từ năm 2007, tổ chức này tăng cường thêm chuyến đi vào đầu tháng 7 gọi là trại hè, dành cho các bạn trẻ đang còn bận đi học không tham gia hai chuyến đi đầu năm và cuối năm thì có thể tranh thủ kỳ nghỉ hè để cùng Project Vietnam về nước thực hiện sứ mạng nhân đạo.

Trong số các tình nguyện viên của Project Vietnam có rất đông người trẻ gốc Việt sinh trưởng tại Mỹ, thuộc hay không thuộc ngành y.

Project Vietnam
Project Vietnam
Nữ bác sĩ trẻ

Chị Võ Thị Yến Phượng, cư ngụ tại thành phố Houston, tiểu bang Texas, đã tham gia các chuyến đi y tế nhân đạo của Project Vietnam gần 4 năm nay, dù là một người ngoài ngành y. Chị cho biết trong các chuyến đi này, chị cùng nhiều tình nguyện viên khác hỗ trợ cho các y bác sĩ rất nhiều việc, từ khâu sắp xếp, tổ chức, phát thẻ khám bệnh, phân phối thuốc, đến làm thông ngôn cho bệnh nhân, vì trong đoàn có những bác sĩ người nước ngoài, hoặc những bác sĩ trẻ gốc Việt nhưng do sinh trửơng tại Mỹ nên không rành tiếng Việt. Chị Phượng nói rằng mỗi chuyến đi của Project Vietnam kéo dài từ 1 đến 2 tuần, nhưng lịch làm việc thì vô cùng bận bịu. Vì phải thu xếp ghé qua rất nhiều nơi, nên mỗi địa điểm, đoàn chỉ dừng chân được một hai ngày.

Chị Phượng kể lại:

“Trong hai lần mình đã tham gia, mình đi phía Bắc nhiều, như Nghệ Tĩnh, Nghệ An..v..v, những nơi xa thành phố. Đoàn đến khám chữa bệnh, phẫu thuật cho ngừơi nghèo tại các nhà thương, rồi đi thăm các côi nhi viện, các làng nghèo để khám bệnh cho ngừơi lớn và trẻ em. Sau này, các anh chị đi về phía miền Tây của Việt Nam.”

Còn chị Nguyễn Thị Mai, ở New York, gắn bó với Project Vietnam từ năm 2004 tới nay, thì cho biết:

“Mình thì đi ra Vinh, Huế, Rạch Giá, Hà Tiên. Mỗi chuyến đi rất nhiều nơi. Phái đoàn cố gắng đến đựơc càng nhiều nơi càng tốt. Mình có theo nhóm bác sĩ ra Vinh để huấn luyện cho các bác sĩ khác.”

Project Vietnam
Project Vietnam
Bệnh nhân và thân nhân đang đợi được khám bệnh, lãnh thuốc, lãnh quà

Chị Đỗ Nguyễn Phương Khanh, cư dân của tiểu bang Texas, đến với các hoạt động của Project Vietnam từ tháng 11/2008, cho hay đoàn công tác của Project Vietnam thường được chia làm nhiều nhóm, lo các nhiệm vụ chính như giải phẫu, khám chữa bệnh, huấn luyện y bác sĩ, cứu trợ thiên tai, hay xây sửa trường học..v..v..

Chị Khanh chia sẻ cảm nghĩ về các chuyến đi này:

“Thật sự mỗi chuyến đi đều có cảm nhận khác nhau. Những em bé và các cụ già rất đáng thương. Thay vì số tiền mình về Việt Nam đi du lịch, thì đi như thế này cũng là du lịch, nhưng là một chuyến du lịch rất hữu ích, mình đi được vô tận lòng dân, giúp đỡ những người nghèo, đến những nơi mà mình không bao giờ nghĩ là sẽ có cơ hội đến như vậy.”

Còn chị Yến Phượng nói rằng tham gia các chuyến công tác nhân đạo của Project Vietnam mang lại cho chị rất nhiều niềm vui:

“Khi đi như vậy không chỉ vui là vì tình đồng hương về giúp đồng bào Việt Nam, mà mình còn được về thăm xứ sở của mình, và còn tìm được những người bạn đồng chí hướng với mình. Những chuyến đi này mang lại rất nhiều niềm vui và ngạc nhiên cho nhiều người.”

Nhắc lại những dấu ấn khó quên trong các chuyến công tác với Project Vietnam, chị Mai thuật lại:

“Tụi em phải có mặt ở đó là 8 giờ, khi mình tới, họ đã ngồi đợi sẵn rất đông. Có trường hợp vì quá đông, tụi em phải chia số người ra và đóng cổng vào. Có nhiều người phải trèo lên cổng, đi ngõ trước, ngõ sau, thấy rất thương tâm.”

Project Vietnam
Project Vietnam
Tương lai của đất nước

Vẫn nói về những vui buồn trong các chuyến đi thiện nguyện này, tình nguyện viên Phương Khanh cho biết chị cảm thấy tiếc rằng không phải bệnh nhân nghèo nào cũng được tạo điều kiện để được tiếp cận với sự chăm sóc y tế nhân đạo của Project Vietnam:

“Có một cái trăn trở, nhiều khi mình cảm thấy hơi bực vì mình biết là có một số dân nghèo không được mình khám. Dĩ nhiên mình hiểu đoàn về khám được cho 2/3 dân nghèo là cũng mừng lắm rồi. Còn 1/3 còn lại phải bắt buộc khám cho 'người của họ', không thuộc vào diện dân nghèo mà mình muốn khám, vì mỗi lần phát phiếu khám bệnh thì mình phải qua (...) thị xã mới tiếp cận được với dân.”

Dược sĩ Lý Bá Anh đang hành nghề tại Nam California, tham gia với Project Vietnam được 2 năm nay, hy vọng ngày sẽ càng có nhiều ngừơi trẻ góp sức với các hoạt động của Project Vietnam, vì những ý nghĩa to lớn mà nó mang lại không những cho những người được giúp đỡ, mà còn cho chính những người biết san sẻ, cảm thông với những hoàn cảnh kém may mắn hơn mình. Dược sĩ Anh nói:

“Các bạn có thời gian nên trở về Việt Nam để giúp đỡ ngừơi nghèo. Vì một chút thời gian của mình mà giúp được nhiều người nên rất vui trong lòng. Ở Việt Nam mình nhiều người nghèo, không có cơ hội đựơc khám bệnh và được phát thuốc, mình giúp người ta thấy người ta vui thì mình cũng vui lây. Đúng là cực nhưng rất vui.”

Tham gia những sứ mạng y tế nhân đạo của Project Vietnam, các bạn trẻ không nhất thiết phải cần có những kiến thức chuyên môn trong ngành y, mà chỉ cần có một trái tim nhân ái, một tấm lòng thiện nguyện, và một tinh thần phục vụ xã hội. Chỉ bấy nhiêu thôi là bạn đã đóng góp một phần không nhỏ, giúp thay đổi số phận của rất nhiều người. Đó cũng là thông điệp mà các thành viên của Project Vietnam nhắn gửi Tạp chí Thanh Niên chuyển đến các bạn nghe đài hôm nay.

Đã tới lúc Tạp chí Thanh Niên phải nói lời chia tay với các bạn rồi. Hẹn gặp lại quý vị và các bạn trong một chủ đề mới, vào giờ này, tối thứ ba tuần sau. Trà Mi mong các bạn trẻ không quên điểm hẹn này trên làn sóng của đài VOA, các bạn nhé.

source

VOA Vietnamese

Thursday, 25 February 2010

Tình bạn


Trịnh Hội Blog


Never ending friendship

Cách đây độ vài năm trong một lần đến San Jose ở miền Bắc California để làm MC trong một chương trình văn nghệ tôi đã gặp một cặp vợ chồng trạc tuổi ba mẹ tôi. Họ đến tìm tôi để hỏi thăm xem có phải tôi là…con của ba mẹ tôi không!

Sau khi hỏi thăm tên họ của ba mẹ tôi thì thật đúng là thế. Thì ra người vợ là bạn thân của mẹ tôi từ trước năm 75 nhà ở gần nhà tôi ở Ngã Năm Bình Hòa, Gia Định. Sau này vì gia đình tôi bị buộc phải đi (...) sau khi ba tôi được (...) nên họ đã mất liên lạc. Mãi cho đến khi gặp được tôi hai người bạn thân của ngày nào mới có dịp liên lạc lại với nhau.

Nhưng lúc ấy thành thật mà nói trong đầu tôi không suy nghĩ nhiều về vấn đề này. Tôi không biết rõ về người bạn của mẹ tôi. Cũng chẳng có thời gian để tìm hiểu tình bạn của họ sâu đậm đến độ nào.

Mãi cho đến sau này khi tôi có dịp về Úc thăm gia đình, lúc ấy tôi mới nghe mẹ tôi kể về quãng thời gian đã qua, nhất là vào những năm 75, 76, 77 khi cả Sài Gòn gặp (...). Lúc ấy ba tôi đang ngồi tù trong khi bên ngoài mẹ tôi phải một mình nuôi cả bốn đứa con dưới 7 tuổi với số tiền lương của một cô giáo tiểu học.

Bởi thế mỗi lần đi thăm nuôi ba tôi là mỗi lần thiếu thốn. Đồ đạc trong nhà dần dần cứ thế mà bay. Nhìn đi, ngoảnh lại chỉ biết thở dài.

Ngoại trừ những khi gặp lại người bạn thân của mẹ tôi. Cả thành phố đang (...) từng ấy nhưng cứ nghe mẹ tôi nói phải đi thăm ba tôi là người bạn lại dúi vào tay mẹ một tí tiền. Mẹ ngại không nhận nhưng người bạn cứ bắt phải cầm lấy. Để có tiền nuôi chồng, nuôi con.

Có thể cũng vì lý do này mà mỗi khi mẹ tôi nhắc lại câu chuyện xưa là bà lại rơm rớm nước mắt. Bà bảo lúc khó khăn mình mới thật sự biết ai là bạn mình, ai là người có tấm lòng vị tha, nhân ái. Hôm liên lạc được với nhau trên điện thoại sau gần 30 năm chia cách mẹ tôi bảo cả hai chỉ biết ôm điện thoại khóc.

Cũng như trong tuần vừa qua sau 33 năm vật đổi sao dời hai người bạn thân thiết của ngày nào đã gặp lại nhau trên đất Mỹ. Và họ cũng đã ôm nhau khóc như thể chưa từng được khóc.

Như câu nói tiếng Anh thường nghe: chúng ta không chọn được gia đình nhưng luôn có thể chọn được bằng hữu. Tôi vui cho mẹ tôi khi thấy cuối cùng bà cũng đã gặp lại được người bạn tốt của năm xưa.

Và một lần nữa cũng cảm nhận được rằng trong đời chúng ta phải trải qua khó khăn mới biết ai chân, ai thật.

source

VOV Vietnamese

Tuesday, 23 February 2010

Van T. Barfoot


********************************************************************

Thanks to Dan Thompson for sending in this story. BB

Van T. Barfoot

Head east from Carthage on Mississippi 16 going north and after a few miles a sign says you’re in Edinburg.

It’s a good thing the sign’s there, because there’s no other way to tell what town your in.

Twenty-five years later, on May 23, 1944, near Carano, Italy, Van T. Barfoot, who had enlisted in the Army in 1940, set out to flank German machine gun positions from which fire was coming down on his fellow soldiers. He advanced through a minefield, took out three enemy machine gun positions and returned with 17 prisoners of war.

If that wasn’t enough for a day’s work, he later took on and destroyed three German tanks sent to retake the machine gun positions.

That probably didn’t make much news either, given the scope of the war, but it did earn Van T. Barfoot,

who retired as a colonel after also serving in Korea and Vietnam, a Congressional Medal of Honor.

What did make news last week was a neighborhood association’s quibble with how the 90-year-old veteran chose to fly the American flag outside his suburban Virginia home. Seems the rules said a flag could be flown on a house-mounted bracket, but, for decorum, items such as Barfoot’s 21-foot flagpole were unsuitable.

He had been denied a permit for the pole, erected it anyway and was facing court action if he didn’t take it down. Since the story made national TV, the neighborhood association has rethought its position and agreed to indulge this old hero who dwells among them.

“In the time I have left I plan to continue to fly the American flag without interference,” Barfoot told The Associated Press.

As well he should.

And if any of his neighbors still takes a notion to contest him, they might want to read his Medal of Honor citation.

It indicates he’s not real good at backing down.

Van T. Barfoot’s Medal of Honor citation:

This 1944 Medal of Honor citation, listed with the National Medal of Honor Society, is for Second Lieutenant Van T. Barfoot, 157th Infantry, 45th Infantry:

“For conspicuous gallantry and intrepidity at the risk of life above and beyond the call of duty on 23 May 1944, near Carano, Italy. With his platoon heavily engaged during an assault against forces well entrenched on commanding ground, 2d Lt. Barfoot moved off alone upon the enemy left flank. He crawled to the proximity of 1 machinegun nest and made a direct hit on it with a hand grenade, killing 2 and wounding 3 Germans. He continued along the German defense line to another machinegun emplacement, and with his tommygun killed 2 and captured 3 soldiers. Members of another enemy machinegun crew then abandoned their position and gave themselves up to Sgt. Barfoot. Leaving the prisoners for his support squad to pick up, he proceeded to mop up positions in the immediate area, capturing more prisoners and bringing his total count to 17. Later that day, after he had reorganized his men and consolidated the newly captured ground, the enemy launched a fierce armored counterattack directly at his platoon positions. Securing a bazooka, Sgt. Barfoot took up an exposed position directly in front of 3 advancing Mark VI tanks. >From a distance of 75 yards his first shot destroyed the track of the leading tank, effectively disabling it, while the other 2 changed direction toward the flank. As the crew of the disabled tank dismounted, Sgt. Barfoot killed 3 of them with his tommygun. He continued onward into enemy terrain and destroyed a recently abandoned German fieldpiece with a demolition charge placed in the breech. While returning to his platoon position, Sgt. Barfoot, though greatly fatigued by his Herculean efforts, assisted 2 of his seriously wounded men 1,700 yards to a position of safety. Sgt. Barfoot’s extraordinary heroism, demonstration of magnificent valor, and aggressive determination in the face of point blank fire are a perpetual inspiration to his fellow soldiers.”

WE LIVE IN THE LAND OF THE FREE, ONLY BECAUSE OF THE BRAVE!

IN GOD WE TRUST

********************************************************************

source

http://www.quarterhorsecav.org/WEEK4.htm

WELCOME TO OLE' BILL'S WEEKLY NEWSLETTER

February 2010 - Week 4

Wednesday, 10 February 2010

TRUE LOVE IN NATURE


We all know John Conley loves critters. This one is a must see! BB

TRUE LOVE IN NATURE

Swallows:

Here his mate is injured and the condition is fatal.

She was hit by a car as she swooped low across the road.

Here he brought her food and attended to her with love and compassion.

He brought her food again but was shocked to find her dead.

He tried to move her ... A rarely-seen effort for swallows!

Aware that she is dead and will never come back to him again, he cries.

Finally aware she would never return to him, he stood beside her body with sadness and sorrow..

Millions of people cried after seeing these photos in America and Europe and even India. The photographer sold these pictures for a nominal fee to the most famous newspaper in France

All copies of that edition were sold out on the day these pictures were published. And many people think animals don't think or have feelings.

You have just witnessed Love and Sorrow ... felt by God's creatures.

**************************************************************

Fred Currier and folks who live in the middle part of the USA have had their share of winter this year! BB

I'm glad that we have some modern conveniences. Shucks, I even wear shoes when I go to town.

Just think if you had to grab the Sears Catalog and run to the little house out back.

It is 20 degrees here today with a NE wind of 16 for a wind chill of 6.

Only 4 inches of snow last night. It could have been worse.

Fred

**************************************************************

source

http://www.quarterhorsecav.org/WEEK2.htm

WELCOME TO OLE' BILL'S WEEKLY NEWSLETTER

January 2010 - Week 2

Wednesday, 3 February 2010

Lễ tấn phong tân giám mục phó giáo phận Quy Nhơn


Lễ tấn phong tân giám mục phó giáo phận Quy Nhơn: “Tình yêu Đức Kitô thúc bách chúng tôi”

Lễ tấn phong tân giám mục phó giáo phận Quy Nhơn: “Tình yêu Đức Kitô thúc bách chúng tôi”


WHĐ (4.02.2010) – Lễ tấn phong tân giám mục phó giáo phận Quy Nhơn, Đức cha Matthêô Nguyễn Văn Khôi, vừa được cử hành lúc 6g sáng nay, 4-02-2010, tại Nhà thờ chính tòa Quy Nhơn (122, đường Trần Hưng Đạo, TP Quy Nhơn, tỉnh Bình Định).

Thánh lễ tấn phong được cử hành lúc bình minh, nên ngay khi trời còn tối, đông đảo bà con giáo dân từ các giáo hạt trong giáo phận trải khắp ba tỉnh Bình Định, Quảng Ngãi, Phú Yên, tuôn về nhà thờ chính tòa Đức Mẹ Hồn Xác lên trời (dân gian thường gọi Nhà thờ Nhọn, với ngọn tháp nổi tiếng khắp vùng Quy Nhơn, Bình Định), hiệp dâng thánh lễ tấn phong.

Lễ tấn phong của Đức cha Matthêô có sự tham dự của 25 giám mục đến từ ba giáo tỉnh Hà Nội, Huế, Tp.HCM và một viện phụ (Đan viện Thiên An), cùng hiện diện bên Đức cha Phêrô Nguyễn Soạn, giám mục chính giáo phận Quy Nhơn, trong ngày vui mừng giáo phận Quy Nhơn của ngài diễn ra lễ tấn phong, cũng là lễ khai mạc sứ vụ của Đức tân giám mục phó.


Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, giám mục giáo phận Đà Lạt, Chủ tịch Hội đồng Giám mục VN chủ tế thánh lễ và là giám mục chủ phong.

Một hình ảnh cảm động trong Thánh lễ tấn phong: cả hai vị phụ phong đều là bạn cùng lớp với Đức tân giám mục tại Giáo hoàng Học viện Piô X Đà Lạt từ 1970 đến 1977: Đức cha Giuse Nguyễn Chí Linh, giám mục giáo phận Thanh Hóa, phó Chủ tịch HĐGMVN và Đức cha Giuse Nguyễn Năng, giám mục giáo phận Phát Diệm.

Đồng tế trong Thánh lễ tấn phong có 320 linh mục trong và ngoài giáo phận Quy Nhơn.

Tham dự thánh lễ có gần 300 chủng sinh, tu sĩ nam nữ và 5000 giáo dân giáo phận Quy Nhơn và các giáo phận khác.

Mở đầu Thánh lễ, Đức cha chủ phong mời gọi cộng đoàn:

“Trong lễ nghi tấn phong, vị tiến chức Giám mục được nhận lãnh tràn đầy Chúa Thánh Thần như các Tông Đồ trong ngày lễ Hiện Xuống, để ngài trở nên người kế vị các Tông Đồ và được đặt làm Chủ chăn trong Giáo Hội, làm thầy dạy đức tin, làm tư tế tối cao và thừa tác viên lãnh đạo dân Chúa.

Từ một tháng nay, anh chị em đã cầu nguyện cho vị giám mục thứ 21 của quý Giáo phận hôm nay được tấn phong.

Trong niềm vui tạ ơn Chúa, và nhờ lời chuyển cầu của Thánh Giám mục Cuénot (Giám mục tiên khởi giáo phận Đông Đàng Trong, từ lúc tách khỏi giáo phận Đàng Trong vào năm 1844 đến khi chịu tử vì đạo năm 1861. Giáo phận Đông Đàng Trong là tiền thân của giáo phận Quy Nhơn ngày nay – PV) và Chân phước Anrê Phú Yên, chúng ta sốt sắng dâng lời cầu nguyện cho Giáo Hội Việt Nam đang hân hoan cử hành Năm Thánh 2010 và cách riêng cho Đức Tân giám mục”.

Trong bài giảng Thánh lễ, Đức cha Cosma Hoàng Văn Đạt, giám mục giáo phận Bắc Ninh, đã chia sẻ với cộng đoàn phụng vụ ý nghĩa của Lời Chúa trong Thánh lễ tấn phong.

Đức cha Cosma kết hợp ý nghĩa của Lời Chúa và nội dung khẩu hiệu giám mục của Đức tân Giám mục “Tình Yêu Đức Kitô thúc bách chúng tôi” (2Cr 5,14):

“Các bài Sách Thánh hôm nay tập trung vào Chúa Giêsu. Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu tự giới thiệu là Mục Tử nhân lành hy sinh mạng sống cho đoàn chiên. Trong thư thứ hai gửi tín hữa Côrintô, thánh Phaolô cho biết toàn bộ đời sống và hoạt động có động cơ là Tình Yêu Đức Kitô. Tất cả những điều ấy là nội dung cốt yếu của toàn bộ Tin Mừng, là trọng tâm của Hội Thánh cũng như của từng tín hữu, và Đức Tân Giám Mục Matthêô muốn nhận là của chính mình cũng như của sứ vụ giám mục của mình”.

Vị giám mục đến từ Bắc Ninh chia sẻ về sứ vụ mục tử sẽ được Đức tân Giám mục thực thi trên mảnh đất ghi đầy dấu ấn lịch sử hàng mấy trăm năm:

“Chính giáo phận này đã cống hiến cho Giáo Hội Việt Nam vị tử đạo tiên khởi là chân phước Anrê Phú Yên. Hai vị thánh đã viết nên những trang sử đẹp nhất của giáo phận là thánh Stêphanô Cuénot Thể và thánh Anrê Kim Thông. Điều gì đã thúc bách một thanh niên 19 tuổi như chân phước Anrê Phú Yên hiến thân phục vụ Hội Thánh? Điều gì đã thúc bách một nhà truyền giáo là thánh giám mục Stêphanô Cuénot Thể Pháp đến Việt Nam giữa muôn vàn khó khăn để rồi cuối cung bị giam cầm và kết án? Điều gì đã thúc bách một giáo dân là thánh Anrê Kim Thông dám hy sinh mọi sự vì công cuộc truyền bá Tin Mừng? Tất cả chỉ có thể hiểu được vì các ngài được tình yêu Đức Kitô thúc bách”.

Đức cha Cosma kết luận: “Đức cha Matthêô cũng xác tín và quyết tâm như vậy”.

Nêu cao Quy Nhơn là mảnh đất của tinh thần truyền giáo xưa và nay, Đức cha Cosma kêu gọi mọi người tiến bước từ sự thúc bách của Tình yêu Đức Kitô: “Cánh đồng truyền giáo Qui Nhơn đã được tưới bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của bao giám mục, linh mục, tu sĩ, giáo dân. Giáo Phận Đàng Trong được thiết lập cách nay 350 năm hiện giờ đã trở thành 26 giáo phận. Chúng ta được mời gọi tiếp bước bao người đi trước, để cho tình yêu Đức Kitô thúc bách và cùng với mọi thành phần dân Chúa tiến bước’.


Thánh lễ tấn phong diễn ra trong bàu khí trang nghiêm. Sự trang nghiêm của một cộng đoàn phụng vụ được kết tinh từ tinh thần gắn kết với tình yêu của Đức Kitô trong suốt ba thế kỷ rưỡi.

Vào cuối Thánh lễ, Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, Giám mục giáo phận Đà Lạt, Chủ tịch HĐGMVN đã chia sẻ niềm vui với giáo phận Quy Nhơn vừa được Giáo Hội gửi đến một vị mục tử, và chào mừng Đức tân Giám mục phó Quy Nhơn, thành viên mới của HĐGMVN. Ngài cầu chúc những nỗ lực mục vụ của Đức tân giám mục phó sẽ “gặt hái được nhiều thành quả tốt đẹp”.

Thánh lễ tấn phong giám mục phó giáo phận Quy Nhơn đã kết thúc vào lúc 8g20 sáng cùng ngày.

Từ hôm nay, giáo phận Quy Nhơn đã có thêm một vị mục tử cùng với Đức cha chính Phêrô dẫn dắt dân Chúa tại Quy Nhơn. Các vị cùng nhau hướng vào “điểm nhấn quan trọng nhất là đẩy mạnh công cuộc truyền giáo” trên miền đất ba tỉnh thuộc giáo phận Quy Nhơn: Bình Định, Quảng Ngãi, Phú Yên, như Đức tân Giám mục đã từng chia sẻ khi trả lời phỏng vấn của WHĐ.


PV
source
http://www.hdgmvietnam.org/News.aspx?Type=8&Act=Detail&ID=1404&CateID=63