Tuesday, 13 April 2010

Con là người Việt Nam...



Cập nhật lúc 2:37:11 AM - 12/04/2010

ConLaNguoiVN-1.jpg


Thiên Ân Christina D. và ba mẹ – ảnh: Hoàng Thanh/Viễn Đông


Hoàng Thanh/Viễn Đông


Quận Cam là một khu vực rộng lớn nằm ngay tại miền nam California nước Mỹ, thế nhưng hầu như người dân sống ở đây, nhất là các ông già bà cả, không cần phải biết tiếng Anh mà vẫn cứ an nhiên tự tại như thường. Thế mới lạ chứ! Mà cũng dễ hiểu thôi, bởi vì các nhà hàng, chợ búa, ngân hàng, các thương vụ ở đây, đâu đâu cũng đều có nhân viên người Việt. Ngay cả khi bạn cần gọi điện thoại cũng vậy, chỉ cần nhấc ống nghe lên, bấm số, thì có ngay một giọng nói: “Nếu muốn nói tiếng Việt, xin bạn bấm số 1...”, là mọi thứ sẽ “ok”. Có lẽ vì lý do đó mà người Việt lớn tuổi ở vùng này, dường như không cần và cũng không hề bao giờ muốn học tiếng Anh...


Sáng nay đi vô tiệm Lee’s Sandwich mua khúc bánh mì, lúc bước vào cửa tiệm, tôi nghe loáng thoáng câu chuyện của những người đàn ông Việt Nam ngồi ở mấy bàn uống cà phê. Bàn góc này thì đang bàn tán om sòm về vấn đề cải tổ y tế, còn bên góc nọ thì các bác đang thao thao tranh luận về chuyện thời sự Việt Nam, làm tôi có cảm giác như mình đang ở tại Việt Nam vậy. Người cao niên ở đây là vậy đấy. Nhưng giới trẻ thì lại khác hoàn toàn.


Tuổi trẻ ở xứ này, nhất là thế hệ sau này sinh ra tại Mỹ, thì dường như bị “dị ứng” hay sao đó với tiếng Việt. Họ mở miệng ra thì toàn là... English. Vô trường nói tiếng Anh đã đành, về nhà thì không bao giờ chịu mở miệng nói một chữ tiếng Việt. Anh chị em trong nhà luôn luôn xổ tiếng Anh với nhau, và cả với ba mẹ, họ cũng xổ cả tràng, mà các bậc phụ huynh không sao hiểu nổi.

Bởi vậy mới nói ở cái xứ này, gia đình nào mà có được đứa con nào “chịu” nói tiếng Việt, thì phải nói là có “phước” vô cùng, bởi vì cho dù ba mẹ có năn nỉ, hay rầy la, thậm chí làm dữ đi chăng nữa, thì những đứa trẻ cũng làm theo ý chúng, nghĩa là nói tiếng Anh cho... lẹ hơn và khỏi cần phải suy nghĩ cho mệt óc...


Bố Mỹ, mẹ Việt, con... nói tiếng Việt


Tuần rồi, tôi lên thăm bà chị đang sống ở Arizona. Chồng chị, anh Timothy, là người Mỹ trắng chính hiệu, và hai vợ chồng chỉ có một đứa con gái duy nhất, năm nay tròn 4 tuổi. Tên của cháu trên khai sinh là Christina, còn tên Việt Nam ở nhà là Thiên Ân. Sở dĩ có cái tên này là vì chị tôi lập gia đình hơi trễ, nên thử hoài vẫn không có bầu được. Chị buồn lắm và đã định đi làm thụ tinh trong ống nghiệm, nhưng kẹt cái là mắc tiền quá. Ngày nào chị cũng cầu nguyện và cuối cùng thì ước nguyện của chị được thành tựu. Chị mừng lắm nên đặt tên con là Thiên Ân, để cám ơn Chư Phật và các đấng bề trên.

Cháu rất kháu khỉnh, da trắng như tuyết, nhìn thì có nét Mỹ nhiều hơn là Á Châu. Mãi cho đến năm 2 tuổi, cháu không hề biết một chữ tiếng Việt nào, vì ở nhà chị nói chuyện với chồng bằng tiếng Anh.

Cách đây 2 năm, vợ chồng chị dẫn cháu về thăm gia đình ở Canada, để cháu biết mặt Ông Bà Ngoại và mấy Dì. Suốt hai tuần vacation, cả nhà chỉ nói toàn tiếng Việt, có ai dạy cháu chữ nào đâu, vậy mà khi trở qua Mỹ, bỗng dưng cháu bắt đầu nói tiếng Việt... mà lại nói khá lưu loát mới lạ chứ. Chị tôi cũng ngạc nhiên lắm, vì có nhiều danh từ, không biết học từ đâu hay nghe ai nói mà cháu nói ra, làm chị không thể nào tin nổi vào tai mình nữa.

Chị kể một ví dụ lời cháu nói: “Mommy, Na biết xay sinh tố bơ rồi, nó dễ ợt hà ...”. Đã “dễ” mà còn “ợt” nữa thì mới đúng là dân Việt Nam chính hiệu chứ lị. Tôi ngạc nhiên khi cháu nói tiếng Việt rất rành rẽ, với cái giọng con nít thiệt là dễ thương.

Còn nữa, khi tôi đến, cháu bảo tôi: “Dì phải ăn nhiều thêm nhe, uống vitamine nữa, chứ dì ốm ‘thấy mồ’ hà. Con gái mà ốm thì ‘xấu quắc’ cho mà coi...”. Tôi ngạc nhiên cùng cực, hỏi chị tôi làm sao cháu biết những từ này, “thấy mồ”, rồi lại “xấu quắc” nữa? Chị tôi cười, đáp rằng chị cũng không hiểu từ đâu.

Tôi hỏi cháu là “ai dạy con nói vậy, từ đâu mà con biết những danh từ này?”.

Cháu nói thật vô tư: “Tự Na biết hà, tại Na thông minh mà...”

Cháu còn lém lỉnh đố tôi có biết tên cháu Thiên Ân từ đâu mà có, và có nghĩa là gì không. Tôi giả vờ ngây thơ không biết, thì cháu làm lanh giải thích cho tôi nghe: “Thiên là ông Trời nè, còn Ân là thank you, là cám ơn đó. Mommy đặt cho Na tên là Thiên Ân là để thank you ông Trời đó, cho Mommy đẻ ra Na...”.


Trẻ em tiếp thu ngôn ngữ rất nhanh


Chị tôi kể rằng từ lúc trở qua Mỹ sau kỳ nghỉ bên Canada, chị và ông xã rất bất ngờ về việc con chị bỗng nhiên nói tiếng Việt giỏi ngoài sức tưởng tượng, nên chị có đến gặp và hỏi cô giáo ở nhà trẻ của cháu về hiện tượng này. Các cô giải thích rằng đây là điều hoàn toàn tự nhiên ở một đứa bé phát triển bình thường. Từ ở lứa tuổi còn rất nhỏ, các cháu đã có khả năng tiếp thu và học ngoại ngữ rất mau lẹ, hơn một người lớn nhiều lắm. Chỉ cần nghe người khác nói, thì trí não các cháu tự hoạt động và có thể tự đoán biết nghĩa của một số từ vựng, có khi không cần hỏi hay cần có ai giải thích. Từ lâu, chị tôi đã có ý muốn con mình sau này phải biết cả 3 thứ tiếng: Việt, Anh và Pháp.

Tôi cự lại: “Con nít nhỏ xíu mà học chi dữ vậy? Đầu óc của nó bé tí mà chị nhồi nhét quá chừng, thì chỗ đâu mà chứa?”. Nghe cũng có lý, nên chị hơi do dự, rồi cuối cùng chị rủ tôi đến nhà trẻ để hỏi ý kiến của các cô giáo tại đây. Các cô lại vô cùng khuyến khích điều này. Cô Jeannine đưa chị tôi mượn cuốn sách: “Touch Points - The Essential Reference - Your Child's Emotional and Behavioral Development” và bảo đem về đọc đi. Thế là chị và ông xã mầy mò đọc cả tuần cho hết.

Theo kết quả nghiên cứu của tác giả (ông cũng là một bác sĩ) T. Berry Brazelton, thì mọi trẻ em đều có khả năng học và biết (nghe, nói, viết) thông thạo đến 8 ngoại ngữ hay hơn nữa, nếu như được cho học khi các cháu còn rất nhỏ. Cũng theo tác giả này thì khả năng này bắt đầu từ lúc 2, 3 tuổi, lên cao nhất ở 5, 6 tuổi và kể từ 8 tuổi trở đi thì khả năng này sẽ từ từ giảm dần đi. Các bậc phụ huynh có thể nên lưu ý điều này để hướng dẫn con em mình học ngoại ngữ...


Con là người Việt Nam...

Phải công nhận là nền giáo dục ở xứ Mỹ này có nhiều điều rất hay và đáng học hỏi. Từ lúc mới vào nhà trẻ, các bé đã được hướng dẫn để có ý thức về nguồn gốc và tiếng nói của mình. Tôi may mắn có một lần được dự ngày Đa Văn hóa (Multicultural Day) do nhà trẻ bé Thiên Ân tổ chức.


ConLaNguoiVN-2.jpg


Thiên Ân Christina D. trong tà áo dài Việt Nam – ảnh: Hoàng Thanh/Viễn Đông


Đó là ngày mà các cháu được thầy cô khuyến khích nên mặc đồ quốc phục, hay bất cứ quần áo gì mà rất đặc biệt, chỉ đặc trưng cho dân tộc mình, và hát những bài hát bằng tiếng mẹ đẻ. Dĩ nhiên bé Ân được Mẹ cho mặc áo dài và đội khăn đóng. Bé mê lắm, chạy nhảy và khoe hết với mọi người. Chị tôi còn “bày đặt” làm một dây choàng như các hoa hậu với hàng chữ “Miss America – Vietnam”.

Tôi giả bộ thắc mắc về hàng chữ này thì được Thiên Ân “lên lớp” như sau: “Dì biết hông, Miss là hoa hậu, nghĩa là Na vừa là hoa hậu Việt Nam vừa là hoa hậu Mỹ luôn đó, dì thấy Na đẹp ghê chưa...”.

Tình cờ lúc đó có một bà phụ huynh của cậu bạn học cùng lớp Na bước đến, bà trầm trồ khen chiếc áo dài đẹp quá, rồi bà hỏi Thiên Ân: “What's your nationality?". Bé đáp ngay, với nét mặt tự đắc, rõ ràng từng tiếng: “I am Vietnamese”, làm cả tôi, chị tôi và bà này bật cười ngất.

Hôm đó, khi được cô giáo gọi lên hát một bài hát, Thiên Ân đã hát say sưa: “Em sẽ là mùa Xuân của Mẹ, Em sẽ là màu nắng của cha, Em đến trường học bao điều lạ, Tình nồng thắm như mặt trời xa…”, vừa hát vừa làm điệu bộ nữa chứ. Cả lớp chưa dứt tiếng vỗ tay, thì bé Na đã vội vàng hỏi ngay các bạn: “Do you understand? Let me translate into English for you...”. Nói là làm liền, cô bé đứng dịch một tràng ra tiếng Anh ý nghĩa lời bài hát.

Tôi ngạc nhiên quá đỗi, nên kề tai hỏi nhỏ bà chị: “Chị dạy nó bài hát này hả?”. “Còn ai trồng khoai đất này” - chị tôi mỉm cười vui vẻ đáp. “Cả 2 tuần trước, nó cứ đeo theo đòi tao phải dạy cho nó một bài hát tiếng Việt, nó nói là phải hát tiếng Việt thì tụi bạn nó mới biết là nó người Việt Nam...”.

Cũng trong ngày hội này, chúng tôi gặp một cô người Việt Nam đi với cậu con trai, cậu bé này học trên Thiên Ân một lớp. Chị tôi bắt chuyện hỏi: “Sao cô không cho cháu mặc quốc phục Việt Nam?”. Cô này nhăn mặt: “Ối giời! Bày đặt chi cho mệt, đời chưa đủ cái lo sao mà trường học còn bày trò này trò nọ...”. Hai chị em tôi đưa mắt nhìn nhau, không nói lời nào. Bởi thế mới biết, không phải ai cũng cùng một suy nghĩ như nhau, về quốc phục hay về tiếng nói của dân tộc mình...


Trên đường về, chị tôi nói với con: “Nếu ai hỏi con là người nước nào, thì con trả lời, ‘con là người Việt Nam và người Mỹ’, nhe Na, tại vì con là half Vietnamese, and half American mà...”. Đột nhiên, cháu nói ngay: “Na sinh ra ở Mỹ, thì dĩ nhiên Na là người Mỹ rồi, Na phải nói Na là người Việt Nam thì người ta mới biết chớ...”.

Chị tôi ngẩn ngơ, rồi chị nhìn tôi cười, một nụ cười hạnh phúc...


Nói chuyện bé Na làm tôi chợt nhớ đến mấy đứa cháu, con của ông anh họ. Anh này chủ trương là “cứ để cho con cái phát triển tự nhiên”, nên các con anh không hề được học tiếng Việt cho đến năm 15 tuổi. Ở nhà, anh chị nói chuyện với các con bằng tiếng Anh. Khi được 15 tuổi thì anh mới cho các cháu theo học lớp dạy tiếng Việt miễn phí ở cộng đồng Việt Nam. Nhưng có lẽ là quá trễ, nên mấy cháu nói tiếng được tiếng không, giọng thì cứ lơ lớ không sao hiểu được.

Mỗi lần đến thăm anh chị thì bao giờ tôi cũng chỉ hiểu được có mỗi 2 tiếng "Hi, chào Cô", rồi sau đó các cháu có nói gì thì tôi cũng chỉ như vịt nghe sấm mà thôi. Mà các cháu cũng không thiết tha gì với thứ tiếng “sao mà ‘too difficult’” (nguyên văn lời các cháu), “English only has You and I, còn Việt Nam sao mà ‘too much’: anh, em, cô, chú, bác... It makes me get a headache...”.

Cứ mỗi lần tôi lên thăm chị tôi là y như rằng bé Na kỳ nèo tôi đọc sách tiếng Việt cho cháu nghe, dù cháu đã thuộc lòng và có thể kể vanh vách chuyện Tấm Cám, chuyện Sự tích Trái Dưa Hấu, Cô bé Lọ Lem...

Có một lần, bỗng dưng cháu hỏi tôi: “Dì ơi, hạnh phúc là gì?”. Bị hỏi quá bất ngờ, tôi tự nhiên đâm ra lúng túng, nhìn chị tôi cầu cứu. Chị tôi ấp a ấp úng: “Hạnh phúc... là... là... là mình vui đó con, mình vui lắm...".

Bé Na hỏi ngay: “Hạnh phúc có phải là ‘happy’ không, Mẹ?”. Mẹ cháu mừng rỡ “chộp” liền câu đó: “Đúng rồi, là happy, là happy đó con...”. Thế là bé Na ngồi cười chúm chím: “Con very hạnh phúc now...”. Thì ra trong tâm trí cháu vẫn còn những từ ngữ xen kẽ giữa tiếng Anh và tiếng Việt, và chỉ cần 2 tiếng “happy” là đã có thể giúp cháu hiểu trọn vẹn ý nghĩa thế nào là “hạnh phúc”, mà không cần thêm một lời giải thích nào của người lớn...

Từ lúc nói được tiếng Việt, ở nhà, cháu luôn luôn nói chuyện với Mẹ bằng tiếng Việt, chỉ với Ba thì cháu mới nói tiếng Anh. Năm ngoái, tôi và gia đình chị tôi lái xe xuống San Diego chung vui dịp Giáng Sinh với gia đình ba mẹ chồng chị. Trên xe, chị cứ dặn đi dặn lại bé Na là: “Con nhớ xuống nhà Grandpa, Grandma, con nói tiếng Anh nghe không, vì Grandpa và Grandma không hiểu tiếng Việt, con nói vậy, họ sẽ buồn…”. Na hỏi lại liền: “Tại sao lại buồn? Na muốn nói tiếng gì thì Na nói chứ…”. Chị tôi nhẹ giọng: “Nhưng mình phải lịch sự, con à, mình đến nhà Grandpa, Grandma mình phải nói tiếng Anh thì họ mới hiểu, thì họ mới vui…”.

Bé Na im lặng không nói gì, nhưng chỉ một phút sau, bé quay sang tôi: “Dì ơi, hễ lúc nào mà mình muốn nói lén họ, thì mình nói tiếng Việt dì há, họ sẽ không hiểu được…”. Tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên: “Nói lén là sao hở con? Mà tại sao mình phải nói lén họ chứ?”. Na nói liền: “Thì thí dụ như Na không muốn ăn cơm nữa, Na giả bộ nói với Grandma là ‘I am full’, nhưng Na sẽ nói với Dì là “mình đừng ăn cơm nữa, mình ra sân chơi nhe’, thì lúc đó dì cũng nói là ‘I am full’ luôn nhe, rồi mình ra vườn chơi há...”. Bà chị tôi chỉ còn có nước lắc đầu...


Hôm tiễn tôi ra phi trường, bé Na cứ khóc hoài và cứ lập đi lập lại mãi một câu duy nhất: “Na muốn dì ở lại lắm, Na thương dì nhiều thiệt nhiều, very much...”. Tôi lảng tránh cơn xúc động bằng cách cười giỡn, nói chuyện này chuyện nọ cho cháu vui. Tôi hỏi: “Con là người gì nè? Nói dì nghe coi…”, thì lập tức Na hết khóc ngay, hai con mắt tròn xoe, ráo hoảnh, nhưng vẫn còn hai giọt nước mắt long lanh, đọng trên hai khóe mắt trong suốt như hai giọt sương.

Bé “vênh” cái mặt lên và hãnh diện nói: “Con là người Việt Nam...”.

Và câu nói này, một câu nói thật hoàn toàn vô tư, tự nhiên, từ miệng một cháu bé chỉ mới 4 tuổi, theo tôi mãi trên suốt chuyến bay về lại Cali...

Con là người Việt Nam! Ước gì mỗi cháu bé “da vàng, mũi tẹt” sinh ra ở xứ Mỹ này đều có thể hãnh diện mà thốt lên câu nói này.

source
Vien Dong Daily

Wednesday, 7 April 2010

Giáo hoàng Benedict trong khủng hoảng


Giáo hoàng Benedict trong khủng hoảng

Giáo hoàng Benedict XVI chào con chiên từ nhà mùa hè ở Castel Gandolfo, ở phía nam Rome

Vatican đã mạnh mẽ bảo vệ Giáo hoàng Benedict XVI

Giáo hoàng Benedict XVI đã ở tâm điểm của những tuyên bố chỉ trích và bảo vệ trong vụ scandal thầy tu lạm dụng thân xác trẻ em.

Phe chỉ trích nói Ngài đã không hành động mực khi còn là Hồng Y phụ trách việc điều tra các cáo buộc lạm dụng tình dục và không minh bạch trong việc giải quyết cuộc khủng hoảng.

Phe ủng hộ Ngài nói Giáo hoàng đã làm tất cả những gì có thể trên mọi cương vị và truyền thông đã đưa tin không có cơ sở và không công bằng khi đưa tin về Ngài.

Tạp chí Foreign Policy đã điểm lại một số ý kiến của cả hai phe và BBC xin lược đăng một số ý kiến.

Giáo hoàng Dở

Christopher Hitchens với bài Bấm Giáo hoàng không đứng trên pháp luật

29/03/2010

Đối với ông Ratzinger, phép thử duy nhất chứng tỏ một linh mục tốt là thế này: Liệu ông có phải là người dễ bảo, kín đáo và trung thành với cánh truyền thống của giáo hội không? Chúng ta đã thấy điều này thể hiện qua các hành động khác của ông với tư cách là Giáo hoàng, nhất là việc ông gỡ bỏ việc rút phép thông công đối với bốn linh mục thuộc phe cực hữu do Cha Marcel Levebvre dẫn đầu và bao gồm cả linh mục chối bỏ cuộc diệt chủng người Do thái Holocaust, Richard Williamson.

Chúng ta đã thấy khi ông còn là hồng y, đứng ra bảo vệ Giáo phái làm người ta sởn gai ốc Legion of Christ mà người đứng đầu điên cuồng đã làm cha của mấy đứa trẻ và che giấu nhiều vụ lạm dụng khác. Và chúng ta thấy điều đó ngày hôm nay khi biết bao kẻ hiếp dâm và pêđê bị lột mặt nạ.

Đây là điều làm cho vụ scandal này có tính hệ thống và không chỉ là chuyện chểnh mảng đây đó. Giáo hội cần và muốn kiểm soát trẻ nhỏ và đề nghị các bậc phụ huynh giao con cho một số linh mục mà cho tới gần đây có uy tín và quyền miễn tố lớn. Giáo hội không thể nào có thể thừa nhận rằng các linh mục này cùng thượng cấp của họ là những kẻ ác dâm lâu năm, những kẻ không thể tin vào vận may của mình.

Giáo hội cũng không thể nào có thể thừa nhận họ thường xuyên bỏ rơi trẻ em và cố hết sức để bảo vệ và đôi khi thăng chức cho những kẻ ngược đãi các em. Thay vào đó họ kêu ca và khẳng định một cách sai trái rằng tất cả các cáo buộc đối với giáo hoàng - không có cáo buộc nào mà không xuất phát từ cộng đồng Thiên Chúa giáo - là một phần kế hoạch để gây khó khăn cho ông.

Maureen Dowd với bài Bấm Nói Không với Giáo hoàng

27/03/2010

Giáo hội Thiên Chúa giáo không thể nào hồi phục được nếu Chủ Chiên vẫn bị xem là con chiên ghẻ trong vụ scandal lạm dụng tình dục đang ngày càng thảm hại.

Giáo hội Thiên Chúa giáo không thể nào hồi phục được nếu Chủ Chiên vẫn bị xem là con chiên ghẻ trong vụ scandal lạm dụng tình dục đang ngày càng thảm hại.

Maureen Dowd

Giờ chúng ta đã biết tin tệ hại là Hồng Y Joseph Ratzinger, được gọi là "Rottweiler của Chúa" khi ông là người thực thi các quy định của giáo hội về vấn đề tín ngưỡng và tội lỗi đã phớt lờ những cảnh báo nhiều lần và ngoảnh mặt trong vụ Linh mục Lawrence C. Murphy, cha cố ở Wisconsin, người lạm dụng tới 200 bé trai bị khiếm thính.

Giáo hội đã điếc đặc và câm về vụ scandal tới mức gây sốc nhưng không gây ngạc nhiên khi chúng ta biết được qua bài báo của Laurie Goodstein trên The (New York) Times một nhóm cựu sinh viên điếc đã mất 30 năm để có được sự chú ý của giáo hội.

Richard Dawkins với bài Bấm Ratzinger là giáo hoàng tuyệt vời

28/03/2010

"Liệu giáo hoàng có nên từ chức không?"

Không. Như Hội đồng Hồng Y chắc đã nhận ra khi bầu ông ta, ông đủ phẩm chất một cách hoàn hảo - thậm chí lý tưởng - để lãnh đạo Giáo hội Thiên Chúa giáo La Mã. Một ông già cổ hủ láo liêng mặc áo choàng, người đã mưu mô trong nhiều thập niên để có vị trí mà ông đang giữ; một người tin rằng ông ta không thể bị hạ bệ và hành động đúng như vậy; một người mà sự giao giảng những sai lầm về khoa học đã gây ra cái chết của biết bao bệnh nhân AIDS ở Châu Phi; một người mà bản năng đầu tiên khi thầy tu của ông ta bị bắt quả tang đang tụt quần là che đậy vụ scandal và buộc các nạn nhân trẻ phải im lặng: nói ngắn gọn, đúng là người phù hợp cho công việc.

Hơn nữa, ông không nên từ chức vì ông là người ở vào vị trí tuyệt vời để đẩy nhanh sự sụp đổ của một tổ chức ma quái và đồi bại, tính cách hợp với ông như hình với bóng và ông là người đứng đầu tuyệt đối và phù hợp về mặt lịch sử.

Giáo hoàng Hay

Hồng Y William Levada - Bấm The New York Times và Giáo hoàng Benedict XVI trong con mắt của một người Mỹ ở Vatican

Những người sống sót trong số các nạn nhân bị lạm dụng tình dục biểu tình ở Rome

Các nạn nhân bị lạm dụng tình dục nói Giáo hoàng chưa làm đủ những gì có thể khi còn là Hồng Y

26/03/2010

Bài xã luận của báo Times đặt câu hỏi "làm sao các quan chức Vatican lại không rút ra bài học từ vụ scandal rùng rợn ở Hoa Kỳ, nơi hơn 700 tu sỹ bị bãi chức trong vòng ba năm." Tôi có thể đảm bảo với Times rằng thực tế là Vatican khi đó và bây giờ không hề lờ đi những bài học đó. Nhưng xã luận của Times tiếp tục có sự thiên lệch thường thấy: "Nhưng rồi chúng ta đọc tường thuật đáng lo ngại của Laurie Goodstein .... về chuyện giáo hoàng, khi còn là hồng y, đã được cảnh báo trực tiếp về một linh mục... Nhưng các nhà lãnh đạo giáo hội đã chọn bảo vệ giáo hội thay vì trẻ nhỏ." Xin thưa với các vị biên tập, ngay cả bài báo của Goodstein, dựa trên "những tài liệu mới tìm thấy" chỉ đặt những lời về bảo vệ Giáo hội khỏi scandal vào miệng Tổng Giám mục Weakland chứ không phải giáo hoàng...

...Về một người mà tôi có đặc ân được làm việc cùng..., một vị giáo hoàng mà thông tri về tình yêu, hy vọng và tiết kiệm làm chúng ta ngạc nhiên và phải suy nghĩ, và người mà giáo lý hàng tuần cũng như thuyết pháp Tuần Thánh truyền cảm hứng cho chúng ta và vâng, người mà những hoạt động tích cực của Ngài giúp Giáo hội giải quyết hiệu quả vụ lạm dụng tình dục trẻ nhỏ vẫn tiếp tục tạo điều kiện cho chúng ta ngày hôm nay, tôi đề nghị báo Times xem xét lại xu thế tấn công khi viết về Giáo hoàng Benedict XVI và mang lại cho thế giới một cái nhìn cân bằng hơn về người lãnh đạo mà chúng ta có thể và nên dựa vào.

John Allen với bài Bấm "Sự Thay đổi của Giáo hoàng"

27/03/2010

Tất cả những chỉ trích đang che phủ đi một điều cũng có tầm quan trọng tương tự: Đối với bất cứ ai biết lịch sử của Vatican về vấn đề này, Biển Đức XVI không chỉ là một phần của vấn đề. Ngài là một phần chính của giải pháp... Sau khi được bầu làm giáo hoàng, Biển Đức coi các vụ lạm dụng là ưu tiên để giải quyết. Một trong những hành động đầu tiên của ngài là kỷ luật hai tu sỹ có tiếng, những người đã bị cáo buộc lạm dụng tình dục hàng thập niên nhưng trước đó đã được bảo vệ ở những cấp cao nhất.

Ngài cũng là giáo hoàng đầu tiên gặp gỡ trực tiếp các nạn nhân bị lạm dụng, điều mà ngài làm ở Hoa Kỳ và Australia năm 2008...

Ngài cũng là giáo hoàng đầu tiên gặp gỡ trực tiếp các nạn nhân bị lạm dụng, điều mà ngài làm ở Hoa Kỳ và Australia năm 2008.

John Allen

Thế giới bên ngoài đã giận dữ, mà cũng phải thôi, khi Giáo hội đã phớt lờ vấn đề trong vài thập niên.

Những những ai hiểu được tốc độ nhanh chóng mà thay đổi diễn ra ở Vatican hiểu rằng Biển Đức, mặc dù muộn nhưng còn hơn bất kỳ quan chức cao cấp nào khác, hiểu được sự nghiêm trọng của tình hình và cố gắng thay đổi.

Giáo hoàng Benedict XVI trong Bấm Mục Thư gửi người Công giáo Ireland

19/03/2010

Tới các nạn nhân bị lạm dụng và gia đình họ.

Các tín hữu đã chịu đau khổ trầm trọng và tôi thành thực xin lỗi. Tôi biết không gì có thể thay đổi được những sai trái mà tín hữu phải chịu đựng. Niềm tin của tín hữu đã bị phản bội và phẩm giá của quý vị bị xâm phạm. Nhiều con chiên thấy rằng khi tín hữu dũng cảm nói lên những gì xảy ra với mình thì không ai lắng nghe... Đó là điều có thể hiểu được khi các tín hữu thấy khó có thể tha thứ và dung hòa với Giáo hội. Thay mặt cho Giáo hội, tôi công khai bày tỏ sự xấu hổ và hối hận mà chúng tôi đều cảm thấy.

Nhưng tôi cũng đề nghị các tín hữu đừng mất hy vọng. Thông qua Giáo hội mà chúng ta gặp Chúa Jesus, người cũng là nạn nhân của sự bất công và tội lỗi. Giống như các tín hữu, Chúa vẫn mang những vết thương của sự đau khổ một cách bất công. Chúa hiểu nỗi đau của tín hữu và ảnh hưởng lâu dài của nó tới cuộc sống, các mối quan hệ của tín hữu trong đó có quan hệ với Giáo hội.... Nhưng chính các vết thương của Chúa Jesus, được biến đổi bởi sự đau khổ chuộc tội, lại chính là cách mà sức mạnh của ác quỷ bị tiêu diệt và chúng ta được tái sinh với cuộc sống và hy vọng.

source

BBC Vietnamese

Saturday, 3 April 2010

Hàng ngàn người tham dự nghi thức rước Lửa thiêng Phục sinh tại Jerusalem



Các tín đồ Cơ đốc giáo cầm nến và đuốc tại nhà thờ Mộ Chúa Jesus ở Jerusalem để tham dự nghi thức Lửa thiêng Phục sinh, 03/04/2010
Hình: AP

Các tín đồ Cơ đốc giáo cầm nến và đuốc tại nhà thờ Mộ Chúa Jesus ở Jerusalem để tham dự nghi thức Lửa thiêng Phục sinh, 03/04/2010


Hàng chục ngàn người cầm nến và đuốc đổ xô đến Nhà thờ Mộ Chúa Jesus tại Jerusalem để tham dự nghi thức Lửa thiêng Phục sinh.

Những tín đồ Cơ đốc giáo Chính thống tụ tập đông đảo tại nhà thờ cổ hơn 800 năm này vào hôm thứ Bảy giữa lúc Giáo chủ Chính thống giáo Hy lạp Theofilis đi xuống nơi theo truyền thống được xem là mộ của Chúa Jesus và lấy lửa thiêng.

Giáo chủ Theofilis sau đó đưa lửa thiêng vào đại sảnh để các người thờ phượng thắp nến của họ.

Truyền thống có từ 1200 năm nay của Chính thống giáo nói là ngọn lửa thiêng xuất hiện trên mộ của Chúa Jesus vào ngày thứ Bảy trước ngày Chúa Phục sinh để nhắc nhở là Ngài không quên những người theo Chúa.

Đuốc và đèn cầy có ý nghĩa tượng trưng cho 33 năm sống trên dương thế của Chúa Jesus.

Lửa thiêng được lấy từ Jerusalem và gởi bằng máy bay đến Mátcơva, Athens và những thành phố khác để giúp những Cơ đốc nhân Chính thống giáo nối kết với cội nguồn tinh thần của họ.

Khoảng 2500 cảnh sát và binh sĩ Israel được điều động đến trong và chung quanh cổ thành Jerusalem để gìn giữ an ninh cho nghi thức này.

source

VOA Vietnamese

Thursday, 1 April 2010

Các bạn trẻ VN trong Mạng lưới Lãnh đạo và Phục vụ Đông Nam Á


Việt Nam Cập nhật Thứ Ba, 30 tháng 3 2010

Các bạn trẻ VN trong Mạng lưới Lãnh đạo và Phục vụ Đông Nam Á

Hôm nay, Trà Mi sẽ giới thiệu đến quý vị và các bạn một tổ chức xã hội của giới trẻ chuyên về các hoạt động nhằm phục vụ, phát triển các quốc gia ở Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam, mà trong số thành viên của tổ chức quốc tế này cũng có sự góp mặt của các thanh niên người Việt. Đó là tổ chức mang tên SealNet, viết tắt từ cụm từ “Mạng lưới Lãnh đạo và Phục vụ Đông Nam Á” của tiếng Anh.

SEALNet Project ở Malaysia, 2008

SEALNet Project ở Malaysia, 2008

Chia sẻ

Tin liên hệ

Kể từ khi được thành lập vào năm 2004 tại đại học Stanford ở Hoa Kỳ, các thành viên của SealNet, trong đó có nhiều bạn trẻ Việt Nam hiện đang học tập hoặc sinh sống tại Mỹ, đã tích cực mang tinh thần phục vụ và lãnh đạo đến các cộng đồng Đông Nam Á không những ở Hoa Kỳ mà ngay tại các nước liên hệ, với một mạng lưới những người lãnh đạo trẻ dấn thân phục vụ, được rèn luyện các kỹ năng lãnh đạo, và hòa mình vào đội ngũ các cá nhân nhiệt tình cống hiến xây dựng xã hội.

Mỗi mùa hè, SealNet đều có những dự án tình nguyện về các nước ở Đông Nam Á, mỗi chuyến đi kéo dài khoảng 2 tuần. Mục tiêu chính của SealNet không phải chỉ là đến các nước để hoạt động xã hội, mà còn nhằm hướng dẫn các bạn trẻ tại địa phương chủ động đề xướng và lãnh đạo các chương trình phục vụ cộng đồng. Các dự án của SealNet tập trung vào 5 lĩnh vực chính, bao gồm giáo dục, mỹ thuật, văn hóa, kỹ thuật, và môi trường. Trung bình hằng năm, SealNet thực hiện từ 5 đến 7 dự án ở Đông Nam Á, và tại một quốc gia, có thể có từ 1 đến 2 dự án.

SEALNet Project Malaysia 2008SEALNet Project Malaysia 2008

Năm 2010, SealNet sẽ tiến hành 2 dự án ở Việt Nam. Góp mặt với phái đoàn SealNet đến Việt Nam vào cuối tháng 8, đầu tháng 9 năm nay có 3 sinh viên người Việt tại Hoa Kỳ, một là du học sinh và hai bạn còn lại đã định cư ở Mỹ trên 4 năm. Đó là các bạn Lê Liên Hương từ Rhode Island, Huỳnh Thụy Thái Dương ở Massachusetts, và Nguyễn Ngọc Anh Tú tại California, mà Trà Mi mời tham gia chương trình hôm nay để chia sẻ với các bạn về những hoạt động thú vị, bổ ích của SealNet.

Trà Mi xin nhường lời cho Anh Tú giới thiệu về dự án sắp tới của bạn tại Việt Nam:

Anh Tú: Dự án Việt Nam của Tú trong năm nay là về chất da cam và sự ảnh hưởng của nó lên người dân Việt Nam sau chiến tranh. Dự án này bọn Tú sẽ làm việc với làng Hòa Bình, Thanh Xuân, Hà Nội. Tụi mình sẽ cố gắng giúp mọi người nâng cao nhận thức về chất da cam và truyền đạt các kỹ năng lãnh đạo cho các em học sinh địa phương để sau này khi dự án mình kết thúc, các em có thể tự tổ chức các dự án từ thiện riêng của các em.

Trà Mi: Với ý tưởng đó, hiện giờ các bạn đã có những bước chuẩn bị thế nào rồi?

Anh Tú: Mình đã liên lạc với làng Hòa Bình, Thanh Xuân và có các thành viên nồng cốt ở địa phương để giúp đỡ thêm.

Liên Hương: Ngoài dự án ở Hà Nội, còn có một dự án tại Sài Gòn do Hương và Dương làm trưởng nhóm. Tụi mình làm việc với trại trẻ mồ côi Long Hoa ở Sài Gòn. Dương và Hương hợp tác với GFO (Gentle Fund Organization), một tổ chức có trụ sở tại Singapore chuyên làm những dự án tình nguyện tại Việt Nam. GFO thành lập một trung tâm học tập dành cho các em mồ côi tại Long Hoa. GFO muốn hợp tác cùng SealNet làm một chương trình dạy tiếng Anh cho các em mồ côi đang học cấp hai.

SEALNet Project Malaysia 2008SEALNet Project Malaysia 2008

Thái Dương: Mục đích của chương trình là đề ra cách dạy thu hút sự chú ý của các em.

Trà Mi: Các bạn hợp tác với GFO trong chương trình giảng dạy, nhưng các bạn có hỗ trợ trong lĩnh vực sách giáo khoa không? Chẳng hạn các bạn có mang về các sách giảng dạy tiếng Anh từ bên Mỹ không?

Thái Dương: Tụi em sẽ nghiên cứu xem sách nào thích hợp với chương trình này nhất để cho Long Hoa sử dụng. Một phần trong chương trình của tụi em là thành lập hội dạy kèm do các học sinh ở Sài Gòn đảm trách. Tụi em muốn sau khi chương trình trong 2 tuần kết thúc, các bạn tại Sài Gòn sẽ tự vận hành một chương trình dạy kèm cho các em mồ côi tại Long Hoa.

Liên Hương: Song song với việc dùng sách giáo khoa bổ sung kiến thức về tiếng Anh và ngữ pháp, tụi em có giáo trình tập hợp các hoạt động ngoài trời và những trò chơi bổ ích. Qua đó, giúp các em tự tin hơn trong việc sử dụng tiếng Anh. Hương và Dương đang viết giáo trình đó. Các học sinh bên Mỹ sẽ giao lưu với các thành viên ở Việt Nam, trao đổi kiến thức về lãnh đạo. Hy vọng các bạn học sinh ở Việt Nam sẽ tiếp tục dùng các kiến thức đó để giúp cho dự án của SealNet được giữ vững tại Việt Nam.

Trà Mi: Ngoài hai dự án sắp tới, các bạn ở đây có ai đã về Việt Nam tham gia bất kỳ dự án nào trước đây chưa?

Anh Tú: Năm 2007, mình là một trong các học sinh địa phương được dự án SealNet huấn luyện và trao đổi các kinh nghiệm lãnh đạo.

SEALNet Project Malaysia 2008SEALNet Project Malaysia 2008

Trà Mi: Nghĩa là lúc đó bạn còn ở Việt Nam, chưa đi du học?

Anh Tú: Dạ.

Trà Mi: Từng tham gia vào dự án của SealNet tại Việt Nam rồi, Tú có những kinh nghiệm hoặc những câu chuyện vui buồn nào mà bạn cảm thấy ấn tượng muốn chia sẻ với các bạn ở đây không?

Anh Tú: Tham gia với SealNet có thể nói là một trong những kinh nghiệm mà mình sẽ nhớ suốt đời vì mình được làm quen với các bạn đến từ khắp thế giới. Mỗi người mang một điều hay đến. Mình vừa làm việc vừa học hỏi thêm từ họ và cảm thấy là mình đang làm việc có ích cho đất nước của mình nữa.

Trà Mi: Cho nên sau khi bạn đã qua tới Mỹ du học vẫn tiếp tục gắn bó với SealNet và chuẩn bị những chuyến đi về Việt Nam để tiếp nối những gì mà SealNet đã làm, phải không?

Anh Tú: Dạ, mình sẽ vẫn tạo ra các dự án khác, giống như một mối dây chuyền giúp đỡ cho xã hội.

Trà Mi: Mình thấy SealNet có tôn chỉ chính là phục vụ và lãnh đạo để phát triển xã hội. Theo các bạn, tầm quan trọng của tinh thần phục vụ, lãnh đạo trong giới trẻ ngày nay đối với sự phát triển xã hội ra sao?

Thái Dương: Mình thấy tầm quan trọng của sự lãnh đạo và ý thức của thanh niên là rất cao. Bởi vì thanh niên là người lãnh đạo của tương lai mà hôm nay lại không biết cách cải thiện những gì chưa được tốt trong xã hội, thì sau này sẽ không có kinh nghiệm và không có sự tự giác cao. Cho nên Dương rất thích cách làm việc của SealNet. SealNet giúp thanh niên nhận ra những khả năng có sẵn của bản thân. Trước khi tham gia SealNet, mình không biết là mình có khả năng lãnh đạo và làm tốt cho người khác.

SEALNet Project Malaysia 2008SEALNet Project Malaysia 2008

Liên Hương: Trước khi đi du học, Hương cũng đã làm việc cho nhiều tổ chức tình nguyện tại Việt Nam. Hương thấy sự khác biệt lớn nhất giữa các tổ chức xã hội hiện có ở Việt Nam với SealNet đó là các tổ chức tình nguyện ở Việt Nam thường có những dự án nhỏ và cứ thay đổi mỗi năm một lần. Trong khi SealNet rất coi trọng sự tồn tại lâu dài của các dự án. SealNet có phần dạy kỹ năng lãnh đạo nhằm giúp các thành viên các năm sau tiếp tục duy trì dự án. Khi tham gia SealNet, Hương đã học được rất nhiều điều không chỉ giúp Hương trong học tập mà giờ đây Hương đã muốn tự có riêng dự án của mình, dùng các kỹ năng lãnh đạo mà SealNet đã dạy cho mình để giúp đỡ cho xã hội.

Anh Tú: Theo mình, nếu so sánh SealNet với các tổ chức của đoàn-đội ví dụ như Mùa hè xanh, thì SealNet có tính sáng tạo cao hơn. Hầu hết mọi thứ trong SealNet đều do các thành viên rất trẻ nghĩ ra và tự hoàn thiện ý tưởng của mình. Các tổ chức của đoàn-đội như Mùa hè xanh có thể thu hút nhiều bạn trẻ tại địa phương nhưng vai trò của mỗi người trong dự án không nhiều bằng các thành viên tham gia một dự án của SealNet.

Liên Hương: Có một điểm khác biệt nữa là các tổ chức ở Việt Nam, nhất là những nhóm do các bạn sinh viên-học sinh thành lập, thường cố giải quyết một vấn đề như giúp trẻ em nghèo hay nạn nhân thiên tai. Các dự án của SealNet thường nhắm đến các mục tiêu xa hơn, như làm việc về môi trường, về nguồn nước, hoặc giúp các em cấp một hiểu biết về giun sán để phòng bệnh.

Trà Mi: Vẫn nói về tinh thần phục vụ và lãnh đạo mà SealNet coi là tôn chỉ của mình. Là những thành viên của SealNet mấy năm nay, theo các bạn, người trẻ Việt Nam làm thế nào để phát triển hai yếu tố này một cách tối ưu nhất?

Thái Dương: Mình nghĩ một người không thể tự mình lãnh đạo hay phát huy để tạo ra những sự thay đổi trong xã hội được. Muốn làm điều đó, các bạn cần phải truyền đạt ý tưởng của mình với càng nhiều người càng tốt, tạo ra một nhóm để có được ý kiến của nhiều người khác. Như vậy, những ý kiến và ý tưởng của mình sẽ càng ngày càng được trao dồi thêm. Các bạn thanh niên ở Việt Nam nên cổ vũ thêm bạn bè cùng làm chung những dự án mới nào đó.

Anh Tú: SealNet tác động đến mình rất lớn về cách suy nghĩ. Mình rất thích châm ngôn của SealNet “Đáp đền-Nối tiếp”. Tức là khi ai đó làm cho mình điều gì, sau này để trả ơn, tốt nhất mình hãy trả ơn cho tương lai, làm một điều tốt cho người khác. Như vậy, mỗi người đều làm một điều tốt, góp phần tạo nên một tương lai tươi sáng hơn.

SEALNet Project Malaysia 2008SEALNet Project Malaysia 2008

Trà Mi: Đồng ý với bạn hoàn toàn. Tuy nhiên, có một số bạn trẻ thắc mắc rằng trong đời sống bận bịu ngày nay, nhất là nhịp sống của giới trẻ, phải chạy đua với thời gian, với tiền bạc, nào là công việc, nào là học hành nữa. Cho nên dù rất muốn đóng góp cho xã hội, nhưng làm sao có thể có thời gian để làm được những điều đó? Đây là băn khoăn của rất nhiều người. Các bạn có lời khuyên nào không?

Liên Hương: Mình càng bận, càng phải cố gắng thu xếp thời gian hiệu quả hơn. Không chỉ các bạn ở Việt Nam mới bận rộn, mà ở đâu giới trẻ cũng như thế. Khi sắp xếp thời gian hợp lý và thấy có rất nhiều việc phải làm thì mình sẽ không bao giờ đẩy lùi những công việc mà mình biết là mình sẽ làm ngay. Như thế, công việc sẽ hiệu quả hơn rất nhiều.

Trà Mi: Nói về hoạt động của SealNet trong năm nay, như các bạn vừa giới thiệu, có hai dự án vào tháng 8 và 9. Các bạn đang nghe đài muốn tham gia thì đăng ký ở đâu, liên lạc như thế nào?

Thái Dương: SealNet có website ở địa chỉ www.sealnetonline.org, trong đó có những đường link để đăng ký các chương trình khác nhau. Năm nay, SealNet có 5 chương trình, gồm hai dự án ở Việt Nam, một ở Malaysia, một ở Philippines, và một tại Thái Lan. Các bạn có thể đọc qua nội dung mỗi chương trình và theo thủ tục đăng ký trên mạng.

Trà Mi: Cảm ơn các bạn rất nhiều đã dành thời gian cho Tạp chí Thanh Niên của đài VOA. Mong rằng các bạn, với những niềm vui, niềm hăng say phục vụ cho xã hội như vậy, sẽ gặt hái được những thành quả đáng kể trong những ngày tháng sắp tới.

Mời quý vị và các bạn trở lại Tạp chí Thanh Niên của đài VOA, trong chương trình 10 giờ tối thứ ba tuần sau, để cùng gặp gỡ những người bạn mới, các bạn nhé. Trà Mi xin chào tạm biệt quý vị.


source

VOA Vietnamese

Tuesday, 16 March 2010

Người Việt trẻ với nghề nail tại Mỹ


Việt Nam Cập nhật Thứ Ba, 16 tháng 3 2010


'Các em trẻ nếu có khả năng đi học thì hãy theo con đường đại học, tốt nghiệp ra làm việc có tương lai hơn. Nghề nail mục đích tốt, nhanh lẹ kiếm tiền, nhưng chỉ tới đó mà thôi.'

Hình: VOA

Chúng ta đang nghe ca khúc nói về nghề làm móng của người Việt tại Mỹ, nhan đề Nail Nail Nail, nhạc và lời của Phạm Hoàng Dũng, do Vân Sơn trình bày.

Ai đó đã nói rằng người Việt đã thống lĩnh nghề nail tại Mỹ. Thật không sai. Trong khi người Hàn Quốc trên đất Mỹ thành công trong ngành giặt ủi hay kinh doanh siêu thị, cộng đồng người Hoa được nhiều người biết đến về tiệm ăn hay nhà hàng, thì người Việt nổi tiếng với nghề nail. Hầu hết các tiệm làm móng tay-móng chân ở đây đều có chủ nhân hay nhân viên là người Việt. Trong đội ngũ này có không ít người trẻ.

Tại sao các bạn trẻ chọn nghề nail? Những vui buồn trong nghề ra sao? Những thuận lợi và khó khăn như thế nào? Mời quý vị nghe tâm tình của 4 người trẻ bao gồm cả nhân viên và chủ tiệm nail đã hành nghề trong lĩnh vực này nhiều năm nay.

Hải Đăng: Em là Hải Đăng ở California, 27 tuổi.

Vi Khanh: Em là Vi Khanh, ở California, 28 tuổi.

Ngọc Thu:
Mình là Ngọc Thu Lê, ở Riverside, California.

Kiệt: Kiệt ở Fresno, Cali, năm nay 35 tuổi.

Trà Mi: Cơ duyên nào đưa đẩy các anh chị đến với nghề nail? Chị Thu dày dặn nhất trong nghề, chị có thể cho thính giả và độc giả của đài VOA biết được không?

Ngọc Thu: Kinh tế, đời sống gia đình đưa đẩy mình phải chọn nghề này vì làm ra tiền nhanh mà không đòi hỏi nhiều ở khả năng.

Vi Khanh:
Em qua Mỹ 8 năm trước, thấy nghề nail dễ, thời gian học ít, mà cũng kiếm tiền dễ cho nên làm tới bây giờ luôn.

Kiệt: Là đàn ông mình không nghĩ tới nghề này, nhưng khi đang học đại học thấy bạn bè làm nghề này khá hơn đi làm hãng xưởng. Cho nên mình chọn nghề này.

Hải Đăng: Chị mình có tiệm. Lúc mình đang đi học đại học, mình cũng đến phụ giúp chị quản lý tiệm. Mình thấy làm có tiền nên cũng ham. Hiện giờ mình cũng đã mở tiệm riêng.

Trà Mi: Các anh chị đều có một nguyên do tương tự là vì nghề này nhanh, nhẹ, dễ kiếm tiền, nên đã đến với nó như một cơ duyên đưa đẩy. Trước đây ở Việt Nam, có bao giờ các anh chị viễn kiến trước là qua đây mình sẽ theo nghề này không?

Ngọc Thu: Mình không có dự tính gì hết vì trước đó không biết nghề này bên Mỹ như thế nào. Qua đây, đời sống đưa đẩy mình tới với nó, và mình cũng không nghĩ là dính trong nghề này lâu tới như vậy.

Kiệt: Là đàn ông, thật sự qua tới Mỹ mới biết rằng đàn ông cũng làm nghề này. Trước đó, tư tưởng mình khác. Nhưng nhờ nghề này mà mình học xong đại học, ra đi làm một thời gian rồi cũng vướng lại nghề này, rồi đi mở tiệm. Bởi vì thật sự nó tương đối dễ dàng hơn là những cái nghề khác.

Trà Mi: Như vậy mới thấy sức thu hút của nghề này đối với người Việt ở đây mãnh liệt như thế nào…

Kiệt: Hồi xưa thôi (cười).

Trà Mi: Những tiêu chuẩn của nghề này như thế nào? Để trở thành một người thợ nail, theo được với nghề, cần bước qua những giai đoạn nào?

Hải Đăng: Khi vào nghề không dễ như mình tưởng. Thứ nhất là kinh nghiệm của em khi làm thợ. Còn khi ra mở tiệm còn khó khăn hơn làm thợ nhiều. Cái khó của người thợ là sự cạnh tranh trong nghề. Còn cái khó của người chủ tiệm là phải cố gắng vượt qua những sự khó khăn về kinh tế trong kinh doanh.

Ngọc Thu: Kinh tế thay đổi, trào lưu dòng nail cũng thay đổi theo. Ngày xưa làm nail vất vả và bon chen lắm, và nghề nail có giai tầng thấp lắm. Nhưng khoảng 7-8 năm gần đây, nghề này được đưa lên một trình độ mới, khá hơn, không bị coi thấp, coi thường như ngày xưa. Bây giờ mỗi tiệm của mình khoảng ba mươi mấy thợ.

Trà Mi: Vào nghề này cần phải qua những giai đoạn nào, thưa anh Kiệt?

Kiệt: Phải đi học trước. Ở Cali họ yêu cầu 400 giờ học, rồi thi. Có bằng có thể đi làm. Tùy khả năng làm việc như thế nào thì kiếm được tiền như thế đó.

Trà Mi: 400 giờ đó học trong bao lâu?

Kiệt: Từ 3-6 tháng, tùy mỗi người.

Trà Mi: Từ khi có bằng đến khi chính thức vào nghề có khó khăn không? Kiếm việc có dễ không?

Kiệt: Tùy theo làm tay-chân nước hay làm bột. Làm tay-chân nước thì không cần kinh nghiệm nhiều, có bằng có thể làm được ngay. Còn làm bột thì phải trải qua một thời gian ngắn nữa. Nhiều người chỉ 1 tháng đã bắt đầu làm được, làm đẹp, và có khách. Nhưng nhiều người phải từ 6 tháng đến 1 năm.

Trà Mi: Về tính dễ làm ra tiền của nghề này, xin được hỏi một câu tế nhị. Mức lương trung bình của một người rành nghề một tháng là bao nhiêu?

Ngọc Thu: Trung bình một tuần 500 đô la, tiền tip khoảng 70-80 đô. Kinh tế hiện giờ, người mới ra nghề kiếm khoảng 350 đô/tuần.

Kiệt: Bảy, tám năm trước thì khác, bây giờ khác. Sau này, người Việt qua càng nhiều, càng đông thợ, càng nhiều tiệm, nên giá cả xuống chút đỉnh. Lương không được như ngày xưa nữa. Ngày xưa có thể làm giàu bằng nghề này. Còn bây giờ, nếu làm thợ cũng chỉ đủ sống qua ngày thôi (cười). Còn làm chủ thì mỗi người có cơ duyên riêng.

Trà Mi: Các anh chị nói “qua ngày”, nhưng Trà Mi nghe người ta nói rằng “làm nail không sợ nghèo” đó nha.

Kiệt, Thu, Khanh, Đăng:
Cái đó là 10 năm về trước, hồi xưa thôi chị ơi (cười).

Trà Mi: Bây giờ thì cũng đâu thấy ai nghèo vì nghề nail đâu ạ? Chưa mấy ai bỏ nghề nail theo nghề khác phải không?

Kiệt: Nói nghèo thì không nghèo, nhưng không dám xưng là giàu được nữa.

Trà Mi: Không giàu bằng hồi xưa. Hiện giá một bộ móng tay khoảng bao nhiêu?

Vy Khanh: Tùy theo khu. Khu sang làm có giá hơn. Còn khu thường thì từ 20-25 đô la.

Ngọc Thu: Đó là chỉ làm bột thôi, nếu sơn nước lên thì trung bình 30 đô/bộ.

Trà Mi: Như vậy cũng đủ thấy là làm một bộ móng tay ở đây đâu phải rẻ, phải không ạ?

Hải Đăng:
Dạ đúng rồi.

Trà Mi: Ở Mỹ rất nhiều ngành nghề, lĩnh vực, nhưng người Việt mình hầu như chiếm lĩnh, thống lĩnh luôn nghề nail. Vì sao người Việt có thể chiếm được vị trí ưu thế trong nghề này như vậy?

Ngọc Thu: Thứ nhất, người Việt mình cần cù làm việc, kiên nhẫn, và chịu khó, quyết tâm đi làm kiếm tiền nuôi gia đình. Nghề nail này không đòi hỏi khả năng Anh văn, vốn liếng bỏ ra, và thời gian đi học. Cho nên nó rất thích hợp cho người Việt Nam mình, mọi lứa tuổi, đàn ông hay đàn bà. Ngay cả những người mới qua sau này vẫn có thể vào nghề một cách dễ dàng.

Trà Mi: Ngoài sự khéo léo, còn có đặc điểm nào khiến người Việt có tính cạnh tranh cao hơn trong nghề này?

Ngọc Thu: Giá của mình so với các salon của Mỹ thì tương đối thấp hơn nhiều và mình chịu khó chiều chuộng khách hơn. Ví dụ tiệm Mỹ tính một bộ nail 65-70 đô la, mình chỉ lấy 30 đô thôi.

Trà Mi: Tức là mình cạnh tranh về mặt giá cả lẫn sự khéo léo. Để học ra nghề, chi phí có mắc không?

Kiệt: Thời giá bây giờ chắc khoảng 600-800 đô la.

Trà Mi: Một số người cho rằng nghề nail có nhiều cái lợi, cái hại. Xin được hỏi các anh chị, những người trong nghề, về sự bất tiện hoặc tác hại của nghề nail như thế nào?

Ngọc Thu: Tác hại của nó là có nhiều người bị dị ứng vì các hóa chất, bị mũi, bị hư da, nhức đầu, nhiều nhất là bị đau vai, và đau cổ tay.

Trà Mi: Còn về sự bất tiện của nghề này, nếu có, mời chị Khanh hoặc chị Đăng chia sẻ thêm. Vào nghề này chị thấy có gì bất tiện không?

Vy Khanh: Cũng không có gì bất tiện lắm. Chỉ thấy là khi đi làm có sự cạnh tranh nên nhiều lúc mình cũng không thấy vui thôi.

Trà Mi: Nói về vui buồn trong nghề nail, các anh chị có gì chia sẻ không?

Ngọc Thu: Khi khách đông, mình mệt, nhưng vui. Còn khi không có khách, mình ngồi bỏ cả ngày thì buồn. Đó là cái chung.

Trà Mi: Rất là thực tế.

Ngọc Thu:
Dạ, có ngày ngồi từ 10-11 tiếng đồng hồ mà không có khách. Có nhiều chị em không có tiền chi trả tiền giữ con trong lúc kinh tế đang xuống.

Trà Mi:
Nhưng các anh chị có suy nghĩ gì về những thành kiến đối với nghề này không?

Kiệt: Ở Việt Nam mình nói về nghề nail đúng ra là “làm móng tay-móng chân”. Đúng tâm lý ngày xưa thì quả thật đây không phải là một nghề cao cấp. Đối với đàn ông mà làm nghề này thì còn thấp hơn nữa. Khi qua Mỹ thì cách nhìn của tôi mới khác. Người khách đầu tiên mà tôi phải ngồi làm móng chân, lúc đó phải đi kiếm tiền nuôi gia đình mà, thành ra mình tủi thân, còn rơi nước mắt nữa. Nhưng làm một thời gian, mấy tháng sau thì cách nghĩ mình khác. Vì mình lấy công sức mình đi làm thì tại sao mình phải mắc cỡ? Không có nghề nào bần tiện cả. Mình không ăn cắp, ăn trộm của ai thì không có gì phải mắc cỡ. Người Mỹ họ không khinh thường người làm nail. Họ gọi và so sánh người làm nail là một “professional”, tức là người có nghề chuyên môn. Cho nên mình cảm thấy mình được coi trọng.

Trà Mi: Anh đã vượt qua được mặc cảm đó. Anh đến với nghề này trước khi hay sau khi lập gia đình?

Kiệt: Trước khi lập gia đình.

Trà Mi: Con đường đi đến nghề nail có ảnh hưởng đến con đường tình cảm của anh không?

Kiệt: Thật sự thì tùy theo, người cùng nghề thì khác, rồi mỗi người có ý thức riêng.

Trà Mi: Nhưng đối với bản thân anh trong nghề này trước khi anh lập gia đình thì anh có dễ kiếm người yêu không?

Kiệt: Đúng ra ở Cali thì khác, ở tiểu bang khác thì nó khác. Bây giờ mình nói xa xa không có bà xã ở đây chứ lúc đó ở tiểu bang khác lạnh quá thì kiếm vợ đại. (cười)

Trà Mi: Nếu ngược lại thì sao? Anh có nghĩ là anh có cơ hội dễ dàng không?

Kiệt:
Thật sự mình không nghĩ tới chuyện đó Trà Mi ơi.

Trà Mi:
Trà Mi hỏi câu này là vì người Việt mình có ánh mắt hơi khác so với người Mỹ khi nhìn vào nghề này. Ví dụ một phụ nữ Việt nhìn người chồng hoặc người yêu của mình suốt ngày cầm tay một người khác giới chắc là cũng không mấy yên tâm, phải không ạ?

Kiệt: Lúc đầu thôi.

Trà Mi: Vừa rồi là chia sẻ của một nam giới trong nghề nail. Thế còn các chị Thu, Khanh, Đăng thì sao? Nếu có cơ hội đi lại từ đầu, các chị có quyết định đi theo nghề nail không?

Hải Đăng: Nếu trở lại từ đầu, em muốn đi học hơn.

Trà Mi: Nếu con cái các anh chị sau này muốn đi theo nghề này, thì các anh chị có ý kiến như thế nào?

Vy Khanh: Chắc sẽ không cho, để nó đi học cho có tương lai hơn.

Trà Mi: Nghề nail cũng có tương lai vậy, phải không ạ? Không thể nói nghề này không có tương lai khi nó giúp dễ kiếm tiền và có một cuộc sống ổn định, phải không?

Hải Đăng:
Em chỉ nghĩ đơn giản là vì mình làm rồi mình biết mấy cái hóa chất nó không tốt.

Ngọc Thu: Xã hội bên đây có nhiều điều kiện hơn để con mình phát triển khả năng và tương lai của nó hơn. Còn nghề này rất tốt, không có gì xấu hết, nhưng nó chỉ tới mức độ là làm kiếm tiền. Nó hơn chỗ “có tiền” thôi, chứ không có gì sáng sủa hơn nữa.

Trà Mi: Khi đến với nghề nail, các anh chị mang theo cho mình những kỳ vọng gì?

Vy Khanh:
Cũng không có kỳ vọng gì đâu, chỉ suy nghĩ là kiếm tiền thôi.

Trà Mi: Với những kỳ vọng ngắn hạn như vậy, vì sao các anh chị ở lại với nghề lâu như vậy?

Kiệt: Phải vỗ tay khen ngợi người Việt của mình chứ. Đúng ra nhờ nghề nail này đã nuôi sống rất nhiều gia đình ở Việt Nam. Cái đó mình cũng phải hãnh diện về mình là mình đã làm được những chuyện đó. Còn đối với con cái của mình, nó có cơ hội học hành ở đây. Ngoài chuyện kiếm tiền ra, nó còn góp sức cho xã hội nữa. Nhưng mà nghề nail của mình cũng vậy, cũng góp sức được nhiều lắm chứ, vừa về mặt xã hội và gia đình nữa. Người làm nail, thợ cũng như chủ, dễ giúp gia đình hơn.

Trà Mi:
Các anh chị nói rằng nghề nail này, cơ hội của nó chỉ dừng lại ở mức là kiếm được tiền, chứ không đi xa hơn nữa. Với kỳ vọng vào nghề này để kiếm đồng tiền ổn định, vì sao, là những người trẻ, sau một thời gian kiếm được một chút tiền rồi, các anh chị không bỏ nghề để đi theo một nghề nào có sự phát triển thăng tiến hơn?

Kiệt: (cười) Nói chung mình cũng nhờ nghề này học xong đại học. Khi ra đời, tùy theo bằng bác sĩ hay kỹ sư thì khác, làm cho các hãng lớn như Boeing thì khác, những người làm lương trên 100 ngàn đô/năm thì tốt hơn nghề nail. Chứ thật sự cái bằng đại học các ngành như tài chánh hay kế toán thì đi làm tiền không bằng nghề nail.

Ngọc Thu: 75% những người làm nail không phải ai cũng có khả năng làm một việc khác như anh đã nói.

Kiệt: Đúng, mình hiểu.

Ngọc Thu: Họ không thể làm gì khác. Họ không có Anh văn, không có trình độ, không có khả năng, và không có nghề gì khác để đi ra khỏi nghề nail này để với qua một nghề khác được. Họ chỉ rất an phận để làm nghề này kiếm tiền nuôi gia đình. Người nào có cơ hội hơn hoặc có trình độ tốt hơn thì đã bỏ nghề nail rồi, nhất là những người trẻ. Họ làm để tạm thời kiếm tiền trong thời gian đi học hoặc nuôi gia đình lúc đó. Tới mức độ nào đó thì họ bỏ nghề, hoặc đi làm chủ, hoặc làm hãng khác.

Trà Mi:
Lúc nãy anh Kiệt và chị Đăng có cho biết đang đi học đại học rồi theo nghề này. Nhưng sau đó, vì sao các bạn không thăng tiến tiếp trên con đường học vấn với trình độ của mình ạ?

Kiệt: Có chứ chị, nhưng mình có tiệm để gia đình coi, mình cũng có việc khác làm riêng ở ngoài.

Hải Đăng:
Bản thân em, em nghĩ có thể em sẽ đổi nghề. (cười)

Trà Mi:
Nghề này có nhiều vui-buồn, có vị ngọt, vị đắng, nhưng niềm an ủi là nó cho mình một mức thu nhập ổn định để có thể tính toán những chuyện khác cho tương lai sau này. Đó cũng là một trong những lý do mà những người trẻ Việt Nam ở Mỹ chọn và đi theo nghề nail. Trước khi kết thúc chương trình, là những người trẻ theo nghề nail mà người Việt thống lĩnh thị trường ở Mỹ, các anh chị có tâm tình hay trăn trở gì muốn chia sẻ không?

Ngọc Thu:
Khoảng 10 năm gần đây, cách làm việc của người Việt mình đã đưa trình độ tiệm nail lên một mức mới, không còn bị nhìn thấp. Người ta quý nó hơn chút xíu. Mình khuyên các bạn trong nghề hãy yêu nghề, vì dù sao nó cũng giúp được gia đình rất nhiều. Nhưng các em trẻ nếu có khả năng đi học thì hãy theo con đường đại học, tốt nghiệp ra làm việc có tương lai hơn. Nghề nail mục đích tốt, nhanh lẹ kiếm tiền, nhưng chỉ tới đó mà thôi.

Kiệt: Nghề này tốt cho những người trẻ mới qua muốn vừa kiếm tiền vừa đi học.

Trà Mi:
Thay mặt các thính giả và độc giả của chương trình Tạp chí thanh niên của đài VOA, Trà Mi xin cảm ơn các anh chị rất nhiều đã dành thời gian và những chia sẻ rất chân tình trong cuộc nói chuyện hôm nay.

Tạp chí Thanh Niên và Trà Mi xin chào tạm biệt và hẹn tái ngộ quý vị trong chương trình 10 giờ tối thứ ba hằng tuần của đài VOA.

source

VOA Vietnamese

Wednesday, 10 March 2010

Chung tình


February 05, 2010


GIAO CHỈ SJ-ViệtTribune

Còn nhớ không em?

Trong câu chuyện 35 năm nhìn lại, chúng tôi ghi được biết bao nhiêu sự kiện và nhân vật. Tài liệu thì nhiều, với một chút chủ quan và tình cảm riêng tư, chỉ có thể viết lại một số hết sức hạn chế. Tuy nhiên cũng đủ thể hiện được những câu chuyện tiêu biểu qua nhiều lãnh vực. Những sinh hoạt cộng đồng, gương hy sinh, những giây phút bên nhau trong tình quê hương, trong tình bằng hữu và tình nghĩa (...). Nhưng xem đi xem lại, chúng tôi còn thiếu một đề tài rất quan trọng của cả một đoạn trường. Một đề tài vượt thời gian, vượt không gian, vượt biên giới của thù nghịch, ra ngoài khuôn khổ của chính trị. Ðó là chuyện tình. Vì vậy xin kể một chuyện tình rất bình dị, bắt đầu từ sân trường trung học Vũng Tàu qua đến đại học của một thành phố Sài Gòn đổi tên. Chuyện (...) bất thành, rồi 10 năm đợi chờ ODP. Câu chuyện một thanh niên xây dựng lại sự nghiệp bằng công việc bán vé số đầu đường ở Việt Nam cho đến lúc đi bỏ báo tại San Jose. Sau cùng, trở thành một chuyên gia có chút công danh và sự nghiệp trên quê hương mới. Nhưng điều quan trọng nhất là trước sau anh chỉ có một mối tình. Một gia đình biết bao nhiêu nghịch cảnh. Một gia đình bất toàn vẫn còn mang nặng khó khăn có thể cho đến lúc mãn chiều xế bóng. Một mối tình học trò đầy thử thách nhưng luôn luôn lạc quan và sau cùng phải được gọi là hết sức chung thủy.

Phải chăng trong suốt cuộc chiến Việt Nam hơn 20 năm cộng với 30 năm (...)chúng ta thường quên trong văn tự Việt Nam vẫn còn hai chữ chung tình.

Sau 35 nhìn lại, xin gởi đến quý vị câu chuyện tình:
Em còn nhớ hay em đã quên. Luôn luôn anh vẫn là kẻ chung tình.

Ðôi mắt huyền diệu
Chuyện rất giản dị và gần gũi với cuộc sống của chúng ta. Mở trang quảng cáo của một văn phòng nha sĩ trên Việt Tribune chúng ta thường thấy hình màu của một phụ nữ với hàm răng xinh đẹp. Nhưng ai cũng cho rằng đôi mắt của cô mới thật huyền diệu. Chính người chồng bác sĩ nha khoa đã đem hết tài nghề của một thời chụp hình dạo trên bãi biển Vũng Tàu để tô điểm bức hình quảng cáo cho văn phòng của mình. Đôi mắt đẹp đẽ và huyền diệu của người vợ bây giờ thực sự chỉ nhìn thấy những hình ảnh rất mờ nhạt của cuộc đời. Mãi mãi cô chỉ còn ghi nhận được chân dung lần cuối của người chồng vào đầu thập niên 90.
Suốt 20 năm qua, từ lúc gia đình đến San Jose, cô chỉ còn nghe mỗi ngày tiếng nói của anh với hình ảnh của người yêu lờ mờ sương khói. Cô không phải là người khiếm thị từ lúc sơ sinh. Phải sau 2 năm đại học, sống với tình yêu rồi mắt cô mờ dần và trong tim không còn hình ảnh của ai khác nữa. Chỉ còn hình ảnh một người. Khi mới bước chân vào đại học, Mai đã cảm thấy đôi mắt mang mầm bệnh, nhưng vẫn còn hy vọng ở nền y khoa tiến bộ. Vẫn cố gắng theo học đồng thời tìm hết cách chữa bệnh. Cô sống trong hy vọng và sống với tình yêu.

Mối tình học trò, mối tình sinh viên
Sinh trưởng ở Vũng Tàu và cùng học một trường trung học, thời kỳ 60-70 lúc đó là trường công duy nhất. Công Huyền Tôn Nữ Quỳnh Mai là nữ sinh xuất sắc nhất trường. Trong khi đó cậu Nguyễn Hoàng Tuấn, trong tuổi thiếu niên suốt ngày ham vui với biển xanh và sân cỏ nhưng vẫn nổi tiếng học giỏi trong ph,ía nam sinh.

Khi lên lớp 10 cho đến lớp 12 thì nam nữ học chung. Tuấn bắt đầu để ý đến Quỳnh Mai. Cô Mai có chiếc xe đạp để đi học. Bài ca tình yêu học trò thường hát ngày nay đã rất hợp với câu chuyện tình ngày xưa. Hoa Phượng nở đầy trời Vũng Tàu. “Chiếc giỏ xe chở đầy hoa Phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu”. Một tấm hình cô học trò bé nhỏ dừng xe trò chuyện với bạn trai ốm yếu tong teo, ngày nay đã trở thành di sản quý báu của tình yêu.
Khi cả hai trưởng thành, qua thời trung học 75 là lúc miền Nam đổi đời.

Quỳnh Mai, trái, và Nguyễn Hoàng Tuấn thuở yêu nhau thời Trung học tại Vũng Tàu, Việt Nam. PHOTO GIA ĐÌNH

Năm 1979 là khúc quanh của cuộc đời đôi bạn. Con đường vào đại học Sài Gòn hết sức chông gai, cả miền Nam ai cũng biết câu chuyện học tài, thi lý lịch. Quỳnh Mai thi vào đại học tổng hợp. Tuấn thi vào y khoa. Ðối với Tuấn đây là kỳ thi sống chết, vì anh đã có giấy gọi đi nghĩa vụ. Con đường (...) qua Campuchia đã mở rộng. Cả 2 gia đình đều không có liên hệ (...) nhưng cũng chỉ là thường dân nên (...) vẫn được coi là nhẹ. Vấn đề là bài thi phải hết sức xuất sắc. May mắn, cả hai đều được tuyển. Riêng anh Tuấn được biết rằng năm đó Sài Gòn tuyển được 300 sinh viên vào y khoa. 150 hoàn toàn do (...) và 150 thuộc loại không có vấn đề nhưng bài thi phải rất khá. Như vậy là lớp y khoa Thành Hồ bắt đầu với một nửa (...) nhập học nhờ lý lịch cùng với một nửa giỏi nhất miền Nam. Nếu xác định cường điệu này không đúng 100% thì cũng gần như vậy
Trước ngày đôi trẻ lên đường vào đại học, anh Tuấn chính thức tỏ tình với Quỳnh Mai. Dưới mây trời Vũng Tàu 1979, lời hẹn ước đưa ra. Ðôi ta thề yêu nhau trọn đời. “Yêu ai, yêu cả một đời.”
Tiếp theo 2 năm đại học, so với tuổi trẻ khác cuộc sống của Quỳnh Mai và Tuấn vẫn còn có thể vượt qua những khó khăn về vật chất và tinh thần trong chế độ mới. Tuy có vất vả nhưng vẫn chưa phải là nỗi đau thương chính của câu chuyện tình.

Khi đôi mắt của Quỳnh Mai cứ mờ dần và cô không còn khả năng học tiếp. Mai không nhìn thấy chữ trên bảng và đi xe đạp thường bị tai nạn. Cặp mắt trong sáng linh động, nhưng thực sự cô không còn nhìn thấy gì nữa, nhất là vào buổi tối. Cuộc sống bắt đầu đi vào con đường chỉ thấy đêm dài một đời. Cả nhà tìm hết cách chữa bệnh nhưng tại Việt Nam vào thời đó kết quả vô phương. Sau cùng chỉ còn một con đường duy nhất. Tuấn dẫn Quỳnh Mai bỏ học để (...). Mục đích thực sự của chuyến đi không phải là tìm tự do mà là đi tìm ánh sáng cho người yêu. Hy vọng vào nền y khoa tại Hoa Kỳ.

Chuyến (...) thất bại. Tất cả đều bị bắt. Quỳnh Mai vì khiếm thị nên được thả. Tuấn bị tù 6 tháng. Cả hai chấm dứt cuộc đời sinh viên. Ðặc biệt đối với Tuấn, giấc mơ tốt nghiệp y khoa tan tành. Hai người trở lại Vũng Tàu chật vật với cuộc sống ngày càng khó khăn. Quỳnh Mai cố gắng kèm trẻ học Anh văn với cặp mắt khi tỏ khi mờ. Tuấn bắt đầu đi bán vé số qua ngày.

Mọi người vẫn còn nhớ năm 79 cả Vũng Tàu chỉ có hai người đậu vào y khoa Sài Gòn. Radio đọc tên cậu Tuấn khắp xóm, gia đình hết sức tự hào. Vì vậy có tin Tuấn bị tù, gia đình và bạn bè ai cũng cho rằng bỏ trường y khoa đầy hứa hẹn để đưa người yêu khiếm thị vượt biên là một quyết định nhầm lẫn
Nhưng làm sao cắt nghĩa được tình yêu.

Ông Trời ngó lại
Nhưng Tuấn không phải bán vé số suốt đời. Với số tiền dành dụm, anh mua chịu được 1 máy ảnh và trở thành anh chàng chụp hình dạo ở bãi biển cho các du khách bắt đầu trở lại Việt Nam.
Nghề lại dạy nghề, Tuấn tìm cách làm phòng tối rửa hình và cuộc sống vươn lên từ đó. Khi bắt đầu có đồng ra đồng vào, Tuấn vẫn còn nhớ đến lời hẹn ước với cô Quỳnh Mai và cả hai bắt đầu xây dựng gia đình. Lễ hỏi và lễ cưới của anh chàng chụp hình với bộ hình kỷ niệm còn đầy đủ. Rồi đứa con trai đầu tiên ra đời. Cô vợ trẻ sống bên chồng, nương tựa vào anh đủ cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

Vì quá thất vọng với chuyện (...) nên cả 2 phía gia đình đều trông cậy vào hồ sơ đoàn tụ do các anh chị bảo lãnh. Sau 10 năm chờ đợi, 1990 anh thợ chụp hình Vũng Tàu đem vợ con qua Mỹ và định cư tại San Jose. Bà con ODP ai mà chẳng biết, diện này là diện mồ côi, chính phủ dứt khoát bắt phải 5 năm tự túc. Gia đình chỉ có thẻ Medicare, bông sữa và một phần Food stamp. Anh chàng Tuấn lúc đó đã 30 tuổi, Anh ngữ vẫn ở trình độ ESL, giấc mơ học bác sĩ vẫn còn khi ẩn khi hiện. Nhưng đối diện thực tế nên vẫn phải tìm đường lao động nuôi gia đình. Một mặt vẫn tìm cách cho vợ đi chữa bệnh, mặt khác phải tìm cách sinh tồn.
Những ngày đầu tại Cali, Tuấn làm đủ mọi nghề. Từ Tacco Bell cho đến Assembly. Có những buổi sáng sớm lại còn chạy thêm 1 “Rao” báo Mercury News. Quỳnh Mai vẫn còn nhớ rằng nửa khuya Tuấn đi bỏ báo rồi về ngủ lại một lát, tiếp theo là một ngày dài vừa đi học, vưà đi làm. Cô rất buồn là không giúp gì được cho chồng. Ðứa con gái thứ nhì ra đời, nhưng cháu lại có bệnh chậm phát triển, không được như đứa con trai đầu lòng, hết sức thông minh và chăm chỉ. Với hoàn cảnh khó khăn đủ mọi bề, anh Tuấn cố chịu đựng để tìm đường vươn lên. Sau những năm đầu vất vả, gia đình được chính phủ cho trợ cấp. Các cán sự Việt Nam thông cảm, Nguyễn Hoàng Tuấn quyết tâm theo đuổi con đường đại học. Nhưng biết giới hạn của cá nhân và gia đình, Tuấn theo học nha khoa dù sao cũng đỡ vất vả hơn ngành y.

Vào đại học là anh phải bỏ lại “Rao” báo, từ giã Tacco Bell và rất hân hoan khi được tin bị lay off từ hãng điện. Khó khăn mấy rồi cũng xong. Trong thời gian sinh viên, Tuấn vẫn còn sức sinh hoạt với cộng đồng. Anh là chủ tịch hội sinh viên Việt Nam tại Mission nhiệm kỳ 92-94 và đồng chủ tịch sinh viên liên trường 1994. Trong nhiệm vụ này anh đã phối hợp sinh viên tham gia Ði bộ cho thuyền nhân và gây quỹ cho trẻ em khuyết tật. Tuấn rất quen thuộc với sinh hoạt của Liên hội người Việt tại San Jose.

Năm 2001 sinh viên Nguyễn Hoàng Tuấn tốt nghiệp nha khoa bác sĩ tại UCLA và bắt đầu đi tìm việc làm. Xem lại cuộc đời của chàng trai Vũng Tàu, vất vả nhất là kỳ bán vé số ở Việt Nam cùng với những ngày mưa đi bỏ báo ở Hoa Kỳ.Trong đời anh trải qua bao nhiêu dâu bể, nhưng người yêu mãi mãi vẫn tình xưa nghĩa cũ.

Quỳnh Mai, trái, và Nguyễn Hoàng Tuấn ngày nay, 10 2009 tại Caribbean. PHOTO GIA ĐÌNH

Kẻ lông mày cho Triệu Minh
Thuở xưa, đọc chuyện Kim Dung nói đến tình yêu, bao nhiêu độc giả xúc động vì anh chàng Trương vô Kỵ nói rằng, phen nầy ta từ giã chốn giang hồ, về kẻ lông mày cho người yêu bé bỏng Triệu Minh.
Xem ra, chỉ là chuyện lãng mạn tô điểm cho tiểu thuyết thêm hương vị. Nhưng ở đây, nha sĩ Tuấn từ lúc đưa vợ qua Mỹ, anh vẫn là người chọn áo cho vợ, và thực sự lo trang điểm cho đến ngày nay. Không cần văn sĩ Kim Dung nhắc nhở, cậu Tuấn vẫn hằng ngày đóng vai Vô Kỵ để kẻ lông mày cho cô Triệu Minh gốc Huế, Công Huyền Tôn Nữ Quỳnh Mai. Sau khi y khoa Mỹ cũng bó tay không giúp được Quỳnh Mai, gia đình có cô con gái trưởng thành, xinh đẹp nhưng sao suốt ngày bi bô như trẻ thơ, người mẹ buồn cho phần số hẩm hiu nên thương khóc ngày đêm đã làm cho bệnh của đôi mắt càng thêm khép kín.

Ðôi khi bà con ta gặp anh chị trong những lần hội họp, nhìn người vợ vẫn tưởng chị thấy đươc mọi chuyện tinh tường. Nhưng sự thực thế giới đối với chị bây giờ luôn luôn mờ mờ nhân ảnh. Người ngoài không biết, ngạc nhiên khi thấy anh chị luôn luôn cặp kè sát bên nhau. Ðâu biết rằng anh mãi mãi là đôi mắt của em. Luôn phải bên nhau từng bước một. Khi Quỳnh Mai mất thị giác, trí nhớ bắt đầu phát triển nên anh giúp cô tiếp tục sống cuộc đời hữu dụng. Bằng một thái độ rất lạc quan, chấp nhận mọi nghịch cảnh, cùng với sự yểm trợ của đại gia đình, và tình sâu nghĩa nặng, Tuấn đã giúp Mai vượt qua mọi thử thách. Cô lên Radio đóng vai quảng bá cho văn phòng nha sĩ. Tiếng nói dịu dàng và thông quán các công việc của nha khoa đã lôi cuốn nhiều thính giả. Tuy nhiên đôi khi cũng có người không biết thấy cô có vẻ lạnh lùng. Quỳnh Mai nói rằng, con có thấy gì đâu mà cười với người ta.

Câu chuyện tình thầm lặng ở San Jose nhưng đã bắt đầu từ sân trường trung học Vũng Tầu, khi đôi bạn cùng chung ban toán. Anh làm lớp trưởng, em làm lớp phó. Mắt em vẫn trong như hồ thu, ghi mãi hình ảnh anh Tuấn gầy gò ốm yếu. Trong khi tâm sự chuyện gia đình, Tuấn luôn luôn nói rằng niềm hạnh phúc là lấy được Quỳnh Mai. Vợ cháu đã giúp chồng vươn tới ý nghĩa Chân Thiện Mỹ của con Người. Khổ hạnh bất toàn của một người là niềm đau chung của cả gia đình. Gia đình phải trở thành một đơn vị để cùng đứng bên nhau trong mọi hoàn cảnh. Tuy vậy, chính tinh thần lạc quan, pha với tính vui đùa nha sĩ Tuấn đã phàn nàn rằng:” Bác thấy không, ngày nay con đã khác thủa xưa. Không còn tang thương như lúc mới ở tù ra, đi bán vé số. Nhưng tiếc thay cô vợ không bao giờ thấy con đẹp trai.”
Bác xin nói với anh chị rằng. Chị không cần nhìn thấy rõ cuộc đời. Xin hãy giữ lại mãi mãi hình ảnh của tuổi 18 ở sân trường trung học. Có cậu học trò tên Nguyễn Hoàng Tuấn, ngập ngừng tỏ mối tình đầu. Trải qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, mối tình vẫn còn giữ mãi đến hôm nay. Không có điều gì trên thế gian này có thể so sánh được. Ðẹp trai hay đẹp lão rồi cũng qua đi. Danh vọng tiền tài cũng không phải là vĩnh cửu. Tình nghĩa chung thủy sẽ ở lại muôn đời.
Suốt 35 năm qua, cộng đồng của chúng ta đã có biết bao nhiêu danh từ đao to búa lớn đem ra sử dụng. Nhưng có hai chữ chẳng ai đụng tới. Bây giờ bác đem ra tặng hai cháu. Ðó là hai chữ Chung Tình.[GCSJ]

source

Viet Tribune Online

Tuesday, 9 March 2010

“Luật pháp không thay đổi, nhưng khi áp dụng... thì có thể khác nhau”


Cập nhật lúc 1:56:50 AM - 10/03/2010

NguyenConf5621re.jpg


Thẩm phán Liên bang Jacqueline Nguyễn Thị Hồng-Ngọc – ảnh: Văn phòng Tòa án Liên bang cung cấp.


Bách Lam/Viễn Đông (thực hiện)


LOS ANGELES – Giữa năm 2009, Tổng thống Barack Obama đã đề cử và Thượng Viện Hoa Kỳ phê chuẩn một thẩm phán người Mỹ gốc Việt đầu tiên tham dự vào ngành tư pháp liên bang. Với tỷ lệ phiếu thuận 97-0, bà Jacqueline Nguyễn Thị Hồng Ngọc, 45 tuổi, đã được Thượng Viện đồng lòng chấp thuận hồi cuối năm ngoái để trở thành thẩm phán liên bang khu vực Trung California, gồm các quận hạt Orange, Los Angeles, San Bernadino, Riverside, Ventura, Santa Barbara, và San Luis Obispo.

Jacqueline Nguyễn tốt nghiệp đại học Occidental College năm 1987, đậu Tiến sĩ Luật khoa đại học UCLA năm 1991. Bà làm việc cho một công ty luật ở Los Angeles từ khi ra trường đến năm 1994. Sau đó bà chuyển sang làm công tố viên cho văn phòng Công tố Liên bang khu vực Trung California từ năm 1995 đến năm 2000. Cựu Thống đốc Gray Davis bổ nhiệm bà vào chức vụ thẩm phán Tòa Thượng Thẩm Quận Los Angeles từ năm 2002 cho đến khi bà được Tổng thống Obama đề cử vào chức vụ mới.

Bà Jacqueline Nguyễn lập gia đình với một luật sư làm cho văn phòng Công tố Liên bang ở Los Angeles. Song thân của bà là ông bà Thiếu tá Quân đội Nguyễn Bình, phục vụ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Gia đình bà ở Đà Lạt đến năm 1975 thì sang tị nạn tại Hoa Kỳ.

Thẩm phán Jacqueline Nguyễn đã chính thức nhận nhiệm sở liên bang từ tháng 12-2009 trong một nghi thức tuyên thệ đơn giản ở văn phòng địa phương. Thứ Sáu tuần này, 12-3-2010, bà sẽ có một buổi lễ nhậm chức chính thức dành cho khách mời, gia đình, và thân hữu tại Tòa án Khu vực Trung California ở Los Angeles. Chiều thứ Ba, 9-3-2010, Thẩm phán Liên Bang Jacqueline Nguyễn Thị Hồng-Ngọc đã dành cho Viễn Đông một cuộc phỏng vấn qua điện thoại.


Viễn Đông: Xin chúc mừng bà đã bắt đầu công việc mới. Bà đã từng làm một luật sư cho một công ty luật, rồi chuyển sang làm công tố cho văn phòng Công tố Liên bang Hoa Kỳ, nghĩa là bà đã đứng đại diện cả hai phía trong nhiều vụ tranh tụng, sau đó mới chuyển qua làm thẩm phán một Tòa Thượng Thẩm. Cơ duyên nào đưa đẩy bà vào công việc của một thẩm phán, vốn rất khác biệt với hai công việc luật sư và công tố?

Thẩm phán Liên bang Jacqueline Nguyễn: Sau khi ra trường luật, tôi may mắn được vào làm cho một công ty luật với nhiều cơ hội tốt, một kinh nghiệm làm việc mà tôi rất yêu thích. Nhưng tôi vẫn thấy muốn phục vụ công chúng. Đang làm cho Musick, Peeler & Garrett, tôi gặp một số đồng nghiệp vừa rời ngành công tố để nhận việc tại một công ty tư nhân và một số người khác đang làm trong văn phòng Công tố Liên bang. Sau khi nói chuyện với họ, tôi cảm nhận rằng mình có lẽ thích hợp hơn với công việc công quyền. Văn phòng Công tố Liên bang tại địa phương này lại là một trong những nơi có công việc tuyệt vời nhất trong ngành luật tại Los Angeles. Những vụ kiện nơi đây rất lý thú, lại có nhiều cơ hội cho tôi tranh cãi trước tòa trong khi tuổi còn khá trẻ. Và cơ hội nhận công việc mới đã đến với tôi. Rồi từ đó, tôi có 8 năm rất tốt đẹp làm công tố viên cho Văn phòng Công tố Liên bang. Sau một thời gian, tôi lại nghĩ rằng mình có thể thay đổi công việc lần nữa. Với sự khuyến khích của những người hướng dẫn, cố vấn cho tôi trong ngành, tôi thử bước chân vào sự nghiệp của một thẩm phán. Mới đầu, tôi hoàn toàn không nghĩ đến việc làm một thẩm phán. Nhưng có lẽ những đồng nghiệp nhìn mình và phán đoán về mình giỏi hơn là chính mình; họ cho tôi là người thâm trầm, có thể làm công việc thẩm phán được. Sau khi suy nghĩ khá lâu, tôi quyết định nộp đơn và may mắn được nhận làm thẩm phán do cựu Thống đốc Gray Davis bổ nhiệm.


Viễn Đông: Là một công tố viên, bà đã từng làm việc trong những lãnh vực luật pháp nào?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Tôi bắt đầu với một ban chuyên khởi tố những vụ án tội phạm thông thường. Sau đó, tôi dời qua ban trưng dẫn chi tiết hình sự. Kế tiếp là một ban chuyên về những vụ tham nhũng và lừa gạt trong chính phủ, rồi đến ban chuyên về những tội phạm có tổ chức. Cuối cùng, tôi trở lại ban chuyên về tội phạm thông thường để huấn luyện các công tố viên trẻ mới vào ngành trong cương vị một Phụ tá Công tố viên Trưởng. Nói chung, tôi thích gặp những thử thách mới và tạo cơ hội cho chính mình có nhiều kinh nghiệm đa dạng.


Viễn Đông: Khối kinh nghiệm đa dạng đó sẽ giúp bà ra sao trong công việc mới của một thẩm phán?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Đương nhiên là rất hữu ích. Tôi cũng đã quen thuộc với hệ thống luật pháp liên bang, và điều này giúp tôi rất nhiều. Những thể loại các vụ án tôi đã giúp khởi tố trong vai trò một công tố viên, nay tôi gặp lại ở cương vị một thẩm phán. Công việc truy tố rất khác với vai trò một người đưa ra quyết định công lý.


Viễn Đông: Khi làm công tố viên, bà nhớ nhất những trường hợp vụ án nào?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Cho phép tôi không nói về một trường hợp nào cụ thể, vì hiện nay tôi đang làm công việc của một thẩm phán. Nhưng rõ ràng là tôi đã nhận nhiều vụ án rất thú vị và đa dạng.


Viễn Đông: Bây giờ làm thẩm phán, nghĩ lại, bà có thấy mình có thể thuyết phục chính mình với những bằng chứng cho một vụ án nào đó do bà đưa ra khi còn làm công tố viên không?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Đây cũng là một điều thú vị, vì trước khi nhận trách nhiệm bên phe công tố, tôi cũng từng nhắm đến công việc của một luật sư bào chữa công (người được giao nhiệm vụ biện hộ miễn phí cho những nghi can không mướn luật sư tư nhân). Hai công việc, đối với tôi lúc đó, là một chín một mười. Sau cùng, tôi chọn làm công tố viên vì nhận thấy văn phòng Công tố cho tôi những cơ hội thích hợp với khả năng và ý thích của mình hơn.

Còn trong vai trò thẩm phán bây giờ, nếu đặt lại câu hỏi là tôi có thể trở nên công bằng trong những quyết định của mình hay không sau khi đã làm một công tố viên, thì tôi không thấy đó là vấn đề. Nhiệm vụ của một thẩm phán là áp dụng luật pháp một cách chặt chẽ và cho cả hai phe công tố lẫn biện hộ một cuộc xử án công bằng. Cho nên, từ một công tố viên chuyển sang làm thẩm phán, tôi thấy khá dễ dàng.


Viễn Đông: Có lẽ vì không có hai vụ án nào giống nhau?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Mỗi vụ án tiến triển tùy theo các sự kiện của vụ án đó. Luật pháp không thay đổi, nhưng khi áp dụng luật pháp vào từng trường hợp, hoàn cảnh cụ thể thì có thể khác nhau. Và đây là điểm quan trọng nhất.


Viễn Đông: Khi nào thì bà áp dụng luật một cách chặt chẽ, còn khi nào thì bà phải đắn đo hơn?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Có những trường hợp tương đối dễ dàng, đó là khi luật pháp hướng dẫn rõ ràng và mình chỉ cần áp dụng thật đúng vào phán quyết của mình. Những trường hợp khác khó khăn hơn vì phức tạp hơn, và nhiệm vụ của thẩm phán lúc đó là xem hết bộ luật ứng dụng cho địa hạt của mình, trong trường hợp của tôi là địa hạt số 9, để cho ra một quyết định sau cùng. Nghĩa là, nếu mình không tìm được một trường hợp trước đây đã có phán quyết rõ ràng để noi theo, thì mình phải xem lại tất cả luật lệ một cách tổng quan, xem những phán quyết trước đây như thế nào, và cân nhắc kỹ lưỡng trước khi quyết định.


Viễn Đông: Hồi còn là học sinh, bà có tham dự những sinh hoạt ngoại khóa đưa bà vào con đường phục vụ luật pháp không?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Ồ, không, hồi mới qua đây năm 1975, tôi được gần 10 tuổi. Lúc đó tôi còn học Anh văn trong các lớp ESL. Sau khi vào đại học, tôi nghĩ mình sẽ đi về ngành y, học Pre-Med, theo ý hướng của cha mẹ tôi. Cha mẹ tôi, như nhiều bậc phụ huynh khác, mong muốn con mình trở thành bác sĩ. Nhưng tôi không có duyên với các ngành khoa học cho lắm, mà lại rất thích ngành nhân văn học. Tôi yêu thích văn chương Anh ngữ. Do đó, tôi chọn chuyên ngành văn chương Anh và tốt nghiệp cử nhân ngành này. Không ngờ, chuyên ngành này lại giúp tôi rất nhiều khi học Luật, vì phải đọc, viết, và phân tích rất nhiều. Khi mới ra đại học, thật khó tìm việc làm vì có rất ít công việc cho một cử nhân Anh văn. Nên tôi thi LSAT (cuộc thi để vào trường luật), đậu điểm khá cao, rồi nộp đơn vào trường luật. Thật ra, khi còn nhỏ, tôi không được như các bạn trẻ bây giờ, rất ngăn nắp, quyết đoán, biết mình làm gì. Lúc đó, tôi thực sự chưa biết mình muốn làm gì, vì thời đó, tôi chưa được gặp ai làm trong ngành luật để tìm hiểu thiên hướng của mình. Và cũng may mắn là tôi đã tìm ra đường vào ngành luật.


Viễn Đông: Điều bà vừa kể có thể giúp cho một số thanh thiếu niên hiện nay chưa tìm ra định hướng nghề nghiệp cho riêng mình.

TPLB Jacqueline Nguyễn: Tôi cũng thường đi nói chuyện nhiều nơi, chia sẻ kinh nghiệm của mình với các em. Tôi cho các em thấy rằng, có thể lúc đầu mình còn bỡ ngỡ, còn lúng túng, nhưng như trường hợp của tôi thì đến giờ này có thể nói là tôi cũng đã khá ổn định và tương đối thành công trên con đường mình chọn. Tôi nghĩ rằng, đối với những em nào đã có sẵn định hướng nghề nghiệp rõ ràng, đó là điều rất tuyệt vời. Tuy nhiên, hãy cứ để cho mình cơ hội, cứ mở mắt nhìn xung quanh, biết đâu lại gặp những gì khác hay ho hơn. Còn đối với những em chưa biết phải làm gì trong cuộc sống, cũng không sao. Hãy đi tìm cho mình những gì mình thực sự yêu thích, thực sự muốn theo đuổi, để làm động lực thúc đẩy mình đi tới. Như trường hợp của chính mình, tôi đã tìm được công việc mà mình yêu mến, và điều đó còn quan trọng hơn cả tiền bạc kiếm được. Trong suốt sự nghiệp của tôi, tôi cũng đã từng có một số quyết định không đưa đến lợi tức khả quan lắm, nhưng tôi luôn luôn cảm thấy hạnh phúc với quyết định của mình. Và tôi thường hay nhắc nhở các bạn trẻ về điều này.


Viễn Đông: Một tuần bà làm việc bao nhiêu giờ? Chắc là phải hơn 40 tiếng?

TPLB Jacqueline Nguyễn: (Cười) Thật ra công việc không bao giờ chấm dứt. Tại tòa án ở khu vực Trung California nơi tôi làm việc, công việc chất cao như núi. Tôi có cảm tưởng như không có đủ thời giờ trong ngày để làm tất cả những gì mình phải làm. Lúc nào công việc cũng còn đó. Đây cũng là một thử thách cho những ai làm công việc này về lâu về dài, trừ phi người đó rất là yêu nghề. Tôi làm việc trong ngày, ban đêm, cả cuối tuần nữa, mà vẫn không thấy quá sức chịu đựng vì tôi yêu công việc.


Viễn Đông: Từ khi nhận nhiệm sở đến nay, bà đã phải làm việc với bao nhiêu vụ án, vụ kiện?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Hiện tại, tôi có trong tay hồ sơ của hơn 350 vụ kiện dân sự và có khá nhiều những trường hợp hình sự nữa.


Viễn Đông: Bà có phải đi xa nhiều không?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Vâng, tôi đi vì công việc ở thủ đô Washington cũng vài lần, mới tuần rồi thì đi Texas.


Viễn Đông: Bà có nghĩ là đến lúc nào đó có thể thảo luận về một vụ án, vụ kiện cụ thể không? Nhất là sau khi vụ kiện hay vụ án đó xem như đã đóng sổ?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Tôi không muốn nói đến trường hợp nào cụ thể. Ngay cả khi hồ sơ đó xem như đã xong, tôi không cho là mình nên nói về chi tiết một trường hợp nào.


Viễn Đông: Mà thực ra một vụ án hay một vụ kiện có lẽ không bao giờ thực sự “đóng sổ” phải không?

TPLB Jacqueline Nguyễn: (Cười) Thực sự thì mình không thể biết được một vụ án hay vụ kiện có thể trở lại dưới hình thức nào.


Viễn Đông: Bà có được mấy người con?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Chúng tôi có hai đứa con, một đứa 8 tuổi, một 10 tuổi.


Viễn Đông: Công việc bận như vậy, bà có dành được nhiều thời giờ cho các con không?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Tôi luôn luôn cố gắng tìm thời gian cho các con. Công việc thì lúc nào cũng còn đó, nhưng con cái mình thì lớn rất nhanh. Các con tôi là ưu tiên hàng đầu. Đó cũng là khó khăn cho người phụ nữ vừa có sự nghiệp riêng, vừa có gia đình, và phải làm sao cân bằng được cả hai bên.


Viễn Đông: Một câu hỏi chót, lúc ra Ủy ban Thượng Viện để được phê chuẩn, bà cảm thấy thế nào?

TPLB Jacqueline Nguyễn: Quả là một kinh nghiệm rất thú vị cho tôi. Chẳng có gì giúp tôi chuẩn bị được cho lần bước qua ngưỡng cửa Điện Capitol của Quốc Hội để vào căn phòng nơi cuộc điều trần của Ủy ban Thượng Viện diễn ra. Chúng ta đã từng xem những buổi điều trần tương tự trên truyền hình. Tôi cũng để nhiều tâm trí vào việc chuẩn bị tinh thần cho buổi đó. Nhưng khi bước vào thì đúng là một sự ngạc nhiên chưa từng thấy. Tôi được một bữa thích thú, một kinh nghiệm đáng nhớ. Và buổi điều trần diễn ra tốt đẹp. Còn kết quả phiếu bầu chắc cũng đã nói lên điều đó (Cười).


Viễn Đông: Xin cám ơn Thẩm Phán đã dành thời giờ trả lời phỏng vấn Viễn Đông.


source

Vien Dong Daily

********************

Luật sư Lê Thị Công Nhân xác định sẽ tiếp tục (...)

Trọng Nghĩa

Bài đăng ngày 10/03/2010 Cập nhật lần cuối ngày 10/03/2010 18:01 TU

Luật sự Lê Thị Công NhânD.R

Luật sự Lê Thị Công Nhân
D.R

Theo hãng tin Pháp AFP, trả lời phỏng vấn qua điện thoại ngày 10/03/2010, nhà luật sư trẻ vừa mãn hạn tù 3 năm, cho biết là cô sẽ tiếp tục cuộc (...), kể cả khi cô bị "gạt ra bên lề xã hội''.

Theo luật sư Lê Thị Công Nhân, thời gian tù tội vừa qua chỉ giúp cô ''kiên định thêm niềm tin'' trong công cuộc đấu tranh.

(...)

source
FRI Vietnamese